Chương 11: Cuộc Chiến Bắt đầu

Âm thanh của những bước chân rầm rập từ bên ngoài khiến Kaoru cảm thấy như thời gian ngừng lại. Cả nhóm đã sẵn sàng, nhưng sự hồi hộp vẫn khiến họ không thể bình tĩnh. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn điện yếu ớt phản chiếu trên gương mặt của từng người, tất cả đều thể hiện sự quyết tâm.

“Cẩn thận, họ đang đến gần,” Kaoru thì thầm, ánh mắt sắc lạnh quan sát từng góc tối. Riku gật đầu, đôi tay nắm chặt vũ khí, còn Mei Lin đã nhanh chóng lén lút kiểm tra thiết bị của mình.

“Chúng ta cần phải ra ngoài trước khi bị phát hiện,” Mei Lin nói, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô. Yuki đứng bên cạnh, tự tin hơn hẳn. “Chỉ cần chúng ta phối hợp, không gì có thể ngăn cản chúng ta.”

Bất ngờ, tiếng cửa mở ra. Một nhóm lính của Akira tràn vào, ánh mắt họ lướt qua căn phòng như những con thú săn mồi. Kaoru ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng, nhưng sự căng thẳng trong không khí đã bị phá vỡ.

“Chúng ta không còn thời gian!” Kaoru hét lên, lập tức lao ra khỏi chỗ nấp, kéo theo Riku và Yuki. “Chạy!”

Cuộc chiến bắt đầu trong không gian chật hẹp của nơi ẩn náu. Kaoru lướt qua những kẻ thù, những cú đấm và cú đá diễn ra liên tiếp. Riku chiến đấu bên cạnh, sức mạnh của anh như một bức tường vững chắc, bảo vệ mọi người. Yuki nhanh nhẹn di chuyển, lấy vũ khí từ tay những kẻ tấn công, khiến chúng không kịp trở tay.

“Mei Lin, thu thập thông tin!” Kaoru hét lớn, mắt không rời khỏi đối thủ. Cô gật đầu, nhanh chóng ngồi xuống, tập trung vào thiết bị của mình.

“Đừng để bị bắt!” Riku kêu lên, đẩy một kẻ thù ra xa. Ánh mắt Kaoru chợt dừng lại ở Akira, kẻ đang đứng lặng lẽ trong bóng tối, quan sát cuộc chiến với nụ cười mãn nguyện.

“Đúng là một cuộc vui,” Akira cất tiếng, giọng điệu lạnh lùng. “Nhưng các ngươi không thể thoát khỏi đây.”

“Đừng có kiêu ngạo!” Kaoru quát, quyết tâm lao về phía hắn. Cuộc chiến giữa họ không chỉ là về sinh tồn, mà còn là để đối mặt với những kẻ đã gây ra nỗi đau cho anh.

Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên, khiến mọi người đều hoảng loạn. Những mảnh vụn từ tường rơi xuống, tạo thành một bầu không khí hỗn loạn. “Chạy đi!” Mei Lin kêu lên, nhưng Kaoru đã quyết định.

“Chúng ta phải đối đầu với hắn!” Anh khẳng định, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Đừng để hắn có cơ hội thoát.”

Riku và Yuki đồng ý, họ cùng nhau lao về phía Akira, nhưng những tay chân của hắn đã chắn đường. Cuộc chiến diễn ra ác liệt, từng cú đấm, từng nhát dao đều mang theo sức mạnh và quyết tâm. Kaoru cảm nhận được từng giọt mồ hôi, từng nhịp đập của trái tim mình.

“Không thể dừng lại!” Anh hét lên, đấm mạnh vào mặt một kẻ thù, khiến hắn ngã xuống. “Chúng ta phải chiến thắng!”

Mei Lin vẫn ngồi ở một góc, gõ nhanh trên thiết bị. “Tôi đang tìm cách lấy thông tin!” Cô nói, giọng khẩn trương. “Chỉ cần một chút thời gian nữa!”

“Thời gian không còn nhiều!” Kaoru nói, nhưng trong lòng anh biết họ phải kiên trì. Ánh mắt anh không rời khỏi Akira, người đang quan sát mọi thứ từ xa, như một con rắn chờ đợi thời điểm tấn công.“Kaoru!” Riku gọi lớn, khi một kẻ thù khác định đánh lén anh. Riku nhanh chóng lao vào, đỡ cú đấm, nhưng vết thương đã để lại dấu hiệu trên cơ thể anh.

“Không sao đâu!” Riku cười, nhưng Kaoru không thể không lo lắng. Họ cần phải kết thúc cuộc chiến này.

“Bám sát vào tôi!” Kaoru quát, lao về phía Akira, quyết tâm không để hắn thoát. Hắn quay lại, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Ngươi không thể thắng, Kaoru,” Akira nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Ta đã chuẩn bị cho mọi thứ.”

“Điều đó không quan trọng,” Kaoru đáp, sự quyết tâm ánh lên trong đôi mắt. “Tôi sẽ không để ngươi làm hại thêm ai nữa.”

Cuộc chiến giữa Kaoru và Akira diễn ra trong một không gian chật hẹp, nơi mà từng cú đấm, từng nhát dao đều mang theo sức mạnh của sự thù hận. Hắn đã gây ra quá nhiều tổn thương, và giờ đây, Kaoru không thể để hắn tiếp tục tồn tại.

“Ngươi sẽ phải trả giá!” Kaoru gầm lên, lao về phía Akira với tất cả sức mạnh. Nhưng bất ngờ, một trong những tay chân của Akira xuất hiện, chặn đường anh lại.

“Không có cơ hội đâu!” Hắn ta cười lớn, nhưng Kaoru không cho phép bản thân nản chí. Anh nhanh chóng né tránh, tiếp tục lao về phía mục tiêu.

Trong khi đó, Mei Lin vẫn tập trung vào thiết bị. “Tôi gần như đã xâm nhập vào hệ thống!” Cô kêu lên, nhưng tiếng súng từ bên ngoài khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn.

“Chúng ta phải nhanh chóng!” Kaoru quát lên, nhưng không khí ngột ngạt khiến họ càng thêm lo lắng. Thời gian đang trôi qua, và cuộc chiến này sẽ không kéo dài mãi mãi.

“Tôi đã có thông tin!” Mei Lin hét lên, nhưng ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả căn phòng. Ánh sáng vụt tắt, mọi thứ chìm vào bóng tối.

“Chạy!” Riku gào lên, nhưng Kaoru đã kịp thời lao vào, kéo Mei Lin theo. Họ phải rời khỏi đây trước khi quá muộn.

“Không được để lại ai!” Kaoru hô lớn, quyết tâm bảo vệ từng người trong nhóm. Họ đã chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, không ai có thể ngăn cản họ.

Giữa lúc hỗn loạn, Kaoru cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết. Hắn không thể để Akira thoát khỏi tay mình. Một cuộc chiến sinh tử đang chờ đợi, và chỉ có một con đường duy nhất phía trước: tiến về phía trước.

“Đừng quay lại!” Anh nhắc nhở mọi người, ánh mắt dán chặt vào Akira đang đứng ở cuối hành lang, nụ cười đầy thách thức.

“Tôi sẽ không tha cho ngươi!” Kaoru gầm lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.