Chương 12: Cuộc Chiến Không Ngừng
Kazuki ngừng lại, cảm giác hồi hộp lấp đầy không khí. Âm thanh từ phía trong căn cứ càng lúc càng rõ ràng, như một lời cảnh báo rằng thời gian không còn nhiều. “Chúng ta đã bị phát hiện,” anh nói, giọng trầm xuống.
Mei nhấn mạnh, “Phải nhanh lên! Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
“Chúng ta cần phân chia ra,” Kazuki quyết định. “Haruto và Rin sẽ vào phía trái, còn Mei và tôi sẽ vào phía phải. Nếu có điều gì xảy ra, hãy phát tín hiệu ngay lập tức.”
Haruto gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Cẩn thận nhé.”
Rin chỉ khẽ nhìn Kazuki, ánh mắt của cô đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ làm theo.”
Họ chia nhau ra, lòng mỗi người như đang đập nhanh hơn. Kazuki và Mei lén lút tiến vào, sử dụng bóng tối làm lá chắn. Mỗi bước đi như một mũi dao, sắc nhọn và đầy rủi ro.
“Căn cứ này thật lớn,” Mei thì thầm, ánh mắt lướt qua những bức tường lạnh lẽo. “Nếu Kaito có mặt ở đây, chúng ta phải tìm ra hắn nhanh chóng.”
Kazuki gật đầu, nhưng lòng anh đang rối bời. Hình ảnh Yuki hiện lên trong tâm trí, như một ngọn đèn sáng giữa bóng tối. “Chúng ta phải tìm Yuki. Không thể để cô ấy rơi vào tay Kaito.”
“Đừng lo,” Mei trấn an, “Chúng ta sẽ tìm ra cô ấy.”
Khi họ tiến sâu vào bên trong, không khí trở nên nặng nề. Một sự im lặng chết chóc bao trùm, như thể cái chết đang rình rập. Bất ngờ, một tiếng động vang lên từ phía sau. Kazuki quay lại, một bóng đen lướt qua. “Chạy!” anh gào lên.
Cả hai lao về phía trước, tim đập loạn nhịp. Những tiếng bước chân dồn dập vang lên, như thể có ai đó đang đuổi theo họ. “Họ đang đến gần!” Mei kêu lên, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt.
Kazuki dừng lại, nhìn về phía cuối hành lang. “Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp.” Anh kéo Mei vào một căn phòng nhỏ bên cạnh, đóng cửa lại. Hơi thở của họ nặng nề, tiếng tim đập như một nhịp trống trong không gian tĩnh lặng.
“Chúng ta có thể chờ ở đây một chút,” Mei đề nghị, nhưng Kazuki không thể ngồi yên. Anh cảm thấy như có điều gì đó không ổn.
“Chúng ta không thể chờ đợi,” Kazuki nói, ánh mắt quyết tâm. “Yuki đang gặp nguy hiểm.”
Đột nhiên, một âm thanh mạnh mẽ vang lên từ bên ngoài. Cánh cửa bị đập mạnh, khiến cả hai giật mình. “Họ đã tìm ra chúng ta!” Kazuki kêu lên, và chưa kịp nghĩ thêm, anh lao ra khỏi phòng.
Bên ngoài, một nhóm sát thủ đang tiến đến, ánh mắt lạnh lùng và đầy sát khí. Kazuki cảm nhận được sự hiện diện của họ, nhưng không thể để sự sợ hãi chèn ép. “Mei, gọi Pokemon của cậu!” anh hô.Mei nhanh chóng lấy thiết bị ra, tay run rẩy. “Tôi sẽ gọi ra một Pokemon hệ điện!”
Trong khoảnh khắc, một tia sáng lóe lên, và Pokemon của Mei xuất hiện, chuẩn bị cho cuộc chiến. Kazuki triệu hồi Pokemon của mình, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể lùi bước!”
Nhóm sát thủ tiến lại gần, nụ cười nham hiểm trên môi. “Các ngươi nghĩ có thể thoát được sao?” một tên trong số đó cười khẩy.
Kazuki không chần chừ. “Chúng ta sẽ không để các ngươi làm hại Yuki!” Anh ra lệnh cho Pokemon của mình tấn công.
Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức. Những đòn tấn công chéo nhau, tiếng động vang vọng khắp căn cứ. Kazuki và Mei phối hợp nhịp nhàng, nhưng số lượng đối thủ quá đông. “Phải tìm cách thoát ra!” Mei hét lên.
Kazuki cảm thấy sự kiệt sức dần dần bao trùm. “Chúng ta không thể bỏ cuộc. Yuki cần chúng ta!”
Khi trận chiến đang diễn ra, bỗng nhiên, một tiếng cười khinh bỉ vang lên. Kaito xuất hiện, đứng ở cửa ra vào, đôi mắt hắn ánh lên sự thích thú. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể cứu được Yuki sao?”
Kazuki cảm thấy một luồng tức giận dâng trào. “Kaito! Đừng nghĩ rằng ta sẽ để ngươi làm hại em gái ta!”
“Em gái?” Kaito cười, “Cô ấy đã thuộc về ta rồi. Ngươi chẳng thể làm gì cả.”
Kazuki cảm thấy như trái tim mình đang vỡ vụn. “Không! Ta sẽ không để điều đó xảy ra!”
Kaito chỉ tay về phía Kazuki. “Hãy xem ai sẽ chiến thắng.”
Trong khoảnh khắc đó, Kazuki cảm nhận được sức mạnh dâng trào từ Pokemon của mình. Anh biết, đây chính là cơ hội để thay đổi mọi thứ. “Hãy đứng lên, chúng ta không thể thua!”
Nhưng những tên sát thủ đã tràn vào, và Kazuki biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ cần phải tìm cách tổ chức lại, tìm kiếm Yuki và chiến đấu đến cùng. Không còn lựa chọn nào khác.
“Chúng ta phải rút lui!” Kazuki hét lên, nhưng một cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Họ đã vào sâu trong căn cứ, và lối thoát đã bị chặn. Không còn thời gian để suy nghĩ, chỉ có thể chạy trốn và chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
Kazuki nhìn vào mắt Mei, ánh mắt cô cũng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra cách,” cô nói, và Kazuki biết rằng họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.
Kaito đang ở gần, và cuộc chiến không ngừng lại. Họ phải tổ chức lại lực lượng, phải chuẩn bị cho những gì sắp đến. Bóng tối đang rình rập, nhưng lòng họ vẫn sáng như ngọn đèn trong đêm tối.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
