Chương 14

Giọng nói của cô quá

nhỏ, tạp âm ở bên ngoài lại quá lớn, Tần Dịch Hoan hoàn toàn không nghe

rõ cô đang nói cái gì, vì vậy liền hỏi lại lần nữa: “Tiểu Kiều, em thích kiểu xe đó à? Nếu em thích thì chúng ta sẽ đổi xe.”

Tinh thần

của Triệu Ngạn Kiều có chút hoảng hốt, trong lúc nhất thời chưa thể hiểu hết ý tứ của anh, sợ sệtthật lâu mới lắc lắc đầu: “Không thích, tôi

chỉ xem một chút thôi.”

Tần Dịch Hoan cảm thấy thái độ của cô có

chút kỳ quái, nhưng không hề suy nghĩ nhiều, chỉ coi như cô bất chợt nổi hứng, vì vậy liền không hỏi nữa.

Suốt một đường, Triệu Ngạn Kiều khá im ắng, sau khi hai người về nhà, cô liền trở về phòng ngủ nghỉ

ngơi, còn Tần Dịch Hoan thì xem tivi ở phòng khách. Triệu Ngạn Kiều ngồi trên giường thật lâu, vẻ mặt có chút lo âu, dường như đã hạ quyết tâm,

cô dùng sức cn m** d**, giống như là muốn dùng đau đớn buộc bản thân

suy nghĩ rõ ràng hơn. Cho đến khi sắc môi trở nên đỏ tươi ướt át, cô mới đột ngột đứng lên, cầm lấy bộ quần áo chống phóng xạ ở trên giường mặc

vào người, đi tới trước bàn máy vi tính, mở máy vi tính lên.

Khởi động máy y như một tên trộm, run rẩy gõ ba chữ liền hiện ra một đống

lớn kết quả. Cô mở lần lượt từng cái, tỉ mỉ xem, song càng xem càng thất vọng, không hề có một chút tin tức mà cô muốn tìm, gần như là hết hy

vọng mở tới trang quan trọng cuối cùng, nhưng trong nháy mắt giống như

bị sững lại, động cũng không dám động, chỉ sợ hình ảnh trước mắt đột

nhiên biến mất.

Đó là một đoạn videoclip, vừa mở lên đã có một

nhân vật hoạt hình phản diện nhảy ra, vừa nhảy vừa hát sinh nhật vui vẻ. Thiết kế rất đơn giản, ngay cả đường cong trên người nhân vật cũng chưa được xử lý tốt, nhạc nền chỉ có một bài hát sinh nhật, nhưng đôi mắt

Triệu Ngạn Kiều lại ươn ướt rồi.

Ngón tay không chịu khống chế

vuốt nhẹ màn hình máy vi tính, di động theo nhân vật, cho đến khi nhân

vật biến mất, trên màn hình xuất hiện một dòng chữ lớn: Chúc Chu Tiểu

Mạch sinh nhật vui vẻ! Ký tên: Chu Thần Cốc và Triệu Ngạn Kiều.

Đây là hồi năm thứ 3 đại học, vào sinh nhật của Chu Tiểu Mạch, anh ấy đã

nói cần cô phụ giúp thiết kế một hình ảnh hoạt hoạ, lúc ấy Triệu Ngạn

Kiều không hề biết anh muốn dùng nó để làm gì, lúc ấy anh nói thời gian

eo hẹp gấp gáp, cho nên cô vội vã vẽ một nhân vật rồi gửi cho Chu Thần

Cốc.

Trong tiệc sinh nhật của Chu Tiểu Mạch, anh cũng không nói

gì, cho đến khi tàn tiệc, mới thần thần bí bí kéo cô và Chu Tiểu Mạch

đến trước máy vi tính, cho các cô xem đoạn video này.

Cô nhớ rõ

lúc ấy Chu Tiểu Mạch vô cùng vui mừng, còn len lén xuống lầu cầm mấy

chai rượu đỏ đi lên, nói là không say không về. Cô vốn không muốn uống

rượu, sợ mình uống nhiều quá sẽ vô tình tiết lộ hết mọi bí mật ở trong

lòng. Song lại không nỡ phá hỏng niềm vui của Chu Tiểu Mạch, chỉ có thể

nhấp nhấp một chút.

Đến cuối cùng, Chu Tiểu Mạch uống say, không

có hình tượng tựa vào vai cô, lén lút nói bên tai cô: “Tiểu, tiểu Kiều,

mình cảm thấy được anh mình, anh mình có ý với cậu đó, hắc hắc.”

Triệu Ngạn Kiều kinh hãi, suýt chút nữa đã làm rơi ly rượu trong tay, cô

nghiêng đầu nhìn về phía Chu Thần Cốc,-lel--equy-q-uy-d-do-on- không

khéo là anh cũng nghiêng đầu qua. Đôi mắt ấy dịu dàng sâu thẳm mà yên

tĩnh, giống như nhân ngư của màn đêm, rõ ràng không hề làm gì cả, chỉ

nhìn người ta như vậy, cũng đã vô cùng mê hoặc lòng người.

Triệu

Ngạn Kiều vội vàng cúi đầu, trái tim đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài, cô giấu diếm uống một hơi hết sạch rượu trong ly, lại bị sặc ho hết ra.

Sau khi bình ổn lại hô hấp, không nhịn được lại liếc trộm người kia một

cái, liền phát hiện ý cười như có như không bên khóe môi anh......

“Nhìn cái gì thế?”

Bên tai chợt truyền đến giọng nói của Tần Dịch Hoan, Triệu Ngạn Kiều kinh

sợ, vội vàng tắt trình duyệt đi, miễn cưỡng cười cười, “Không có, không

có gì.”

Tần Dịch Hoan nhíu mày, rõ ràng anh đã nhìn thấy cô xem

video clip, tại sao phải phủ nhận chứ? Hơn nữa, anh hơi nhíu chặt chân

mày, trên khuôn mặt kia đúng là đẫm nước mắt đi!

“Tại sao khóc vậy?” Tần Dịch Hoan vươn tay kéo cô đứng dậy khỏi ghế, dùng ngón cái lau đi những giọt lệ lăn trên má cô.

“Không có, chỉ là xem phim thấy cảm động thôi.” Triệu Ngạn Kiều đẩy anh ra, tránh né động tác thân mật của anh.

Tần Dịch Hoan ngẩn ra, ý cười trong mắt tan đi, giả vờ coi như không có

chuyện gì xảy ra, dời đề tài: “Tối nay muốn ăn cái gì để anh đi làm.”

“Tùy ý.” Cảm xúc của Triệu Ngạn Kiều vẫn rất sa sút, chỉ trả lời có lệ với Tần Dịch Hoan.

Tần Dịch Hoan hít một hơi thật sâu, liếc mắt nhìn Triệu Ngạn Kiều đang cúi gằm mặt, không nói gì cả, đi ra ngoài.

Chiếc BMW màu xám bạc, video clip.... Sự bất thường của Triệu Ngạn Kiều chắc chắn có liên quan đến hai thứ đó!

Tần Dịch Hoan vừa xoay mở công tắc của lò vi sóng vừa nghĩ, với tính cách

bướng bỉnh mạnh mẽ đến chết của Triệu Ngạn Kiều, rốt cuộclà chuyện gì

mới có thể để cô chú ý như vậy?

Vừa nghĩ tới trong lòng cô có lẽ

còn cất dấu người nào đó, hoặc là ở chỗ nào đó cô còn có một người vô

cùng thân thiết mà anh không biết, anh liền ghen tỵ đến nổi điên, hận

không thể chạy thẳng tới tra hỏi cô, làm rõ ràng tất cả mọi chuyện!

Nhưng cô là người thích mềm không thích cứng, anh hoàn toàn không thể cứng

rắn được! Tần Dịch Hoan nắm chặt cái bánh nướng trong tay, âm thầm nhắc

nhở bản thân không được nóng vôi. Hiện tại cô là vợ của anh, trong bụng

còn có đứa nhỏ, như thế nào cũng không chạy mất được, anh còn sợ tên đàn ông hoang dã có quá khứ mà không có tương lai kia à? Hừ!

Ăn xong cơm tối, Triệu Ngạn Kiều ngồi tựa vào đầu giường đọc sách, Tần Dịch

Hoan vốn là muốn xem ti vi, nhưng không biết tại sao lại xán đến, híp

mắt ở bên cạnh nhìn Triệu Ngạn Kiều viết viết vẽ vẽ trên giấy.

“Tiểu Kiều, em đọc sách hay ghi chép thế?”

“Không phải, tôi đang viết ra các điểm đáng ngờ và chứng cớ.” Triệu Ngạn Kiều

cũng không ngẩng đầu lên, lại viết một hàng chữ lên giấy.

Tần Dịch Hoan dựa càng gần, nghiêng đầu nhìn lướt qua nội dung trong sách, “Em thích xem sách trinh thám hả?”

“Ừm.” Triệu Ngạn Kiều lật một trang sách, đáp lại bằng giọng mũi.

Tần Dịch Hoan thấy Triệu Ngạn Kiều hờ hững với mình, có chút không cam tâm, đoạt lấy quyển sách trên tay cô ném qua một bên, “Bây giờ em không thể

quá mệt mỏi, hơn nữa em cũng nên xem vài bộ phim hoạt hình đi.”

Sách bị anh ném đi, Triệu Ngạn Kiều vốn rất tức giận, nghe lời anh nói liền

hoài nghi trong lòng, nghiêng đầu sang hỏi: “Tại sao phải xem phim hoạt

hình?”

“Dưỡng thai mà!” Tần Dịch Hoan tỏ vẻ nghiêm trang trả lời, trong đôi mắt hẹp dài toàn là chân thành, thật sự hù dọa Triệu Ngạn

Kiều rồi.

Đúng vậy, sao cô lại quên mất chuyện dưỡng thai này

nhỉ, song bây giờ cũng chưa muộn!=-l=-lequ-=uy=d=o=on- Nghĩ tới đây,

Triệu Ngạn Kiều lập tức đẩy Tần Dịch Hoan một cái, nói: “Anh mau lên

mạng tra xem rốt cuộc dưỡng thai phải xem cái gì đi!”

Tần Dịch

Hoan cầm tay Triệu Ngạn Kiều, cười nói: “Trên mạng có vài thứ không thể

tin đâu, ngày mai gọi điện thoại hỏi mẹ một chút là biết.”

Triệu

Ngạn Kiều gật gật đầu, mẹ Tần là người từng trải nên chắc chắn sẽ có

kinh nghiệm phong phú. Chỉ là, hình như cô đã từng nghe ai nói rằng, lúc mang thai, thai phụ xem hình ai nhiều nhất thì đứa bé sinh ra sẽ giồng

người đó! Ngày mai cô nhất định phải mua mấy tấm poster hình minh tinh

về mới được!

Nhưng là cô không tiện đi ra ngoài, vẫn là để cho Tần Dịch Hoan đi ra ngoài mua thôi.

Cô suy nghĩ rồi nói cho Tần Dịch Hoan, ai ngờ, Tần Dịch Hoan luôn luôn

nghe theo cô, lần này lại không đồng ý đi mua. Kiên quyết không đi mua

poster! Theo cách nói của anh thì là, dáng vẻ anh quá dễ nhìn rồi, cô

không cần nhìn poster minh tinh gì gì nữa! Cả ngày nhìn anh là đủ rồi!

Mặc dù Triệu Ngạn Kiều cảm thấy những lời này của anh quá tự kỷ, nhưng vô

tình suy nghĩ đến khuôn mặt kia, quả thật cảm thấy không tệ, vậy là cô

thật sự nhìn chằm chằm Tần Dịch Hoan. Tuy da mặt Tần Dịch Hoan có dày

cũng bị cô nhìn đến hơi đỏ mặt, vội vàng đứng lên lấy cớ tắm rửa để ra

khỏi phòng ngủ.

Buổi tối, lúc đi ngủ, Tần Dịch Hoan không dựa quá gần vào Triệu Ngạn Kiều, bởi vì sợ lúc ngủ không cẩn thận sẽ đụng phải

cô. Hiện tại, Tần Dịch Hoan đã không hề giành chăn, cũng sẽ không ngủ

quá say nữa, thậm chí có lúc còn tỉnh lại vào ban đêm.

Buổi tối

mấy ngày nay, chân Triệu Ngạn Kiều luôn bị chuột rút, hơn nữa còn kéo

dài hơn 10 phút, mặc dù cô kiên cường tự chịu đựng cũng sẽ kinh động đến anh. Triệu Ngạn Kiều cảm thấy rất ngượng ngùng, dù sao thì nếu như cô

mệt nhọc còn được nghỉ ngơi vào ban ngày, nhưng Tần Dịch Hoan phải đi

làm vào ban ngày mà.

Tần Dịch Hoan lại chẳng nghĩ như thế, mỗi

lần chân Triệu Ngạn Kiều bị chuột rút, anh đều nhanh chóng bò dậy, xoa

bóp cho cô, mặc dù động tác vụng về, nhưng dù gì vẫn khiến cô thoải mái

hơn một chút.

Nghe nói chân của thai phụ bị chuột rút là bởi vì

thiếu canxi nên Tần Dịch Hoan thường mua ít sò hến cùng với hải sản về

nhà. Triệu Ngạn Kiều vốn không thích ăn hải sản lắm, nhưng không hiểu

sao trong thai kỳ lại đặc biệt muốn ăn đến nỗi bây giờ thấy hải sản là

tê dại da đầu. lequ4d0-on=Trừ tôm lớp là có thể ăn được vài con, còn lại luôn không động đến. Chỉ là, may mà Triệu Ngạn Kiều cũng hiểu ăn nhiều

những đồ này mới tốt cho cục cưng, nên mỗi ngày đành gắng gượng ăn thêm

mấy con tôm.

Sau khi tắt đèn, Triệu Ngạn Kiềuvừa mới nhắm mắt

lại, Tần Dịch Hoan liền thận trọng dựa gần vào, giọng nói ẩn ẩn có chút

hưng phấn khó nén: “Khụ khụ, tiểu Kiều, anh hỏi em chuyện này nhé.”

“Hỏi đi!” Triệu Ngạn Kiều quay đầu đi, lên tiếng, trong lòng có chút kỳ quái, sao hôm nay người này dè dặt dữ vậy.

“Nghe nói phụ nữ có thai có nhu cầu rất lớn à!”

Anh nói mơ mơ hồ hồ, cô có chút không theo kịp, “Thai phụ đòi hỏi chỗ nào?”

Trong bóng tối, Tần Dịch Hoan cười hì hì hai tiếng, nói: “Không phải, chính là phương diện nhu cầu đó.”

Triệu Ngạn Kiều vẫn nghe không hiểu, cô nháy nháy mắt suy nghĩ hồi lâu vẫn

chưa hiểu, liền mất đi kiên nhẫn, đề cao giọng: “Rốt cuộc anh đang nói

cái gì hả?”

Tần Dịch Hoan lại dựa sát vào Triệu Ngạn Kiều một

chút, đối mặt với cô, suy nghĩ mấy giây mới nói: “Cái đó, chính là nói

thai phụ đều rất h*m m**n, em thì sao.....”

Lời còn chưa nói hết đã bị Triệu Ngạn Kiều quát bảo ngừng lại: “Tần Dịch Hoan! Anh cút sang một bên đi!”

Tần Dịch Hoan không quan tâm cô quát to, mặt dày nắm lấy tay Triệu Ngạn

Kiều, ủ ở trong tay, cẩn thận đè lên thân thể cô, trong bóng tối nhìn

xuống cô, giọng nói hơi khàn khàn: “Anh cút sang một bên thì ai tới giải quyết nhu cầu cho em?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.