Chương 2: Dịu dàng

Trước khi gặp cô, Vũ Minh

không biết thứ gì gọi là nỗi nhớ. Hắn luôn lập luận rằng, chỉ có những người ủy

mị sướt mướt mới lấy điều đó để làm cái cớ cho việc sa sút tinh thần của mình.

Nhớ thì được gì, nếu như thật sự nhớ thì đi tìm cô ấy đi. Không thể ở bên nhau

thì chí ít cũng có thể hỏi cho rõ ràng.

Hắn có lẽ không ngờ rằng,

có ngày chính mình lại rơi vào hoàn cảnh này, trong lòng mắc bệnh tương tư

không cách nào nói ra được, chỉ có thể xếp chúng thành những nỗi nhớ vây xung

quanh và dồn tận đáy tim, hy vọng nó sẽ bị thời gian làm cho phai nhạt, rồi dần

tan biến đi. Nhưng chẳng ai nghĩ, mỗi cuộc gặp gỡ lại như một cái móc câu, lúc

đêm khuya vắng vẻ lại trỗi dậy, như móc từ trái tim ra.

Hắn trở mình trên giường

mấy lần không thể ngủ được.

Căn phòng trống trải,

nhuộm một màu tối đen, duy chỉ ánh trăng có bên cửa sổ chiếu lên mặt bàn ngay

cạnh đấy. Thứ ánh sáng trắng ngần này giống như gương mặt cô, nhẹ nhàng và

trong suốt. Quầng sáng trên bàn dần dần hiện lên bồng bềnh giữa ngày và đêm như

đang nuốt chửng khuôn mặt của hắn.

Cũng có một buổi tối như

thế, ồn ào như thế.

Hôm đó, vẫn như thường lệ

hắn đứng trước bàn đổi xu, gặp mấy cô gái khá lém lỉnh, nhưng đáng tiếc là còn

quá trẻ, nói năng tùy tiện khiến hắn chẳng muốn để tâm. Không giống như cô,

dừng lại, hỏi có nhận ra cô không. Nhưng hôm đó thoạt nhìn hình như cô có gì

đấy lạ lẫm.

Suốt tuần cô đã đến bốn

ngày liênp nhau, mà đều chọn cùng một vị trí, cùng một chiếc máy, nếu hôm nào

đã có người chơi thì cô đợi đến khi người ta đi mới ngồi xuống chứ không đổi

trò khác. Khoảng một tháng trước cứ ba ngày cô mới đến một lần, vẫn thống nhất

chỉ chơi một trò. Lúc nào cũng im lặng như vậy, một mình tận hưởng trò chơi của

riêng mình.

Cho đến ngày hôm đó, rất

nhiều người đang reo hò vây quanh trước ổ nhả xu của một máy chơi game, sau đó

thì bỗng có người đi tới tranh chấp.

Vũ Minh vốn không muốn

can thiệp vào việc của người khác, mà ở đây cũng đã có bảo vệ giải quyết những

chuyện rắc rối kiểu này. Nhưng vì sự việc xảy ra ngay cái máy đặt trước mặt,

nên hắn loáng thoáng nghe được chút nguyên nhân.

Thì ra, lúc đó cái máy

của cô gái rơi xuống rất nhiều xu, dễ đến cả một trăm xu. Lúc mọi người đang

vây quanh tỏ sự ngưỡng mộ thì bên cạnh xuất hiện một anh chàng, nói cái máy đó

là cậu ta nhét vào rất nhiều xu rồi, cô gái nhân lúc cậu ta đi đổi xu đã giành

lấy mất chỗ, do đó mới nhặt được món hời này. Cho nên, số xu nhận được kia tất

nhiên phải thuộc về cậu ta.

Mọi người nghe xong ồn ào

ngao ngán: “Sao không chuẩn bị trước, chỉ đổi một lần thôi, nếu không giờ đã

chẳng bị người khác lấy mất”, “Haha, tự mình không kiên nhẫn, đổi máy khác

chơi, giờ thấy người ta được liền chạy tới tranh”. Mỗi người một câu khiến

người xúm quanh lại càng ngày càng đông, đều bảo cô gái mặc kệ cậu ta. Tên kia

thấy nhiều người la hét với mình, từ xấu hổ chuyển sang tức giận: “Của ông bỏ

vào, sao không để ông lấy hả?”. Gào xong liền làm động tác bảo cô gái giao ra

đây.

Hả? Cô gái tỏ vẻ đồng ý,

những người bên cạnh náo loạn cả lên đứng về phía cô, nhưng cô vẫn ngồi trên

chiếc ghế đẩu, không vội vã đứng dậy, cũng không nói một lời. Cô chỉ đưa tay

lên nhìn đồng hồ, nghĩ ngợi một lúc rồi đứng dậy, quay người đối diện với chàng

trai kia. Vũ Minh có thể nhìn rõ vẻ mặt của cô, bình tĩnh như không.

Cô lấy ra gói một trăm xu

sau đó nhìn cậu ta, từ tốn nói: “Cái máy này có thể trả cho cậu, phần tối nay

tôi thắng được cũng có thể để cho cậu. Nhưng vị trí này hiện tại là của tôi,

lần sau tôi đến, mời cậu tự động nhường chỗ”. Tên kia tỏ ra hơi ngạc nhiên, sao

mà phóng khoáng thế? Con nhỏ này chắc có vấn đề?

Trong lúc cậu ta đang

chần chừ, thì đám đông xung quanh cũng tỏ ra nghi hoặc. Có người cho rằng cô sợ

chàng trai này nên mới làm vậy liền lên tiếng: “Em gái, đừng sợ, không trả cho

nó là đúng lắm. Đừng sợ”, “Đúng đấy, gã đàn ông to xác này định nẫng tay trên

của cô gái à”.

Cậu ta bối rối, đỏ mặt

tía tai. Liền giật lấy mớ đồng xu: “Mọi người đừng nhiều lời, mấy người liên

quan cái khỉ gì!”. Sau đó, thấy cô đưa phần lớn đống xu lại cho cậu ta, chỉ giữ

lại cho mình khoảng hai mươi xu trong túi. Tên đó chẳn chút dè lầm bầm: “Cô em

định ra vẻ ta đây vô tội ư”, sau đó quay người đi đến quầy hàng đổi điểm thưởng

rồi biến mất tăm.

Những người xung quanh

nhận ra chẳng còn gì hay ho nữa cũng tản dần. Bảo vệ thấy sự việc không quá to

tát nên cũng bỏ đi.

Vũ Minh nhìn cô ngồi trở

lại chiếc ghế đẩu, miệng khẽ nhoẻn nụ cười. Cô tiếp tục với trò chơi của riêng

mình, giống như chuyện ồn ào vừa xảy ra chẳng liên quan gì tới cô cả.

Hắn cảm thấy thú vị, cô

gái này phải chăng đúng như mọi người nói, đã sợ nhũn người ra rồi. Ồ, có lẽ

đúng là đã quá sợ.

Thời gian vẫn trôi đi,

trò chơi vẫn tiếp tục. Lúc Vũ Minh ngẩng đầu lên lần nữa, vô tình, đã thấy ở

chỗ ngồi đó là một chàng trai, mà phía sau anh ta chính là cô gái ngốc nghếch kia.

Hắn chợt hiểu, thì

ra cô gái này đang đợi người yêu, để giữ chỗ cho anh ta chơi, nên cô mới không

giành số xu kia với cái gã ban nãy.

Chàng trai cao khoảng một

mét bảy lăm, so với hắn thì thấp hơn hai phân. Cơ thể cường tráng, hơi có bụng,

chân chắc nịch, có thể đoán chiếc quần jean anh ta mặc phải đến cỡ hai mươi

tám. Tóc anh ta hơi xoăn, cũng chỉ được xem là hơi đẹp trai, dường như hắn từng

gặp đâu đó rồi. Mắt anh ta cũng giống như hắn, lông mi rất dài, đôi mắt to.

Cô vẫn cười, mách cho anh

ta phải thả vào từ bên phải, như vậy mới dễ đẩy xu dần xuống. Nhưng chàng trai

đâu có tính kiên nhẫn như cô, mỗi lần anh ta thả vào tới hai xu, mà có tới ba

cửa – cửa nào anh ta cũng bỏ. Kết quả, trong chớp mắt, đống xu trong tay mau

chóng hết sạch. Cô gái đánh khẽ vào lưng anh ta, mắng chàng trai không chịu

nghe lời đã tiêu sạch xu rồi. Nhưng mắng thì mắng, cô vẫn đi đến quầy đổi thêm

xu.

“Đối thêm năm mươi tệ.”

Cô gái tay đưa tiền còn quay đầu nhìn lại về phía anh ta, ánh mắt dịu dàng.

Vũ Minh lấy trong túi năm

mươi xu, đặt lên mặt quầy. Nhưng cô vẫn ngẩn ra ngắm, hắn đành phải nhắc: “Đây,

xu”. Cô quay mặt lại nhìn vào mắt hắn. Ánh mắt vẫn như đang cười, nhất thời

không thu lại được.

“Minh Minh, có điện

thoại.” Bên cạnh, Uyển Phương bất ngờ gọi tên hắn. Những người ở đây đều thích

gọi lặp tên như thế. Cảm giác nghe như gọi một cậu nhóc, mặc dù hắn không thích

nhưng lại lười ngăn cấm.

Chẳng ngờ, chính lúc đó

cô gái kia chuẩn bị đi khỏi thì bất ngờ quay lại dán mắt vào mặt hắn, nhìn chằm

chằm, rồi nở một nụ cười. Hắn thấy trong mắt cô như có hình ảnh mình lờ mờ

trong đó. Rồi cô quay đi, trở về chỗ của mình.

Có chút choáng váng vì

hành động đó, hắn đột nhiên tàn nhẫn thầm chửi trong lòng. Lại là một đứa

mê trai, cũng giống như bao cô gái ngốc nghếch khác, bị vẻ bề ngoài của hắn làm

cho điếng hồ

”Làm sao giỏi bằng mẹ

được.”

Vũ Minh rất muốn ngăn

chặn những âm thanh này, nó mềm giống như lụa, không một tiếng động truyền đến

tai, đến tâm trí và cả trái tim hắn. Vũ Minh không thể không nhìn nụ cười ban

nãy của cô. Hắn vốn trước nay không nhìn thẳng cô gái này bao giờ, nào ngờ mắt

cô sáng như thế.

Đôi mắt hắn không kiềm

chế nổi lại nhìn về phía đó.

Cô gái rất chiều chàng

trai kia, dịu dàng vòng lấy anh ta từ phía sau, tay đưa túi xu, vừa nhìn anh ta

chơi vừa nhắc anh ta bỏ xu vào máy.

Mà anh ta một tay kẹp

điếu thuốc, một tay cầm xu nhét xu. Gương mặt dán vào chiếc máy điện tử, không

hề để ý đến cô đang ở phía sau nhìn mình âu yếm.

Cô chạm nhẹ vào trán anh

ta, dường như anh ta toát mồ hôi, cô lấy khăn giấy ra rất cẩn thận vén mái tóc

trước trán lên để lau. Sau đó, cô ngồi xổm bên cạnh anh ta, tay đặt lên đùi

chàng trai đó. Hình như là hỏi anh ta có muốn uống nước gì không, rồi đứng dậy

đi về phía quầy.

Vũ Minh vội cúi đầu, đột

nhiên cảm thấy giận dữ, mình đang làm cái gì thế này, cứ nhìn một cô gái ngốc

nghếch đến quên cả công việc. Sự tĩnh lặng bao trùm, cô gái này có gì khác biết

đâu, biết đâu còn ngốc nghếch hơn ấy chứ.

Lúc ngước lên thì đã thấy

cô ở ngay trước mặt.

“Xin chào, cho một chai

Yakult và một chai Coca. Bao nhiêu tiền?”

“Sáu tệ.” Vũ Minh nhận

lấy tiền, quay người lấy nước. Quả đúng là một cô gái ngốc, giờ mà vẫn còn uống

Yakult.

Trong tủ lạnh không còn,

hắn đi đến tủ lấy hai chai không lạnh đặt lên bàn. Rồi hắn quay người nhận tiền

của các khách hàng khác, không nhìn đến cô.

Cô cầm lấy chai nước, vẫn

chưa chịu đi: “Hết chai lạnh rồi à?”, cô hỏi.

Hắn đáp gọn lỏn: “Hết rồi”.

Cô cắn cắn môi, quay đầu

nhìn chàng trai vẫn đang ngồi chơi.

Quay lại cô nói: “Ừm,

phiền anh tìm giúp còn chai Coca nào lạnh không?”.

Hắn quay lại nhìn cô,

nhìn thấy ánh mắt vừa bức thiết vừa như cầu khẩn của cô.

Hắn không nói lời nào

xoay người đến bên chiếc tủ lạnh, thì ra vẫn còn một chai.

Lúc mang tới trước trước

mặt cô, cô nói: “Cảm ơn”. Nghe tiếng nói dịu dàng của cô, hắn mới ngước mắt lên

nhìn. Cô đang cười, một nụ cười rất tươi.

Lần này, bóng hắn trong

mắt cô càng rõ ràng hơn.

Bốn mắt nhìn nhau. Cô lắc

lắc tay cầm chai Coca cà phê, lại cười rồi nói với hắn: “t cảm ơn”.

Hắn ngẩn người nhìn không

nói được lời nào. Chỉ có trong ánh mắt dường như có một tia kinh ngạc xẹt qua

trong phút chốc.

Cô lại trở về bên cạnh

chàng trai kia, giúp anh ta mở nắp, thậm chí đưa chai nước lên miệng giục anh

ta uống. Sau đó mới mở chai Yakult của mình ra uống, ánh mắt vẫn không rời

gương mặt anh ta.

Mê trai, ngu ngốc, chỉ

biết nghĩ đến tên đấy. Chỉ vì một chai Coca lạnh mà có thể tùy tiện cười với

một thằng con trai khác. Mê trai, đần độn, đồ thần kinh.

Vũ Minh cũng không biết

tại sao mình lại tự nhiên tức giận đến thế. Chỉ cảm thấy sự dịu dàng đó, nụ cười

trong ánh mắt đó đều như chỉ có một cô gái cực kỳ ngu dại mới làm. Hắn không

nhịn được liên tục nguyền rủa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.