Chương 1: Trở về
Khôngggggg ! Con không về đâu huhu ! Con không về đâu mà huhu - Vâng đó chính là giọng hét oanh vàng của chị Windy nhà ta
Ta không cần biết con co 1 tiếng để chuẫn bị đi về VN ngay và lập tức - pama nó quả quyết - Sandy con sẽ về đúng không nào - pama nhìn nó nhìn nếu vs ánh mắt đầy "trìu mến"
-Ok tụi bây chuẩn bị đi 30p nữa phải có mặt - Nó vẫn lạnh lùng trả lời mắt thì c*m v** cái đt ( Tg : chắc là chơi game )
What ! Mày ĐIÊN ak - Windy và Mindy đồng thanh hét lên
Ko tao vẫn bình thường nếu ko về thì chắc chắn các pama sẽ đóng băng mọi tài khoảng cũng như xe của chúng ta , con nói có đúng ko pama - nó khẽ cười 1 nụ cười cực kì đểu (Nó : Mi nói gì đó hả Tg : ạ e âu ó ói ì âu hihi )
Chính xác con rất thông minh - pama Mindy nói với vẻ tự hào vầ con gái nuôi của họ
Nó quay qua nhìn hai con bạn
Đi chúng ta dọn đồ thôi
OK - Hai con bạn nó nói với 1 cái giọng không thể nào thiểu não hơn
Sáng hôm sau tại sân bay Tân Sơn Nhất có 4 nàng tiên - ak ko phải gọi là nữ thần mới đúng - xuất hiện
Oa đẹp wá
Thiên thần kìa bây ơi
Trời nữ thần
................... và rất rất nhìu lời bàn tán về tụi nó
Mindy và Windy thì nhí nha nhí nhảnh chạy lon ton phía trước mà ko bít rằng 2 đứa nó đã vô tình giúp bệnh viện có thêm 1 nguồn thu nhập lớn , nó thì lạnh lùng bước đi như 1 tảng băng di động bỏ lại đằng sau những thằng hám gái đang xịt máu mũi vì cái đẹp lạnh lùng và bí ẩn của nó . Chợt
Chào các tiểu thư - 1 ng đàn ông khoảng 40t bước lại
Chào bác Lee - Cả 3 đồng thanh
Quản gia Lee chìa khóa nhà và xe bọn cháu đâu ạ - Nó lễ phép hỏi
Ak đây ạ - Quản gia Lee đưa chìa khóa cho nó rồi nhìn tụi nó đi khuất mới dám đón taxi về
Tụi nó lái 3 chiếc môtô mui trần vs 1 tốc độ kinh khủng thẳng tới địa chỉ đã cho trc - Biệt thư Hoa Hồng
Vừa vào nhà tụi nó lao ngay lên phòng và ngủ 1 giấc tới 4h chiều
(Cuộc vui sắp bắt đầu)
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
