Chương 76: Trang Chu Mộng Điệp (10)
Linh điệp thân hình phồng lên gấp mấy lần, nhả ra những sợi tơ trắng dày đặc, siết chặt lấy cổ của nam tu trên thuyền.
Nam tu kia hai mắt trắng dã, mắt lộ vẻ hoảng sợ, những giọt máu rỉ ra từ cổ tức thì nhuộm đỏ tơ bướm.
Mộ Ngưng ra lệnh cho Đàn Diên: "Dừng tay!".
Chưởng Môn đứng trong thuyền, lạnh lùng đứng nhìn.
Dù Mộ Ngưng và Đàn Diên có lỗi trước, nhưng hắn với thân phận đệ tử lại đi tố giác tôn trưởng, cũng không phải là thứ tốt đẹp gì, cũng đáng phải nhận chút giáo huấn.
Giáo Chủ của Ngũ Tiên Giáo lúc nhận được thư truyền tin, đã vội vàng mang người từ Miêu Cương đến Dao Quang Phái ngay trong đêm.
Lúc đó Đàn Diên bị nhốt riêng trong một căn phòng, xung quanh có bố trí kết giới, mặc cho nàng có cố hết sức cũng không thể phá vỡ, trước cửa còn có hai tu sĩ canh giữ.
Không có ai chịu nói chuyện với nàng, nàng không biết Mộ Ngưng đã bị Chưởng Môn mang đi đâu.
Chưởng Môn của Dao Quang Phái ngại thân phận Thánh Nữ của nàng, không dám làm gì nàng. Nhưng Mộ Ngưng từ nhỏ đã lớn lên ở Dao Quang Phái, đối với Chưởng Môn răm rắp nghe theo, Chưởng Môn bảo nàng đi về phía đông nàng không dám đi về phía tây, lần này lại càng nhận hết mọi lỗi lầm về mình.
Không biết Chưởng Môn sẽ phạt nàng thế nào?
Đàn Diên lòng nóng như lửa đốt.
Đại sư tỷ và nhị sư tỷ dưới trướng Mộ Ngưng đến thăm Đàn Diên, bị hai tu sĩ kia chặn ngoài cửa, một câu cũng không cho hỏi, không cho nói.
Đàn Diên không biết đã có bao nhiêu người biết chuyện này, nàng sợ Mộ Ngưng sẽ khó xử, nàng muốn mang Mộ Ngưng đi, mang về Miêu Cương, mang về nhà, không để bất kỳ ai làm hại nàng.
Lúc Giáo Chủ của Ngũ Tiên Giáo gặp Đàn Diên, nhìn gương mặt đầy nước mắt của nàng, hiếm khi không lên tiếng trách mắng, mà là khẽ thở dài một hơi, lau đi nước mắt trên mặt nàng, dịu dàng nói: "Diên nhi, cùng ta về nhà đi, cứ xem như mọi chuyện ở đây chưa từng xảy ra."
Làm sao có thể chưa từng xảy ra?
Nàng và Mộ Ngưng chuyện nên xảy ra đều đã xảy ra rồi, nàng yêu nàng ấy, nàng muốn cùng nàng ấy một đời một kiếp ở bên nhau.
Đàn Diên quỳ xuống cầu xin: "Con không về! A nương, con muốn mang nàng ấy cùng về! Người sẽ không phản đối đâu, phải không ạ?".
Giáo Chủ từ chỗ Chưởng Môn đã biết được đầu đuôi sự việc. Bà cúi người xuống, cùng Đàn Diên nhìn thẳng: "Đừng hồ đồ, Diên nhi, lẽ nào con vì một nữ tử mà từ bỏ vị trí Giáo Chủ? Con cùng ta về Miêu Cương, buông bỏ tư tình, ta sẽ truyền cho con Vạn Cổ Tâm Pháp."
Từ trước đến nay Thánh Nữ kế nhiệm vị trí Giáo Chủ, phải chém đứt tình căn, vô tình vô dục, mới có thể tu tập Vạn Cổ Tâm Pháp chí cao vô thượng trong giáo.
Đàn Diên lúc này trong lòng trong mắt đều là Mộ Ngưng, đâu còn để ý đến vị trí Giáo Chủ gì nữa.
Nàng mặt đầy nước mắt, cầu xin nói: "A nương, con không muốn làm Thánh Nữ, con cũng không muốn làm Giáo Chủ, người để muội muội đi làm được không? Con chỉ muốn ở bên A Ngưng, con cầu xin người để con và nàng ấy ở bên nhau."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
