Chương 24: Hắc phong sơn trại đại vương

Vì thế đoàn người

tiếp tục hướng kinh thành mà đi. Cửa ải cuối năm càng gần. Càng là đi về phía hướng bắc, trời lại càng giá rét .

Cổ Vưu Chấn cùng bọn

Ngọc Trúc đều đã luyện qua công phu. Tuy rằng không thường xuyên ra

ngoài, nhưng cũng không sợ vất vả. Chỉ khổ nhất là Cận Liễu Liễu, mỗi

ngày bọc trong áo lạnh dày cộm, cả ngày ôm ấm lô trong lòng mới có thể

vượt qua.

Nàng thuở nhỏ sinh trưởng ở GiangNam, vào mùa đông chỉ

cần một tấm áo bông là có thể thoải mái đi qua. Nhưng hiện tại mỗi ngày

đều mặc giống như một chú gấu nhỏ, cũng vẫn cảm thấy lạnh.

Một

ngày đi được tới một thành lớn, sắc trời vẫn còn sớm. Cổ Vưu Chấn để một mình Cận Liễu Liễu ở khách sạn nghỉ ngơi, còn mình thì mang theo Ngọc

Trúc đi ra ngoài một chút.

Thời điểm trở về hắn cầm theo một cái bọc to, trực tiếp ném vào trong lòng Cận Liễu Liễu.

“Phu quân? Đây là cái gì?”

Cổ Vưu Chấn vẻ mặt đắc ý, nháy mắt kêu nàng mở ra xem.

Cận Liễu Liễu vừa mở ra đã thấy, cư nhiên là một chiếc áo choàng lông xù

tuyết trắng lớn. Từ dọc đường nàng đi ngang thị trấn trong thành, thấy

một ít tiểu thư phu nhân nhà giàu đi ngang qua vì thế đã nói: “Áo choàng như thế nào lại làm thành bộ dáng như thế này, rất kỳ quái a.”

“Ngươi chưa thấy qua nên không biết, gia nói cho ngươi nghe, đây là làm từ da

chồn bạc tốt nhất. Gia thấy ngươi mỗi ngày đều kêu lạnh, sợ ngươi đông

lạnh chết trên đường, cho nên mua một chiếc cho ngươi mặc.”

Hắn

nói nhẹ nhàng bâng quơ. Nhưng kì thực cái áo choàng này tiêu tốn rất

nhiều bạc. Ngay cả Ngọc Trúc có chút kinh ngạc. Thiếu gia lại hào phóng

như vậy mua cho tam thiếu phu nhân áo choàng lông chồn bạc đắt tiền như

vậy.

Cổ Vưu Chấn từ đêm gặp qua chuyện xấu hổ của Cận Liễu Liễu,

khi đối mặt với nàng luôn cảm thấy có chút không tự nhiên. Dường như tay chân cử động đều không phải của mình. Dọc đường đi trong nội tâm cư

nhiên sinh nhiều suy nghĩ, sợ Cận Liễu Liễu có cái gì đau đầu nhức óc .

Cận Liễu Liễu lần đầu tiên có quỳ thủy, không quá hai ngày cũng liền ngừng. Nàng vụng trộm giặt sạch nguyệt bố cùng tiết khố. Nhưng vào thời điểm ở trong phòng vẫn không tránh được bị Cổ Vưu Chấn thấy.

Khi quỳ

thủy của nàng hết, bọn họ liền đi rất vội vàng. Bằng không, chỉ sợ Cổ

Vưu Chấn đời cũng sẽ không nhìn thấy nguyệt bố hình dạng cổ quái này.

Cận Liễu Liễu dọc theo đường đi thấy không ít chuyện mới lạ ở trong khách

đ**m, quán trà cùng tửu lâu. Cũng nghe đến rất nhiều chuyện phố phường

bát quái, nhưng thật ra cũng để ý hiểu được không ít chuyện.

Tỷ

như nàng đã muốn biết, nguyên lai Cổ Vưu Chấn đối đãi nàng thật tốt. Sự

kiện giống như chuyện nàng lôi kéo nhị Ngưu ca ra tường, nếu là gặp gỡ

người hung hãn, chỉ sợ nàng đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết, càng

đừng nói đến cái gì về nhà đoàn tụ cùng cha mẹ.

Nàng không phải

đứa ngốc. Biết Cổ Vưu Chấn kỳ thật là người tốt. Thời gian này hắn nói

cái gì, nàng liền ứng cái đó. Lại nhớ đến cha kêu nàng hồi báo đại ân

đại đức của Cổ gia. Nàng cũng không biết có thể làm được cái gì, đành

phải dùng nghe lời làm báo đáp.

Lúc này nhìn thấy áo choàng chồn

bạc, nàng cũng không phải không thích. Chính là nghe thấy phải giết

nhiều hồ ly mới có thể làm thành một tấm áo choàng. Trong lòng đầu tiên

là sửng sốt một chút, mới nói: “Đây là làm từ da chồn bạc?”

Cổ

Vưu Chấn đắc ý gật gật đầu: “Đương nhiên,tốn hết hơn mười tấm da, mới

có thể làm được một chiếc như vậy. Hoàn hảo Trạc Dương là thành lớn,

bằng không cũng không mua được.”

“Phải dùng hơn mười tấm da hồ ly bạc, nhiều như vậy? Kia không phải, rất đáng thương”. Nàng đang cầm áo

choàng, có chút cảm thấy đáng thương cho lũ hồ ly bị lột da làm áo

choàng.

Lại nghe Cổ Vưu Chấn hừ một tiếng thật mạnh: “Ngươi không hiếm lạ thì quên đi, gia mang đi ném! Hồ ly này cũng không phải gia đi

đánh. Hiện tại đều đã làm thành áo choàng. Ngươi không mặc, nó cũng

không quay về được !”

Hắn ngây ngốc đi mua chiếc áo choàng sang

quý trở về cho nàng ủ ấm thân mình, không nghĩ tới lại bị xem thành một

người tàn nhẫn. Nhất thời rất mất mặt, nắm áo choàng kia lên, định theo

ngoài cửa sổ ném xuống.

Cận Liễu Liễu liều mạng nhỏ túm chặt tay hắn: “Không được ném!”

“Đây đều là làm từ da chồn bạc! Ngươi còn giữ làm cái gì?”

“Mặc kệ đây là làm từ cái gì, ta chỉ hiểu được đây là phu quân mua cho ta.”

Ánh mắt nàng trong suốt, mang theo sự ôn nhu đặc hữu* của nữ nhi.

Cổ Vưu Chấn trên mặt ửng đỏ, nhẹ buông tay, áo choàng đã bị Cận Liễu Liễu ôm vào trong ngực.

Nàng vô cùng cao hứng mặc áo choàng vào, bởi vì trong phòng không có gương, vì thế lại hỏi: “Phu quân, như vậy đẹp mắt không?”

Nàng so với thời điểm mới tiến vào Cổ gia cao thêm không ít. Gần đây tuy

rằng liên tục đi đường dài, nhưng bởi vì đều ở trong xe ngựa, nguyên bản màu da hơi nhộm nâu, lại ít tiếp xúc với ánh mặt trời cũng khôi phục

vài phần trở nên trắng nõn.

Cổ Vưu Chấn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn

của nàng nở nụ cười mềm mại như hoa, đôi mắt to sáng ngời như mặt trăng, trong cánh môi hồng hồng lộ ra một hàm răng tinh tế, cuộn mình trong áo choàng tuyết trắng. Càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn thêm trắng noãn,

không tự giác thốt lên nói: “Đẹp mắt.”

Nói vừa xong, thật ra Cận Liễu Liễu cảm thấy rất bình thường, chính hắn lại đỏ mặt lên.

Gần đây hắn cùng Cận Liễu Liễu sớm chiều ở chung, mỗi ngày ôm nàng đi vào

giấc ngủ, lại không dám động thủ động cước đối với nàng. Vì sao nha?

Hắn chỉ cần nhìn đến Cận Liễu Liễu tươi cười thiên chân vô tà*, liền không

hạ thủ được. Ngay cả chính hắn đều ở trong lòng thầm mắng: tiểu thiếp

của chính mình! Gia như thế nào không dám động?

thiên chân vô tà*: hồn nhiên, trong sáng.

Cận Liễu Liễu lại không biết tâm sự trong bụng hắn, chỉ nghĩ bởi vì Cổ gia

xảy ra biến cố, nên thiếu gia tính tình cũng mềm mỏng ba phần.

Suy nghĩ này của nàng, tuy rằng trưởng thành hơn xưa, nhưng bởi vì tuổi còn nhỏ với cảm tình nam nữ chưa hiểu hết, đối với Cổ Vưu Chấn cũng chỉ có

kính sợ, mà không có thân cận cùng tâm tư khác.

Ngày hôm sau lúc

bắt đầu đi, Cận Liễu Liễu mặc chiếc áo choàng chồn bạc kia, Cổ Vưu Chấn

thấy chân tay nàng không tiếp tục bị co cóng, trong lòng rất đắc ý.

Lúc này đã đến rất gần kinh thành, phong cảnh trên đường so với

GiangNamkhác nhau rất lớn. Bọn họ một đám người trẻ tuổi, mặc dù có việc lớn trong người, nhưng vẫn còn tâm tính thiếu niên, vẫn không quên dọc

đường du lãm một phen.

Trên đường nhìn ngắm rất nhiều danh lam

thắng cảnh, Cận Liễu Liễu so sánh một chút với những cuốn sách mình đã

đọc qua, mới chính thức hiểu được đạo lý “Đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường”.

Cổ Vưu Chấn tất nhiên là không cần nhiều lời, hắn tại

trong viện kia sinh hoạt nhiều năm. Hiện tại đi ra ngoài du lãm núi

sông, mới cảm thấy được trải qua nhân sinh, trước đây tựa hồ đều là sống uổng phí .

Hai chiếc xe ngựa lần lượt đi trên đường, Cận Liễu

Liễu cảm thấy phơi nắng dưới ánh mặt trời rất tốt. Vì thế mở cửa kính xe ra, xa xa thấy đằng trước có một rừng rậm lớn, một trà quán mở

ngay trước cửa vào rừng rậm.

“Phu quân, ngươi muốn uống trà không?” Nàng mở miệng hỏi.

“Uống trà? Ngươi khát sao? Chúng ta đi xuống ngồi một lát, mua một bình trà lên xe uống rồi lại đi.”

Cận Liễu Liễu lại lắc đầu nói: “Ta nghĩ đi phương tiện.”

Cổ Vưu Chấn lông mi lại dùng sức hướng lên trên, hơn nửa ngày mới hung

hăng lớn tiếng nói: “Dừng xe! Gia muốn xuống xe uống trà!”

Xe

ngựa dừng lại ở trước quán trà, trong quán thưa thớt không có nhiều

khách nhân. Ngọc Trúc đi theo lão bản quán trà tìm lấy một ấm nước sôi,

lấy ra lá trà bản thân mang theo, pha cho Cổ Vưu Chấn.

Cận Liễu

Liễu đã sớm chạy đến đầu kia rừng rậm, thoải mái làm xong chuyện, lại

chạy đến lấy nước rửa tay, cùng Cổ Vưu Chấn uống trà thư giãn.

Lão bản thấy Cận Liễu Liễu lớn lên xinh đẹp, liền nói với Cổ Vưu Chấn: “Vị

quan nhân này, trong rừng đằng trước gần đây không được thái bình. Phu

nhân ngươi xinh đẹp thế này, chỉ sợ sẽ có người nổi lên lòng xấu xa.

Hiện tại đã gần cuối ngày, mặt trời đã muốn xuống núi, các ngươi không

bằng chờ buổi sáng ngày mai hãy tiếp tục đi qua cánh rừng kia .”

Cổ Vưu Chấn hỏi: “Như thế nào lại không yên ổn? Chẳng lẽ là có sơn tặc?”

Lão bản nhanh chóng đè thấp thanh âm: “Xin nói nhỏ một chút. Sắp đến lễ

mừng năm mới, trên núi nhóm đại vương này cũng muốn mừng lễ năm mới

không phải sao? Các ngươi vừa thấy đã biết là nhà giàu, vẫn là cẩn thận

một chút thì hơn.”

“Qua cánh rừng này mất bao lâu?”

“Không lâu, các ngươi có xe ngựa, khoảng hai nén hương là đủ.”

“Ngọc Trúc, ngươi thấy thế nào?”

Ngọc Trúc nghĩ nghĩ nói: “Tất cả do thiếu gia làm chủ.”

“Qua này cánh rừng chính là Miên Tây trấn nơi này hẻo lánh, đi nông gia tá

túc cũng chỉ sợ không ổn. Thời gian hai nén hương, chúng ta cẩn thận một chút, cũng sẽ trôi qua.”

” Vâng.”

Trả tiền trà xong, nói cảm tạ với lão bản, đoàn người tiếp tục lên đường.

Trong rừng tất cả đều là tùng bách, tuy là mùa đông nhưng vẫn xanh um tươi

tốt. Khi có gió lạnh thổi qua, thật sự cảm thấy có chút đáng sợ.

Cổ Vưu Chấn đem Cận Liễu Liễu ôm vào trong ngực. Ngọc Trúc cũng ngồi lên

chiếc xe này theo chân bọn họ cùng nhau đi. Mỗi người trong tay đều nắm

trường kiếm, chỉ đợi khi có chuyện gì, có thể tùy cơ hành động.

Thời gian một nén nhang đi qua rất nhanh. Cận Liễu Liễu lui vào trong lòng

Cổ Vưu Chấn, ngẩng đầu lên hỏi: “Phu quân, thật sự có sơn tặc sao?”

“Không biết.”

“Nếu thực sự có, ta rất muốn liếc mắt xem một cái, ngươi nói sơn tặc này đều lớn lên thành cái dạng gì a?”

“Không biết.”

Cận Liễu Liễu tiếp tục nói: “Ta xem sơn tặc nhất định là sinh ra cao lớn

vạm vỡ, mặt có râu quai nón, người người hung thần ác sát , phu quân

ngươi nói đúng không?”

“Không biết.” Cổ Vưu Chấn giọng điệu đã có chút không kiên nhẫn.

“Nga.” Cận Liễu Liễu cúi đầu, không dám hỏi tiếp.

Ngọc Trúc lại mỉm cười một chút: “Tam thiếu phu nhân, sơn tặc cũng không

phải là cái gì thú vị. Chúng ta lặng lẽ đi qua chỗ này thôi, thật sự

không muốn gặp phải phiền toái.”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe thấy bên ngoài xe ngựa vang lên một trận tiếng kêu, một thanh âm hào sảng

quát to: “Trong xe lão gia, phu nhân, thiếu gia, các tiểu thư nghe đây,

gia là Hắc Phong trại, chúng ta không đả thương mạng người, chỉ cần các

ngươi lưu lại tiền tài, liền tha các ngươi bình an đi qua!”

Cận Liễu Liễu sợ tới mức lập tức dúi đầu vào trong lòng Cổ Vưu Chấn, vừa nói Tào Tháo, thật đúng là Tào Tháo đến nha!

Cổ Vưu Chấn cũng là vẻ mặt bình tĩnh, chỉ là đem Cận Liễu Liễu ôm chặt thêm một ít.

Thanh âm hào sảng kia hô lại ba lần, trong xe ngựa động tĩnh gì cũng không

có, người nọ bắt đầu cất giọng mắng: ” Đại gia ngươi! Người trong xe là

điếc hay là mù a? Nghe không thấy gia gia đang hỏi sao?”

Lại nghe bên cạnh một thanh âm thực trẻ tuổi cười hì hì, mở miệng: “Lưu lão tam, ngươi hẳn nên hỏi người ta điếc hay là câm điếc, không nói lời nào cùng người mù cũng không khác nhau là mấy a.”

Người kêu Lưu lão tam ngừng trong chốc lát, ngượng ngùng nở nụ cười : “Lão đại, ta lại kêu thêm một lần nữa .”

Lại nghe thanh âm trẻ tuổi kia nói: “Quên đi, vẫn là ta đến đi, nếu trong xe có đứa nhỏ, sợ sẽ bị ngươi dọa khóc.”

Một mặt nói xong, thanh âm trẻ tuổi lại nâng lên vài phần, hiển là trung

khí mười phần: ” Bằng hữu trong xe, Hắc phong trại ta trong những ngày

gần đây không dư dả lắm, tưởng hướng chư vị mượn chút ngân lượng. Nếu

chư vị ngoan ngoãn phối hợp, chúng ta đương nhiên sẽ không đả thương

người. Nhưng nếu là chư vị không xứng, thủ hạ ta cũng không biết sẽ làm

ra chuyện gì.”

Cổ Vưu Chấn là thiếu niên tâm tính tự cao, hơn nữa võ công cao cường. Lúc này bị đối phương nói như vậy, trong lòng không

phục, xốc mành xe ngựa lên nói: “Không xứng thì sao?”

Lão đại trẻ tuổi Hắc phong trại hiển là không dự đoán được người trong xe sẽ nói như vậy, không khỏi hít sâu một hơi.

Cận Liễu Liễu nghe thấy bọn họ nói chuyện, phi thường hiếu kỳ, xốc màn xe

lên nhìn ra ngoài, chỉ thấy mấy chục mãng hán cưỡi ngựa ngăn đường lại.

Nổi bật là một nam tử trẻ tuổi sạch sẽ, nhã nhặn cưỡi trên một tuấn mã

màu đen.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.