Chương 6

Nó lại định

trốn 15p đầu giờ ( thời gian kiểm tra miệng) 

nhưng Bông không cho nên nó cứ đứng ngồi không yên. Hóa là cái môn kinh

khủng nhất trong thời khóa biểu của nó. Toán đã ngu rồi thì đến môn hóa nó còn

không biết cái gì để mà ngu cơ.

“Sao thế?” thấy nó cứ ngồi cúi gằm mặt xuống bàn

Dương  tưởng nó không khỏe ở đâu nên cậu

cũng hơi lo lắng, hỏi thăm vậy mà lại bị nó quát cho “Ngồi im đi!”

Cậu giật mình vì chẳng hiểu đã làm gì sai lại bị nó

quát, mãi sau mới hiểu ra.

“Nó thì bị làm sao. Bị sợ thầy gọi lên bảng chứ có

gì to tát đâu. Gió ơi là Gió mày  phải

nghĩ đến việc cải thiện môn hóa đi chứ giờ hóa nào cũng sống trong lo lắng và sợ

hãi thế này mãi sao được? Giờ văn thì mày là nữ hoàng nhưng đến giờ hóa thì phải

gọi mày là gì đây?” vậy là Bông ngồi lảm nhảm liền một mạch khiến cho nó càng

thêm bực mình.

“Chúng mày im hết đi nào!” nó hét lên khiến cho thầy

giáo chú ý, kéo cái kính thấp xuống một chút thầy “tuyên án” “Hoàng Hà Vy làm bài 10 sách bài tập.” Thế là trời

hôm nay lặng gió, đây có lẽ là một dịp thích hợp để cho nó thể hiện tài diễn xuất

của mình. Mặc dù run lắm nhưng nó vẫn bước lên bảng với vẻ đầy tự tin. Bước đi

dứt khoát, lưng thẳng, ánh nhìn vuông góc với mặt đất.

Cứ kiểu

như là “tưởng gì chứ bài đó đối với em là quá đơn giản, chỉ cần có người đọc đề

thôi thì nhắm mắt em cũng làm được không sai một kí tự thầy ạ.”

Nhưng rồi

cả lớp và nhất là Dương ( cả lớp ở đây không bao gồm Bông) được một phen hốt hoảng

khi mà đột nhiên đang làm bài ( nói vậy thôi chứ mới được hai chữ “bài làm”)

thì nó ngất xỉu rồi ngã trên bục giảng. Khi mà chưa ai kịp nhận ra chuyện gì

thì Dương đã nhanh chóng bế nó xuống phòng y tế.

Khi thầy

giáo định đi theo thì Bông nhanh chóng cản lại “Em thưa thầy, không sao đâu ạ. ở nhà nó cũng hay bị

như thế lắm. Đang ngồi mà đứng dậy đột ngột ý mà”

Sau khi thầy

quay lại bài giảng của mình thì Bông thở dài ngao ngán, vì nó mà con bé cứ phải

nói dối suốt ngày. Nhưng biết làm sao được khi mà nó thực sự là rất sợ môn hóa.

Nỗi sợ này chắc sẽ rất khó để khắc phục.

Nó có anh

trai, anh hơn nó 6 tuổi và rất yêu thương, chiều chuộng nó. Anh học hóa rất giỏi

và từ nhỏ anh đã rèn cho nó tập làm các bài tập giải toán môn hóa học đơn giản một

cách dễ dàng từ khi còn là học sinh cấp một.

Một lần nó

theo anh đi lấy đề từ trương về để luyện thi quốc gia thì do đùa nghịch nên nó

làm đống tài liệu của anh rơi khắp lề đường, một tờ đề vô tình bay ra giữa đường,

anh nó chạy theo để nhặt lại...

Chỉ trong

chớp nhoáng nó đã thấy anh mình nằm trong vũng máu, trong tay vấn nắm chặt tờ đề...

nó vừa khóc vừa bước từng bước lao đao ra chỗ anh mình...

Mắt anh nó

mỏi rồi dần khép lại nhưng miệng vẫn không thôi lẩm bẩm “Ở yên đó, đừng ra đây...đường đông...nguy hiểm lắm...Hà...Vy...”

Mặc dù anh nó thoát chết nhưng nó không biết rằng

có thể coi đó là một điều may mắn nữa không 

khi mà giờ đây anh nó đang phải sống một cược sống thật là vất vả. Anh đã

hoàn toàn bị mất đi ý thức. ừ, phải rồi...cuộc sống thực vật, chỉ trong chớp

nhoáng từ một người bình thường anh đã trở thành người thực vật. Nhanh đến mức

mà cả nhà chưa ai dám chấp nhận đó là sự thật.

Thử hỏi

xem làm gì có ai có thể chấp nhận sự thật một cách dễ dàng việc một con người

ưu tú chỉ trong vòng chưa đầy nửa ngày đã trở thành người vô thức?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.