Chương 1

Thanh Châu, trung tâm tài chính của châu Á.

Mưa đêm phủ những ánh đèn neon rực rỡ dưới màn nước mờ ảo, gió sông ẩm ướt, mang theo cái lạnh âm u đặc trưng của mùa đông phương Nam.

Bên bờ sông, trong tòa nhà cao nhất thế giới nổi tiếng nằm ven sông, lễ trao giải tài chính thường niên đang được tổ chức sôi nổi.

Trước bục chủ tịch, Phó thống đốc Ngân hàng Trung ương đang xoay quanh chủ đề của diễn đàn lần này mà phát biểu trôi chảy, “Hiện nay, kinh tế Trung Quốc đã bước vào trạng thái bình thường mới. Ngành tài chính Trung Quốc cần thích ứng với trạng thái bình thường mới, dẫn dắt trạng thái bình thường mới*, then chốt nằm ở việc đẩy nhanh tiến trình cải cách mở cửa, tiếp tục gia tăng mức độ hỗ trợ đối với nền kinh tế thực*, không ngừng cải thiện dịch vụ tài chính…”

trạng thái bình thường mới

kinh tế thực

Ở hàng ghế khán giả cách đó hơn mười mét, Chu Hề với dáng vẻ thả lỏng tựa vào lưng ghế, ngón tay tùy ý kẹp một cây bút, thần sắc điềm tĩnh, thản nhiên.

Những nội dung y hệt như vậy cô tháng trước vừa nghe qua một lần ở Singapore. Không chỉ mình cô, rất nhiều người tham dự cũng đều đã nghe, nhưng thế thì đã sao? Tối nay giới tài chính tinh anh tụ hội về đây, ai mới thật sự muốn thảo luận cái “bình thường mới” của tài chính?

Chiếc điện thoại đặt bên phải ghế khẽ rung nhẹ.

Chu Hề cầm lên mở khóa, rũ mắt xem WeChat: “Chu tổng, Bộ trưởng Cố đang trên đường tới, khoảng 15 phút nữa sẽ đến.”

Chu Hề: “Đợi tôi dưới lầu.”

Hai phút sau, cô rời khỏi hội trường, đi thẳng tới cửa thang máy. Thang máy rất nhanh từ trên lầu đi xuống, “đinh” một tiếng, cửa chậm rãi mở ra, bên trong chỉ có một người đàn ông.

Nhìn thấy cô, ánh mắt người đàn ông khẽ lay động, anh giơ tay lên, rất lịch thiệp mà nhấn giữ phím mở cửa.

Trong lòng bàn tay truyền tới một hồi rung nhẹ, cô hơi rũ mắt, nhìn thấy tin nhắn mới trong khung trò chuyện WeChat: “Tôi nhìn thấy Quý Úc Đồng của KR ở đại sảnh, cô ấy không phải người tham dự hội nghị phải không, sao lại xuất hiện ở đây?”

Chu Hề ngẩng mắt, nhìn về phía người đàn ông đang kiên nhẫn chờ đợi: thân hình cao ráo thẳng tắp, ngũ quan anh tuấn, trên sống mũi cao đeo một cặp kính gọng mảnh, một bộ vest ba món đặt may thuần màu đen phối cùng cà vạt cùng tông có hoa văn chìm, khuy măng sét và kẹp cà vạt bạc mờ. Từng chi tiết đều toát lên vẻ khiêm tốn mà tinh tế, nho nhã lại điển trai.

Cô tắt màn hình điện thoại, khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi bước vào thang máy.

Người đàn ông buông ngón tay, cửa chậm rãi khép lại.

Trên cánh cửa thang máy sáng bóng như gương xuất hiện thêm một bóng dáng xinh đẹp: trang điểm thanh tú tinh xảo, môi đỏ da trắng, chiếc váy liền thân màu xám ôm sát tới gối phác họa thân hình cân đối, bắp chân thon dài đều đặn, dưới chân là một đôi giày cao gót.

Thang máy đi xuống với tốc độ nhanh, trong khoang thang máy yên tĩnh và khép kín có thể nghe thấy tiếng ngân khe khẽ của máy móc khi vận hành, trong không khí thoang thoảng lay động một mùi hương.

Hai luồng ánh mắt giao nhau trên cánh cửa thang máy, ánh mắt Chu Hề không hề biến đổi, người đàn ông cũng ôn hòa không gợn sóng. Rõ ràng chỉ là một lần nhìn nhau tình cờ giữa dòng người mênh mông, như cuộc đối diện xa lạ không hẹn trước, vậy mà chẳng ai chịu dời ánh nhìn dù chỉ nửa tấc.

*nửa tấc = 10 cm.

Khoảng chừng hai phút, thang máy xuống tới tầng một.

Khi tiếng báo hiệu vang lên, Chu Hề thu lại ánh mắt, còn người đàn ông vẫn khách khí đầy đủ mà giơ tay chặn hờ cửa, nhã nhặn mời cô ra trước.

Chu Hề cũng không khách sáo thêm, là người bước ra ngoài đầu tiên.

Vừa bước vào đại sảnh, một người đàn ông dáng người hơi mập liền sải bước lớn tiến tới đón, chính là Chương Mục Chi – người đã gửi tin nhắn cho cô vài phút trước.

“Chu tổng.” Anh ta gọi cô.

Chu Hề khẽ gật đầu, còn chưa kịp mở lời, đã thấy vẻ mặt anh ta đầu tiên là khựng lại rõ ràng, rồi sau đó nở nụ cười, nhiệt tình cao giọng gọi lớn về phía sau lưng cô: “Ninh tổng.”

Giọng điệu vút cao, vô cùng nồng nhiệt.

Chu Hề không quay đầu, nhưng có thể cảm nhận được hơi thở mát lạnh đang dần dần tiến lại gần. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh: “Chương tổng.”

Lúc này cô mới quay đầu, nhìn về phía người vừa tới, không nói gì.

So với cảnh đó, Chương Mục Chi đứng bên cạnh lại vô cùng nhiệt tình: “Ninh tổng, tôi xin được trân trọng giới thiệu với anh, đây là bà chủ của tôi, người phụ trách Hồng Thăng ở Trung Quốc – Chu Hề, Chu tổng.”

“Chu tổng, vị này chính là người nổi danh lừng lẫy, CEO kiêm đối tác sáng lập của đầu tư KR Ninh Diên, Ninh tổng.”

Chu Hề ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đang mỉm cười sau lớp kính của người đàn ông, liền đưa tay ra: “Ninh tổng, lại gặp rồi.”

Ninh Diên nắm lấy bàn tay mảnh mai của cô: “Chu tổng, lâu rồi không gặp.”

Cuộc đối thoại giữa hai vị sếp khiến Chương Mục Chi thoáng ngạc nhiên, “Hai người quen biết nhau sao?”

“Có ai mà không biết Ninh tổng chứ?” Chu Hề dùng giọng trêu đùa hỏi ngược lại.

Người sáng lập của tập đoàn KR – quỹ đầu tư tư nhân nằm trong top 10 toàn cầu, trong tay nắm giữ quỹ đầu tư trị giá hàng nghìn tỷ, đã bồi dưỡng nên nhiều doanh nghiệp kỳ lân, là nhà đầu tư được các LP và giới trong ngành công nhận là người có tầm ảnh hưởng lớn nhất.

Nghe nói hai người có quen biết, giọng điệu của Chương Mục Chi bớt đi vài phần khách sáo, “Hóa ra hai người đã sớm gặp nhau rồi à. Tôi vẫn luôn nghĩ không biết đến khi nào mới có cơ hội giới thiệu với Chu tổng nhà chúng tôi ngài thần tài điểm kim này.”

Bàn tay vừa thu về của Ninh Diên đặt bên hông túi áo, trên mặt là nụ cười ôn hòa, “Là tôi thất lễ, lẽ ra nên sớm đến thăm hỏi Chu tổng mới phải.”

“Ninh tổng khách sáo quá.” Chu Hề cũng mỉm cười.

Chương Mục Chi đang định bắt lời để chốt lịch hẹn gặp cho hai vị sếp, thì phía sau bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo, “Ninh tổng.”

Anh nhận ra giọng nói ấy, quay đầu nhìn lại, quả nhiên là Phó tổng giám đốc bộ phận đầu tư KR Quý Úc Đồng vừa gặp mấy phút trước, liền vội mỉm cười chào hỏi một tiếng.

Quý Úc Đồng đáp lễ, nhưng ánh mắt lại rơi trên người Chu Hề, “Vị này là Chu tổng sao?”

“CEO của Hồng Thăng, đối tác Chu Hề.” Ninh Diên chủ động đứng ra giới thiệu.

“Xin chào, Chu tổng.” Quý Úc Đồng nhiệt tình nắm tay Chu Hề, “Ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp người thật.”

“Xin chào.”

“Tôi đã xem video bài phát biểu của cô, vô cùng xuất sắc.” Quý Úc Đồng giải thích thêm, “Chính là bài phát biểu của cô tại Hội nghị Thượng đỉnh Tài chính châu Á.”

Được cô ấy nhắc tới, Chương Mục Chi lập tức nhớ ra là video nào. Chu Hề về nước tiếp nhận chức CEO Hồng Thăng vào tháng đầu tiên, được mời tham gia Hội nghị Thượng đỉnh Tài chính châu Á tổ chức tại Quỳnh Châu, đảm nhiệm vai trò diễn giả khách mời, đồng thời phát biểu một bài diễn thuyết chủ đề gây chấn động trong giới, từ đó vang danh trong giới đầu tư trong nước.

Đáng tiếc là lúc đó, anh ta đang ở Indonesia, dẫn đầu một dự án mua bán và sáp nhập ở nước ngoài, nên đã không thể ngay lập tức tận mắt chứng kiến phong thái của cô. À phải rồi, vị khách mời khác cũng nhận được rất nhiều lời khen ngợi trong lần ấy chính là…

Ý nghĩ này vừa thoáng lướt qua, thì Chương Mục Chi đã nghe Quý Úc Đồng nói: “Ninh tổng của chúng tôi cũng là khách mời, cô còn nhớ chứ?”

Chu Hề: “Nhớ.”

Chương Mục Chi cảm thán: “Chẳng trách người ta nói thế giới vừa rất nhỏ lại vừa rất lớn. Trụ sở của KR và Hồng Thăng rõ ràng cùng nằm trên một con phố, vậy mà lâu như thế, ra vào không biết bao nhiêu lần, mà lại chưa từng chạm mặt nhau lấy một lần. Đi xa xôi đến tận Thanh Châu, thế mà lại có thể gặp được…”

Nhờ có Quý Úc Đồng và anh ta bắt chuyện qua lại, bầu không khí lập tức trở nên sôi nổi hẳn lên.

Tại sảnh chính của khách sạn sang trọng, bốn người có vẻ ngoài sáng sủa cũng đặc biệt nổi bật, thu hút không ít ánh mắt của những người qua lại. Thế nhưng, mới trò chuyện được vài câu, điện thoại của Chương Mục Chi và Quý Úc Đồng lần lượt rung lên. Hai người mỗi người đều liếc nhìn màn hình, rồi lại như có hẹn mà cùng nhau đưa ánh mắt ra hiệu cho sếp của mình.

Quý Úc Đồng lên tiếng trước: “Chương tổng, Chu tổng, thật xin lỗi, vị khách mà chúng tôi hẹn đã tới rồi.”

Chương Mục Chi tiếp lời: “Bên chúng tôi cũng còn chút việc.”

Ninh Diên nhìn về phía Chu Hề: “Chu tổng, hôm nay còn có việc, lần sau tìm cơ hội rồi lại trò chuyện tiếp.”

Chu Hề: “Được.”

Bốn người chào nhau rồi tạm biệt.

Chương Mục Chi nhìn họ đi thẳng về phía cửa lớn của khách sạn, trong lòng chợt xẹt qua một tia cảnh giác: “Người mà KR đang đợi không phải là Bộ trưởng Cố đấy chứ?”

Chu Hề dõi theo bóng lưng cao ráo thẳng tắp kia: “Chắc không phải đâu.”

Hai phút sau, phán đoán của cô được chứng thực.

Một chiếc Audi màu đen mang biển số xe công của Thanh Châu dừng trước cửa, Ninh Diên đích thân bước lên phía trước mở cửa ghế sau, đón ra một người đàn ông lớn tuổi. Không phải Bộ trưởng Cố, tuổi tác còn cao hơn nữa, gương mặt trầm ổn hiền hòa.

Hàng lông mày lá liễu của Chu Hề khẽ nhướng nhẹ một cái, Chương Mục Chi cũng đang cau mày dò tìm thân phận người vừa tới.

Ở phía không xa, Ninh Diên đã hờ đỡ người ấy, vừa cười vừa nói mà bước vào trong, đi về tòa khách quý bên tay trái.

Chương Mục Chi: “Người này trông quen mắt quá.”

Chu Hề: “Bộ trưởng Cố đã tới đâu rồi?”

“Bí thư Hoàng nói đã ở ngay ngã tư phía trước.”

Chu Hề gật đầu, dẫn anh ta ra cửa đợi.

Trời vẫn đang lất phất mưa bụi, chênh lệch nhiệt độ giữa trong nhà và ngoài trời rất lớn. Chỉ mặc vest, Chương Mục Chi đứng chưa được bao lâu đã cảm nhận thấy hơi lạnh, quay đầu nhìn sang Chu Hề, váy liền bằng len mỏng manh, còn để lộ bắp chân…

“Chu tổng, cô có lạnh không?” anh hỏi.

Chu Hề: “Vẫn ổn.”

Chương Mục Chi rụt cổ lại, chợt nhớ tới một câu chuyện cười rất cũ: đẹp đến mức phát lạnh.

Vài phút sau, lại một chiếc Audi màu đen nữa dừng trước cửa. Khi xe vừa đỗ hẳn, Chương Mục Chi nhanh nhẹn tiến lên, mở cửa ghế sau.

Chu Hề tươi cười rạng rỡ bước lên đón, “Bộ trưởng Cố.”

“Tiểu Chu à, sao cô còn phải chạy ra ngoài này đợi thế?”

“Chu tổng của chúng tôi nói rằng không ngờ tới Thanh Châu họp mà lại có thể gặp được ngài, loại trùng hợp này đúng là ngàn năm có một, vì vậy nhất định phải trân trọng từng giây từng phút được gặp ngài, như thế mới không phụ sự sắp đặt của duyên phận.” Chương Mục Chi dùng một câu nói đùa để làm nổi bật Chu Hề, đồng thời đó cũng chính là thành ý và sự tôn trọng mà Hồng Thăng dành cho ông.

Bộ trưởng Cố giơ tay chỉ anh, nhưng ánh mắt lại nghiêng về phía Chu Hề, “Cậu Tiểu Chương này, miệng lưỡi ngọt thật, có phải cô cho cậu ta ăn quá nhiều đường không?”

Chu Hề dùng giọng điệu ra vẻ nghiêm túc, “Đường thì đúng là chưa phát, nhưng về công ty tôi có thể cân nhắc cho cậu ấy mở một buổi diễn thuyết nội bộ về cách nói chuyện thế nào mới khiến bộ trưởng cảm thấy ngọt ngào.”

Ánh mắt của Bộ trưởng Cố cong lên, bật cười ha hả, “Tôi thấy cô cũng nên đi học lớp đó được đấy…”

Mấy người vừa nói vừa cười bước vào đại sảnh. Chu Hề đi cùng Bộ trưởng Cố ở phía trước, còn Chương Mục Chi cố ý lùi lại hai bước, sóng vai đi cùng Bí thư Hoàng.

Thấy hai vị lãnh đạo phía trước bắt đầu chuyển sang bàn việc chính, Chương Mục Chi vỗ nhẹ vào cánh tay Bí thư Hoàng, ánh mắt hai người chạm nhau, mọi thứ đều được hiểu mà không cần nói thành lời.

Trùng hợp? Hay là duyên phận?

Gió đêm mang theo mưa phùn, gõ lên cửa kính xe, phát ra những âm thanh xào xạc rất khẽ.

Bên trong chiếc xe MercedesBenz màu đen, Chu Hề ngồi ở hàng ghế sau, nhắm mắt tĩnh dưỡng.

Chương Mục Chi ở phía trước hơi ngoảnh đầu về sau: “Có vẻ như Bộ trưởng Cố rất hài lòng với đề án của chúng ta.”

Thần sắc Chu Hề vẫn không thay đổi, nghe anh ta tiếp tục nói: “Hai kỳ trước lỗ quá nhiều, lần này họ chắc chắn sẽ rất thận trọng. Về phần thiết kế gói thầu chúng ta phải tốn thêm chút công sức, vừa không thể để công ty khác khiếu nại là thiếu công bằng, lại phải có lợi cho mình. Tuy nhiên, nếu dựa theo mức lợi nhuận đã tính toán trước đó, chắc cũng không mấy công ty có đủ tự tin nhận thầu…”

“KR thì sao?” Chu Hề đột nhiên hỏi.

KR? Chương Mục Chi nheo mắt, “Theo lẽ thường thì sẽ không, nhưng nếu họ cũng giống chúng ta, thứ họ thật sự nhắm đến lại là…”

Chu Hề nghiêng đầu nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, trước mắt chậm rãi hiện lên một gương mặt ôn hòa, đeo kính.

Nếu?

Cô khẽ nhếch khóe môi, rồi nhắm mắt lại.

Họ ở khách sạn cách hội trường không xa. Sau khi về phòng, Chu Hề vào phòng tắm ngâm mình trong bồn nước nóng. Lúc tắm xong đang thoa sữa dưỡng thể, chuông cửa reo.

Cô buộc lại áo choàng tắm, xỏ dép lê rồi đi ra cửa, ghé mắt vào lỗ mắt mèo nhìn rõ người đến, sau đó mở cửa.

Ngoài cửa, đèn hành lang sáng dịu.

Người đàn ông đứng trước cửa, một tay đút túi quần, áo vest và cà vạt đã được cởi ra vắt ở khuỷu tay, chỉ còn mặc một chiếc sơ mi trắng. Cổ áo vốn chỉnh tề giờ mở lỏng, để lộ một mảng da trắng, mơ hồ có thể thấy xương quai xanh.

Phía sau cặp kính gọng mảnh là con ngươi đen sáng lấp lánh của anh, đôi mắt rất đẹp, ngũ quan rất ưa nhìn, trời sinh một vẻ ngoài tốt.

Ánh nhìn dạo quanh trên gương mặt anh một lúc, cuối cùng Chu Hề đối diện với mắt anh, “Lâu rồi không gặp?”

Một bóng râm phủ xuống, hơi thở thoang thoảng mùi rượu mang chút men say áp lại, chính xác không sai lệch mà khóa chặt môi cô, “Một ngày dài tựa ba thu.”

Bàn tay đang nắm tay nắm cửa bị người đàn ông gạt ra, Chu Hề bị anh giữ lấy sau lưng, áp chặt vào eo, kéo vào lòng, vừa hôn vừa đẩy lùi cô vào trong phòng.

Cánh cửa khép lại sau lưng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.