Chương 28
Vở kịch bắt đầu
Tất cả bước vào nhà há hốc mồm khi thấy nó và ông đang ngồi trên sofa nói chuyện với Kino. Cả lũ thấy Kino nói thầm vào tai nó cái gì đó khiến nó đứng lên
- Chào Ken! Em là Saphia! Rất vui được làm quen với anh! – Nó bước đến trước mặt hắn
Cả bọn lại há mồm ra tưởng trừng như sắp rớt cằm xuống dưới đất.
Mày…..Mày bị sao vậy? – Ruby lắp bắp
Bị sao là bị sao? – Nó tỏ vẻ ngây thơ lơ ngơ như bò đeo nơ
Nó bị mất trí nhớ trong khoảng thời gian khi từ Mỹ trở về đây cách đây 5 năm (Nó bây h’ 22t rồi) – Ông nó trán nản
Tại sao lại vậy? – Cả lũ hét lên
Vì trong thời gian điều trị có sơ xuất! – Kino ôm đầu lên tiếng thay ông
Điều trị? Điều trị gì? – Hắn thắc mắc
Ngày đó mày biết vì sao con bé bỏ mày đi không? – Key hỏi (nói sự thật ui’)
Không! Vì sao? – Hắn lắc đầu
Vì nó bị bệnh tim bẩm sinh! Năm đó nó đã rời bỏ anh để đi chữa trị! Nó sợ nó sẽ không qua khỏi nên nó đã từ bỏ anh! – Berin nói như sắp khóc
Mấy người biết truyện này nhưng giấu tôi- Hắn năm chặt tay gầm lên
Đó là vì mong muốn của chị Saphia anh ạ! – Anh em Kyo
Hãy thuận theo thời gian! – Anh em Saka
Mấy người đàng nói chuyện gì vậy? – Nó và cô bé lạ mặt lúc nãy đồng thanh
Nhắc mới nhớ! Tôi không còn yêu Saphia nữa! Người tôi yêu bây giờ là Bon! – Hắn như chợt nhớ ra nói (nói vậy chứ lòng đau lắm luôn)
Cả lũ trọn tròn mắt lên nhìn hắn (trừ nó và cô bé kia)
Yêu? Sao em lại yêu anh? Chúng ta vừa mới biết nhau mà? – Nó bật cười
ĐÚng! Chúng ta vừa quen nhau! – Hắn nói rồi kéo cô bé vừa xong ngồi cạnh mình
Berin! – Nó quay sang kêu Berin
Ha? – Berin ngơ ngác
Nghe nói cậu có bạn trai! Giới thiệu đi! – Nó
Ha? – Berin hét lên
Nó bị mất trí nhớ rồi! Không nhớ đâu! – Kino lắc đầu
A’! Ơ’! Đây là Key! – Berin gật gù giới thiệu
Chào anh! Rất vui được làm quen! – Nó cười tươi
Uk! Chào em! – Key nở nụ cười méo như chưa bao h’ được méo
Dan vs Day cũng về rồi! – Nó
Uk! – Dan chán
Ya!!!!!!!!! Em đưa ông ra vườn sau! – Nó vươn vai
Uk! Tụi này đi cùng! – Ruby nói rồi kéo cả bọn ra vườn sau luôn
Tại vườn sau
Woa!!!!! Đẹp quá! – Cô bé tên Bon vừa nhìn thấy vườn sau thốt lên tính ngặt 1 bông hoa hồng xanh
Không được đụng vào!!!!!!!!!!!! – Một tiếng hét vang trời khiến ai cũng giật mình
Tiếng hét đấy không ai khác chính là của 3 vị tỷ tỷ nhà ta, phải nói hầu hết hoa trong vườn này đều được cả 3 vun trồng. Cô bé sau khi nghe tiếng đấy liền giật mình ngồi xuống khóc, hắn chạy lại ôm cô bé vào lòng
Nín đi! Nín! – Hắn dịu dàng vuốt tóc con bé
Bon! Em đừng động vào hoa ở đây! Hoa ở đây do mấy người đó trồng nên không được phép đụng vào đâu! – Kino cúi xuống cười nói với cô bé
Hic! Hic! Em….Em xin lỗi! – Cô bé nấc lên
AAAAAAA………………- Nó hét lên khiến cả bọn giật mình
Lại gì vậy chị! – Tứ tiểu thư
Ki!!!!!!!!!!!!! Ka!!!!!!!!!!!!! Các em đâu rồi! – Nó chạy vụt vào trong nhà gọi ý ới
Ha? Ki và Ka là ai – Day
Nhóc con! Cháu quên rồi à? Là mèo của Saphia đấy! – Ông lắc đầu cười
Ki!!!!!!!!!!! Ka!!!!!!!!!!!!!!! – Trong nhà lại vọng ra tiếng thét
H’ thì cháu nhớ rồi! Đó là 2 con mèo cưng nhất của chị ý! – Day bịt tai lại
Mèo! Em chơi được không! – Bon rụt rè
Không được! Mèo của chị ấy thì ngoài chị ấy ra thì không ai đụng vào được! – Kyo lắc đầu
Vậy thôi ạ! – Bon buồn bã
Tìm thấy rồi! – Nó hớn hở chạy ra trên tay còn có 2 con mèo.
Ui!!!!!! Đáng yêu quá! – Bon như không kiềm chế được đứng bật dậy. May thay là được hắn kéo lại chứ không Bon có vào viện thì cũng là bình thường
Ông ơi! Gia đình Chin đến rồi! – Nó cười
Chin? Ai vậy ạ? – Bon lại tò mò
Là gia đình hổ trắng! – ANh em Saka hô
“Phụt” Hắn đang uống trà thì phun hết ra rồi bất chợt rùng mình ôm lấy tay trái
Ua? ANh Ken bị sao vậy? – Nó ngây thơ
Em bị mất trí nhớ nên không biết thôi chứ hồi trước thằng nhóc này bị Chin cắn ồi! – Key vô vai hắn
“Grào””””’…………” Tiếng gầm vang vọng
- ĐẾn…….Đến rồi! – Mặt hắn trắng bệch lại
(Vẫn còn bị ám anh ý mà)
Khiếp! Cái gì đến đấy ạ? – Bon nhăn mặt
Gia đình Chin – Cả bọn hò
Từ trong nhà, 4 con hổ bước ra, có 2 con to tên Chin và Chan (bố mẹ) và 2 con nhỏ hơn chút xíu là Chen và Chun.
Má ơi!!!!!!!!!!!!! Hổ!!!!!!! – Bon hét lên
Bình tĩnh! Là gia đình Chin! – Hắn bịt miệng Bon lại
Em mang gia đình Chin lên phòng ây! Bye! – Nó tung tăng chạy đi
Dương Tuyết Nga (Bon): Ít hơn nó 1 tuổi. Gia đình chỉ là 1 công ty nhỏ về thời trang. Tính tình điệu đà, ngây thơ (chưa chắc). Cao 1m65 IQ 160/200
Bản thiết kế siêu sao
Sáng hôm sau tại nhà
Saphia!!!! Saphia!!!! Mày lại bỏ đi đâu rồi con kia! – Ruby và Berin hét ầm nhà
Saphia! Em đâu rồi!!!! – Kino với cả bọn lăng xăng chạy quanh nhà
Lại đâu rồi! – Hắn bực mình đi tìm
Mấy đứa làm gì ồn quá vậy? – Ông nội bực mình bước ra khỏi phòng
Ông! Saphia của con đâu? – Kino chạy đến trước mặt ông
Ô! Cái thằng này! Ông đập cho mày 1 trận bây h’! Nó đến tuổi đi làm rồi thì phải đến công ty chứ! Hỏi gì ngu quá vậy! – Ông cốc vào đầu Kino
Ha? Đi làm? – Cả bọn trợn mắt lên
Ặc! Quên béng mất! Nó đến tuổi gánh vác công ty thời trang và đá quý của TM – Ruby đạp bốp vào đầu (Tập đoàn TM được chia ra làm 4, 1 là về thời trang, 2 là về đá quý trang sức, 3 là về nhà hàng còn 4 là khách sạn)
Chào mọi người! – Bon từ ngoài chạy vào ôm lấy tay hắn
Uk! Chào em! – Kino
Nó để quên mấy bản thiết kế ở nhà rồi! Mấy đứa mang tới cho nó đi! – Ông nói rồi chỉ tập giấy trên bàn rồi đi vào phòng
Woa!!!!!!!! Đẹp quá!!!! – Bon xí xớn cầm
lên coi
- Haizzzz! Đi thôi! – ANh em Kyo và anh em Saka
20′ sau dưới công ty thời trang TM cả bọn bước vào, vừa mới bước gần đến cửa phòng của nó
Ya!!!!!!!!!!!! Chết đi!!!!!!!! Bực cả mình!!!!!! Sao bảo mãi không nghe vậy!!!!!! – Tiếng hét của nó thất thanh
Xin lỗi tiểu thư! – Có tiếng ai đó kêu lên
Tôi đã nói đuổi sao không đuổi? Con đấy không có tu cách ở công ty này! Đuổi ngay cho tôi! – Nó gầm lên
Vâng! Làm ngay đây ạ! – Người đó chạy vội ra ngoài, thấy bọn nó cúi chào rồi chạy đi
Sao vậy? – Kino cùng cả bọn bước vào phòng nó
ANh! – Nó cười mệt mỏi
Có gì kể nghe coi! – Ruby ngồi xuống ghế
Nói đi xem nào! – Kino bước ra sau ghế nó xoa bóp đầu cho nó
Có con bé thiết kế được mệnh danh là xuất sắc nhất công ty, Nhưng hôm nay lúc em đi ra khỏi phòng 1 lúc thì con bé đấy lẻn vào phòng em đánh cắp đôi bản thiết kế siêu sao của em. Con bé không biết trong phòng em có camera nên vẫn thản nhiên nộp bản thiết kế. Em phát giác ra nên hơi bực mình. – Nó vừa kể vừa bế Ki và Ka để lên lòng ( Đi làm mà còn mang theo mèo)
Thật là quá đáng! Phải sử nặng – Bon hùng hồn đứng dậy
COn nhỏ đứng lên nói làm ai cũng phải trợn mắt lên nhìn, xấu hổ quá con bé đỏ mặt ngồi xuống
EM xin lỗi! – Bon nói lí nhí
Ak! Mấy bản thiết kế này em làm lúc nào vậy? – Kino như chợt nhớ ra gì lấy tập bản thiết kế ra đưa cho nó
Em cũng không nhớ là thiết kế lúc nào! – Nó ngây thơ đáp
Vậy em làm gì với mấy bản này! – Key uống trà
Đưa lên làm bản thiết kế siêu sao! – Nó nói 1 câu hờ hững
Có nghĩa là bản thiết kế cho những siêu sao? – Hắn ngờ vực hỏi
Chính xác! – Nó búng tay
Woa!!! Hâm mộ! – Bon mắt sáng như sao sa
Đằng kia có 1 bộ! Nếu em thích hì có thể lấy! – Nó chỉ vào bộ váy được đặt ở góc phòng. Bộ váy mang 2 màu hồng trắng, mang theo phong cách nhí nhảnh đáng yêu nhìn thật rực rỡ
Oa!!!!! Em cảm ơn chị! – Bon hí hửng chạy lại phía chiếc váy ngắm ngía rồi đi thử.
Sau khi mặc xong Bon bước ra nhìn như 1 thiên thần (ai bik là thiên thần hay ác quỷ)
cô bé thật xinh xắn trong bộ váy hồng
Đẹp không anh! – Bon khoe hắn
Ukm! Đẹp! – Hắn cười
Nó nhìn thấy tức lắm nhưng vẫn cố nhịn vì màn kịch mình đang đóng.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
