Chương 1

Bốn giờ chiều, ngoại ô

nước Pháp.

Một buổi chiều lơ đãng, trời chiều nhuộm đỏ cả mặt nước, từng bầy chim biển dáo

dác đảo quanh tranh mồi. Trong một khách sạn màu trắng gần biển, từ cửa sổ gỗ

trên tầng cao, thấp thoáng bóng rèm cửa trắng đón gió phiêu đãng.

Cửa sổ phía sau khách sạn, hướng về phía trời xanh biển rộng, phía trước phòng

lại là hàng cây hoa trắng như tuyết, Hàn Chấn Thanh ngồi ở phía sau bàn gỗ, mở

máy tính cá nhân, trên người anh mặc quần áo thể thao màu đen, quanh người bởi

vì tập võ mà tỏa ra khí lực cường kiện. Anh v­ừa uống bia, vừa gõ pass đăng

nhập vào email cá nhân.

Ngày mười bảy tháng mười, sinh nhật của anh, vào ngày này cũng còn có người nhớ

chúc phúc cho anh. Cô ấy là một người bạn chưa từng gặp mặt trên mạng, gọi là

Bạch Hạc. Quen biết ba năm qua internet, tình cảm của hai người càng lúc càng

mập mờ.

...

Ba năm trước đây, trong một lần hành động tập kích bao vây bọn trộm cắp, bọn họ

thông qua tổng bộ cảnh sát hình sự quốc tế mà quen biết, anh phụ trách giúp

thành viên các nước truy tìm cổ vật, còn cô là chuyên gia chất nổ. Trong lần

thi hành nhiệm vụ đó, chỉ thông qua mạng internet, Bạch Hạc đã chính xác tính

ra phân lượng thuốc nổ, cũng vẽ ra sơ đồ chỉ dẫn bố trí thuốc nổ, giúp đỡ Hàn

Chấn Thanh bắt tội phạm.

Cấp dưới của Hàn Chấn Thanh dựa theo chỉ dẫn Bạch Hạc vẽ, bố trí thuốc nổ,

thành công phá hủy cửa ra của bọn tội phạm, mà không hề tổn hại tới tòa nhà

trung tâm nơi đặt cổ vật, điều này cần năng lực tính toán chất nổ cực kỳ chính

xác. Trong khoảnh khắc thuốc nổ bộc phát, Hàn Chấn Thanh tận mắt thấy chung

quanh tòa nhà bởi vô số kíp thuốc nổ mà sụp xuống.

Vì tránh né đất đá, anh cùng với cấp dưới mang kính đen, sau khi tiếng ầm ầm

chấn động màng nhĩ cùng lớp khói bụi tan đi, anh run rẩy trông thấy gạch đá

chồng chất thành đống, nhưng gian phòng đặt cổ vật lại hoàn chỉnh đứng vững,

không sứt mẻ gì. Những phần tử phạm pháp trong lúc phát nổ đã mất mạng, cả tòa

nhà sụp đổ, nhưng đồ vật anh muốn thì hoàn hảo giữ được.

Thật khó mà tin nổi! Các đồng nghiệp tham dự nhiệm vụ lần này, đều bị trận nổ

lớn hoàn mỹ này làm cho xúc động nói không ra lời.

Hàn Chấn Thanh tháo kính đen, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì, đáy lòng tràn

ngập một loại cảm thụ tinh tế. Bỗng dưng, máy vi tính trong tay anh phát ra tín

hiệu, anh cúi đầu xem xét, thấy trên màn hình tinh thể lỏng hiện lên tin nhắn

của Bạch Hạc -

"Tất

cả đều thuận lợi chứ?"

"Rất

thành công." Hàn Chấn Thanh trả lời.

"Tạm

biệt." Bạch Hạc còn gửi kèm một cái biểu tượng mỉm

cười.

"Chờ

một chút -" Cho đến tận hôm nay, Hàn Chấn Thanh vẫn không

rõ, khi đó Bạch Hạc đang ở rất xa, tại sao anh lại có loại xúc động muốn giữ cô

lại?

Anh không phải người dễ xúc động, cũng chưa từng xen lẫn tình cảm cá nhân vào

công việc, nhưng anh vĩnh viễn nhớ rõ, khoảnh khắc ý thức được cô sắp rời mạng,

trong lòng anh chợt căng thẳng, luống cuống gõ mấy chữ muốn giữ cô lại, đó là

một ý niệm vô thức trong đầu, anh thậm chí còn không biết nên nói gì với cô.

"Còn

có việc gì sao?" Bạch Hạc hỏi lại.

Anh sửng sốt vài giây, mới trả lời: "Từ nay về sau, làm thế nào để liên lạc với

cô?"

"Anh

cũng biết mà, muốn tìm tôi hợp tác, có thể thông qua người đại diện Jeter."

"Tôi

không chỉ muốn hợp tác."

Ngày đó, Hàn Chấn Thanh cảm giác mình tám phần là trúng tà rồi, hay là do thời

tiết quá nóng? Nhìn ID Bạch Hạc, đầu óc anh trở nên mê muội, cảm xúc liên tục

trào dâng, không thể khống chế được, thậm chí cảm thấy lúc đó anh không còn là

chính mình nữa.

Hàn Chấn Thanh chân chính sẽ không cùng một cô gái xa lạ nói nhảm; sẽ luôn tỉnh

táo, nghiêm túc; Hàn Chấn Thanh chân chính tuyệt đối sẽ không nói "Một

chút" hay bất cứ chữ gì mập mờ, càng sẽ không vì Bạch Hạc sau khi thấy tin

nhắn của anh trầm mặc ba phút mà tâm loạn như ma, còn nổi lên một nỗi sợ hãi.

Thật là kỳ quái!

Anh không sợ cuộc sống truy bắt tội phạm vào sinh ra tử, không sợ vì nhiệm vụ

đi vào nơi hoang dã, thậm chí là khu vực dịch bệnh lan tràn, vậy mà anh lại

đang sợ bị một cô gái cự tuyệt, một cô gái chưa từng gặp mặt.

Khi tính nhẫn nại của anh đã sắp dùng hết, chuẩn bị phát điên lên thì trên màn

hình yên lặng hồi lâu, rốt cục truyền đến hồi đáp của Bạch Hạc - "Hàn tiên sinh, tôi cho

anh email cá nhân, làm ơn giữ bí mật nhé."

So với kinh nghiệm trải qua vụ nổ lớn vừa rồi, chuyện này càng làm cho tim anh

đập nhanh hơn, giờ phút này trong lòng anh đột nhiên vui mừng như điên.

......

Từ đó đến nay đã ba năm, bọn họ thường lui tới khắp nơi trên thế giới, tuy

nhiên lại không người nào đề cập tới muốn gặp mặt nhau, nhưng thông qua mạng

internet, tình cảm, sự quan tâm đối với người kia càng ngày càng mãnh liệt.

Mầm tình nhỏ bé chậm rãi lan tràn, hoành hành trong thế giới mạng. Bọn họ cùng

chơi game, viếng thăm mấy websites đặc sắc, cùng nhau thảo luận chuyện phát

sinh trên thế giới này, tin tức các quốc gia, nhưng đồng thời lại e sợ nói đến

tình cảm đang nảy sinh giữa hai người.

Bọn họ sẽ ở trong đêm khuya cùng nhau nghe radio, khi âm nhạc phát ra, hai

người đều tưởng như đối phương đang an vị ở bên cạnh mình.

Hàn Chấn Thanh lập một dẫn thất (^^! tớ search mãi mà không biết là cái gì

nữa, có lẽ là một dạng nhà ảo),gọi là Bạch

Hạc, từ đó về sau bọn họ thường tại dẫn thất gặp mặt, mặc dù là không gian ảo,

nhưng tâm ý vì đối phương là rất chân thật.

Mong muốn gặp mặt Bạch Hạc của Hàn Chấn Thanh càng ngày càng mãnh liệt, anh mơ

thấy Bạch Hạc, trong mộng cô hình dáng mơ hồ, làm cho anh tỉnh lại càng uể oải.

Bởi vì quan hệ công việc, Hàn Chấn Thanh không có chỗ ở nhất định, rất khó kết

giao với đối tượng cố định, sau mấy lần kinh nghiệm tình cảm ngắn ngủi, anh

không còn hứng thú, lựa chọn cuộc sống độc thân. Có khi đêm khuya, sự cô đơn

lại đột nhiên ập đến, nhưng anh luôn mượn vận động để quên đi cảm giác trống

rổng.

Nhưng từ sau khi Bạch Hạc xuất hiện, phương thức trốn tránh sự cô đơn trong dĩ

vãng đã không còn tác dụng, tịch mịch như một đám lửa nhỏ, mỗi khi anh tưởng

tượng đến hình dáng Bạch Hạc, ngọn lửa nhỏ sẽ đột ngột bùng lên, thiêu đốt đau

đớn trong ngực.

......

Anh lại ra ngoài làm nhiệm vụ, phải đáp máy bay rồi ngồi xe lửa, bắt đầu cảm

thấy đường dài vô tận, cảm thấy vô nghĩa, chán ghét công việc. Lần đầu tiên,

anh suy nghĩ tới rời khỏi tổng bộ cảnh sát hình sự quốc tế, không muốn tiếp tục

nữa. Anh muốn yên ổn, nhưng mà Bạch Hạc vẫn còn đang bay lượn nơi xa xôi; anh

muốn thổ lộ, nhưng Bạch Hạc lại chưa bao giờ biểu lộ ra mong đợi đối với anh.

Nếu như anh thẳng thắn nói ra tâm ý của mình với cô, cô sẽ làm thế nào?

Hàn Chấn Thanh trầm tư, anh làm cách nào mở miệng nói cho Bạch Hạc biết tình

cảm của anh đối với cô đây?

Kiểm tra hòm thư, quả nhiên thấy có lời chúc sinh nhật Bạch Hạc gửi tới.

Hàn Chấn Thanh mở thư -

Sinh nhật vui vẻ!

Tài liệu đính kèm hiện ra trên màn hình màu trắng, giai điệu chúc mừng sinh

nhật vang lên, một đường cong màu đỏ trước hết mô phỏng tên người gửi hiện lên

trên đồ án, tiếp đó đường cong lượn lờ trên màn hình của anh, vẽ ra một cái

bánh sinh nhật, nhờ công nghệ cao hỗ trợ, đốt lên mấy ngọn nến. Hàn Chấn Thanh

chạm đến ngọn lửa, màn hình liền xuất hiện một địa chỉ, phía trên ghi chú rõ

mời anh tám giờ tối nay đăng nhập.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, còn hơn bốn giờ nữa, thấy vậy anh liền cởi áo, rời ghế

ngồi, tháo thanh đao võ sĩ treo trên tường xuống, định thừa dịp này luyện đao

pháp, làm nguội đi nỗi phiền muộn khi nghĩ về cô đang tràn đầy trong lòng.

Thân trên của anh, hai tay nắm lưỡi đao, nín thở ngưng thần, đôi mắt vốn tràn

đầy ôn nhu, thoáng cái trở nên lạnh lẽo. Chân dài khẽ lấy đà, bước chân di

chuyển, lưỡi dao sắc bén phá không, ánh đao chớp lóa, tiếng ma sát giữa không

khí cùng mặt đao làm cho người nghe phải sợ hãi. Anh không hề chảy một giọt mồ

hôi, khí tức trầm ổn, động tác gọn gàng, nhưng đao thế hung mãnh, trong nháy

mắt khiến không khí yên lặng tràn đầy sát khí.

Ngoài cửa sổ đột nhiên thổi vào một cơn gió mát, nhẹ lướt qua da, lay động mấy

lọn tóc. Anh dừng động tác lại, đôi mắt u ám ngắm nhìn đóa hoa trắng bị gió

thổi vào, rơi xuống mặt bàn. Anh dùng mũi đao khẽ nhấc cánh hoa lên, đóa hoa

trắng mềm mại bất lực nằm trên mặt đao.

Hàn Chấn Thanh bắt lấy đóa hoa, đặt trong lòng bàn tay, dùng ngón cái ma sát

cánh hoa mềm mịn, bỗng dưng thấy trong lòng ấm áp, trong mắt hiện lên vẻ dịu

dàng. Anh cười khổ. Có phải khi đã yêu ai, thì không nơi nào là không thấy bóng

dáng người đó? Ngay cả một đóa hoa nhỏ, cũng hại anh phân tâm nghĩ đến cô.

Buổi tối tám giờ, Hàn Chấn Thanh truy nhập địa chỉ Internet.

Cùng lúc đó, tại khu ổ chuột phía tây nước Mỹ, một tòa nhà lớn đã cũ hỏng bị

căng dây phong tỏa bốn phía, cảnh sát đang giải tán dân chúng trước khi công ty

điện ảnh quay cảnh phát nổ.

Tổ hiệu ứng đặc biệt đã chuẩn bị thỏa đáng, nhóm cháy nổ đã dựa theo chỉ thị

của cố vấn chôn thuốc nổ xong, thư ký trường quay đang đếm ngược thời gian, mọi

người nín thở chờ đợi.

Mười, chín, tám...

Trong một căn hộ cũ kỹ phía tòa nhà đối diện, một đôi bàn tay nhỏ bé nhấc

camera lên hướng về phía tòa nhà bên kia, dây cáp kết nối tới máy vi tính trên

mặt bàn.

Năm, bốn, ba, hai, một -

Ầm! Tòa nhà phát nổ, cả một cao ốc trong nháy mắt hóa thành tro tàn, phân lượng

thuốc nổ vô cùng chính xác, không hề ảnh hướng đến bên cạnh. Cô gái buông

camera ra, khom người gõ mấy chữ trên máy vi tính -

"Hàn

Chấn Thanh, sinh nhật vui vẻ. Có thích sự ngạc nhiên này không?"

Một giây sau, Hàn Chấn Thanh trả lời: "Bạch Hạc, anh đang hướng lên trời cầu

nguyện."

"Cầu

nguyện cái gì?"

"Cầu

nguyện anh vĩnh viễn không có chọc giận em."

"Ừm,

sợ em cho anh nổ banh xác hả?"

"Phải,

em có thể thần không biết, quỷ không hay làm ra vụ nổ lớn, ai biết chọc giận em

sẽ có cái kết cục gì." Anh nói đùa.

"Anh

có một thân võ công mà, còn sợ cái gì? Em nghĩ anh rất quen với mấy trường hợp

bạo lực kiểu này chứ."

"Anh

biết rõ sự vĩ đại của công nghệ cao mà, công phu quyền cước địch không nổi một

quả bom." Anh chọc cho Bạch Hạc ha ha cười, làm cho cô

thực kiêu ngạo.

"Có

lẽ anh sẽ có hứng thú biết cái này - hiện tại đã nghiên cứu chế tạo ra thuốc nổ

siêu nhỏ tới cấp nanomet rồi, uy lực so với thuốc nổ bình thường còn cao hơn

mấy lần, một quả rơi xuống đất, có thể hình thành hố bom đường kính hơn trăm

thước, hoặc làm một con tàu hàng vạn tấn nổ thành từng mảnh nhỏ..."

Anh cố ý yên lặng trong chốc lát, rồi trả lời: "Hiện tại anh càng sợ em

hơn."

"Nghe

nói tương lai khoa học kỹ thuật phát triển, có thể thông qua network cùng vệ

tinh định vị, phá hủy mạng lưới của người dùng đầu bên kia, em đối với nghiên

cứu về phương diện này cảm thấy rất hứng thú." Cô dương dương đắc

ý.

"Ừ...

Sao em không thử xem mình đối với nấu nướng hoặc cắm hoa có sinh ra hứng thú

hay không nhỉ?"

"Em

sẽ suy nghĩ về đề nghị của anh." Cô cười ha ha, bị

anh chọc cho thật vui vẻ.

"Em

đang ở đâu?"

"Miền

tây nước Mỹ."

"Anh

muốn yêu cầu một món quà sinh nhật."

"A?

Là cái gì?"

"Anh

muốn biết hình dáng của em..." Anh không thích

ngay cả ở trong mộng, hình dáng của cô cũng đều mơ hồ.

Tại thời điểm vấn đề xuất hiện, cô giống như bị kinh sợ, bỗng dưng đóng máy,

rút nguồn điện, thu thập đường dẫn, ôm đồ đạc cùng túi xách trên lưng xoay

người rời đi, tất cả động tác tốn không đến ba phút.

Căn phòng trống không yên tĩnh giống như chưa từng có người tới. Phía ngoài cửa

sổ đổ nát, luồng gió nóng ngột ngạt thổi vào đám khói bụi bởi vì nổ mạnh vẫn

chưa tan hết, trong không khí tràn ngập mùi khói, mà người con gái bày ra tất

cả đã lặng yên rời đi.

Đầu bên kia, Hàn Chấn Thanh đối diện với màn hình máy vi tính đột nhiên bị

ngắt, suy nghĩ chợt hỗn loạn, hối tiếc thỉnh cầu đường đột của chính mình.

Có phải anh đã làm Bạch Hạc kinh sợ hay không? Cô ấy sẽ bay đi mất sao?

.....

Newyork, trong căn hộ tầng mười hai một cao ốc, nữ chủ nhân là một kiến trúc sư

gốc Hoa, Chu Phương Ngải. Phương Ngải là động vật theo phái thời thượng, rất

tích cực tham gia các hoạt động xã giao.

Không phải nói ngoa chứ người muốn theo đuổi cô, ba xe tải cũng chở không hết,

muốn hẹn hò với cô phải xếp hàng lấy số chờ cho nữ vương gọi đến tên, cô tùy

tiện đứng chỗ nào, đàn ông liền lao đến nơi đó. Thật sự không có khoa trương,

cô chẳng qua là đẹp đến trình độ khiến người người oán thán, đương nhiên oán

hận cô đa phần là phụ nữ rồi.

Tướng mạo của cô có thể sánh với minh tinh điện ảnh Quan Chi Lâm, dáng người

còn hơn Lưu Gia Linh, tài hoa ba ngày ba đêm nói không hết. Chỉ cần cô đồng ý,

người muốn mời cô đi đóng phim sẽ chen chúc chật cửa nhà. Cô quả thực là báu

vật hoàn mỹ mà ông trời phái tới để phá hủy tự tin của những đồng loại phái nữ

khác.

Chu Phương Ngải giao thiệp rộng rãi, nhưng thực sự thân thiết, chỉ có chuyên

gia thuốc nổ nhỏ hơn cô hai tuổi Đinh Thư Dực.

Đinh Thư Dực là một thiên tài toán học hiếm thấy, tốt nghiệp học viện quân sự

của Mỹ. Hai người bởi vì hợp tác trong một hạng mục trùng kiến công trình mà

quen biết. Một người thì yêu thích tính cách trầm mặc hướng nội của người kia,

một người thì hâm mộ người kia luôn nhiệt tình không gò bó, vì thế mà ăn ý với

nhau, tình như chị em. Phương Ngải mua nhà, khi trang trí còn đặc biệt thiết kế

một gian phòng cho Thư Dực khi nghỉ ngơi đến ở.

Màn đêm buông xuống, ngoài cửa sổ lập loè những chấm sáng nhỏ, trong phòng đèn

trùm thủy tinh phát ra ánh sáng rực rỡ. Trên chiếc giường màu trắng, Phương

Ngải trên người mặc áo ngủ gợi cảm mỏng manh, đang cúi đầu sơn móng chân.

Bên cạnh là Thư Dực mặc nguyên bộ đồ ngủ cotton đang nằm úp sấp, lười nhác đọc

tạp chí, thỉnh thoảng cùng Phương Ngải trò chuyện mấy câu. Không giống với

Phương Ngải dáng người lả lướt hấp dẫn, Đinh Thư Dực, hai mươi lăm tuổi, rất

gầy, khuôn mặt lại nhỏ, dáng người giống như học sinh còn chưa phát triển hoàn

toàn.

Năm đó Thư Dực được cử tới học viện quân sự nghiên cứu kỹ thuật phá nổ, vóc

dáng vô cùng nhỏ nhắn xinh xắn của cô thường bị bạn học cười nhạo. Cô trầm mặc

ít nói, không biết phản kháng, sinh viên ngoại quốc tác phong lại mạnh mẽ, thấy

cô dễ bắt nạt, đùa giỡn càng lúc càng nghiêm trọng.

Bọn họ thường nói cô nào là phẳng lì, nói cô là nam giả nữ. Có lần trong hoạt

động ngoại khóa ở vườn bách thú thành phố, bạn học thậm chí còn lấy con khỉ làm

danh hiệu đặt cho Đinh Thư Dực. Người nói đùa thì vui thích nhất thời, nhưng

người bị giễu cợt thì lưu lại vết thương cả đời.

Cho nên mặc dù Đinh Thư Dực sớm đã không còn gầy trơ xương như lúc đi học, dung

mạo cũng lột xác trở nên thanh tú lịch sự tao nhã. Nếu như cô tình nguyện bỏ đi

thành kiến, xem xét chính mình một lần nữa, cô sẽ phát hiện bản thân ngày nay

đã trở thành một mỹ nhân có khí chất thanh thoát, sớm đã thoát khỏi bóng ma vịt

con xấu xí rồi, chỉ tiếc cô vẫn một mực canh cánh trong lòng.

Đột nhiên, như nghĩ tới cái gì, cô giữ lấy mặt Phương Ngải đánh giá.

"Phương

Ngải, chị đẹp thật đó." Cô tán thưởng tận đáy lòng.

Nếu cô cũng như Phương Ngải có đôi mắt lớn như vậy, dáng người đầy đặn, gợi

cảm, oa ~~ chỗ đó lớn quá. (Chỗ nào? Chỗ nào? ~^^~)

Phương Ngải liếc nhìn cô. "Chuyện này cần em nói

sao? Nói cho em biết, nếu chị đồng ý ra mặt, Jennifer Lopez gì đó cũng phải về

hưu luôn!"(đụng chạm J.Lo của mình nhá ~_~)

"Ha!"

Đinh Thư Dực nở nụ cười, xoay người nằm ngửa, tay gối sau đầu. "Ai, thực hâm mộ chị,

không biết trở nên xinh đẹp có cảm giác như thế nào..."

"Đồ

vô dụng!" Phương Ngải vỗ đầu cô. "Em cũng không tệ mà, chị

đã nói với em bao nhiêu lần rồi, em đừng quá nghiêm khắc với bản thân mình."

Có lẽ Đinh Thư Dực còn chưa đủ đẹp, nhưng cô có ngũ quan tinh tế đặc sắc.

"Này,

em cùng Hàn Chấn Thanh kia thế nào rồi?" Phương Ngải nháy

mắt tò mò hỏi: "Cùng

anh ta vượt mấy cấp rồi? Nắm tay? Hôn? Hay vui tới bến rồi?"

Vui tới bến? Thư Dực khanh khách cười.

Phương Ngải kinh hô: "Trời ạ, hai người vượt hết cấp rồi sao?"

"Không."

Ngón tay Thư Dực làm thành hình tròn.

"A?

Nắm tay? Nắm tay cũng không có?" Phương Ngải nhớ

Thư Dực từng nói người đàn ông này rất thích cô bé cơ mà.

Thư Dực lắc đầu, cười ngây ngô.

"Đến

nắm tay cũng không có? Không phải đã thư từ qua lại rất nhiều năm sao?"

Mấy năm qua, Phương Ngải từ trong miệng Đinh Thư Dực nghe được rất nhiều chuyện

về Hàn Chấn Thanh. "Ê, đã ba năm rồi, đừng nói cho chị biết, hai người đến

gặp cũng chưa gặp qua nha."

"Đúng

vậy, rất hay đúng không?" Thư Dực ngồi ở mép giường, lắc

lư chân.

"Hay

cái đầu em, có lầm hay không? Anh ta không có hẹn gặp mặt em sao? Chờ chút -"

Phương Ngải nheo mắt lại. "Đừng nói với chị, anh ta ngay cả tên thật

của em cũng không biết."

"Đúng

là không biết." Thư Dực ngửa đầu cười.

Choáng váng ~~ "Làm

cái gì vậy? Thư từ qua lại ba năm mà người này chỉ biết tên giả của em, Bạch

Hạc?"

"Phải,

a ~~" Thư Dực duỗi người ngáp một cái.

"Tại

sao em -" Phương Ngải chợt dừng lời, như đoán ra Thư Dực

đang do dự cái gì. "Này, hai người có thể tâm sự trên mạng tới ba năm, anh

ta nhất định rất thích em, gặp mặt đi, kết giao thử xem..."

"Em

không muốn cùng anh ấy gặp mặt! Chị biết anh ấy trông như thế nào không?"

Thư Dực chu miệng nói, lập tức nhảy xuống giường, từ trong ví da rút ra ảnh

chụp đưa cho Phương Ngải. "Đó đó! Hàn Chấn Thanh, ảnh này là từ tổng

bộ cảnh sát hình sự quốc tế lấy được đó."

"Chị

xem xem!" Phương Ngải đoạt lấy ảnh chụp. "Chà, rất đẹp trai!"

Mắt sáng rỡ nhìn ảnh chụp, Phương Ngải liền bất giác thở gấp.

Trong ảnh là người đàn ông chăm chú nhìn vào ống kính, ánh mắt mạnh mẽ như muốn

đem ống kính tiêu hủy. Anh có hình thể cao gầy rắn chắc, trên người mặc âu phục

màu đen, tay nhét trong túi, tư thế hiên ngang đứng thẳng, toàn thân đều phát

ra khí chất xâm lược, cuồng dã lại không thiếu đi vẻ ưu nhã.

Ngũ quan của anh nghiêm nghị anh tuấn, đường nét sâu sắc, đôi mắt đen thâm

thúy, mũi cao thẳng, cằm có chút râu, làm cho anh có thêm một chút mị lực hoang

dã nguyên thủy. Khí thế nam tính nồng đậm, nhìn qua ảnh chụp thôi cũng vô cùng

sống động, khiến Phương Ngải nhìn không dời mắt, quên cả nói chuyện.

"Rất

đẹp trai đó."

Thấy chị em nhìn đến thất thần, Thư Dực nở nụ cười.

"Trời

ạ, ánh mắt của anh ta có thể khiến phụ nữ tự động cởi áo nới dây lưng! Anh ta

nhìn rất giống võ sĩ cổ đại, người đàn ông này rất đặc biệt..."

"Ừ.

Anh ấy có tập qua nhẫn thuật, còn có đao thuật nữa."

"Chị

hiểu rồi, anh ta đẹp trai như vậy, nên em không dám gặp, có đúng không?"

Xem ra tâm lý tự ti của Thư Dực lại đang quấy phá.

"Anh

ấy xuất sắc như vậy, em cùng anh ta làm bạn trên mạng là tốt rồi."

Đàn ông đẹp trai như vậy đối bộ dáng của bạn gái nhất định rất kén chọn, lỡ như

để cho anh biết hình dạng của cô, tất cả đều kết thúc.

"Nói

cái lời ngốc nghếch gì vậy, em không phải cũng nói anh ta rất thích em sao?"

Phương Ngải kích động nói: "Xin em đó, có người đàn ông nào có thể

nhẫn nhịn không cùng người mình thích chạm mặt chứ? Anh ta nhất định là muốn

biết rõ tướng mạo của em."

"Đúng

vậy, mấy ngày hôm trước là sinh nhật anh ấy, anh ấy đã nói với em là muốn thấy

ảnh chụp."

"Thấy

chưa, thấy chưa, hơn ba năm, cũng nên muốn xem ảnh rồi. Em có cho không?"

"Em

bị dọa, căng thẳng quá nên logout mất, nhưng mà..."

Thư Dực thở sâu, chậm rãi nói: "Tối hôm qua em gửi ảnh cho anh ấy rồi, sợ

nếu không cho... từ nay về sau anh ấy sẽ không để ý tới em nữa."

"Đúng!"

Phương Ngải giơ ngón tay cái lên. "Phải có lòng tin với chính mình, thực ra

bộ dạng của em không tệ đâu."

"Ừ,

anh ấy nhìn xong, nói em rất đẹp." Thư Dực thẹn thùng

nở nụ cười.

Phương Ngải vỗ tay kêu lên: "Quá tuyệt rồi!"

Thư Dực trượt xuống giường, hướng cửa đi ra, vừa đi vừa nói. "Bởi vì em cho anh ấy xem

ảnh của chị."

"Cái

gì!!" Phương Ngải đuổi theo túm lấy Thư Dực.

"Lỡ

như hai người chạm mặt thì sao? Em nói dối một lần, tương lai sẽ phải không

ngừng che lấp nó. Thư Dực, em không muốn cùng anh ta kết giao sao? Nếu như anh

ta phát hiện em lấy ảnh giả lừa mình..." Phương Ngải túm

lấy làm Thư Dực phát đau mà dừng lại, cô không ngại ảnh chụp của mình bị đem ra

dùng, cô chỉ tức Thư Dực không nên lừa dối người mình ngưỡng mộ.

Đinh Thư Dực cũng biết mình không đúng, nhưng lúc ấy cô vì hư vinh, muốn cho

Hàn Chấn Thanh một ấn tượng tốt, nên mới xúc động...

Ai, cô sợ anh sẽ thất vọng!

Cô luôn hành tung bất định, từ khách sạn này tới khách sạn khác, đã quen sống

phiêu bạt, ngẫu nhiên cùng Hàn Chấn Thanh trên mạng gặp gỡ, trò chuyện trong

chốc lát, tâm sự đôi chút, làm cho cô có cảm giác về nhà, sinh ra thói quen ỷ

lại vào anh, nên rất sợ mất đi mối quan hệ này.

Thư Dực tự an ủi mình, thế này là đủ rồi, không cần gặp mặt. Liên lạc như vậy,

cô sẽ không thấy khẩn trương, sẽ không quan trọng chuyện được mất, càng không

nhiễu loạn cuộc sống của mình.

Ảnh chụp thật hay giả không phải trọng điểm, quan trọng là anh sẽ tiếp tục quan

tâm tới cô.

Xem qua ảnh sau, Hàn Chấn Thanh vẫn duy trì quan hệ như cũ với cô.

Đêm nay, anh ở Nam Phi, cô ở Hongkong. Bọn họ hẹn thời gian cùng lúc đăng nhập

Bạch Hạc dẫn thất.

Thư Dực hỏi: "Anh

thích bộ dạng của em không?"

"Nói

thực ra, không giống với anh tưởng tượng."

"Ở

trong tưởng tượng của anh, em như thế nào?"

Màn hình yên lặng trong chốc lát, mới hiện lên tin nhắn của Hàn Chấn Thanh

-"Anh

không biết nên hình dung như thế nào, tóm lại không giống với anh tưởng tượng."

Đinh Thư Dực do dự không biết có nên nói cho anh biết sự thật hay không, nhưng

lời nói kế tiếp của anh... khiến cô chấn động.

"Bạch

Hạc, anh không muốn cùng với em dông dài như vậy nữa."

Có ý tứ gì? Thư Dực cứng đờ, sống lưng cảm thấy lạnh lẽo.

"Anh

muốn ổn định lại."

Ổn định? Thư Dực khiếp sợ. "Anh muốn kết hôn sao?"

Với ai? Không phải anh không có bạn gái sao?

"Đúng

vậy, em cảm thấy như thế nào?"

Nước mắt chợt thấm ướt bàn phím, Thư Dực gõ xuống từng chữ: "Vậy được rồi, em chúc

phúc anh."

Rõ ràng đang yên ổn trong phòng khách sạn, nhưng chỉ trong nháy mắt, tin nhắn

của anh gửi tới khiến cho Thư Dực toàn thân lạnh lẽo, tựa như bị ném ở cánh

đồng vô tận.

Hàn Chấn Thanh hồi đáp: "Cám ơn."

Sau đó hai người đều im lặng, Thư Dực lòng nóng như lửa đốt, không nắm bắt được

tâm tình của anh, hiện tượng này trước nay chưa từng có, trong quá khứ bọn họ

rất là ăn ý.

Cô sẽ mất anh sao? Ngay tại đêm nay sao?

Thư Dực cố lấy dũng khí hỏi anh: "Sau khi kết hôn, anh còn có thể lên mạng

không?"

Hàn Chấn Thanh im lặng.

Thư Dực thực lo lắng, lại hỏi: "Bà xã của anh liệu có cấm chúng ta tiếp

tục liên lạc không? Bạch Hạc dẫn thất thì sao? Muốn phá bỏ sao? Vậy

em, chúng ta..."

Tít một tiếng, Hàn Chấn Thanh rời mạng, trong nháy mắt dẫn thất chỉ còn Bạch

Hạc.

Trời ạ! Cô biểu hiện thất thường, làm anh chán ghét sao? Thư Dực che mặt, nước

mắt trào ra.

Thư Dực ngồi đối diện màn hình khóc, cô từng cho rằng trên mạng không có gì là

làm không được, dù cho bọn họ có xa cách ngàn dặm, hai trái tim vẫn luôn thật

gần, nhưng hiện tại cô mới cảm giác được, cái mạng lưới không dây này thật ra

rất xa xôi! Cô không nhìn thấy biểu lộ của anh, anh vội vàng rời mạng là vì

sao? Cô nói sai chuyện gì sao? Cô chọc anh giận sao? Cô đã quá coi nặng giao

tình của hai người sao? Tình cảm mập mờ giữa bọn họ mấy năm nay chỉ là ảo giác

của cô thôi sao?

Nhất định là như vậy, nếu không anh làm sao lại có thể cùng người khác kết hôn?

Thư Dực cảm giác bản thân mình náo loạn thật quá buồn cười, thảm nhất chính là

anh rời mạng khiến cô thực xấu hổ.

Đang lúc Thư Dực phỏng đoán tâm tình của anh, cũng sắp nổi điên lên thì tít một

tiếng, Hàn Chấn Thanh lại đăng nhập vào dẫn thất.

"Thật

có lỗi, nơi này có sóng điện từ quấy nhiễu, đường dẫn vừa mới bị ngắt."

Thì ra là thế! Thư Dực nhẹ nhàng thở ra, tê liệt dựa vào ghế, thế nhưng Hàn

Chấn Thanh lại đột nhiên làm cô kinh hãi.

"Trả

lời vấn đề mới rồi của em, một khi kết hôn, anh sẽ không trở lại dẫn thất."

Máu cô nháy mắt như đông lại, cô oán giận gõ vào bàn phím: "Em hiểu. Em cũng sẽ

không gửi tin nhắn cho anh nữa, anh đi kết hôn, sống cuộc sống yên ổn của anh

đi..."

Cơn tức giận khó lòng đè nén tràn ngập trong câu chữ. Cô chán ghét cái loại tâm

trạng lo được lo mất này, đầu óc càng thêm hỗn loạn.

"Còn

có cái gì muốn nói không? Em muốn logout." Cô muốn rời đi,

muốn trốn đi đâu đó mà thét lên.

Anh gửi đi một biểu tượng mỉm cười. "Anh sẽ mở quán rượu ở Đài Loan."

"A

~~ rất tốt! Hai vợ chồng cùng một chỗ đánh chén, chúc mừng."

Anh đã có kế hoạch cùng phương hướng mới, làm cô có cảm giác như bị vứt bỏ.

Anh tiếp tục: "Quán

rượu Bạch Hạc. Anh đã đặt cái tên rất hay rồi, thích không?"

Cô chợt ngây người, trong nháy mắt nhiệt huyết sôi trào.

Anh thẳng thắn biểu lộ tâm ý: "Mấy năm nay, anh cảm giác được chúng ta

thích đối phương, có đúng không?"

Thư Dực kích động gõ bàn phím: "Đúng vậy."

"Tốt

lắm, anh sẽ định cư ở Đài Bắc, em có thể thử suy nghĩ xem có muốn đến đây hay

không? Tới gặp anh, để cho anh chăm sóc em, chuyện này có lẽ hơi điên cuồng, chúng

ta thậm chí còn chưa từng ngồi xuống mặt đối mặt, nhưng anh cảm thấy em chính

là người anh đang đợi. Nếu như chúng ta ở bên nhau thấy vui vẻ, em có đống ý

kết hôn với anh không?"

Quán rượu Bạch Hạc? Đúng vậy, anh nhớ rõ cô thích uống rượu! Cô bắt đầu nước

mắt vòng quanh.

"Nói

cho anh biết, em thích nhất rượu gì?"

Cô thở sâu, trả lời: "Around the ­world!" (Around the ­world tên một loại cocktail)

"Được, vậy quán của anh không bán Around

the ­world."

"Vì

sao?" Cô không hiểu.

"Around

the ­world chỉ dùng để chiêu đãi em. Bạch Hạc, anh chờ em, thời điểm khai

trương, mặc kệ em đang ở đâu, nhất định phải đến."

Lòng tràn đầy cảm giác ấm áp dễ chịu, Thư Dực gửi đi biểu tượng cười đến chảy

nước mắt, còn cho anh một cái dấu hiệu trái tim.

Anh đáp lễ cô bằng một cành hoa hồng.

...

Sân bay, Đinh Thư Dực cùng Chu Phương Ngải sóng vai ngồi ở phòng chờ, bên tai

là thanh âm từ loa phát thanh sân bay, tiếng bước chân lữ khách vội vàng đi

qua, tiếng bánh xe va li lăn trên sàn nhà, tiếng hai người phụ nữ thân thiện

chia xẻ tâm sự -

"Vậy

em muốn đi Đài Loan gặp anh ta?"

"Đúng,

nhưng em còn đang suy nghĩ..." Lỡ như anh không

thích bộ dạng của cô thì sao? Dù sao lúc trước là dùng ảnh chụp của Phương

Ngải, khiến cô sinh ra do dự. "Hay là không đi nữa?"

"Này,

em lại đang lảm nhảm cái gì vậy? Người ta đã nói muốn chăm sóc em rồi."

"Có

phải là bởi vì ảnh chụp hay không? Chị xinh đẹp như vậy, cho nên..."

"Chết

tiệt! Chị thật muốn bp cht em!" Phương Ngải nhịn

không được nói tục.

"Em

cũng muốn bp cht chính mình, làm sao bây giờ? Chị đâu phải không biết sự kiện

kia."

"Chị

van em, chuyện đã lâu như vậy rồi, em vẫn còn giữ trong lòng sao?"

"Em

là ghi nhớ bài học." Thư Dực cau mày nói.

Jean là đàn anh cùng khoa của cô lúc còn đi học, thành tích nổi trội xuất sắc,

còn là đội trưởng đội bóng rổ. Cô ái mộ anh ta rất lâu, anh ta đối với cô cũng

rất tốt. Thư Dực cho rằng anh ta cũng thích mình, nên một ngày nọ rốt cuộc lấy

hết dũng khí mà viết thư tỏ tình, thế nhưng hôm sau thư tình của cô lại được

học sinh trong trường truyền tay nhau.

Jean nói với bạn học của Thư Dực, anh ta làm sao có thể thích Đinh Thư Dực?

Người anh ta thích là một đàn chị xinh đẹp khác.

A, chuyện cũ nghĩ lại mà đau lòng. Sau lần đó, cô thề với chính mình, sau này

cho dù có gặp gỡ người trong lòng, cũng tuyệt đối không để cho mình rơi vào

tình cảnh khó xử như vậy.

"Tên

Jean đó hại em mất mặt muốn chết!" Thư Dực vò đầu bứt

tóc. "Chị

đừng quên còn có chuyện ảnh chụp nữa, em đã lừa Hàn Chấn Thanh."

"So

what?" Giọng điệu Phương Ngải có chút kích động khiến

cho người bên ngoài chú ý. "Em tới Đài Bắc nói xin lỗi anh ta, nói cho

anh ta biết em mới là Bạch Hạc!"

"Sau

đó thì sao? Phát hiện chân tướng anh ấy có cao hứng không? Hay là thất vọng?

Hay là tức giận? Em đoán phần nhiều là thất vọng."

Cô ra vẻ thoải mái mà cười, sờ lên mặt Phương Ngải nói: "Xinh đẹp như chị vậy,

chị sẽ không hiểu đâu."

"OK,

em không gặp anh ta, nhưng nếu như anh ta một mực chờ em thì sao? Em nhẫn tâm

sao?"

Thư Dực cắn môi, trong lòng giãy dụa.

Phương Ngải cổ vũ: "Đi thôi, đừng nghĩ tới chuyện quá khứ nữa, đi tranh

thủ hạnh phúc của em, dũng cảm lên, Đinh Thư Dực. Cùng lắm nếu thất bại thì đến

khóc với chị, chị cùng em uống rượu!"

Thư Dực bỗng nhiên đứng lên. "Được! Em... em...em đi gặp anh ấy!"

Còn chưa có gặp người, cô đã khẩn trương đến mức cà lăm.

Phương Ngải bật cười, đùa dai vỗ mông cô đánh chát một tiếng, Thư Dực sợ tới

mức hô to.

"Đi

đi, bé cưng!" Phương Ngải ha ha cười. "Cam đoan em sẽ không hối

hận."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.