Chương 35: Thăm dò

Chuyện xảy ra ở Điện Đại Bảo như một bì thư mật, không có bất kì

tin tức gì truyền ra. Những người có mặt hôm đó cũng ăn ý không nhắc

tới.

Ta nôn nóng muốn biết đến cùng

là có chuyện gì, dù trong lòng mơ hồ nảy sinh một dự cảm. Hôm đó có

người bỏ mạng, mùi máu tanh khó dấu thoang thoảng trong điện cùng biểu

cảm khó coi của thái hậu, chuyện này có thể liên quan đến hoàng thất.

Nghĩ tới đây, ta như chợt hiểu ra sự im lặng của tất cả phi tần.

Cung cấm là nơi nào chứ, các nàng cũng không phải kẻ ngốc, có lẽ cũng

đoán ra một hai phần.

Xuân Hoa vừa

lấy y phục mùa thu từ thượng cung cục về, đang cao hứng kể về bộ váy dài lấy hoa ly làm chủ đề của ti chế phòng.

Ta vui vẻ ngồi nghe nàng ríu rít nói đông tây, nhàn nhã uống trà.

Diệp Tử từ ngoài đẩy cửa bước vào, nàng gần đây đã yên phận hơn, khi hầu hạ cũng không tỏ ra miễn cưỡng như trước. Không hiểu là vì Thiên Vũ lạnh nhạt mà

chết tâm, hay ẩn nhẫn chờ thời cơ. Ta cũng

không có thời gian nghiên cứu nàng, liền ra hiệu cho nàng bấm báo: “

Nương nương, Hiền tần nương nương vừa tới. Đang đợi ngoài điện.”

Ta dừng lại động tác tay, Hàn Duyệt Linh tới? Mất vài giây hoảng

loạn mới chấn định lại. Hiền tần cùng ta ngày thường không thân thiết,

nàng lại tới Hồng Điệp các, không phải là phát hiện ra gì đó?

Lắc đầu phủ nhận, nếu xác định ta là Lưu Hàn Châu, cũng không cần quang minh chính đại đến tìm ta.

Diệp Tử đợi ta một lát, không kìm được ngẩng đầu lên hỏi ta: “Nương nương, .. người..”

Ta gật đầu nhẹ với nàng: “ Ta chuẩn bị một lát rồi ra.”

Hương Trầm nãy giờ đứng yên một góc nhanh chân lấy chiếc áo choàng

mỏng khoác lên cho ta, khi đang buộc dây áo, bàn tay hơi thô sần của

nàng bóp chặt tay ta. Dường như đang truyền dũng khí. Nhưng khuôn mặt

vẫn lạnh nhạt cố hữu không thay đổi.

Ta hít sâu một hơi, mang theo Xuân Hoa đi ra.

Hương Trầm tốt nhất không nên lộ diện lúc này.

Chính điện Hồng Điệp các không lớn bằng Cam Tuyền cung, trước sảnh

chỉ đặt một noãn tháp nhỏ cùng bàn gỗ tinh xảo, hai bên bày vài chiếc

ghế gỗ chạm khắc hoa sen, bố cục gọn gàng.

Hàn Duyệt Linh ngồi trên noãn tháp duy nhất đó. Thân hình nàng

nghiêng về một bên nếm thử điểm tâm đặt trên đĩa tinh xảo, khuôn mặt

xinh đẹp ngọt ngào tinh khiết, vô hại như trẻ nhỏ.

Nhưng nữ nhân này tuyệt đối không đơn giản như vậy, ta bước chân vào trong, cúi người: “Nương nương vạn phúc.”

Không nhìn được động tác của nàng, nhưng rất nhanh, giọng nói trong

trẻo mang vài phần tùy ý của nàng đã truyền đến: “ Thượng Quan tiệp dư

hãy đứng dậy.”

Không có tỷ muội, cũng không nhiều lời thừa thãi, nàng quả nhiên chẳng phải nữ nhân trong

cung. Ta đáp lại một tiếng: “Tạ ơn nương nương.” Rồi đứng dậy, tự mình

ngồi xuống ghế phía dưới.

Ngẩng mặt

lên, lại nhận được cái nhìn đầy hứng thú của nàng, thiếu chút nữa bật

cười. Ánh mắt của Hàn Duyệt Linh tựa như một con báo nhỏ, hứng thú nhìn

con mồi là ta. Nhưng không hề có ý uy h**p, mà là thăm dò trắng trợn.

Hòn đá trong lòng nhẹ nhàng rơi xuống, thoải mái nhìn lại nàng. Hàn

Duyệt Linh chợt bĩu môi như trẻ con, tập chung sự chú ý lên chén trà

Xuân Hoa vừa bưng ra, vô cùng thích thú đưa lên mũi ngửi ngửi. Không

chần chờ uống một ngụm lớn, miệng phồng lên như ếch, giữ lại trong

khoang miệng một lúc, dứt khoát nuốt xuống.

Ta không nói thêm lời thừa thãi, tỉ mỉ nhìn động tác của nàng, cười

nhỏ. Lại nghĩ mình cẩn thận nghiêm trọng, thật giống như mẫu thân người

ta. Nhưng vì thân phận của nàng, ta không thể rút đi toàn bộ đề phòng.

Hàn Duyệt Linh hài lòng đặt chén trà xuống, lại nhìn về phía ta, lên tiếng hỏi: “Trà gì vậy?”

Ta không ngờ nàng sẽ hỏi vấn đề này, không để ý thái độ của nàng,

đáp lời: “ Là trà Minh Tiền của Trường quốc.” Ta rất thích hương thanh

nhã của loại trà này, từ lâu đã dùng ở Hồng Điệp các.

Khẽ gật đầu, nàng lại nhón một miếng bánh nhỏ bên cạnh, như đứa bé trộm được chiếc kẹo ngọt ngào, cong môi thỏa mãn.

Cung nữ hầu hạ Hàn Duyệt Linh hơi lớn tuổi hơn bình thường, bà cũng gần tuổi thân nương, giống một phụ nhân hơn là cung nữ.

Bà nhìn động tác của Hàn Duyệt Linh như không vừa lòng, nhưng từ ánh mắt nghiêm nghị lại đầy vẻ cưng chiều. Ta bắt đầu có cảm giác mình là

người thừa ở đây, không hiểu Hàn Duyệt Linh có ý gì.

Nàng đột nhiên đứng dậy, phun ra hai chữ: “Cáo từ.” Khiến ta không

hiểu gì, nghênh ngang dẫn người rời đi. Tiếng nói như hờn dỗi của nàng ở ngưỡng cửa vọng lại: “ Vô vị.”

Ta

vừa bực vừa buồn cười, Duyệt Trữ tiểu cô nương này tới cùng là có ý gì.

Làm ta lo sợ một phen rồi nói mấy lời nhàm chán bỏ đi.

Trở lại phía sau điện, liền thấy Hương Trầm nôn nóng đứng thẫn thờ,

tâm trạng phức tạp trở nên dễ chịu hơn, cất tiếng gọi nàng: " Lại đây."

Nhìn ta một vòng như cân nhắc điều gì, nàng thở hắt ra một hơi. Vui

vẻ đến cạnh ta. Xuân Hoa nghĩ rằng Hương Trầm lo ta bị Hàn Duyệt Linh

bắt nạt, liền nói: " Hiền tần chỉ đến thưởng trà của Hồng Điệp các chúng ta. Nàng cũng trở về rồi, ngươi không cần lo lắng như thế."

Mặc dù điều Hương Trầm sợ không hoàn toàn như vậy, nhưng có lời giải thích của Xuân Hoa, ta không cần nói thêm, chắc chắn nàng cũng hiểu.

Nụ cười hòa nhã đúng mực lại xuất hiện trên mặt nàng, nhìn Xuân Hoa gật đầu cảm kích.

Ta vẫn không hiểu nổi hành động của Hàn Duyệt Linh, hôm nay giống

như là chuẩn bị chiến đấu với đại định, mà giặc chỉ lượn một vòng rồi

quay về. Ta sợ khi nói chuyện với nàng có gì sơ xuất, rồi lại sợ bình

tĩnh quá hóa sơ hở. Suy nghĩ rối thành một đoàn.

Xuân Hoa đã lui đi chuẩn bị ngọ thiện từ lâu. Cả điện rộng lớn chỉ

còn ta và Hương Trầm. Nàng thành thực nhìn ta qua gương đồng bất động,

ta đàng lên tiếng:"Ngươi nói xem. Duyệt Trữ này quá đơn thuần, hay quá

thâm sâu khiến người ta không đoán nổi?"

Nàng không vội trả lời ngay, suy nghĩ một lát mới gật gù:" Có quá

thâm sâu hay không vẫn chưa chắc. Nhưng một nữ nhân lớn lên trong Sơn

Cốc, không thể là dạng ngu ngốc."

Ta

gật đầu đồng tình. Nhàm chán nhìn trang sức trên bàn gỗ một lượt, chợt

nhớ tới nam nhân kia, buột miệng cảm thán:"Cũng mấy ngày hắn chưa lật

bài tử của ta."

Hương Trầm nhìn ta

bằng ánh mắt kì dị, rồi rất nhanh khóe môi cong lên tinh quái. Ta trong

lòng thầm kêu không ổn, vội giải thích: '' Cái kia, hắn cùng ta đóng

kịch sủng phi. Ta mới lo sự an toàn của bản thân."

Nàng gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nhưng bi kịch còn ở phía sau.

Tối đến, khi thái giám báo Hoàng thượng đến Hồng Điệp các, nàng cứ nhìn

ta cười trộm. Hận không thể bóp miệng nàng lại, khuôn mặt ta đã đỏ lên

một cách bất thường.

Cứ mắt lớn trừng mắt nhỏ một hồi, đến mức bát chè thanh mát Diệp Tử mang về từ ti thiện

phòng cũng bị nàng nhìn chằm chặp. Ta bỏ bát ngọc trên tay xuống, giận

dỗi nhìn nàng:" Hương Trầm, tuy rằng đãi ngộ của ta và ngươi không thể

lộn xộn. Nhưng nếu ngươi muốn ăn chè này như vậy chỉ cần nói một tiếng,

không cần nhìn ta bằng ánh mắt như thế."

Hương Trầm nghe ta nói, mắt trợn tròn đầy kinh ngạc, sau đó kêu lên

một tiếng : “Nương nương.” Vẻ mặt nàng có khó hiểu, bất đắc dĩ cùng

ngượng ngập. Đây là lần đầu ta thấy nhiều biểu tình như thế trên mặt

nàng không nhịn được liền cười lớn.

Đúng lúc này, giọng nói quen thuộc của Thiên Vũ cách từng tầng sa trướng vang lên: “ Có chuyện gì vui vậy?”

Ta nhìn Hương Trầm một cái, rồi nhanh chóng cùng nàng quỳ xuống: “ Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”

Tiếng bước chân gần hơn, dừng lại ngay sát đỉnh đầu, Thiên Vũ đỡ ta

đứng dậy, rất ý tứ nhìn ta, lại nhìn Hương Trầm, hắng giọng: “ Mặt đỏ

như vậy?”

Ta lườm Hương Trầm một cái, ngụ ý không cần nhiều lời. Nàng làm như không nhìn thấy ta, tiến lên

một bước, ra bề cung kính với Thiên Vũ, bộ mặt kia rõ ràng như cảm tử

trung thành với chủ nhân: “ Hoàng thượng, Thượng Quan tiệp dư lâu không

được diện kiến long nhan, mấy ngày nay đều nhung nhớ.”

Bàn tay được Thiên Vũ nắm lấy khẽ run, môi ta giật giật,không biết

nói sao. Dứt khoát cúi đầu xuống, ta liền làm rùa, xem ngươi cười nhạo

thế nào cũng không nghe thấy nhé.

Thật ra những dịp thấy Hương Trầm trêu đùa như thế không dễ, chẳng lẽ

nàng chấp ta vụ bát chè? Thiên Vũ nãy giờ vẫn im lặng, ta tò mò ngẩng

đầu lên nhìn một cái. Dưới ánh nến vàng vọt, khuôn mặt ngày thường

nghiêm túc của hắn dãn ra mềm mại, khóe môi cong lên rất nhỏ, nhưng cũng làm hắn trông dịu dàng đến khó tin. Khi ta còn đang đắm chìm trong ánh

sáng nhu hòa từ hắn, lại bất chợt quay xuống nhìn thẳng vào mắt ta: “

Nhớ ta, hả?”

Rút tay khỏi bàn tay to

lớn của hắn, ta đi tới bàn nhỏ ngồi xuống, tiếp tục ăn chè, ta ăn ,ăn,

ăn, ăn hết bát, đặt xuống “cạch” một tiếng. Quay người ra phía sau, nằm

co trên giường.

Cảm giác giống như binh sĩ trốn trận. Thật là xấu hổ.

Quân giặc ngoài kia vẫn im lặng phòng thủ. Một loạt tiếng động vang

lên, có lẽ Hương Trầm đã lui ra. Tiếng bước chân đến gần phía giường thì dừng lại. Ta chưa kịp phản ứng, hắn đã lên tiếng: “Ái phi xem ra nhớ

trẫm là thực, nôn nóng như thế?”

Ta

quay mặt lại, đối diện hắn, mắt trừng lên nhưng lại chẳng biết nói gì,

hít vào mấy cái mới nói: “ Hoàng thượng, chuyện sáng nay..” Đây rõ ràng là đánh trống lảng.

Biểu cảm dịu

dàng vụt tắt, mày kiếm của hắn nhanh chóng xô lại, ta rõ ràng đã thành

công rời đi sự chú ý của hắn, nhưng có lẽ lại nhắc đến cấm kị chăng?

Thiên Vũ nhìn ta chăm chú, thở dài, vén vạt áo ngồi xuống cạnh giường,hỏi ta: “ Ngươi muốn làm gì?”

Có vẻ như hắn không muốn nói, nhưng dù sao đã chót hỏi rồi, hơn nữa

ta cũng tò mò, liền làm tới: “ Nữ nhân vốn thích bát quái.”

Tuy ta không khéo léo như hắn mong đợi, hắn cũng chẳng phản ứng

lớn, đẩy ta nằm dịch vào trong, tự nhiên nằm xuống, hai mắt nhắm lại nói nhỏ: “ Họa đến từ miệng.”

Ta sắp tò mò chết rồi, hắn còn muốn đùa giỡn?

Thiên Vũ dùng tay chống đầu nhìn ta, rồi cười khan khó hiểu, trong

mắt thoắt cái chứa đầy sát khí: “Ngươi nói xem, hửm? Có kẻ coi trẫm như

bù nhìn, gây sóng gió lộng hành trong cung.”

Biết điều ngậm miệng, ta cẩn thận dịch người sâu vào trong, kéo chăn qua đầu, cố gắng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve: “ Hoàng thượng ngủ

ngon.”

Hắn lúc này lại không muốn ta

trốn đi, dứt khoát vạch chăn qua hở cái đầu nhỏ, dường như ép ta nghe

hắn nói: “ Không tò mò về đứa con trong bụng Hà Khiết Nhi hay sao?”

Tâm trạng hắn hôm nay xem ra không tốt, ta vội vàng lắc đầu , không dám quay mặt lại: “ Không muốn...”

Lời còn chưa hết, Thiên Vũ đã trả lời: “ Hà gia quá coi thường trẫm

rồi, cậy có kẻ kia chống đỡ mà dám đối đầu với trẫm.” Hai chữ “kẻ kia”

dường như là rít qua kẽ răng khiến ta rùng mình.

Lần này không đợi ta phản ứng,hắn kéo sạch chăn lại, nhắm mắt ngủ.

Nghi vấn về thân phận đứa bé sau khi gặp nam nhân thần bí kia cùng lời nói của Thiên Vũ càng thêm rõ ràng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.