Chương 20: Đến hẹn

Cả đêm suy nghĩ vẩn vơ,

quả thật là phải “trả giá”. Hai quầng mắt đen sì lồ lộ trên gương mặt. Ôi,

không xong rồi, cả ngày phải đi cùng Tiểu Vũ, phải vui vẻ lên, đẹp hơn một

chút.

Hôm nay là Chủ nhật, hắn

không cần phải gọi điện đánh thức cô dậy. Sau khi rửa mặt đánh răng xong xuôi,

cô cầm điện thoại gọi cho hắn.

“Alô..hắn biếng nhác trả

lời.

“Cậu còn chưa dậy à?

Chẳng phải nói Chủ nhật đi cùng cậu à?” Đột nhiên cô có cảm giác như bị đùa

giỡn, bản thân mình dậy sớm như vậy, còn trang điểm kỹ càng, kết quả là đại

thiếu gia này lại như quên béng việc đã hẹn với cô, vẫn ngủ ngon lành. Trong

lòng có chút bực bội, An An hăm dọa: “Cho cậu mười lăm phút, nếu không hôm nay

sẽ hủy”.

“Chín giờ, gặp ở Basara.”

Hắn không thèm để ý tới lời dọa dẫm của cô, nói xong liền cúp máy. Cô chán nản,

rầu rĩ vỗvỗ vào mặt, không được giận, hắn chỉ là một tên tiểu quỷ, không nên

tính toán với hắn.

Basara là một quán trà

nằm ở trung tâm thành phố.

Cô vừa bước tới cửa đã

trông thấy Vũ Minh ngồi đằng xa. Ảnh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, bao quanh

hắn như một vầng hào quang. Hắn ngồi yên lặng, cứ thế nhìn ra ngoài cửa sổ.

An An đi đến ngồi xuống

phía đối diện. Tim cô chấn động, hắn định làm cái gì, sao hôm nay nhìn chả

giống hắn chút nào. Hôm nay hắn rất đẹp, mặc chiếc áo sơ mi đen Mark

Fairwhale(4) được cắt tinh tế, cổ áo đơn giản nhưng tạo sự tương phản mạnh mẽ

làm nền cho làn da của hắn. Mái tóc mới được cắt tỉa, tóc ở hai bên tai ốp sát

mặt, phần mái trước trán cũng vô cùng mềm mượt. Gió thổi nhè nhẹ bay sang mùi

hương sữa tắm hắn dùng, cô không kiềm chế hít một hơi thật sâu, thật trong

lành, sảng khoái, giống như lần đầu tiên nhìn thấy vẻ đẹp rạng rỡ của hắn, vẻ

đẹp của một thiên sứ bị đày xuống trần gian, quả thật không giống người phàm.

Có phải là mình đã quá đa

sầu đa cảm rồi chăng. An An mỉm cười, vẻ đẹp của hắn, bản thân cô đáng lẽ phải

quen từ lâu rồi.

“Đợi lâu không?” trấn

tĩnh lại nhịp tim, cuối cùng cô cũngcó thể bình thản hỏi hắn.

“Cũng vừa đến, chẳng phải

phụ nữ đều muốn đàn ông đợi sao?”, hắn mỉa mai.

“Haha, còn nhỏ mà có vẻ

rất am hiểu đấy nhỉ? Nhưng chỉ có hai người yêu nhau mới đùa như vậy, tôi không

muốn nghĩ trắng trợn như thế.” Tên nhóc này không thể bớt đùa giỡn đi được sao.

“À, hôm nay định làm gì?

Không phải ngồi ở đây hết buổi sáng chứ”, cô hỏi vẻ nghi ngờ.

“Ăn sáng đi cái đã, nhìn

quầng thâm trên mắt cô, chắc tối qua không ngủ được hả?”, Vũ Minh đã nhìn thấu

sự che đậy của cô.

Cô cười ngượng không trả

lời, vội nói: “Đói quá”, để chuyển qua đề tài khác.

Hai người gọi hai đĩa cơm

chiên và đồ uống. Nhìn hắn cẩn thận dặn dò người phục vụ là đừng bỏ nhiều gia

vị, ít ớt, nhiều rau, lòng cô bồng thấy nhẹ nhàng. Từ trước đến nay An An đều

chỉ xem hắn như một đứa trẻ cần người yêu thương, quen được chăm sóc, thế nên

lúc này nhìn thấy sự quan tâm của hắn, cô có chút bất ngờ. Cô không ngừng nhắc

nhở mình, đừng sự dịu dàng của hắn đánh lừa, cậu nhóc này chỉ thỉnh thoảng mới

có lòng vậy thôi, giả làm người lớn ấy mà.

Ăn xong, vừa định hỏi

tiếp theo sẽ đi đâu, thì hắn đã đứng dậy đi thẳng ra ngoài cửa. Cô hoang mang,

không biết rốt cuộc cậu nhóc này muốn làm gì, vội vàng xách túi đuổi theo.

Hai người không nói gì

đứng bên lề đường đón xe. Cô đang nghĩ, lúc này có nên lấy quà ra tặng hắn

không, nhưng sau đó quyết định cứ giữ để đến cuối cho thêm phần ngạc nhiên. Khẽ

nghiêng đầu liếc trộm hắn mới phát hiện thì ra Tiểu Vũ cao hơn cô rất nhiều.

Một mét bảy tám, cao hơn cô gần một cái đầu, cô còn chưa tới đứng vai hắn.

Không kìm được cô so sánh hắn với Minh Minh, Minh Minh cao một mét bảy nhăm,

nhưng lại rất vừa vặn với cô. Thích nhất là mỗi lần dựa đầu lên vai anh, không

cần kiễng chân vẫn có thể dựa vào thoải mái. Còn cậu nhóc này, có lẽ chỉ có thể

dựa tới ngực hắn thôi, ừ, đúng là không thích hợp. Nét mặt An An hiện lên vẻ

đồng tình.

Cô nhớ lại lời của một

người bạn thời đại học, người hợp với cô nhất định phải cao trong khoảng từ một

mét bảy ba đến một mét bảy nhăm, cao hơn nữa thì mệt lắm, có muốn “kiss” một

cái cũng phải khom người để gần cô, thật không thoải mái. Hơn nữa, cao quá lại

có cảm giác thiếu an toàn. Thực sự chiều cao một mét bảy nhăm của Minh Minh vẫn

hợp với cô hơn. Nghĩ tới đây, cô không nhịn được cười thành tiếng.

Vũ Minh thật không chịu

nổi An An, đứng ngoài đường mà để tâm trí đi đâu, đã vậy còn bật cười thành

tiếng thật ngớ ngẩn. May là hắn không biết cô nghĩ gì, nếu không chắc chắn hắn

sẽ giận dỗi ngay. Rõ ràng là đang đi cùng hắn mà trong lòng lại nghĩ về một

người đàn ông khác.

Nhưng cô lại không biết,

bản thân mình bất giác đã có thói quen đem hắn và Minh Minh ra so sánh.

“Muốn nhìn tôi thì cứ nói

thẳng đi.” Hắn chỉ thấy cô cứ suy nghĩ vẩn vơ không để ý nên trêu chọc.

An An bĩu môi phản đối,

cố ý không nhìn hắn: “Đẹp trai thì có gì ghê gớm? Những anh chàng đẹp trai đều

mang lại cảm giác không an toàn, con gái cùng lắm cũng chỉ si mê thoáng chốc,

mối quan hệ kiểu này có mấy ai tin tưởng đâu”, cô thực thà, nói thẳng. Nếu cứ

phải lo lắng người đàn ông của mình một ngày nào đó bị một cô gái khác cướp đi,

chẳng thà tìm một người không có chút nguy cơ nào thì hơn.

“Cô cũng nghĩ vậy à?”, Vũ

Minh ngước lên, nheo mắt nhìn cô.

Làm sao mà An An có thể

đánh hơi được mối đe dọa ấy, “Chậc”, cô trả lời một cách cẩn trọng: “Tôi không

có duyên với mấy anh chàng điển trai, cũng không hiểu lắm”.

Hắn không chấp cô, đúng

lúc có một chiếc taxi đi tới, hai người vào xe mới thấy hắn nói với tài xế: “Đi

núi Văn Bút”. Cô nhìn hắn khó hiểu, nhưng dường như Vũ Minh không có ý định

giải thíchật phiền quá, tên nhóc này lúc nào cũng tự mình quyết định mà không

thèm hỏi cô có thích hay không. “Này, cậu định để tôi tò mò đến chết hả?”, cô

không chịu được nữa đành mở miệng hỏi.

Hắn khẽ cười, vỗ vỗ vào

đầu cô: “Hôm nay đi cùng tôi, tôi quyết định mọi thứ”.

Hừ, đáng ghét, hắn và

Minh Minh y hệt nhau, lúc nào cũng thích vỗ đầu cô, An An phản kháng bằng cách

liếc xéo hắn một cái. Được thôi, đã nói hôm nay đi theo hắn thì cứ để hắn quyết

đi. Hơn nữa, không chừng đúng là sinh nhật hắn, nên thôi không cần phải tính

toán so đo.

(4) Mark

Fairwhale: tên một thương hiệu thời trang do một trong những nhà thiết kế nổi

tiếng nhất Trung Quốc -Mark Cheung sáng lập.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.