Chương 17: Thâm kế đã đạt, phong ba lại nổi

Ta quả là

không thể tự giải đáp khúc mắc chính mình đưa ra, liền mệt mỏi đi nghỉ.

Hôm sau,

trong cung náo nhiệt chuyện Thiên Vũ đồng ý cho Hà phu nhân _ mẫu thân Hà quý

phi vào cung. Nghe nói dạo này tinh thần Hà Khiết Nhi không được tốt.

Thái hậu

liền ân chuẩn cho Hà phu nhân vào cung. Muốn cho các nàng gặp mặt nhau, cốt để làm

Hà quý phi lên tinh thần.

Chuyện Hà

thị vào cung còn kéo theo bao chuyện thị phi trong Hà phủ. Nghe nói mẫu thân của

Huệ tần_Hà Dương Điệp ở Hà phủ vì đắc tội với Hà phu nhân, không cẩn thận làm

bà ngã xuống hồ mà bị đánh bệnh nặng. Lần này bà vào cung, mọi người tuy ngoài

mặt cũng chỉ làm như chuyện nhỏ nhưng trong lòng đều muốn xem Huệ tần đối với

Quý phi thái độ sẽ ra sao.

Buổi trưa,

liền nghe được tin tức nói, Huệ tần đã tới cung Thanh Vân thăm Hà phu nhân, còn

thay mặt thân nương nàng xin lỗi bà. Ba nữ nhân chuyện trò vui vẻ không dứt.

Lúc đó, ta

đang đứng dưới gốc liễu trong Tú Linh các, nghe Hương Trầm nhàn nhạt kể lại,

cũng không nói gì thêm.

Huệ phi….

Xem ra nàng cũng không phải người ngu ngốc. Chỉ tiếc …

Thông minh

nhún nhường hay tự cao ngu ngốc cũng vậy. Họ đều là nữ nhân của Hà phủ, lần này

đều không tránh khỏi tai ương.

Buông cành

liễu xanh mướt rủ xuống trong lòng bàn tay ra, ta tiến vào chính điện của Tú

Linh các.

Đây là nơi

nữ nhân kia từng ở.

Cánh cửa gỗ

nặng trịch vừa được đẩy ra, một mùi hương thanh nhã ùa tới khiến khắp người một

cảm giác khoan khoái vô cùng. Ta nhìn một lượt đồ đạc bày trí nơi đây. Tranh

trúc xanh đầy sức sống treo chính giữa. Hai bên là hai câu đối, nét chữ mạnh mẽ

mà uyển chuyển mền mại, tiêu sái thoát tục.

Hương Trầm

vốn theo ta đi vào, sau khi quan sát một hồi liền hỏi ta:” Nương nương, người

là vì sao đường đột muốn tới nơi ở của Ninh Tiệp dư?”

Ta khẽ cười

nhẹ một tiếng, chân tiếp tục bước tới bàn bày cờ vây, một hồi sau mới lên tiếng,

nửa thật nửa giả: “ Ta tự nhiên lại có cảm giác nhớ nàng.”

Hương Trầm

im lặng nhìn ta rất lâu, thấy ta không nói gì thêm, bèn kể chút chuyện về Ninh

Tiệp Dư:” Này Ninh tiệp dư số cũng không may mắn. Vì mắc bệnh dịch mà bị đưa đi

cách li, không được mấy ngày liền qua đời. Trong cung cũng có náo loạn đôi

chút. Lúc đó người còn đang ở ngoài cung, chắc hẳn là không biết chuyện này.”

Thì ra là

trong lúc ta tiếp cận Hà Úy, nàng liền dựng kịch bỏ đi.Nữ nhân đó giống như một

làn gió. Chỉ thoáng xuất hiện lại để cho người khác thật sâu ấn tượng.

Đến cuối

cùng ta vẫn không hiểu được mục đích nàng nhập cung Vân quốc. Nàng không cho ta

cảm giác đe dọa nhưng lại mãnh liệt muốn tìm hiểu những chuyện nàng làm. Lệnh

bài Sơn cốc đã ở trong tay mẫu thân, ta lại càng thấy được nàng cũng không hề

đơn giản.

Cũng không

nên ở lại đây quá lâu dễ gây thị phi, ta cùng Hương Trầm chuẩn bị quay trở về.

Vừa đi được

nửa đường, liền nhìn thấy một cung nữ lén lút cũng chạy ra từ Tú Linh các. Bộ dạng

rõ dàng là đang làm chuyện khuất tất. Ngó nghiêng khắp nơi, ta ra dấu cho Hương

Trầm, cùng trốn lên phía nóc Tú Linh các.

Bản thân

không phải có ý muốn nhìn trộm, mà chỉ là muốn tránh gặp mặt gây phiền phức.

Nhưng khi

nàng vừa chạy ra khỏi cung Cam Tuyền, không cẩn thận mà ngã để lộ ra thứ nàng cố

gắng che giấu trong giỏ trúc mang theo. Tuy đã ngay lập tức đậy lại, ta vẫn

nhìn rõ ràng một màu xanh biếc chói mắt đó.

Hoa sương

thi.

Nói đến Tú

Linh các, cũng là một giai thoại về loài hoa Sương thi xanh rực rỡ đó.

Sương phi,

vị phi tần nhỏ tuổi nhất của tiên đế từng được người sủng ái hơn chục năm đã từng

sống ở Tú Linh các khi mới vào cung. Nàng một lần đã tình cờ nhìn thấy loại hoa

này, vừa nhìn thấy một lần đã yêu thích không thôi, vịnh ngay một bài thơ. Tiên

đế biết được liền ban cho tên gọi Sương thi.

Sau này xảy

ra chuyện Hoàng quý phi xảy thai, điều tra ra lại là do hương thơm trên người

Sương phi gây hại. Mùi hương của hoa Sương thi kia đối với người thường thì tuyệt

đối không có gì đáng ngại. Nhưng đối với những nữ nhân mang thai mà nói, nghe

nói đó là loại độc chí mạng.

Vì thế mà

trong cung không còn trồng loài hoa này nữa,chỉ còn Tú Linh các nhỏ bé vẫn còn

lại.

Đã trở về

điện Vân Ảnh_ chính điện Cam Tuyền cung vài canh giờ, ta vẫn ngẩn người nhìn về

phía Thanh Vân cung. Khẽ nhắm mắt lại, tự nhủ bản thân chuyện gì nên đến cũng sẽ

đến, đây là quy luật nhân quả. Nhưng đêm đó, ta vẫn không tài nào chợp mắt.

Tờ mờ sáng

hôm sau, khi ta còn đang trằn trọc trên giường thì có tiếng ồn ào ngoài điện. Một

lát sau, Hương Trầm chạy vào thông báo:” Nương nương, Quý phi nương nương như

đang có dấu hiệu động thai khí. Người nên mau chóng đi tới cung Thanh Vân một

chuyến.”

Ta vội

vàng từ trên giường xuống khoác thêm ngoại bào, sửa lại búi tóc đôi chút, nhanh

chóng đi tới cung Thanh Vân.

Vừa bước

ra khỏi cửa, một trận gió thổi tới làm ta rùng mình, đầu óc thanh tỉnh trong chốc

lát. Trong lòng mơ hồ càng thêm rét lạnh…

Ngồi trên

kiệu tới Thanh Vân cung, dọc đường còn gặp nhiều phi tần cùng hướng đi tới. Họ

đều cố giữ im lặng nhưng vẫn không nén nổi vẻ tò mò, những tiếng thì thầm nho

nhỏ vẫn làm ta phiền lòng không thôi.

Cung Thanh

Vân khi ta tới đã náo loạn thành một đoàn, các thái y giỏi nhất trong thái y viện

đều mang nét mặt ngưng trọng khẩn trương. Thái hậu cũng đã tới. Tràng hạt trong

tay bà bị nắm chặt như muốn đứt đoạn. Xem ra bà chưa biết chuyện gì liên quan tới

Thiên Vũ đã động tay chân.

Hoàng hậu

cũng không ngừng lẩm bẩm cầu cho Quý phi qua được kiếp nạn này, nhưng không thể

hiểu điều nàng mong muốn phải chăng lại hoàn toàn ngược lại.

Một vị tiểu

thái giám hô to rời đi lực chú ý của mọi người: “ Hoàng thượng giá lâm.”

Một thân ảnh

màu vàng sáng nhanh chóng đi tới, khuôn mặt ngưng trọng không rõ cảm xúc của hắn.

Khoát tay

ra hiệu cho mọi người không cần hành lễ, Thiên Vũ hỏi vị Lục thái y vừa bước ra

khỏi tẩm điện: “ Lục thái y, Quý phi ra sao?”

Vị thái y

đầu tóc bạc phơ vội quỳ xuống, mồ hôi đã lấm tấm trên trán, giọng nói lộ rõ sợ

hãi:” Bẩm hoàng thượng, nương nương là bị động thai, rất có thể là…” Nói đến

đây, ông ta dừng lại như cân nhắc, nhìn một lượt chúng phi tần, rồi lại như sợ

hãi điều gì mà không nói tiếp.

Thiên Vũ

khuôn mặt đen sì, quát lớn:” Còn không mau nói ra. Ngươi không muốn giữ cái đầu

nữa hay sao?”

Lục thái y

vô cùng bất đắc dĩ nói tiếp:” Có thể là bị hít phải mùi hoa Sương thi.”

Lời thái y

vừa dứt, tất cả đều như hít phải ngụm khí lạnh. 

Là bị đầu độc!

Thái hậu

lúc này lại lên tiếng :” Hoàng thượng, chuyện truy cứu nguyên nhân để sau. Điều

cần quan tâm là hoàng tôn của ai gia. Các ngươi còn không mau chóng chữa trị

cho Quý phi?”

Sau đó

hoàng hậu cũng như sự tỉnh, quay lại giao phó đám phi tần đang náo loạn bàn

tán: “ Các vị muội muội, chuyện ở đây đã có bản cung, thái hậu cùng hoàng thượng

lo lắng. Tấm lòng của các muội Quý phi đã biết,mọi người vẫn là nên hồi cung của

mình đi.”

Các phi tần

nghe hoàng hậu nói vậy cũng không thể tiếp tục lưu lại, một lát cũng trở về hết.

Ta đương nhiên cũng không thể ở lại.

Thật ra,

chuyện một phi tần động thai cũng không cần nhiều người như vậy xuất hiện.

Nhưng nàng là nữ nhi của Hà đại tướng quân đầy uy quyền,hơn nữa đây lại là phi

tần đầu tiên hoài thai. Nếu có chuyện bị hãm hại, chuyện này đương nhiên sẽ phải

điều tra rõ ràng.

Ta trở về

cung Cam Tuyền, im lặng chờ mọi sự bắt đầu. Chuyện Hà Khiết Nhi xảy thai lần

này đã là chắc chắn. Hẳn là Thiên Vũ cũng đã có kế sách đối phó với Hà phủ.

Chuyện của Hà Úy làm ta có linh cảm lần này hắn sẽ sử dụng ta vào mục đích gì

đó. Không phải với tư cách một sát thủ, mà là thân phận của ta. Vậy nên khi tiếp

cận hắn mới không để ta dịch dung.

Thật ra

chuyện ngoài cung không phải ta không hề biết chút gì. Tính ra thì đó cũng là

thu hoạch nhờ việc Hà phu nhân vào cung.

Hà Úy vừa

cưới chính thất, nghĩa nữ của Tiền ngự y.

Người thay ta tiếp cận Hà Úy chắc chắn đã được

dịch dung giống với ta.

Đến giữa

trưa, Tố Như được ta phái đi thăm dò phía cung Thanh Vân trở lại, nói với ta:”

Nương nương, hài tử trong bụng Quý phi không giữ được. Nàng tỉnh nghe được liền

ngất xỉu. Nghe nói thân thể vô cùng yếu ớt. Hà tướng quân nghe tin cũng đã cùng

huynh trưởng của Quý phi vào cung xin gặp hoàng thượng.”

Ta gật đầu,

cho nàng lui ra. Điều tra nguyên nhân chắc chắn sẽ chĩa mũi nhọn về phía Huệ tần.

Cung nữ hái hoa Sương thi ở Tú Linh các cố tình bày ra bộ dạng khuất tất đương

nhiên là để người khác chú ý. Cung nữ đó không nghi ngờ là người của Lệ tần hoặc

Hoàng hậu cài trong đám nô tỳ của Huệ tần.

Chỉ e người

giật dây chuyện này không phải là Lệ tần hay hoàng hậu mà là Vương Thục phi tưởng

chừng vô hại kia.

Đang suy

nghĩ thì Tố Như tự nhiên bước vào, giọng nói có vẻ gấp gáp:” Nương nương, hoàng

thượng triệu kiến nương nương tới ngự thư phòng.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.