Chương 50: Miêu Cương (2)

"Tất nhiên là đã từng nghe qua... người đó biệt hiệu là 'Ca Lâu La', là một cổ tu, tu vi dường như không tệ, nàng ta và Ngũ Độc Giáo có chút duyên nợ, là từ Ngũ Độc Giáo tách ra, sau này gia nhập Thập Phương Vực, trở thành thủ lĩnh một bộ chúng của Thập Phương Vực. Nàng ta thật là... ôi, một lời khó nói hết...".

Lời editor: 'Ca Lâu La' là một từ phiên âm của "Garuda" (迦楼罗),'Ca Lâu La' còn có tên gọi khác là "Già-lâu-la", Kim Sí Điểu (chim cánh vàng) hoặc Đại Bàng Kim Sí, đây là một loài chim thần thoại xuất hiện trong cả Phật giáo và Ấn Độ giáo.

Lời này của Mẫn Hạc đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của tất cả mọi người, các sư muội tha thiết nhìn nàng ấy, mong đợi nàng ấy tiếp tục nói.

Ấy thế mà lúc này, trên trời bỗng có một nhóm tu sĩ mặc cẩm bào đeo đai ngọc ngự kiếm bay qua, nữ tử đi đầu cẩm bào lộng lẫy, trước sau có người hộ tống.

Mẫn Hạc nói: "A, là Tạ Tông chủ, bà ấy cũng sắp về Thiên Xu Tông rồi."

Một đám sư tỷ muội đồng thời ngẩng đầu nhìn, dời đi sự chú ý, lũ lượt cảm thán hâm mộ "Vàng óng ánh, trông thật phú quý."

"Dù sao chắc chắn cũng có tiền hơn Tuyền Cơ Môn chúng ta."

"Đó là đương nhiên, Thiên Xu Tông là lão đại của Bắc Đẩu Thất Tông chúng ta."

"Tuyền Cơ Môn của chúng ta khi nào mới có thể có tiền như vậy?"

"Đợi Tuyền Cơ Môn của chúng ta trở thành Huyền Môn đệ nhất tông đi."

"Sẽ có ngày đó sao? Xa vời quá."

"Con người luôn phải có ước mơ chứ, ai mà không muốn trở thành đệ tử của Huyền Môn đệ nhất tông chứ!"

"Nghe nói Tạ Tông Chủ là kim chi ngọc diệp xuất thân hoàng thất, từ nhỏ đã bái Cô Hồng Ảnh tiền bối của Thiên Xu Tông làm sư."

"Thảo nào lúc nào cũng cao cao tại thượng như vậy, từ nhỏ đã là người trên vạn người rồi."

Tạ Thanh Chủy hỏi: "Vị Cô Hồng Ảnh tiền bối đó... là người như thế nào ạ?".

Mẫn Hạc nói: "Tiền bối đã qua đời nhiều năm rồi, ta từng nghe sư tôn và Phó chưởng môn nói chuyện vài lần, nghe có vẻ, chậc, là cùng một loại người với Túc Trần trưởng lão đó...".

Tạ Thanh Chủy cũng theo đó mà "chậc" một tiếng.

Nàng sợ nhất là loại người đó, cứng nhắc nghiêm khắc, trong mắt lúc nào cũng mang theo tia lửa, lời nói hành động của ai hơi có chút vượt khuôn khổ, không hợp quy tắc một chút, tia lửa đó liền lập tức bùng lên thành lửa giận, như thể muốn thiêu người ta thành tro bụi.

Nàng thích người ôn hòa hơn, ví dụ như, Chưởng Môn, hay như Vân Y.

Sư tôn dường như cũng thích người ôn hòa hơn, bất kể là Vân Y, hay là Tiêu Chưởng Môn, những người có quan hệ thân thiết với sư tôn, đều là người ôn hòa dễ gần, không để lộ ra vẻ sắc sảo.

Nàng cũng muốn trở thành người như vậy, sắc sảo bên ngoài nhưng thu liễm bên trong, dành sự sắc bén cho kẻ thù, đem sự ôn hòa và bao dung để lại cho người nhà mình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.