Chương 116: Tình Ý Bại Lộ (4)
Bên ngoài hang đá, gió mưa dữ dội, tiếng gió tiếng mưa gào thét như trút nước, từng tia chớp xẹt qua, chiếu cho trong hang đá lúc sáng lúc tối, không ai mở lời, chỉ có tiếng hít thở có phần loạn nhịp và tiếng cởi áo sột soạt của hai người.
Tạ Thanh Chủy rất có chừng mực, cố gắng hết sức không chạm vào cơ thể của sư tôn, run rẩy cởi áo ngoài của sư tôn, sau đó là áo trong, cho đến khi lộ ra vết thương ở bụng.
Nàng không nhìn thấy gì, đầu ngón tay nóng bỏng run rẩy, từ từ chạm vào làn da mềm mại trơn láng, hơi ẩm nhàn nhạt, mùi máu tanh nồng nặc.
Khứu giác của nàng cực kỳ nhạy bén, chỉ cần dựa vào mùi máu tanh đó, nàng có thể chính xác mò đến vết thương ở bụng sư tôn.
Mạc Giáng Tuyết nằm trên phiến đá, tóc đen như mây bay, da thịt như sứ trắng,tóc mai hơi rối, bụng truyền đến một luồng khí lạnh, nàng khẽ ngẩng đầu, thấy y phục trên người mình từng lớp từng lớp mở ra, trên khuôn mặt tái nhợt không khỏi ửng hồng một chút.
Trên bụng nhỏ phẳng lì săn chắc có vài vết cắt ngang dọc do kiếm khí gây ra, đang không ngừng rỉ máu ra ngoài.
Thiếu nữ quỳ bên cạnh nàng, vải trắng che mắt, thần sắc vô cùng ngưng trọng, tay run rẩy dữ dội, nhưng lại chính xác vuốt ve đến những vết thương trên bụng nàng, trong lòng bàn tay theo đó tuôn ra linh lực, từng chút chữa lành từng vết thương ngoài da đó.
Lòng bàn tay nóng bỏng mềm mại, nhưng linh lực lại là thanh khiết và cùng một nguồn gốc với chính mình.
Lạnh nóng giao nhau, bụng như có một luồng điện chạy qua, đau đớn xen lẫn ngứa ngáy, cùng với cảm giác tê dại do xúc chạm lạ lẫm mang lại, Mạc Giáng Tuyết khẽ cau mày, hơi thở loạn nhịp, không thể kiềm chế mà phát ra một tiếng rên khẽ.
Tạ Thanh Chủy cánh tay cứng đờ, động tác ngưng lại, khàn giọng hỏi: "Sư tôn, con làm người đau sao?".
Hơi thở lúc nói chuyện phả qua cổ Mạc Giáng Tuyết, hơi thở ấm nóng phập phồng ở cổ, ấm áp mà ngứa ngáy, Mạc Giáng Tuyết ho khan hai tiếng để che giấu, cũng khàn giọng nói: "Không có...".
Tạ Thanh Chủy tiếp tục chữa thương cho nàng, ngoài bụng, còn có vai.
Bỗng nhiên, ở cửa hang đá, xuất hiện một bóng dáng cao ráo.
"Các người đang làm gì?". Tạ U Khách đứng ngoài hang đá, tóc đen nửa ướt, nước mưa chảy trên mặt, tia chớp xẹt qua, hiện rõ khuôn mặt trắng bệch lạnh lùng của nàng.
Nàng ta nhìn y phục lộn xộn trên đất, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng, mơ hồ xen lẫn một tia tức giận.
Sau lưng nàng ta có Tiêu Vong Tình và Mẫn Hạc.
Thần sắc của Tiêu Vong Tình có chút kinh ngạc, nhưng không lên tiếng; Mẫn Hạc thì hóa thành tượng đá, cả người ngây ra tại chỗ.
Tạ Thanh Chủy nhận ra được người đến là ai, động tác dừng lại một lúc, thản nhiên đáp: "Con đang chữa thương cho sư tôn." Tiếp đó lòng bàn tay không ngừng truyền vào linh lực, tiếp tục chữa lành vết thương ngoài da cho Mạc Giáng Tuyết.
Tạ U Khách mặt đầy vẻ giận dữ, sải bước đi tới, mang theo một luồng gió lạnh, đi đến trước mặt các nàng, Tạ Thanh Chủy vừa hay giúp Mạc Giáng Tuyết chữa lành vết thương cuối cùng.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
