Chương 184 & 185 & 186: Bí Cảnh (5, 6, 7)

Chương 184: Bí Cảnh (5)

Với mái tóc bạc trắng, nàng đến Trấn Ma Tháp gặp Tạ Thanh Chủy, Tạ Thanh Chủy cuối cùng cũng chịu để ý đến nàng.

Thế là, nàng tạm thời trút bỏ được gánh nặng trong lòng, quyết định chính thức bế quan để chữa trị hồn phách của Tạ Phù Quân.

Nào ngờ Tiêu Vong Tình đã sớm động tay động chân trên nhục thân của Tạ Thanh Chủy, vào phút cuối, kinh mạch của nàng bị ngưng trệ, tẩu hỏa nhập ma... Nàng mở cửa thạch thất, muốn đi cầu cứu, liền đụng phải Tiêu Vong Tình, suýt chút nữa đã bị Tiêu Vong Tình bắt được, may mà, vào lúc nguy hiểm, Tạ Phù Quân đã tỉnh lại và cứu nàng đi...

Bùi Sơ Tuyết quỳ trên đất, sắc mặt tái nhợt.

Tạ U Khách vung tay đỡ đầu gối của Bùi Sơ Tuyết, lạnh lùng nói: "Bùi Sơ Tuyết, cô cũng đừng quỳ trước ta nữa, lúc các ngươi tính kế chúng ta, tình cảm của hai nhà chúng ta đã chấm dứt rồi."

Bùi Sơ Tuyết ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng: "Tạ sư tỷ... tỷ thật sự không cho Vong Tình một con đường sống sao?".

Tạ U Khách nói: "Nàng ta đã hao tâm tổn sức tính kế đối phó hai sư tỷ muội chúng ta như vậy, cô bảo ta làm sao tin được là nàng ta chỉ vì cô, mới đứng ở phía đối lập với ta? Hửm? Ta đã đưa sư tỷ đến trước mặt nàng ta, nàng ta nếu thật sự có lòng hối cải, tốt nhất là giống như cô, nói rõ chân tướng, cầu xin sự tha thứ. Như vậy, ta sẽ để nàng ta chết một cách thống khoái."

Bùi Sơ Tuyết lắc đầu nói: "Nàng ấy sẽ không đâu... đừng thử nàng ấy nữa...".

Tạ U Khách: "Hừ, khi còn trẻ nàng ta nguyện ý nhẫn nhục chịu đựng, giờ đối mặt với chúng ta, lại không nguyện ý sao?".

Bùi Sơ Tuyết: "Đối mặt với bất kỳ ai nàng ấy đều bằng lòng, duy nhất khi đối mặt với Phù Quân, nàng ấy sẽ không...".

Tạ Phù Quân mang theo một đám tu sĩ đi vào trong thạch thất.

Nàng không hề nhớ Tiêu Vong Tình.

Những ngày sau khi hồi sinh này, nàng cũng chưa từng gặp qua Tiêu Vong Tình, chỉ nghe Tạ U Khách nhắc đến, nhưng mà, lúc nàng đứng trong thạch thất, từ xa nhìn thấy một đạo cô lông mày trắng tay cầm phất trần đi về phía này, nàng liền biết, người này chắc chắn là Tiêu Vong Tình.

Bởi vì trong lòng nàng dâng lên một cảm giác quen thuộc và thân mật, giống hệt cảm giác lúc gặp Bùi Sơ Tuyết.

Tạ Phù Quân không dám tiến lên, tay nàng đặt lên chuôi kiếm.

Các tu sĩ sau lưng nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chĩa thẳng vào người đang đến, chỉ đợi nàng rút kiếm, ra lệnh một tiếng, liền sẽ ào ạt tấn công.

Nàng nắm kiếm không động, đợi Tiêu Vong Tình tiến lại gần.

Tiêu Vong Tình dừng lại cách nàng mười bước chân.

Trong thạch thất đang đốt trường minh phù, ánh sáng chiếu rọi lên khuôn mặt ôn hòa, bình tĩnh, tú mỹ, lúc ánh lửa lay động, khuôn mặt đó trông có chút kích động, nhưng nhìn kỹ lại, khuôn mặt đó lại lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh, chỉ có đôi mắt trông vô cùng sáng ngời.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.