Chương 6: Vùng đất Bóng Tối
Kaoru cùng nhóm của mình lặng lẽ tiến vào Vùng Đất Bóng Tối. Ánh đèn mờ ảo từ những ngọn đèn đường yếu ớt chiếu rọi lên những con phố tối tăm, nơi mà những bí mật và âm mưu ẩn náu. Kaoru cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, mỗi bước đi đều mang theo sự lo lắng.
“Phải cẩn thận,” Kaoru thì thầm, ánh mắt quét qua từng góc phố. Riku gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Chúng ta đang ở giữa ổ rắn,” Riku nói. “Mọi thứ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.”
Mei Lin đứng gần đó, tay cầm máy tính bảng, ánh mắt chăm chú vào màn hình. “Tôi đã tìm ra một số thông tin về cuộc gặp gỡ của Akira. Nó diễn ra ở một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố.”
“Chúng ta phải đến đó trước khi hắn thực hiện giao dịch,” Kaoru đáp, giọng chắc nịch.
“Có thể sẽ có những sát thủ khác ở đó,” Yuki nói, vẻ mặt vừa hồi hộp vừa thích thú. “Hãy chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.”
Kaoru gật đầu. “Chúng ta không thể để bản thân bị bất ngờ. Mei Lin, em có thể tiếp tục theo dõi thông tin từ đây không?”
“Để tôi thử,” Mei Lin đáp, nhanh chóng ngồi xuống và bắt đầu thao tác trên máy tính bảng.
Riku và Kaoru dẫn đầu, di chuyển qua những con hẻm tối tăm, lắng nghe từng tiếng động. Mỗi bước đi đều như một cuộc chiến với thời gian. Họ đến gần nhà kho, nơi những bóng đen lẩn khuất, những kẻ đang rình rập.
“Dừng lại,” Riku ra hiệu, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước. “Có người.”
Kaoru nín thở, nhắm mắt lại để tập trung. Trong bóng tối, anh cảm nhận được hơi thở của kẻ địch. Một nhóm sát thủ đang đứng canh gác bên ngoài nhà kho.
“Chúng ta không thể tiến vào từ phía trước,” Riku thì thầm. “Có lối vào phía sau.”
“Được,” Kaoru đồng ý. Họ nhanh chóng di chuyển về phía lối vào bí mật.
Khi đến nơi, Kaoru đưa tay ra hiệu, cả nhóm dừng lại. “Tôi sẽ vào trước. Các bạn chờ ở đây.”
“Cẩn thận,” Mei Lin lo lắng nói. “Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy phát tín hiệu ngay.”
Kaoru gật đầu và bước vào trong. Không gian bên trong u ám, chỉ có âm thanh của những bước chân và tiếng thì thầm của những kẻ ngồi bên trong. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đang chờ đợi một cuộc chiến.
Bên ngoài, Riku và nhóm của anh lén lút theo dõi. “Chúng ta cần phải vào trong,” Riku nói. “Nếu Kaoru không thể làm việc một mình, chúng ta sẽ không thể cứu anh ấy.”
“Nhưng nếu chúng ta đi vào, có thể bị phát hiện,” Yuki phản đối, mắt nhìn về phía cửa.“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Riku quyết đoán. “Chúng ta phải làm điều này.”
Khi cả nhóm quyết định tiến vào, tiếng súng vang lên từ bên trong. Kaoru thầm nhủ, giờ đây không còn thời gian để do dự. Anh quay lại, ánh mắt sắc lạnh, và thấy nhóm sát thủ đang lao ra, vũ khí sẵn sàng.
“Chạy!” Kaoru hét lên, và cuộc chiến bắt đầu.
Riku, Mei Lin, Yuki, cùng với Kaoru, tất cả đều lao vào cuộc chiến. Những tiếng súng nổ, tiếng va chạm của kim loại vang lên, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn. Kaoru lướt qua những kẻ thù như một bóng ma, mỗi cú đấm đều trúng đích, mỗi viên đạn đều chính xác.
“Phía bên trái!” Riku hét lên, khi một tên sát thủ lao về phía Kaoru. Anh nhanh chóng quay lại, đấm mạnh vào mặt kẻ đó, khiến hắn ngã xuống đất.
“Chúng ta phải tìm Akira!” Kaoru kêu lên, không ngừng tấn công.
“Đúng vậy, nhưng trước tiên phải xử lý đám này đã!” Riku đáp, sử dụng thanh đao của mình để chém một tên khác.
Mei Lin, với sự khéo léo của mình, không ngừng hack vào hệ thống an ninh bên trong nhà kho. “Tôi đang cố gắng tìm vị trí của hắn,” cô la lớn. “Nhưng có quá nhiều thông tin!”
“Cố gắng lên!” Kaoru kêu gọi, không ngừng chiến đấu.
Yuki, với sự nhanh nhẹn của mình, lao vào giữa đám đông, khiến những kẻ thù phải chú ý. “Này, các anh, có phải các anh đang tìm kiếm một cuộc chiến không?” Cô cười lớn, khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn giữa những tiếng súng.
Tuy nhiên, cuộc chiến không hề dễ dàng. Những kẻ thù ngày càng đông, và Kaoru cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Anh cần tìm Akira trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
“Đằng kia!” Mei Lin bỗng kêu lên, tay chỉ về một cánh cửa. “Tôi đã tìm ra vị trí của Akira!”
“Đi nào!” Riku kêu lên, cả nhóm lao về phía cánh cửa đó.
Khi họ đến nơi, Kaoru cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn. Cánh cửa mở ra, và bên trong là một không gian tối tăm với ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn neon. Akira đứng ở giữa, vẻ mặt điềm tĩnh, như thể hắn đã chờ sẵn họ.
“Chào mừng các người đến với vùng đất của những kẻ mạnh,” Akira nói, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Tôi đã chuẩn bị sẵn cho cuộc chiến này.”
Kaoru siết chặt tay, lòng căm phẫn dâng trào. “Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!”
“Điều đó không dễ dàng như vậy đâu, Kaoru,” Akira đáp, ánh mắt đầy thách thức. “Hãy xem ai mới là người thực sự nắm quyền ở đây.”
Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và Kaoru biết rằng không có đường lùi. Trong bóng tối của Vùng Đất Bóng Tối, số phận của họ sẽ được quyết định.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
