Chương 13: Giao hẹn

Cô không muốn tiếp tục

tranh cãi với hắn nữa: “Tốt thôi, nếu như cậu muốn can thiệp vào cuộc sống của

tôi, tôi sẽ không ngăn cản. Có một anh chàng đẹp trai theo đuổi, đi đến đâu

cũng rất hãnh diện.” An An cố tình nói một cách khoa trương, nhưng hắn biết

nhất định cô chẳng thấy hãnh diện gì cả, hắn chỉ như một con dế to mà thôi, còn

cô, trông cũng chẳng thấy chồ nào là mê trai hết. “Tôi sẽ không né tránh cậu

nữa, tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của tôi, cậu vẫn tiếp tục cuộc sống của cậu.

Nhưng nếu chúng ta gặp nhau, tôi không muốn mồi ngày sống trong nơm nớp lo sợ,

tôi nghĩ chúng ta nên thực hiện “hiệp ước ba điều” thì sẽ OK ngay”, lông mày cô

khẽ dao động, đợi câu tó lời của hắn.

“Hiệp ước ba điều là như

thế nào?”, Vũ Minh không hề phản đối.

Một khởi đầu tốt, cô tiếp

tục: “Đừng dùng cách thức của cậu để ép buộc tôi. Đừng gán cho tôi cái danh

hiệu ‘Tôi làngười cậu thích’, tôi không chịu nổi. Đừng mong đợi sẽ có một ngày

tôi yêu cậu, có mà nằm mơ, tôi còn sợ là chưa đợi đến lúc tỉnh dậy thì đã bị

một cô nào đó chặt treo lên rồi”. An An hoàn toàn không thèm để ý đến s trong

đôi mắt của hắn, lòng thầm nghĩ một cách tàn nhẫn, hừ, giờ thì mới biết là tôi

chẳng dịu dàng gì đâu, sợ rồi chứ, đã nói đừng tin vào đôi mắt cậu rồi mà, sự

dịu dàng của tôi chỉ dành cho người mà tôi quan tâm thôi.

Nhưng chỉ qua một chút

ngạc nhiên ngắn ngủi, hắn lại lộ nét cười tỏ vẻ đã hiểu. Không phải hắn muốn

một người con gái hoàn mỹ, mà hắn chỉ cần một người con gái khiến hắn cảm thấy

ấm áp, không sai, Vũ Minh như bị chìm đắm vào thứ cảm giác ấm áp ấy. Bất luận

dù cô có nhẹ nhàng, dịu dàng, hay tươi vui, ngang ngược, hắn đều thích. Chỉ cần

cô chân thành đối đãi, không trốn chạy khỏi hắn.

“Không vấn đề gì, nhưng

cô không nên chạy trốn mãi.” Hắn rít mạnh điếu thuốc trên tay rồi gí xuống cái

gạt tàn. Làn khói từ từ bay lên giống như một lời cam kết chầm chậm chuyển tới

ông trời, nhờ ông làm chứng thỏa thuận giữa hai người.

“Được, tôi chỉ có thể đối

xử với cậu như một cậu em đẹp trai, đừng phản đối”, cô ngắt lời hắn: “Nếu xem

cậu như một người đang theo đuổi mình, tôi sẽ muốn lẩn tránh; nếu xem cậu như

một người bạn đồng nghiệp bình thường, cậuchắc sẽ lại có ý kiến. Tôi chỉ có thể

nghĩ ra mối quan hệ này thôi, nếu cậu chỉ như một kẻ qua đường chẳng quan hệ gì

thì đã tốt quá, thỉnh thoảng tôi còn có thể chăm sóc một chút cho cảm xúc của

cậu. Mà có một đứa em đẹp trai và đáng yêu như cậu, đi ra ngoài không biết có

bao nhiêu cô gái phải ghen tỵ đây? Cho nên, nếu không xem cậu là em mình, liệu

tôi có sống nổi không?”. Nói xong, chẳng thèm để ý đến hắn, cô cầm ly nước lên

hút nghe “rột rột”. Nói nhiều như vậy khiến miệng cô khát khô. Dù sao hắn vẫn

nên hiểu ra.

“Tôi không muốn làm em

trai của cô”, Vũ Minh kháng nghị tỏ vẻ không hài lòng.

“Thật là không muốn chứ?

Làm em tôi, với tư cách người chị, tôi có thể quan tâm cậu hơn. Nghĩ đi, tôi

chỉ đối đãi tốt với người tôi thích mà thôi, cậu có phải là người tôi thích

không, điều đó phải chờ kiểm nghiệm đã.” An An cố làm ra vẻ quan sát, giả vờ

suy nghĩ, đánh giá hắn.

“Cốc”, cô chưa kịp phản

ứng gì thì tay hắn đã đưa ra gõ vào trán cô. “Này”, cô không hài lòng, “Có đứa

em trai nào vô lễ thế không. Đúng rồi, thêm một điều kiện, phải lễ phép với

chị, lần sau không được tái phạm”. Cô nghiêm túc tăng thêm một điều khoản.

Vũ Minh lắc đầu bất lực,

thật là một cô gái ngốc nghếch. Làm sao mà hắn chịu nhận làm em trai cô chứ,

nhưng thấy cuối cùng thì cô cũng có thể thoải mái gặp hắn mà không phải đề

phòng nữa. Thế cũng tốt, từng bước một vậy, người con gái này đúng là cứng đầu,

muốn sử dụng mối quan hệ này để trói buộc hắn, nhưng dù sao sớm hay muộn thì cô

cũng sẽ đến với hắn thôi, hắn sẽ từ từ chơi trò đuổi bắt này cùng cô“Đúng rồi,

tôi vẫn chưa biết tên cậu là gì? Tôi tên An An, cậu có thể gọi tôi là chị An.”

Cô nghiêm túc giới thiệu.

Hắn chẳng thèm để ý, ánh

nhìn đầy kiêu ngạo, xí, còn chị

An nữa, mà trông cô đủng

là ra dáng bà chị lắm đấy!

“Lục Vũ Minh”, hắn trả

lời đơn giản, ừm, An An, cái tên này trong trái tim hắn đã gọi biết bao nhiêu

lần, lúc này tận tai nghe cô nói ra càng khiến trái tim hắn rung động. Giá như

An An chỉ thuộc về riêng hắn.

“Lục - Vũ - Minh”, cô khẽ

đọc: “Vũ là vũ trụ? Còn Minh?? Là ánh sáng ngày mai?”, cô tò mò tra hỏi.

“Minh trong minh thủy, là

nước biển”, thấy cô có vẻ chưa hiểu lắm, hắn phải dùng tay vẽ từng nét ra trên

bàn.

Cuối cùng An An cũng hiểu

ra, cái chữ Minh này cô ít thấy. Chỉ thấy ánh mắt cô như dại đi rồi lại bừng

tỉnh trở lại, cô bỗng kêu lên: “Tiểu Vũ, à, sau này sẽ gọi cậu làTiểu Vũ. Nghe

rất dễ thương”. Hắn sầm mặt lại, cau mày khinh bỉ, sao lại gọi hắn bằng cái tên

con nít thế chứ.

Không đợi hắn phản đối,

cô đã vội cướp lời: “Gọi Tiểu Vũ mới thân thiết, mới phân biệt rõ được với

những người bình thường khác, cậu không muốn sao? Vậy tôi gọi cậu là em Lục

nhé”. Hắn bị cô đánh bại rồi, lẽ nào người con gái này hai mươi tám tuổi thật

ư, Vũ Minh bắt đầu có chút lo lắng, cái điều hắn chưa nhận định được kia liệu

có làm hắn sợ hãi?

“Cô đâu có giống hai mươi

tám tuổi”, hắn khinh khỉnh nói, những điều cô nói cũng có lý, hắn chẳng phản

đối làm gì, còn hơn bị cô gọi là em Lục.

“Chính xác đấy. Tại sao

tôi phải buộc mình sống cuộc đời già nua chứ, có lý do nào bắt một cô gái hai

mươi tám tuổi không thể như thế. Tôi thích là được rồi.” Cô cười vui vẻ, cuối

cùng cũng đạt được thỏa thuận. Trong lòng cô như vứt được hòn đá nặng, trời ơi,

ban đầu vẫn lo hắn không chịu hiểu.

Hắn lặng lẽ nhìn cô,

không hiểu sao lại cảm thấy rất vui, đây có được xem là một khởi đầu tốt không?

Như chợt nhớ ra điều gì,

An An bất ngờ ngước lên, trong miệng còn ngậm ống hút, định nói nhưng bị nước

làm nghẹn lại, “khụ khụ” cô ho dữ dội, nhưng miệng vẫn muốnnói.

Vũ Minh vội ngồi gần lại,

vỗ nhẹ vào lưng cô: “Muốn nói gì?”, khó khăn lắm mới điều hòa lại được hơi thở,

mặt cô đỏ lựng, đưa tay ra trước mặt hắn: “Lấy điện thoại ra đây”, cuối cùng cô

cũng nhớ tới những bức ảnh kia, hắn không nhịn được cười. “Còn cười? Dám nhân

lúc tôi ngủ để chụp trộm, mà không biết cậu có chụp ảnh tôi khỏa thân thật không,

không được, phải tiêu hủy không để lại dấu v. Hắn nín cười hẳn, trong đầu người

con gái này chỉ toàn cài đặt những thứ kỳ lạ .

Hắn đưa điện thoại nhìn

cô vội vã mở ra. Lúc thấy bức ảnh chụp cô mặc nội y, An An hoảng hốt kêu lên

rồi vội ấn nút “Xóa” còn không quên lừ mắt nhìn hắn. Vũ Minh cũng không ngăn

cản, dù sao thì bây giờ cô đã ở bên cạnh hắn, đâu cần phải giữ những tấm hình

vô tri đó làm gì. Lúc cô xóa đến tấm cuối cùng, cả tấm cô đang ngủ được cài làm

hình nền, thì hắn giật lại: “Tấm này không được xóa”.

“Không được, tấm này xấu

lắm.” An An đưa tay định giành lại thì hắn đã vòng qua bàn, ngồi đối diện với

cô. Vũ Minh hả hê giơ chiếc điện thoại lên: “Cũng phải để tôi giữ một tấm cho

đỡ nhớ chứ”. Cô không có ý định bỏ qua, nhưng hắn nhỏ nhẹ nói: “Cho em trai giữ

một tấm ảnh thôi mà cũng keo kiệt thế?”. An An nghe hắn nói câu này, tay khựng

lại rồi bồng cười phá lên, cuối cùng hắn cũng chấp nhận làm em trai cô. Hạ tay

xuống, cô vui vẻ cười nói: “Được, coi như chị tặng em một món quà vậy. Tiểu Vũ

ngoan”. Choáng thật, cô gái này quả là được đằng chân lân đằng đầu. Hắn không

thèm để ý, cứ để cho cô đắc ý.

“Ở nhà cậu em không có

bản sao chứ, hãy trả lời thành thực, không được giấu giếm.” Cô vẫn còn chút lo

lắng.

“Tôi đâu có vớ vẩn thế,

đây đều là những bức hôm cô ngủ, ngẫu nhiên nảy ra ý định chụp thôi.” Hắn thành

thật thú nhận. Cô nhìn hắn một lúc, quyết định tin tưởng.

“Đói chưa?”, hắn hỏi “Muốn ăn gì không?”.

“À”, cô ngập ngừng, tối

nay còn báo cáo phải làm, sợ về muộn làm không kịp. Được rồi, đằng nào vẫn phải

ăn cơm, bây giờ về cũng chỉ ăn một mình, “ừm, cái gì cũng được, tôi không kén

ăn”, cô gật đầu đồng ý.

Có thể đây là lần hẹn hò

đầu tiên của hai người, mặc dù khởi đầu không hoàn hảo nhưng cũng có tiến triển

tốt. Hắn trong lòng đầy thỏa mãn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.