Chương 2: Lần đầu Gặp Gỡ: Rạng Rỡ Và Bóng Bẩy
Lúc trời gần sáng thì gió nổi lên, cành cây đập vào cửa sổ kêu lạch cạch. Mâu Văn rời khỏi màn hình máy tính, vươn vai một cái, búi tóc củ tỏi rối bù cũng lắc lư theo cử động. Cô vội lấy tay giữ đầu, lầm bầm một câu: “Ôi chao, chóng mặt quá.”
Cô mở hé cửa sổ một khe nhỏ, gió lùa vào, cô vội hít sâu một hơi. Tiệm ăn sáng dưới chân cầu Bạch Thạch đã mở cửa, làn khói nóng bốc lên nghi ngút. Cô ngoảnh lại nhìn máy tính, phần mềm vừa chạy xong bản kết xuất đồ hoạ, bụng cũng biểu tình kêu râm ran đúng lúc.
Cô thu dọn đồ đạc, sao chép dữ liệu rồi để vào ngăn kéo của thầy Lâm Vi Sâm, sau đó gửi email cho anh ta, cuối thư còn bồi thêm một câu: [Thầy, thầy đã hứa sẽ đưa em đi gặp khách hàng mà, cứ bắt em vẽ hình suốt ngày là em không làm nữa đâu! Thầy của Tiểu Kiều đã đưa cô ấy đi đo đạc thực tế rồi đấy!]
Cô hậm hực gập máy tính xách tay nhét vào ba lô, lúc đeo lên vai còn hơi loạng choạng vì máy tính quá nặng. Vừa ra khỏi tòa nhà văn phòng lại gặp một trận gió quái ác, cô ôm lấy hai vai, run rẩy chạy về phía tiệm ăn sáng, mua hai cái bánh bao cà tím và một cốc sữa đậu nành, đứng dưới trạm xe buýt vừa chờ xe vừa ngấu nghiến chiếc bánh. Hương vị bánh bao cà tím này y hệt vị tay mẹ Cát Vân Thanh làm, cô ăn chưa bõ nên lại chạy đi mua thêm cái nữa.
Thành phố lúc sáu giờ sáng đã thấp thoáng dấu hiệu thức giấc, xe phun nước đi ngang qua người, cô nhảy phắt một cái tránh đi là đã ra đến sát mép đường. Trên xe buýt vẫn chưa có mấy người, cô chọn một ghế sát cửa sổ, ôm khư khư chiếc ba lô lớn, nghiêng đầu tựa vào kính xe, mơ màng thiếp đi. Tiếng loa báo trạm của nhân viên bán vé đan xen trong giấc ngủ nông, chẳng mấy chốc đã đưa cô đến đường Tô Châu.
Lúc vào cửa khu nhà, cô tình cờ gặp người bạn cùng phòng Sở Lăng đang làm biên tập cho một trang web nổi tiếng. Vừa định chào hỏi, đối phương đã nhét vào tay cô một quả táo đã rửa sạch, vừa chạy vừa nói: “Sắp muộn ca sáng rồi, cậu ngủ dậy rồi ăn nhé!”
“Cảm ơn nha!” Mâu Văn vẫy tay với cô ấy: “Tối nay cùng đi ăn xiên bẩn ở phía sau nhé!”
Nghĩ đến con ngõ nhỏ náo nhiệt phía sau ngập tràn đồ ăn ngon là cô lại thấy vui vẻ. Vừa vào đến cửa căn hộ, cô nghe thấy tiếng la hét và chửi bới bên trong, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cái bóng trắng mập mạp, nhầy nhụa đâm sầm vào rồi bỏ chạy. Mâu Văn theo bản năng định đuổi theo nhưng bị cô gái phòng bên mới dọn đến kéo lại.
“Đừng đuổi nữa, báo cảnh sát rồi.” Tóc cô gái vẫn còn đang nhỏ nước, người quấn độc một chiếc khăn tắm, nhổ toẹt một cái: “Xúi quẩy!” Mâu Văn rảnh một tay giúp cô ấy quấn chặt lại khăn tắm, an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ nhé.”
Tên b**n th** này đã đến lần thứ hai rồi.
Lần trước cũng là lúc Mâu Văn tăng ca đêm trở về, vừa mới nằm lên giường tầng trên định đi ngủ thì nghe thấy bên ngoài rèm nhốn nháo cả lên, bảo là có b**n th**. Cảnh sát đến rất nhanh, bắt được hắn ở hầm để xe, kết quả đối phương là một kẻ tâm thần, thế là mọi chuyện lại đâu đóng đấy.
Nơi cô thuê là một căn hộ ba phòng ngủ lớn, phòng khách được ngăn ra thành hai phòng đơn, giá 1000 tệ một tháng. Phòng ngủ chính hướng Nam mà cô đang ở có bốn chiếc giường tầng, tám người ở, cô nằm giường trên, giá 350 tệ một tháng.
Mâu Văn không muốn thuê phòng quá đắt.
Công việc này của cô hầu như ngày nào cũng phải thức đêm, cô về chỗ trọ chỉ để ngủ một giấc, các bạn cùng phòng người thì đến phòng tự học trường Đại học Nhân dân ôn thi, người thì đi làm, trong phòng đủ yên tĩnh.
Rèm kéo lại là có ngay một khoảng trời nhỏ, cô lấy tờ năm trăm tệ tiền thưởng nhận được hôm qua từ ví ra bỏ vào một chiếc túi khác, hí hửng tính toán rằng tích góp thêm hai tháng nữa là có thể đến Trung Quan Thôn mua một chiếc máy tính mới. Máy cũ vừa nặng vừa chậm, lần nào dùng cô cũng sốt cả ruột.
Sự cố gặp “b**n th**” không hoàn toàn xua đuổi được cơn buồn ngủ của cô, chỉ rửa mặt sơ qua rồi cô leo lên giường, chìm vào giấc ngủ mê mệt. Ba giờ rưỡi chiều, điện thoại của thầy Lâm Vi Sâm đánh thức cô, bảo cô đến Vạn Liễu cùng anh ta đi gặp khách hàng.
Mâu Văn mở choàng mắt trong tích tắc, cười hớn hở ngồi bật dậy, hỏi lớn: “Thật ạ?”
“Thật.”
“Thầy, có phải thầy cũng sợ em không làm nữa không? Thầy sợ không tìm đâu ra một thực tập sinh ưu tú như em nữa chứ gì?” Cô nhún vai, kẹp điện thoại giữa mặt và vai, kéo phắt rèm ra, bước xuống thang nhỏ rồi nhảy xuống sàn.
Lâm Vi Sâm ở đầu dây bên kia cười: “Phải phải phải, thầy bị cái email kia của em dọa chết khiếp rồi đây.”
Mâu Văn đắc ý hừ một tiếng.
Cô thông minh, lại chịu khó, tính tình lại tốt, có chuyện gì cũng không giấu giếm. Lâm Vi Sâm lờ đi chuyện đưa cô đi gặp khách, cô liền thúc giục anh ta phải tiến tới. Cô sợ gì chứ? Việc này lẽ nào lại khó hơn việc cô thi từ thành phố hạng bốn vào được trường đại học danh tiếng sao?
“Thầy đợi em nhé, em sẽ đến đúng giờ!” Cô vừa nói vừa cúp máy, bê chậu rửa mặt, vắt khăn lên vai rồi đi vệ sinh cá nhân. Đến khi xuất hiện trước mặt Lâm Vi Sâm, gương mặt cô đã sạch sẽ, rạng rỡ.
Gió lớn, cô sợ tóc bị thổi đến rối tung rối mù nên lại cuộn tròn l*n đ*nh đầu, khiến khuôn mặt trông đầy đặn, đáng yêu hơn. Áo sơ mi trắng, quần jeans, khoác ngoài một chiếc áo măng tô màu mơ. Đôi mắt ngập tràn vẻ phấn khích, cô đòi Lâm Vi Sâm khen ngợi: “Thầy, bộ này của em thế nào? Không làm thầy mất mặt chứ?”
Lâm Vi Sâm bị cô làm cho bật cười, giơ ngón tay cái với cô: “Rất được.”
Mâu Văn khác với những thực tập sinh mà anh ta từng dẫn dắt, trong mắt cô luôn rực cháy từng ngọn lửa nhỏ, như muốn thiêu rụi tất cả những gì cô nhìn thấy. Sau này, đó có lẽ sẽ trở thành tham vọng như lửa thiêu thảo nguyên, tràn đầy sức sống nhưng không khiến người ta ghét bỏ.
“Khách hàng này làm việc kiểu nửa năm trong nước, nửa năm nước ngoài, làm về nghệ thuật nên không thích nói chuyện lắm. Hôm nay anh ấy tranh thủ ghé qua để chúng ta đo đạc nhà, anh ấy còn có những bất động sản khác. Căn hộ này diện tích sử dụng hơn 150 mét vuông, đã có trang trí đơn giản. Khách hàng muốn đập đi xây lại toàn bộ. Lát nữa vào trong em cố gắng nghe và ghi chép là được, sẵn tiện phối hợp với nhóm Tiểu Cố đo đạc nhà.” Lâm Vi Sâm dặn dò Mâu Văn, nhưng rồi lại cười nói: “Em thông minh thế chắc tự biết quan sát xung quanh thôi!”
“Vâng ạ!” Mâu Văn giơ tay cam đoan: “Em hứa sẽ không nói lời nào! Làm một người câm! Học tập thật tốt!”
Lâm Vi Sâm bất lực lắc đầu cười.
Sự ngây thơ đáng yêu và tham vọng mãnh liệt trong tính cách cứ không ngừng xung đột trên người cô, quả là một người đầy mâu thuẫn. Gió thổi một sợi tóc dính vào mặt, cô xòe bàn tay gạt sang một bên như đứa trẻ, rồi phẩy tay: “Đi thôi thầy! Xông lên! Phải chốt được anh ấy!”
Dù nói vậy, nhưng khi bước vào sảnh thang máy, cô tự giác tém tém lại, hắng giọng, giả bộ trầm tĩnh. Cánh cửa đó đã mở sẵn từ lâu, không biết khách hàng đã đi đâu. Cô chỉ liếc nhìn vào trong nhà một cái, lòng dạ đã cảm thấy thênh thang hẳn lên. Lúc này cô nhớ đến chiếc giường tầng nhỏ bé của mình, tính ra cũng chỉ bằng ba viên gạch lát nền ở đây. Mà “tên b**n th**” kia chắc chắn cũng không thể bước chân vào khu dân cư canh gác nghiêm ngặt này.
Lúc Mâu Văn cúi người đi bọc giày, cô thầm nghĩ: Giá mà đây là nhà mình thì tốt biết mấy. Khi ngẩng đầu lên, cô thấy một người đang đi ngược sáng tới, ánh nắng ban chiều rọi bóng anh dài thượt, di chuyển theo cơ thể anh về phía cô.
Chiếc áo măng tô màu kaki anh mặc có thắt thắt lưng, cổ áo nửa dựng tùy ý, hàng cúc áo sơ mi trắng bên trong buông mở, trông anh như những quý ông người Anh bóng bẩy trong phim điện ảnh. Bạn nam của Mâu Văn vẫn còn mặc đồ thể thao quần jeans, các tiền bối ở công ty thường tự giễu mình là “dân công trường”, cô chưa từng thấy một người sống bằng xương bằng thịt nào mặc đồ đẹp đến thế, tâm trạng bỗng trở nên vui vẻ hẳn lên. Cứ như thể anh ăn mặc như vậy là để làm vui lòng cô, đánh thức cơn khát “cái đẹp” trong lòng cô vậy.
Cho đến khi đến gần mới nhìn rõ mặt anh. Một khuôn mặt đẹp, đường nét rõ ràng. Mâu Văn chú ý đến đôi môi của anh trước tiên, vì anh đã mở lời, giọng nói cũng rất hay: “Kỹ sư Lâm vất vả rồi, đo nhà trước nhé?”
Lâm Vi Sâm bảo được.
Tiểu Cố lấy dụng cụ từ ba lô ra, còn Mâu Văn rút sổ tay đi theo họ về phía cửa sổ. Cô ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người người đàn ông, mùi hương không hề tầm thường mà khiến người ta bình tâm. Cô lén lút quan sát anh thì bị thầy bắt quả tang. Thầy nháy mắt nhắc cô chú ý thái độ, cô lập tức mím môi lại. Vì sự buồn cười khi bị bắt bài mà khóe miệng cô vẫn vương nụ cười chột dạ.
Tạ Sùng vốn dĩ không chú ý đến cô, lúc này mới nhìn thấy cô, một cô nàng “buồn cười” không kịp thu lại cái miệng đang mím chặt.
Lâm Vi Sâm giới thiệu với Tạ Sùng: “Anh Tạ, đây là trợ lý của tôi, Mâu Văn, lát nữa cô ấy sẽ chịu trách nhiệm ghi chép, anh cứ thoải mái nói ra ý tưởng của mình.”
Tạ Sùng lịch sự gật đầu với Mâu Văn.
Mâu Văn nhìn thấy đôi mắt anh, bên trong có chút cảm xúc trực diện và uể oải. Đôi mắt này mọc trên khuôn mặt đẹp trai khiến anh trông có vẻ hơi kiêu ngạo.
Cô cười tươi với anh, bấm bút bi, làm ra vẻ sắp ghi chép. Trước đó ở công ty cô thường nghe đồng nghiệp thảo luận về đủ kiểu khách hàng, trong lòng đã có dự đoán về Tạ Sùng: Nhất định là một khách hàng bới lông tìm vết. Nhưng anh mở miệng nói một cách nhẹ tênh: “Ngân sách tám trăm nghìn tệ, tìm một công ty tốt bao trọn gói.”
Tám trăm nghìn tệ.
Mâu Văn không kìm được ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn anh. Ánh hoàng hôn buông trên người anh, tám trăm nghìn tệ hóa thành những hạt bụi vàng mịn bao phủ lấy anh. Ánh sáng cũng rơi xuống con số “800.000” cô vừa khoanh tròn trong sổ tay, bốn chữ đó đã xé toạc một lỗ hổng kinh thiên động địa trong thế giới quan bảo thủ của Mâu Văn. Sự chấn động này đều được Tạ Sùng thu cả vào mắt, anh như nhìn thấu tất cả, lại như chẳng hề bận tâm, lặp lại một câu: “Đúng, tám trăm nghìn tệ. Có thể tăng thêm, nhưng phải xứng đáng.”
Lâm Vi Sâm rõ ràng cũng thoáng kinh ngạc, nhưng dù sao anh ta cũng là người từng trải, lập tức nén lại niềm vui sướng, nói: “Tùy theo yêu cầu của anh Tạ, chúng tôi sẽ tham gia đấu thầu phương án trước.”
“Không vấn đề gì.”
Tạ Sùng không có yêu cầu hoa mỹ cho ngôi nhà, chỉ yêu cầu vật liệu phải tinh xảo, tối giản và sạch sẽ. Sợ họ không hiểu, anh hiếm khi nói thêm một câu: “Phần nội thất mềm tôi sẽ tự tay làm dần.” Anh có thái độ khắt khe với “cảm giác chất liệu”, không cho phép bản thân sống trong một ngôi nhà “rách nát”. Anh diễn đạt ý tưởng của mình một cách thong thả, không hề mang theo chút ngạo mạn nào.
Trong ngôi nhà “rách nát”. Lúc này Mâu Văn lại nghĩ: Nếu anh Tạ này mà bước vào căn phòng thuê chung đầy tính kinh tế kia của mình, liệu anh ta có tự sát không nhỉ?
Lâm Vi Sâm gật đầu: “Đúng vậy, nội thất mềm cũng thử thách thẩm mỹ lắm. Trang trí tốt dĩ nhiên là dệt hoa trên gấm rồi.”
Tạ Sùng lại liếc nhìn cuốn sổ của Mâu Văn, nhận ra cô vì thế mà trở nên gò bó, anh liền tinh nghịch nháy mắt với cô một cái. Mâu Văn theo bản năng khép sổ lại, đón lấy ánh mắt của Tạ Sùng.
Anh lại nói sang chuyện khác, bảo rằng đường điện phải đi cho tốt, anh muốn có thể làm việc ở bất cứ đâu trong nhà.
“Anh Tạ định trang trí nhà cưới sao?” Lâm Vi Sâm đứng bên cạnh hỏi: “Nếu là nhà cưới, thiết kế của chúng tôi sẽ phải khác đi. Phải cân nhắc ý kiến của đằng gái nữa.”
Tạ Sùng cười hiểu ý, nói: “Tôi độc thân. Trang trí để mình ở thôi.”
“Được.”
Lúc ra về, Tạ Sùng tiễn họ ra tận cửa, Mâu Văn cúi người cởi bọc giày, khi đứng dậy thấy bàn tay Tạ Sùng đưa tới.
Cô hơi bối rối, Tạ Sùng nói: “Để tôi vứt bọc giày giúp mọi người.”
“Không cần không cần đâu. Chúng tôi mang xuống lầu vứt là được.” Lâm Vi Sâm nói. Nhưng tay Tạ Sùng vẫn không hạ xuống, rất kiên trì. Mâu Văn không thấy có vấn đề gì, cuộn tròn bọc giày lại, lấy một tờ giấy ăn từ túi măng tô ra gói lại cẩn thận, đặt vào lòng bàn tay Tạ Sùng.
“Cảm ơn.” Cô nói.
“Không có gì.” Anh đáp.
Anh rất lịch sự, tiễn họ đợi thang máy, nhưng lại không chuyện trò xã giao với họ, điều này khiến họ thêm phần gò bó, ngại ngùng. Theo tính cách không muốn để bầu không khí trầm xuống của Mâu Văn, lúc này đáng lẽ phải nói gì đó. Nghĩ đến lời thầy dặn không được nói chuyện, cô đành nén ý định nói đùa mà đứng nép vào góc.
Ánh mắt Tạ Sùng liếc qua, thấy cô đang nhịn đến vất vả. Thế là anh càng không nói gì, trong lòng nảy ra một niềm vui thú kiểu ác ý, thích thú nhìn người khác bế tắc. Vui thật đấy, anh nghĩ.
Cuối cùng thang máy cũng đến, Mâu Văn là người đầu tiên lao vào đứng ở góc trong cùng. Khi cửa thang máy đóng lại, cô thấy anh dường như cũng thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra anh cũng ghét kiểu xã giao này à.
Lâm Vi Sâm có chút phấn khích, lập tức giao việc cho Mâu Văn, bảo cô tốt nhất là bắt đầu sắp xếp lại các yêu cầu của Tạ Sùng ngay hôm nay.
Tạ Sùng đứng trên lầu, nhìn thấy vạt áo măng tô của Mâu Văn bị gió hất tung lên, còn chiếc ba lô trên vai cô chắc là nặng lắm, đè nặng trên lưng cô, giúp cô chống chọi với cơn gió lớn. Như cảm nhận được điều gì, cô đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ nhà anh, chạm phải ánh mắt anh.
Mâu Văn ngẩn người một lát rồi thu hồi ánh mắt, lúc này cô đang vung tay múa chân nói với Lâm Vi Sâm: “Thầy, nhà anh ấy to thật đấy. Anh ấy bảo anh ấy không muốn ở nhà rách nát, nhưng cái nhà đó của anh ấy á, em có thể lập tức! Ngay bây giờ! Xách vali vào ở luôn!!!” Nói xong cô bước hai bước làm bộ cho Lâm Vi Sâm xem: “Thầy, đây là điểm xuất phát của em ở Bắc Kinh nè. Chiếc giường tầng chỉ bằng hai viên gạch lát nền.”
“Thế thì chúng ta cũng tương tự nhau thôi.” Lâm Vi Sâm nói: “Thầy ở tầng hầm, mười mét vuông.”
“Có nhà vệ sinh bên trong không ạ?” Mâu Văn hỏi.
“Không có.”
“Thế thì em vẫn khá hơn thầy mà thầy, em có nhà vệ sinh trong phòng nhé!” Cô nói xong liền bật cười thành tiếng, bị gió lớn lùa vào họng một ngụm, vội vàng ngậm miệng lại.
Thật hài hước. Tạ Sùng đứng trước cửa sổ nhìn xuống, cô trợ lý kia thật hài hước. Thậm chí anh còn chẳng nhớ nổi tên của cô.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
