Chương 15: Phơi bày

Vừa bước vào hiệu sách An

An đã nhìn thấy hắn đứng gần một quầy hàng xem xét chiếc đĩa nhạc đang cầm trên

tay. Hôm nay Vũ Minh đeo một cặp kính râm, nhìn nghiêng thấy sống mũi rất

thẳng, vô cùng đẹp. Cô bước tới, vừa đi vừa không quên nhìn ngó xung quanh, xem

xem có đụng người quen nào không. May thay, những người trong công ty sẽ không

đến đây giờ này. Cô an tâm đi tới, từ đằng sau vỗ vào vai hắn. “Này”, vừa định

trách hắn thì nhìn thấy trên trán Vũ Minh rơm rớm mồ hôi, mái tóc dài dường như

đã cắt, chỉ còn một chút lưa thưa che trên mắt, bị mồ hôi làm cho dính chặt vào

trán, ánh mắt như ẩn như hiện sau cặp kính râm càng lộ rõ vẻ lạnh lùng. Quái

lạ, trong hiệu sách có máy lạnh, sao hắn nóng thế này, lẽ nào vừa mới chạy tám

trăm mét tới. Cô vội lấy khăn giấy từ trong túi đưa cho hắn, ra hiệu hắn lau mồ

hôi đi. Vũ Minh không để ý, chỉ chăm chú nhìn cái đĩa, hình như đang tìm bài

hát nào đó.

An An không chịu nổi, do

dự, cuối cùng đành đưa tay lên lau mồ hôi trên trán cho hắn. Vũ Minh ngạc nhiên

ngẩng đầu lên. Cô lừ mắt, biết hắn muốn nói gì, “Chị chỉ là chăm sóc cho em chị

thôi, đừng đoán mò, ai bảo cậu không để ý đến chị”, miệng nói tay vẫn tiếp tục

lau đến khi hết mồ hôi, cô mới chịu bỏ tay xuống.

Hắn không nói gì chỉ im

lặng liếc cô một cái rồi quay người ra quầy tính tiền. Cô đành đi theo s

Tính tiền xong, đang định

đi ra cửa thì An An kéo hắn lại: “Đợi chút, tôi đi trước, cậu đi sau”. Hắn nhíu

mày nhìn cô nghi hoặc, chẳng tỏ thái độ gì. “Tôi không muốn đồng nghiệp nhìn

thấy, haizz, không phải là không cho cậu gặp mọi người, cậu không biết thôi chứ

các cô gái trong công ty tôi mà nhìn thấy cậu chắc ngày mai tôi sẽ bị ném bom,

nên kính nhờ cậu cho tôi sống lâu hơn chút”. Hắn khẽ cười, gật đầu, ra hiệu cô

đi trước.

An An đi ra cửa nhà sách

trước, đứng bên đường, định gọi một chiếc taxi, trong lòng chỉ mong có thể mau

chóng rời khỏi chỗ này, ở đây lúc nào cô cũng cảm thấy lo ngay ngáy. Quay đầu

nhìn, lại thấy hắn đang đứng trước bậc thềm của hiệu sách, tay cầm đĩa. Đứng từ

chỗ này nhìn lên cô không thấy được đôi mắt hắn, nhưng cô biết hắn đang nhìn

mình, khẽ cười, cô yên tâm quay lại đón xe.

Từ đằng xa một chiếc taxi

chạy tới, cô vẫy tay ra hiệu, chiếc xe chầm chậm đến gần, cô quay đầu đã thấy

hắn đi tới, đang lúc chuẩn bị bước lên xe bất ngờ bên cạnh một thanh niên lao

tới tranh bước chui vào xe, cô bất ngờ vội lùi lại đằng sau, mà người kia thuận

đà đóng cửa lại ra hiệu cho taxi lái đi. Cô hoa mắt, phát hiện ra mình vẫn chưa

ngồi lên xe, Vũ Minh từ đằng sau đỡ lấy cô, từ cánh tay đang bị hắn nắm chặt,

cô có thể cảm nhận được sự giận dữ. Cô vội đứng thẳng người lại, nhẹ nhàng cười

với hắn: “Tôi không sao, không sao, ổn rồi, đừng nổi nóng” rồi rời vòng tay của

hắn.

Có tiếng gọi vang lên làm

cô giật mình “Chị An”. Thôi xong, cô biết mà, khi đi ra ngoài cô đã có một linh

cảm mãnh liệt rằng sự xuất hiện của hắn hôm nay nhất định sẽ khiến cuộc sống

của cô rối tung cả lên. Haizz, chẳng còn cách nào khác, cô cứng ngắc quay người

lại, hóa ra là trợ lý Nhạc Vân. Thẳm rồi, để con bé này nhìn thấy thì đừng mong

ngày mai các “cô nàng xinh đẹp” trong công ty buông tha cô.

Cô gượng cười: “Hi, Tiểu

Vân, chưa về hả?”, nhưng nói xong An An mới phát hiện Nhạc Vân hoàn toàn không

chú ý gì đến mình. Ánh mắt cô bé sớm đã dính chặt vào gương mặt Vũ Minh, nét

mặt hiện rõ sự ngạc nhiên.

An An thở dài, cô hoàn

toàn có thể đoán được lúc này trong lòng Nhạc Vân đang nghĩ gì, chỉ có bốn chữ “Quálà ngon mắt”.

“Tiểu Vân”, cô có lòng

nhắc nhở cô bé, bằng không nước dãi cô nàng sắp chảy ra rồi, nếu như chuyện đó

xảy ra thật thì xảy ra chắc ngày mai Nhạc Vân nhất định sẽ oán trách cô đến

chết vì để cô nàng mất mặt trước một anh chàng đẹp trai đẳng cấp cao thế này.

“Vâng”, cuối cùng Nhạc

Vân cũng tỉnh lại, nét mặt hơi đỏ lên: “Chị An, người này là?”, gương mặt cô

nàng vừa chờ đợi vừa tò mò, ánh mắt hiện rõ sự ngạc nhiên và nghi hoặc, An An

mới nhìn đã hiểu, cô nàng biết An An là một người quá bình thường, saoquen một

anh chàng đẹp trai thế được. Đúng, đây cũng là điều khiến bản thân cô đau đầu

nhất.

An An mỉm cười, bình tĩnh

giới thiệu với Nhạc Vân: “À, đây là em trai chị”, phù, cô cảm nhận đằng sau

mình như có làn hơi lạnh thổi vèo qua. Mặc kệ hắn chứ, hắn định dùng ánh mắt

lạnh lùng đó “bắn” chết cô, cô cũng chỉ có thể nói được có vậy. “Em trai?”,

Nhạc Vân tỏ ra nghi ngờ.

“Là em họ.” Cho dù là nói

bừa, hơi lộn xộn nhưng cũng không cần quá lo lắng. Cô chỉ cầu mong là hắn không

lên tiếng phản bác.

Vũ Minh vẫn chỉ đứng yên

không nói gì, mặc kệ hai người phụ nữ nói mấy câu vớ vẩn với nhau, ánh mắt đã

nhìn về hướng khác.

An An thấy ánh mắt Nhạc

Vân chiếu thẳng vào bàn tay đặt ở eo mình, cô cười gượng lách vội khỏi vòng tay

của hắn. Cô đang chuẩn bị nói với Nhạc Vân rằng họ có chút việc, nhưng rõ ràng

là cô nàng này không có ý định bỏ đi nhanh đến thế.

“Chào anh, tôi tên Nhạc

Vân, là đồng nghiệp của chị An, rất vui được gặp anh.” Cô nàng đưa tay ra chào

hỏi hết sức nhiệt tình.

Nhưng hắn hoàn toàn chẳng

có phản ứng gì, lạnh lùng bỏ mặc bàn tay cô nàng đang đưa ra. An An lúng túng

vội nắm lấy tay Nhạc Vân, gượng cười nói: “Em trai chị ngại người lạ, xin lồi

Tiểu Vân. Giờ bọn chị có việc đi trước, hôm khác nói chuyện tiếp nhé”. Sau đó,

vừa cười vừa dùng khuỷu tay thúc ra hiệu hắn đi bắt taxi.

Vũ Minh đi tới bên đường

bắt một chiếc xe. Hắn mở cửa, một tay giữ cửa, một tay đặt trên nóc xe, ngón

tay gõ nhè nhẹ vẻ sốt ruột quay đầu lại giục cô.

Thôi nào, hắn muốn hại cô

ngày mai không toàn thây hay sao? Lúc này lại còn tỏ vẻ quyến rũ thế à? An An

nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn hắn, cô biết là cậu nhóc này không chịu

nguôi giận dễ dàng thế mà. Hắn còn cố ý khoe vẻ đẹp trai trước mặt Tiểu Vân.

Thân hình cao ráo, cùngcái vẻ thon gọn mảnh mai, cặp kính râm nằm trên gương

mặt trắng trẻo, nhìn nghiêng càng thấy vẻ đẹp có phần lạnh lùng hoàn mỹ, rất

giống Tom Cruise. Ngay cả một đứa con gái trưởng thành như cô còn thấy rung

động huống chi là một cô gái mới lớn như Tiểu Vân, chắc chắn là tâm hồn thiếu

nữ sớm đã bị chiếm đóng từ lâu rồi.

Cô nhìn hắn trừng trừng,

sau đó mới bối rối quay sang chào tạm biệt Tiểu Vân. Nhưng cô bé này dường như

đã hoàn toàn rơi vào trạng thái mê muội, rơi đúng vào cái bẫy của tên nhóc kia.

Chẳng còn cách nào khác, An An đành nói lời xin lỗi, sau đó chui vào trong xe,

hắn cũng ngồi vào. Chiếc xe lướt đi trong vẻ mặt ngẩn ngơ của Tiểu Vân.

Nhạc Vân nhìn theo chiếc

taxi khuất dần vào dòng xe cộ, cuối cùng mới giật mình tỉnh lại. Oa, đẹp trai

quá, hấp dẫn đến tàn bạo. Đường nét giống như Tazawa Hideaki(3) trên truyền

hình vậy, gương mặt khôi ngô, cơ thể cao ráo, cả cái vẻ lạnh lùng rất hợp với

cặp kính đen. Không xong, không xong rồi. Chị An muốn giấu anh chàng đẹp trai

này làm của riêng, không được, nhất định phải kéo anh ta ra. “Phù sa không thể

để chảy sang ruộng nhà người”, tình cảm đồng nghiệp thân thiết như vậy, dù thế

nào cũng có thể “ở gần chùa ăn lộc Phật”, haha, quá tuyệt.

Cô nàng vội rút điện

thoại ra, đứng ngay bên đường gọiđiện cho các chị em còn độc thân trong công ty

đem anh chàng đẹp trai tuyệt đỉnh mà An An đang cất giữ trở thành bí mật công

khai trước mọi người.

Chú thích

(3) Takizawa

Hideaki: sinh ngày 29 tháng 03 năm 1982, là diễn viên trẻ người Nhật và là

thành viên nhóm nhạc Tackey & Tsubasa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.