Chương 67: Ăn cháo

Tiểu Vũ mất gần một tiếng

đồng hồ, vào đến phòng thì đã thấy An An chìm vào giấc ngủ rồi. Hắn không muốn

phá vỡ giấc ngủ này, nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống bên cạnh giường. Có điều cô

cần được bổ sung thêm năng lượng, nếu để đói e rằng dễ bị đau dạ dày. Hắn khẽ

cắn vào môi cô, thấy những nụ hôn dường như chẳng bao giờ là đủ cả.

An An hơi thấy đau tỉnh

dậy, nhìn hắn đầy vui sướng. “Dậy thôi nào, cháo đã nấu xong rồi, ăn chút đi”,

giọng Tiểu Vũ ấm áp gọi. Cô khẽ gật đầu, Tiểu Vũ chầm chậm giúp cô ngồi dậy,

định bế cô ra ngoài ăn.

Bồng nhiên, An An nắm

chặt lấy vạt áo hắn, Vũ Minh khó hiểu, thấy mặt cô dần đỏ lên, mắt cúi xuống

liền chợt hiểu ra, cô đang xấu hổ, dưới áo sơ mi chẳng mặc gì cả. Hắn cười

thầm, cái gì cũng đã nhìn thấy hết từ lâu rồi mà giờ còn xấu hổ. Nhưng không muốn

làm khó, hắn đặt An An trở lại giường, đỡ cô dựa sát vào đầu giường rồi kéo

chănche lên người, hôn lên môi cô: “Vậy mình ở đây ăn được rồi”, nói rồi quay

người đi lấy cháo.

An An nhìn theo bóng hắn,

trong lòng xao động, Tiểu Vũ chu đáo thế khiến cô không nói được lời nào.

Rất nhanh, Tiểu Vũ bưng

tới một bát cháo lớn mặt tủ gần đầu giường, sau đó ngồi xuống, cầm lên đút cho

cô. An An cười híp mắt, bị ốm thế cũng vui, có thể được Tiểu Vũ tận tình chăm

sóc, cô chỉ muốn cứ ốm mãi thôi.

Tiểu Vũ múc từng thìa đưa

lên miệng thổi, An An nhìn vẻ chăm chú của hắn, nét mặt càng hớn hở hơn, đưa

tay vuốt mặt hắn. Tiểu Vũ ngước mắt, nói: “Ăn hết thì bệnh mới mau khỏi”. An An

vừa ăn vừa lẩm nhẩm nói gì đó, Tiểu Vũ hỏi: “Nói gì? Nuốt xong rồi hãy nói”. Vũ

Minh trưởng thành thế này từ lúc nào vậy? An An cười: “Em muốn nói là, chỉ muốn

ốm mãi để ngày nào cũng được anh chăm sóc thế này”.

Tiểu Vũ trừng mắt, đưa

tay cốc vào trán cô, cô ngốc này sao không chịu thông minh lên chút chứ? “Em

không ốm anh cũng sẽ chăm sóc em như vậy. Đồ ngốc!”.

An An bụm miệng cười

trộm, chóp mắt: “Nói phải giữ lời nhé”.

Tiểu Vũ không để ý, tiếp

tục đút cháo cho cô, cô ngốc nàycòn nghi ngờ à? Hắn một mực không chịu buông

tay, chẳng phải là muốn giữ cô bên cạnh để yêu thương chăm sóc sao?

An An nhìn người trước

mắt mình đầy yêu thương, mãi sau mới phản ứng lại, cháo này là do hắn tự tay

nấu cho cô sao, có chút ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Vũ, đây là cháo anh nấu sao? Cháo

thịt nạc trứng muối?”. Tiểu Vũ không trả lời, cái này có gì là ghê gớm đâu,

thấy hắn im lặng, An An túm lấy cánh tay hắn không chịu ăn tiếp. “Thật do anh

nấu à?”.

“ừm, chuyện này có gì khó

đâu?”, Tiểu Vũ đành gật đầu để cô ăn tiếp. Cô ngốc này nói nhiều quá, cả lúc ốm

cũng không chịu nghỉ ngơi.

“Không nhìn ra một chàng

trai trẻ đẹp thế này lại có thể tự nấu ăn được?”, cô vẫn chưa tin.

“Anh sống độc lập từ nhỏ,

việc này đơn giản không có gì phức tạp nên có thể làm được. Lúc nhỏ khi bị ốm,

cô giúp việc đều nấu món này cho anh ăn.” Tiểu Vũ bình thản nói, ánh mắt lóe

lên những hình ảnh của ký ức.

An An trong lòng xót xa,

nhớ lại những điều Vũ Minh từng nói, cha mẹ đều không quan tâm hắn, lúc nhỏ

nhất định là hắn được bảo mẫu nuôi lớn, trái tim thắt lại, nắm chặt lấy tay hắn

khẽ cười: “Sau này sẽ tốt hơn, em sẽ chămsóc cho anh, khi ốm em sẽ nấu cháo

thịt nạc trứng muối đút cho anh ăn”, chỉ là câu nói giản đơn nhưng truyền tải

rất nhiều sự quan tâm dịu dàng.

Ảnh mắt hắn chứa đầy sự

xúc động phức tạp, mong muốn lớn nhất trong đời Vũ Minh đã trở thành hiện thực,

đột nhiên hắn cảm thấy có chút gì đó không thực. Hồi lâu sau mới nhìn cô, khẽ

nói: “Anh muốn em đến đút cho anh”.

An An gật đầu: “Dĩ nhiên

là tự tay em sẽ đút cho anh, nếu như anh bị bệnh”, rồi cười nhìn gương mặt đang

ngây ra kia.

Hắn một tay cầm bát, một

tay nắm chặt tay cô, bàn tay gầy guộc, trắng bệch, đột nhiên hắn đưa lên miệng

cắn nhẹ vào ngón tay, ánh mắt vẫn nhìn cô không rời.

An An lặng người nhìn

hắn, không phản ứng, nét mặt dần đỏ lên, cố giấu đi ánh mắt xấu hổ. Cuối cùng

cũng hiểu ra hắn muốn đề cập đến điều gì.

Bầu không khí ấm áp bao

trùm lên hai người, An An như nín thở, không dám mở miệng, hồi hộp nhìn hắn.

Tiểu Vũ nhìn người con

gái trước mặt mình, đột nhiên cười, cốc vào đầu cô: “Ngốc nghếch, em còn đang

ốm mà”. Lúc này An An mới thở phào thoải mái, xấu hổ cúi xuống, ai bảo hắn nói

những lời đường mật thế chứ, hạicô, hại cô nghĩ là...

Nghe tiếng cười sảng

khoái của Tiểu Vũ, An An thấy mình thật hồ đồ. Đáng ghét, dám trêu cô. Cô đấm

vào ngực hắn, phụng phịu: “Đều do anh, dọa người ta!”.

Hắn cười túm lấy nắm đấm

đó, áp lên tim mình, nghiêm túc nói: “Đó đúng là ý nghĩ của anh, chỉ là lúc này

chưa được”. Bị ánh mắt đó hút hồn, trái tim cô chùng xuống, dịu dàng nhìn hắn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.