Chương 148: Định Tình (6)
Quỷ thành.
Tạ Thanh Chủy đứng trong sân, tay cầm một xâu kẹo hồ lô, ngơ ngác nhìn Mộc Tử Phù đang đứng dưới gốc cây hòe cách đó mười bước.
Mộc Tử Phù hơi cúi đầu, mặt không biểu cảm đứng dưới tàng cây. Trên người nàng ấy toàn là vết máu, giữa các kẽ ngón tay còn có mảnh vụn thịt người, tóc tai bù xù, gò má trắng bệch, vẻ tươi tắn ngang tàng, kiêu căng của ngày xưa, giờ đây đều hóa thành trống rỗng chết chóc.
Nàng ấy đã chết, nhưng hồn phách chưa lìa khỏi thể xác, bị đóng chặt vào trong nhục thân, dù cho Tạ Thanh Chủy có thổi《Vãng Sinh Khúc》, cũng không thể lay động được nửa phần.
Nàng ấy không thể được siêu độ, không thể nhập luân hồi.
Nàng ấy và Tạ Thanh Chủy giống nhau, là tự nguyện hiến tế mà chết.
Tạ Thanh Chủy truyền âm khí của mình vào cơ thể nàng ấy, cố gắng điều khiển nàng ấy vào nhà nằm xuống, nhưng nàng ấy không hề nhúc nhích. Nàng ấy chỉ nghe theo mệnh lệnh của Mộc Thanh Đại.
Sau khi trở về quỷ thành, Mộc Thanh Đại chỉ nói với nàng ấy một câu: "A Phù, đừng đi lung tung." Sau đó liền ngất đi, đến nay vẫn chưa tỉnh lại. Mà Mộc Tử Phù quả thật không hề nhúc nhích, đứng trong sân suốt một ngày một đêm.
Trong nhà truyền ra tiếng đàn leng keng, là tiếng đàn chữa lành và thanh tịnh tâm hồn.
Mạc Giáng Tuyết đang ở trong nhà gảy đàn chữa thương cho Mộc Thanh Đại.
Tạ Thanh Chủy thả linh hồ ra.
Linh hồ từ trong túi Càn Khôn nhảy ra, một cái nhảy đến trước mặt Mộc Tử Phù, thấy Mộc Tử Phù, vội cong người lên, nhe nanh múa vuốt, phát ra tiếng kêu the thé.
Nó vẫn còn nhớ người phụ nữ độc ác này đã ngược đãi nó, suýt nữa ép nó tự bạo linh nguyên, muốn cùng nàng ta đồng quy vu tận.
Nhưng bất luận nó kêu gào thế nào, Mộc Tử Phù đều không có phản ứng.
Tạ Thanh Chủy vẫy tay: "Cục Bông, đừng kêu nữa, lại đây."
Linh hồ từng bước một quay đầu nhìn lại, đi đến bên cạnh Tạ Thanh Chủy, ánh mắt vẫn đầy vẻ cảnh giác.
Tạ Thanh Chủy ngồi xổm xuống, vuốt ve cái đầu lông xù mềm mại, bình tĩnh nói: "Đừng cãi nhau với nàng nữa, nàng sẽ không làm hại ngươi nữa đâu."
Linh hồ lại quay đầu nhìn Mộc Tử Phù, thấy nàng chết lặng đứng yên tại chỗ, lúc này mới hoàn toàn buông bỏ cảnh giác, ngửi ngửi xâu kẹo hồ lô trong tay Tạ Thanh Chủy, lại liếm liếm mu bàn tay Tạ Thanh Chủy, phát ra tiếng hừ hừ rên rỉ.
Bảy năm trôi qua, con hồ ly này đã tự nuôi mình rất tốt, lông trắng như tuyết, thân thể khỏe mạnh, ăn uống ngon miệng, thấy cái gì cũng muốn ăn.
Tạ Thanh Chủy đem xâu kẹo hồ lô trong tay cho hồ ly ăn: "Nàng không ăn được nữa rồi, phần của nàng cũng cho ngươi ăn luôn đi."
Linh hồ vui vẻ xoay mấy vòng tại chỗ.
Tạ Thanh Chủy lại xoa đầu nó: "Vẫn là động vật vui vẻ."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
