Chương 12: Chương 1-12: Cô Tưởng Mình Hiểu Tôi Lắm Sao?
Cuối thế kỷ, Ma Cao hồi quy Trung Quốc, khách du lịch từ nội địa đổ về tham quan tăng vọt, phía kinh doanh bên Ma Cao cũng nộp được một bảng thành tích bán hàng khá đẹp. Trình Quý Khang để ý thấy, so với việc sang Hồng Kông được xem là thiên đường mua sắm để mua hàng xa xỉ, mỹ phẩm dưỡng da thì khách du lịch đến Ma Cao sở thích đơn giản hơn nhiều, chủ yếu tập trung vào các loại bánh kẹo. Anh tranh thủ chạy qua Ma Cao một chuyến, tìm chút ý tưởng.
Người Bồ Đào Nha thích lát đường bằng đá cuội, dọc phố là những căn nhà nhỏ sặc sỡ. Rẽ qua một góc, khoảng cách giữa các tòa nhà dày đặc, trong những con hẻm chằng chịt là đủ loại quán cà phê, tiệm kim khí, tiệm tạp hóa, quán trà – cơm kiểu Hồng Kông, tiệm thuốc nhỏ. Lại rẽ thêm một góc nữa, tầm nhìn bỗng mở ra, hai bên toàn là cửa hàng bán quà lưu niệm, xen lẫn vài siêu thị mini. Lúc này, Ma Cao mới về lại Tổ quốc chưa đầy một tháng, dư âm lễ Giáng Sinh và Tết Dương lịch vẫn còn, trên phố vẫn ngập không khí rộn ràng, nhiều cửa tiệm treo cờ khu hành chính đặc khu nhỏ nhỏ trước cửa, một số nơi còn chưa tháo đồ trang trí Noel – năm mới. Trình Quý Khang ghé từng tiệm trò chuyện với chủ, lại mua đủ loại bánh của các hãng khác nhau, cho người đem về khách sạn mình ở. Một ngày trôi qua, trời cũng sụp tối.
Anh không vội quay về Hồng Kông, tính dùng một đêm để tiêu hóa những gì hôm nay thấy được, suy nghĩ thêm.
Đang mùa đông, khách sạn tuy có mở hồ bơi nước ấm, nhưng người dùng không nhiều. Đúng ý anh. Anh thích ở một mình, nhất là khi ở trong nước, có cảm giác như bỏ hết mọi thứ ngoài kia, chỉ còn mình bị nước bao lấy. Anh bơi hai vòng, đến lúc áp vào thành hồ thì tháo kính bơi, hai tay chống lên mép hồ.
Bên cạnh có người xuống nước, bơi lại gần anh. Anh cũng không để ý, đang chuẩn bị đeo lại kính thì chợt nghe có người gọi tên mình. Anh quay đầu, thấy cô phóng viên lần trước gặp trên du thuyền.
“Chào anh Trình.” Hà Trừng lịch sự chào hỏi. Cô mặc đồ bơi liền thân màu trắng, so với mấy cô mặc bikini ở đây thì kín đáo hơn hẳn. Nhưng trên người cô có một kiểu gợi cảm khỏe khoắn, tóc ướt, đuôi tóc và bờ vai còn đọng vài giọt nước.
“Lần này là tình cờ gặp, hay cô cố tình sắp đặt vậy?”
“Đáp án quan trọng sao? Quan trọng là, mình lại gặp nhau rồi. Với lại, buổi phỏng vấn anh còn thiếu tôi, giờ có thể làm được rồi.”
“Phỏng vấn? Hẹn thư ký tôi đi.”
“Anh Trình, tôi gọi đến công ty anh mấy lần rồi đều bị thư ký anh chặn lại. Nếu tôi gặp được anh ở công ty, cần gì phải cực khổ chạy tới đây tạo ‘tình cờ’? Chẳng lẽ anh nghĩ tôi muốn mặc đồ bơi để phỏng vấn anh à?”
“Cô không phải khách ở đây?”
Hà Trừng lắc đầu, “Sếp tôi keo kiệt chết đi được, tụi tôi đâu có kinh phí phỏng vấn gì. Tôi tra được anh ở khách sạn này, cũng tính đứng chặn anh ở đại sảnh, nhưng lỡ bảo vệ phát hiện tôi là phóng viên, đuổi ra ngoài, thì tiền vé tàu qua Ma Cao tôi cũng không có mà thanh toán. Ở khách sạn này lại càng không thể, sếp tôi không đời nào chịu chi. Sau đó là trưởng ban phỏng vấn quen người quản lý hồ bơi ở đây, mới cho tôi vào.”
“Tôi sẽ khiếu nại họ.”
“Anh Trình, cần gì dồn người ta tới đường cùng vậy? Cho người khác một con đường, cũng là chừa cho mình một đường. Nếu tôi muốn bôi xấu anh, tôi tự bịa tin cũng được, cần gì mặc đồ bơi đứng đây chờ anh nửa ngày. Nước thì đủ ấm, mà mặt tôi lạnh muốn chết đây này.” Vừa nói, một cơn gió thổi qua, Hà Trừng đưa tay ôm hai bên má, hắt xì một cái.
Trình Quý Khang đeo lại kính bơi, hai tay chống vào thành hồ, chân đạp mạnh ra ngoài, “Đuổi kịp tôi rồi nói.” Hai tay anh thay phiên quạt nước, cũng không cố tình tăng tốc, không thì giống như bắt nạt cô. Anh bơi sang đầu bên kia hồ, tháo kính, thấy Hà Trừng đang ở mép hồ, cuống cuồng chạy từ đầu bên kia tới. Mép hồ trơn nước, cô chạy gấp suýt trượt ngã, may mà đứng vững lại được.
Cô thấy anh đã bơi tới bờ, bật cười, “Hầy, vẫn chậm hơn anh rồi.”
“Cô chơi gian đó hả?” Trình Quý Khang khoanh hai tay lại, cằm tựa lên cánh tay.
Cô bước tới trước mặt anh, đầu ngón chân tròn trịa trắng nõn. Anh ngẩng đầu lên, thấy cô cười tươi rói: “Anh chỉ nói là đuổi kịp anh, chứ có nói phải dùng cách gì đâu. Với lại, tôi xem như anh Trình đang đùa thôi, dù tôi có đuổi kịp hay không, anh cũng sẽ nhận lời phỏng vấn. Tại lần trước anh có nói, nếu tôi nhảy xuống nước thì anh sẽ đồng ý. Dù sao đi nữa, anh đâu giống kiểu người nuốt lời.”
“Cô tưởng mình hiểu tôi lắm sao?” Trình Quý Khang nói, “Vậy cô chắc cũng biết, thứ tôi ghét nhất chính là phóng viên. Đặc biệt là phóng viên nữ.”
“Tôi không biết vì sao anh lại có thành kiến như vậy. Nhưng tôi mong anh có thể cho tôi một cơ hội, cũng là cho chính anh một cơ hội, để người dân toàn Hồng Kông thông qua tạp chí của tụi tôi, hiểu rõ hơn về anh và Trình Ký.”
Trong đêm dài mệt mỏi này, cô lại tràn đầy năng lượng, không hề có chút mệt mỏi của việc chờ đợi suốt nửa ngày. Có lẽ mới bước chân vào đời, chưa bị vùi dập đến cùng cực, nên cô vẫn còn giữ cái ảo tưởng ngây thơ rằng “chỉ cần mình chăm chỉ làm việc thì sẽ sống được một cuộc đời tốt đẹp”.
Nhưng không hiểu sao, đêm nay, Trình Quý Khang lại không muốn phá vỡ ảo tưởng đó của cô. Hoặc cũng có thể, chính anh cũng ngây thơ mà bị cô thuyết phục. Anh nói: “Được. Tôi đi tắm một cái, lát gặp ở sảnh khách sạn.”
Nửa tiếng sau, khi Trình Quý Khang đến quầy bar đại sảnh, lại không thấy bóng dáng Hà Trừng. Anh gọi một ly gin tonic, nghe phía bên kia ồn ào náo nhiệt, hóa ra là một thiên hậu nhạc đàn Hồng Kông nào đó cùng bạn trai trẻ tay trong tay đi ra khỏi khách sạn. Hai người được bảo vệ hộ tống, bên ngoài là một đám phóng viên truyền thông vây kín. Anh nhìn kỹ, phát hiện Hà Trừng cũng đang ở trong đám phóng viên, chen phía sau một người đàn ông cao to trước mặt, giơ máy ảnh bấm liên tục.
Cặp đôi thiên hậu đi nhanh, đám truyền thông cũng kéo theo ra ngoài, chỉ có Hà Trừng là quay đầu lại ngay trong đại sảnh khách sạn, cười hì hì đi về phía quầy bar.
Trình Quý Khang nói: “Xem ra thu hoạch cũng không tệ.”
“Lần này đúng là trúng lớn luôn! Sếp tôi chắc chắn khen tôi giỏi cho coi! Đi công tác một chuyến mà làm được hai tin luôn!” Cô hớn hở ngồi xuống, bắt đầu lật xem thực đơn đồ uống. Trình Quý Khang để ý thấy cô lướt qua hết mấy món đắt tiền phía trước, chỉ xem mấy loại nước không cồn giá rẻ.
Anh nói: “Tôi mời.”
“Ê! Đừng có giúp sếp tôi tiết kiệm tiền nha. Nếu không phải về còn phải viết bài, tôi nhất định gọi mấy món mắc tiền rồi!” Cô gọi một ly cappuccino. Anh chợt nhận ra mình vẫn chưa biết tên cô và cơ quan truyền thông của cô, trong khi cô đã lấy ra máy ghi âm nhỏ và cuốn sổ, trên đó in logo ‘Đắc Tuần San’. Đúng là một tạp chí đàng hoàng, dù để bán chạy mà thỉnh thoảng cũng giật vài tin câu view.
Anh hỏi: “Cô tên gì?”
Cô giật mình: “Xin lỗi, tôi quên giới thiệu bản thân rồi.” Cô gái hoạt bát này, lúc này bỗng trở nên nghiêm túc, trịnh trọng giới thiệu cơ quan làm việc và tên mình. “Hà Trừng. Tôi tên là Hà Trừng.”
Ngay lúc đó, Hà Trừng mở máy ghi âm, ngẩng đầu nhìn thẳng người trước mặt. Cô giấu mình sau thân phận phóng viên, nghiêm túc nói: “Anh Trình, chào anh. Rất vui vì lần này anh nhận lời phỏng vấn của ‘Đắc Tuần San’. Tôi biết qua nhiều năm bị paparazzi thổi phồng, ấn tượng của bên ngoài về anh là một công tử ăn chơi. Nhưng theo những gì tôi thấy ở Ma Cao, anh hoàn toàn không phải như vậy. Vậy rốt cuộc bên ngoài đã hiểu lầm anh ở điểm nào, và anh có điều gì muốn nói với độc giả của tạp chí không?”
Tuy còn non nớt, nhưng đủ chuyên nghiệp.
Trình Quý Khang nhìn chăm chăm vào chiếc máy ghi âm nhỏ đặt trên bàn. Một khối hình chữ nhật màu đen, trông có hơi xấu, chỉ có mỗi điểm sáng đỏ chớp tắt liên hồi, hắt vào mắt anh.
Từ nhỏ Trình Quý Khang đã coi trọng hưởng thụ vật chất, ăn mặc không thiếu thốn gì. Anh từng tự giễu với một cô bạn gái cũ rằng, mình là người không có linh hồn. Ở Hồng Kông, kiểu người thực tế, ích kỷ như anh không thiếu gì, trước năm 97 thì lo sẵn đường lui cho bản thân, sắp xếp gia đình, cả nhà di dân ra nước ngoài. Sau năm 97 qua rồi, ngựa vẫn chạy, nhảy vẫn nhảy, tiền vẫn kiếm, lại quay về tiếp tục.
Nhưng lúc này, anh lại cảm thấy trong lòng mình, dường như mọc ra một lớp màng nhớp nháp, người ta gọi thứ đó là linh hồn.
Trên mặt nước trong veo mang tên Hà Trừng, anh nhìn thấy chính mình: tham vọng mà trước giờ chưa từng để lộ ra ngoài đang bị ánh đèn đỏ chớp tắt kia soi rọi rõ ràng, không che giấu nổi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
