Chương 43: Chấp nhận và khó hiểu

Không biết mình về khách

sạn bằng cách nào, An An

gồi trên giường đầu óc

vẫn còn trống rỗng. Mọi thứ diễn ra như một giấc mơ, nhưng những rung cảm và

hồi hộp ban nãy lại quá chân thực. Bất giác cô đưa tay lên môi mình, cảm giác

mềm mại của đôi môi hắn khiến trái tim cô vẫn đang loạn nhịp.

Cô ngây ngất ngả ra

giường, nhắm mắt lại, tâm trí hỗn loạn, nh tới ánh

mắt hắn lúc kiềm chế dc vng, cô biết Tiểu Vũ rất khổ sở, chấp nhận sự giày vò

đến vậy đơn giản chỉ vì cô. Hắn luôn nói không quan tâm đến người khác, nhưng

lần nào cô cũng ngạc nhiên khi phát hiện ra sự dịu dàng chu đáo của hắn, nó

tình cờ lặng lẽ vây lấy tâm trí An An, xâm nhập vào tâm can khiến cô đắm chìm

không cách nào thoát ra được.

Ông trời ơi, cứu tôi với!

Phải làm thế nào đây mới có thể yêu hắn, mới có thể đáp ứng những điều hắn

muốn? Đôi chân mệt mỏi, tự ôm lấy mình, nhìn ra phía biển thămthẳm ngoài xa

kia, cô rất muốn toàn tâm toàn ý đáp lại tình cảm của con người này, nếu như thật

sự có thể, cô sẽ dành cho Tiểu Vũ nhiều yêu thương hơn để bù đắp lại những tình

cảm mà hắn đã mất đi trong quá khứ.

Trong khoảng thời gian

này hãy lãng quên tất cả mọi thứ, đây là Đại Liên, nơi thuộc về hắn và cô. Đừng

nghĩ đến những trách nhiệm đáng ghét kia, hãy cứ vui vẻ sống hết một tuần này,

mặc cho tương lai xảy ra bất cứ chuyện gì.

Trong bóng tối An An nở

nụ cười kiên định, vứt bỏ muộn phiền, đây là hạnh phúc mà họ đã đánh cắp của

Thượng Đế, chỉ cần ở bên hắn, và tận hưởng những ngọt ngào chỉ thuộc về hai

người.

Trong một căn phòng tối

đen khác, Tiểu Vũ lặng lẽ ngồi dựa vào đầu giường, tay cầm điếu thuốc, căn

phòng tỏa đầy khói, hắn lại mất ngủ. Hôm nay anh chàng đồng nghiệp cùng phòng

sang phòng bên đánh bài, chỉ còn một mình hắn thẫn thờ ngồi đây. Trong đầu chỉ

toàn là hình bóng cô, đôi môi ngọt ngào, cơ thể mềm mại và vành tai nhỏ nhỏ

đáng yêu đó.

Một buổi tối diễn ra như

trong phim, những hình ảnh tái hiện lại trong đầu, cảm giác như cơ thể hắn lại

không thể kìm nén nổi. Nhớ tới tiếng rên quyến rũ từ đôi môi mọng đỏ bật ra

kia, hắn khẽ cười, lúc tên hắn được cô thì thầmcảm giác thật vô cùng tuyệt

diệu.

Khát vọng trong lòng hắn

không hề giảm bớt khi được cô chấp nhận, ngược lại nó còn mãnh liệt hơn, giống

như thuốc phiện, càng nếm trải bao nhiêu thì càng đòi hỏi bấy nhiêu.

Đôi mắt trầm lắng cụp

xuống, cảm giác nhớ nhung giày vò này đến lúc nào mới có thể dừng lại.

Hai người đề nghĩ rằng

sau đêm nay khoảng cách giữa họ sẽ thu hẹp lại, mà Thượng Đế cũng ngầm chấp

thuận để hai người lặng lẽ tận hưởng cảm giác hạnh phúc chỉ thuộc về nhau.

Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn. Hạnh phúc ngắn ngủi như một

giấc mơ, khi bình minh ló rạng vào buổi sớm mai, lúc bạn còn đang nhớ nhung lưu

luyến thì nó sẽ lặng lẽ ra đi. Sự mất mát đó có thể đánh tan một giấc mơ đẹp.

Sáng sớm hôm sau, An An

còn chưa tỉnh dậy thì chuông điện thoại của Minh Minh vang lên. Cái giọng nói

mệt mỏi ấy truyền tới khàn đặc: “Mama, gấu không vui, mấy cô em hôm qua xấu

quá, còn xấu hơn cả em cơ”. Nghe cái âm thanh ngỡ như xa lạ nhưng hết sức quen

thuộc này, trái tim cô chùng xuống, nằm trên giường im lặng nghe anh phàn nàn,

giọng nói như vẫn đang chuếnh choáng: “Anh chơi suốt đêm à? Lại không ngủ hả?”.

Trái tim cô vẫn khôngthể nhẫn tâm dù biết chỉ những lúc buồn chán anh mới nhớ

tới mình, biết vậy nhưng không kìm được an ủi anh.

“ừm ừm, cún ngốc không ở

nhà, chơi chẳng vui chút nào.” Cô nghe giọng anh trách, không nén được cười

khổ, phải chăng khi cách xa mới nhận ra được mình từng có một người ở bên cạnh.

“Được rồi, cuối tuần mama

về, chẳng phải anh đang ở ngoài sao? Cũng không về được mà.” Cô cố ý đề cập đến

điều đó, khoảng cách luôn tồn tại, lẽ nào vì chuyến đi này nên nó mới trở nên

rõ ràng hơn?

“Không vui, không nói

nữa, cún ngốc đúng là chán ngắt”, rồi anh tắt máy.

Nhìn màn hình điện thoại

tối dần rồi tắt hẳn, trái tim cũng như chìm xuống đáy, An An từ từ ngồi dậy,

chân trần bước xuống giường, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy biển thấp

thoáng ngoài xa. Cơn gió ban sớm thổi tới, cái lạnh như thấm từ lòng bàn chân

từ từ truyền lên đến đỉnh đầu. Cô ôm lấy bờ vai, thì ra bản thân không hề chạy

trốn, vẫn nghĩ nơi đây là bầu trời hạnh phúc riêng của cô, nhưng dường như ông

trời đã không nghe thấy lời thỉnh cầu đó, ngay khi cô vừa chạm tay tới hạnh

phúc thì đồng thời lại kéo cô trở về với thực tại đầy tàn khốc. Đúng thế, cô có

quyền gì được tận hưởng hạnh phúc chứ? Bản thân mìnhchẳng phải còn đang ràng

buộc với người khác sao? Từ trong đáy mắt của An An hiện lên nỗi đau khổ sâu

xa, hạnh phúc quả thật luôn quá ngắn ngủi.

Cả ngày đi đào tạo theo

giáo án, cố gắng kìm nén sự lo lắng trong lòng để giữ nụ cười, cô muốn mượn

công việc giải đáp thắc mắc của mọi người để quên đi mọi phiền não. Tinh thần

của học viên đang lên rất cao, họ tham gia từ đầu đến cuối các trò chơi để trải

nghiệm ý nghĩa thực sự của việc xây dựng một tập thể. Cô cũng tham gia cùng họ,

không để bản thân mình có chút nghỉ ngơi nào, sợ nỗi buồn sẽ ập đến ảnh hưởng

đến tâm trạng của cô.

Buổi đào tạo hôm nay diễn

ra rất suôn sẻ, lúc kết thúc Đồng chủ nhiệm từ tốn đi đến bên cô, nói nhỏ: “An

An à, tối nay cô rảnh không? G giám đốc Lưu nghe nói việc đào tạo đội ngũ nhân

viên gần đây có phản hồi rất tốt, nên muốn mời cô ăn tối, nói chuyện”. Cô vừa

thu dọn giáo án, vừa im lặng lắng nghe, ánh mắt đang cụp xuống không thể thấy

bất cứ biểu hiện cảm xúc nào trên gương mặt. Lúc ngẩng đầu lên, nở nụ cười rạng

rỡ không hiểu hiện lên từ lúc nào: “Đương nhiên là có rồi, người trong công ty

tôi cũng đi mà”.

Đột nhiên cô có chút lo

lắng khi phải đối diện với Tiểu Vũ, sợ rằng mình chẳng thể che giấu được tâm

trạng không vui hôm nay nếu đứng trước mặt hắn. “À, công tychúng tôi còn có anh

Tống và một số quản lý của bộ phận kinh doanh cũng đi”. Đồng chủ nhiệm vội trả

lời, đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Thế này nhé, xe đang đợi ở bãi rồi, tôi và cô

đi cùng luôn”. Cô khẽ cười gật đầu, cũng tốt, chí ít lúc này có thể trốn đâu đó

một lúc.

Sắp xếp giáo án và cất

máy tính xách tay xong xuôi, thấy Đồng chủ nhiệm đang đứng ngoài hành lang gọi

điện thoại, cô cũng bước tới bên cửa sổ rút di dộng ra. Do dự một lúc rồi nhắn

cho Tiểu Vũ một tin: “Tối nay có chút việc, không đi ăn cùng cậu được”. Nhìn

biểu tượng tin nhắn được gửi đi, tự nhiên lại thấy giống như trái tim cô, không

biết làm thế nào mới có thể quay lại được. An An thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ, tại

sao ngay cả trời cũng oi bức, u ám đến vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.