Chương 4

Thiết Mộc Ưng từ trong thùng gỗ đứng dậy, rất nhanh lau sạch

thân hình, mặc lên áo đơn, vỏn vẹn thêm lớp áo bào mỏng liền đi vào trong

phòng, cũng không có bảo gia nhân đang ngủ ở bên cạnh phòng vào đốt than cho ấm.

Thời yên bình cũng phải nghĩ đến thời loạn, hắn tòng quân nhiều năm qua cũng không có

quên nguyên tắc, mặc dù đã lên làm thành chủ, hắn vẫn không dám bởi vì an nhàn

mà phóng túng, lúc nào cũng nhắc nhở bản thân phải luôn chuẩn bị đề phòng những

khó khăn phía trước.

Lúc trước mỗi đêm làm cho người ấm áp là vì có Tiểu Phúc ngủ

bên cạnh bộ dáng rất thỏa mãn. quả thực tựa như người đang mỉm cười.

Thiết Mộc Ưng nhớ tới Tiểu Phúc vừa ngốc nghếch vừa dể

thương kia thì khuôn mặt nghiêm khắc liền trở nên nhẹ nhàng

Có đêm hắn không thể nào chợp mắt được, xoãy qua xoay lại

khiến Tiểu Phúc nhay lung túng trên giường bày ra kháng nghị, cuối cùng cũng vì

nuông chìu mà nằm yên cho nó yên ổn ngủ, khiến nó vô cùng đắc ý.

Tiết Mộc Ưng còn nhớ rõ vào cái đêm đầu tiên mang Tiểu Phúc

về, nó liền nhanh chóng nằm chết dí bên cạnh hắn, muốn cùng nhau ngủ. Hắn đuổi

nó xuống đến vài lần, hết lần này tới lần khác nó không có chịu xuống giường.

Mà Tiểu Phúc khi vừa lên giường liền ngủ say như chết không chút đề phòng, cho

dù bị hắn làm thịt lột da, khả năng cũng không biết chuyện gì xảy ra.

“Tiểu phúc, ngươi đã chạy đi đâu?”

Thiết Mộc Ưng đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện trong phòng bất

quá trở nên trống rỗng, hụt hẫng trong lòng khiến lòng hắn vô cùng khó chịu.

Sột soạt. . . . . .sột soạt

Chung quanh đều tịch , Thiết Mộc Ưng nghe được cửa ra vào

truyền đến thanh âm kỳ lạ. Thần sắc hắn rùng mình, toàn thân căng thẳng lên,

không lẻ là Kim Phúc kia lại nữa a!

Hắn giả bộ không nghe thấy tiếng vang, thậm chí thổi tắt tất

cả ánh đèn trong phòng, không muốn cùng nàng dây dưa.

Tại nơi này không phải không có nữ tử giống nàng cứ luôn vây

quanh hắn lấy lòng , nhưng nữ tử lớn mất như vậy muốn bỏ lên giường của hắn chỉ

có nàng, hắn trước đây chưa từng gặp qua.

Kim Phúc cùng Tiểu Phúc có nhiều điểm rất tương đồng nhau, mắt

đen sáng, không nghĩ tới cử chỉ lại như thế làm cho người ta sợ hãi. Xem ra hắn

mau mau ban thưởng tạ ơn, sớm tiễn khách phương xa. Nhưng Kim Phúc đã cứu mạng hắn hai lần, hắn nợ nàng xem ra không

phải dùng quà cáp mới đáp lại được, trừ khi nàng cũng bị nạn hai lần để tạo điều

kiện cho hắn giúp đỡ thì mới vẹn toàn được.

Thiết Mộc Ưng nhắm mắt lại, đắp chăn mỏng, chuẩn bị ngủ.

“Ô. . . . . .” Cửa ra vào truyền đến một tiếng động vật đáng

thương gào thét.

Thiết Mộc Ưng mãnh liệt nhảy người lên, phóng tới cạnh cửa.

Mở than cửa ra, một thân ảnh nho nhỏ phút chốc tiến đến.

“Ngươi đã về rồi.” Thiết Mộc Ưng mừng rỡ nhìn Tiểu Phúc, khom người chờ nó nhảy vào

lòng.

Chỉ là xưa nay vừa thấy hắn, Tiểu Phúc liền hướng nhào vào

người hắn hưởng thụ, thế sao lúc này lại đứng xa xa ở bên ngoài mấy bước, vẻ mặt

ai oán nhìn hắn.

Thiết Mộc Ưng dùng thạch đánh lửa nhóm lên hai ngọn đèn cầy,

phát hiện Tiểu Phúc vẫn không nhúc nhích

nhìn hắn.

Hắn nhăn lại lông mày, ngồi chồm hổm dưới đất cùng Tiểu Phúc

bốn mắt giao tiếp.

“Như thế nào không đến?” Hắn nhẹ giọng hỏi.

Kim Phúc đến trợn mắt há mồm mà nhìn mặt mũi tràn đầy hiền

lành trước mặt, trong nội tâm nỗi băn khoăn cuối cùng rõ ràng ──

Quả nhiên là người không bằng hồ!

Chẳng trách Thiết Mộc Ưng bày ra vẻ mặt lạnh lùng nhìn Kim

Phúc, còn đối Tiểu Phúc khuôn mặt tươi cười đón chào.

“Cái kia Kim Phúc quả nhiên nói bừa, còn nói ngươi cái gì

huynh đệ gặp nạn…”Thiết Mộc ưng nói ra.

Hắn giám nói nàng nói bậy! Kim Phúc đến trừng liếc hắn, nhảy

lên giường, tứ chi mới quán đều lại lập tức bật dậy , không hiểu được trừng mắt.

Thiết Mộc Ưng bị Tiểu Phúc trên giường biểu lộ ra khuôn mặt

hung tợn, chọc cho cười ha ha.

“Ta bảo người đốt than.” Thiết Mộc Ưng không nghĩ lại kêu

tên gia nhân bên cạnh phòng ngủ , cầm lấy thạch đánh lửa thiêu đầy uể oải, vài

cái liền đốt lên hơi than ấm áp đặt dưới giường

“Ngươi hôm nay làm sao vậy? Bình thường không phải nhào vào

ngay hay sao?” Thiết Mộc Ưng tại trên giường gạch ngồi xuống, rộng mở vạt áo lộ

ra lồng ngực tinh tráng rắn chắc .

Kim Phúc nhớ đến b* ng*c của hắn có bao nhiêu ấm áp lại có

thể ngủ tốt, không tự chủ liền hướng hắn đến gần một bước.

Thiết Mộc Ưng chờ mất đi kiên nhẫn, cánh tay dài duỗi ra, liền

đem tiểu tử kia tiến vào trong ngực.

“Ngươi cả ngày chạy đi đâu?”

Hắn ý tứ khá tốt hỏi nàng chạy chạy đi đâu? Nàng cả ngày đều

bị hắn mắng cho xoay quanh, còn bị hắn cột vào trên cây, đáng thương vô cùng.

Kim Phúc đến hướng hắn nhe răng trợn mắt một phen, hồ ly đứa

ra chưởng tát đánh tay của hắn.

“Ta nghĩ một hồi mới biết rõ hồ ly cũng sẽ giận dỗi.” Thiết

Mộc Ưng cười xoa đầu Tiểu Phúc , tùy ý nó đang dương trảo phá xiêm y cũng không

quát trách móc.

Kim Phúc đánh cho hai cái, nàng ngáp một cái, đảo hướng lồng

ngực Thiết Mộc Ưng tựa vào

“Muốn ngủ rồi?” Thiết Mộc Ưng nằm xuống giường , thuận tay

đặt Tiểu Phúc nắm ở bên cạnh mình.

“Cũng chỉ có ngươi không sợ ta.” Hắn vuốt đầu Tiểu

Phúc , thấp giọng nói ra.

“Buổi sáng sau khi tuyên an xử phạt Hồng Cương, tất cả các

đại thần nhìn ta với ánh mắt sợ hãi. Ta làm sao không nghĩ đối với hắn pháp ngoại

khai ân ? Chỉ là Thiết thành đã có mấy ngàn người thiệt mạng, dù có lòng khoan

dung nhưng phải tuy việc mà xét. . . . . .”

Kim Phúc đến gật gật đầu lại gật đầu, cuối cùng hai con mắt

đều nhắm lại.

Thiết Mộc ưng nhìn tư thái ngủ say của nàng, nhẹ nhàng cười,

tiếp tục nói: “Hôm nay đến thăm chính là Kim Phúc cô nương , tuy nói đã cứu ta

một mạng, nhưng nàng hành tung quỷ dị, ta hết lần này tới lần khác so với ngươi

có hai mắt tựa nhau…”

Thiết Mộc ưng còn chưa nói xong, Tiểu Phúc đã sớm tứ chi nằm

ngửa, ngủ như một tiểu oa nhi

Hắn khóe môi cong lên, nhìn Tiểu Phúc trong chốc lát sau, liền

hai mắt nhắm lại, không nói thêm lời .

Đêm lạnh thế này có ai đó để nói chuyện, cảm giác này thật sự

không tồi.

Buổi sáng hôm sau, Kim Phúc tỉnh lại, bởi vì giường ấm áp

quá thoải mái, căn bản không nghĩ đứng dậy. Nàng từ từ nhắm hai mắt tại trên

giường gạch quay lại lăn qua, lăn đến đã đói bụng, mới cảm thấy mỹ mãn lung lay cái đuôi rời giường.

Nàng tứ chi vừa chạm đất, liền nghe được ngoài cửa truyền đến

tiếng thanh âm nói chuyện.

“. . . . . . Thành chủ ngày hôm qua đem ân nhân cứu mạng

Kim Phúc đến cột vào trên cây, là muốn lấy oán trả ơn sao?”

“Trước giết ân sư, lại giết ân nhân cứu mạng, tại chiến trường

giết địch đã quen, quả nhiên không đổi được cá tính lãnh huyết.”

Kim Phúc vừa nghe, tức đến quên đã đói bụng, lập tức muốn

phóng tới ngoài cửa.

Chỉ là, Kim Phúc vừa ngủ dậy nên tinh thần thỏi mái, đầu óc

cũng linh quang rất nhiều, nàng trước đem chính mình biến thành người, sau mới

đẩy cửa ra, lớn tiếng nói: “Các ngươi không được nói bậy về Thiết Mộc Ưng ! Hắn là người tốt!”

Bên ngoài vội vàng im miệng, xem xét Kim Phúc cô nương lại

theo từ trong phòng thành chủ đi ra, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm mà dừng lại

tất cả động tác.

Kim Phúc thấy tất cả mọi người không nói lời nào, nàng hai

tay tra eo, dương dương đắc ý nói: “Rất tốt, các ngươi đều đã hiểu.” Nhất định

là nàng nói được rất tốt.

“Ai da, không biết Kim cô nương ở nơi này.” Đại thẩm lên tiếng

kinh hô, mím môi cười trộm nói.

“Như thế nào thành chủ ngày hôm qua còn cột Kim cô nương,

hôm nay hai người tựu như keo như sơn rồi?” Nô bộc có người nhỏ giọng nói.

“Thiết Mộc Ưng ngày hôm qua cột ta, là muốn hỏi ta là thế

nào đi vào trong thành tới.” Kim Phúc đến xem hướng tên kia nô bộc, lớn tiếng

nói.

“Nguyên lai thành chủ là vì an toàn Thiết thành mới chất vấn

cô nương , dụng tâm lương khổ, dụng tâm lương khổ.” Nô bộc bừng tỉnh đại ngộ

nói.

“Tóm lại, các ngươi đừng có lại tìm Thiết Mộc Ưng trách

oán. Giết Hồng Cương, trong nội tâm cũng rất khổ sở, nhưng hắn sợ hãi nếu không

bỏ qua tình cảm cá nhân, tất cả mọi người sẽ học nhân tạo phản, trong thành sẽ

đại loạn.” Kim Phúc đến dừng lại một chút, hồi tưởng lời nói Lý Hổ lúc ấy, lại

bổ sung.”Thành chủ lúc nào cũng vì dân chúng, thật sự rất tốt”

“Thì ra là thế a, ta đã nói thành chủ sẽ không như vậy vô

tình vô nghĩa.”

“Ngài ấy quả thật là vì mọi người suy nghĩ .” tất cả mọi

người đồng thanh nói.

“Hảo, ta đã nói xong .” Nàng muốn biến trở về hồ ly, như vậy

Thiết Mộc Ưng mới có thể đối với nàng khá tốt.

Nàng thích hắn đối nàng đặc biệt, thích hắn đối với nàng cười,

đối với nàng tốt nhìn hắn càng lâu, tựu càng không nỡ rời đi hắn, chưa hết một

ngày đã bắt đầu mong hắn. . . . . .

“Kim cô nương tình cảm động lòng, như người trong lòng

Thành chủ tận tâm giúp đỡ thành chủ nói chuyện !” Đại thẩm cười nhạo nàng.

“Người trong lòng là cái gì? Trong lòng không có cách nào

khác bày một người a?” Kim Phúc đến nháy mắt to, không hiểu hỏi.

“Kim cô nương đơn thuần đáng yêu, chẳng trách Thành chủ vừa

ý. Người trong lòng chính là vừa nghĩ đến hắn, ngực hội thẳng nhảy liên hồi.” Đại

thẩm giải thích

“Ta chỉ biết rõ hắn mỗi khi hung hăng với ta thì tâm hội

đau nhức.” Kim Phúc đến vỗ ngực một cái, trề môi dưới.

“Cô nương để ý thành chủ, mới có thể đau lòng a, ta lúc tuổi

còn trẻ cùng oan gia cũng là như vậy . . . . . .” Đại thẩm khanh khách rung động

cười.

Một, hai tên nô bộc sợ nhịn không được muốn nói chuyện thành

chủ cùng Kim cô nương thân mật, lặng lẽ theo trong sân chuồn êm đi ra ngoài,

không nghĩ tới lại gặp ngay Lý Hổ.

” Chào Lý phó.” Nô bộc hành lễ, vội vàng rời đi.

Lý Hổ đã nghe xong bọn họ nói một hồi lâu , đi vào trong

sân, lớn tiếng nói ra: “Kim cô nương, thành chủ thỉnh ngươi đến đại sảnh.”

“Làm cái gì?” Kim Phúc đến không hiểu hỏi.

Lý Hổ cười ha hả nhìn

xem nàng.”Thành chủ mới lên, cái chư hầu ở những nơi khác đều đem cống vật đến

tạ lễ, thành chủ muốn cô tới, nhìn xem có cái gì yêu thích, huynh ấy hội ban

cho cho cô nương.”

Bảo nàng chọn! Thích nhất nếm thức ăn. Kim Phúc lập tức hoa chân múa tay vui sướng,

cao hứng vô cùng.

“Chúng ta đi mau đi mau!” Kim Phúc thúc giục Lý Hổ, muốn hắn

đi nhanh một chút.

Lý Hổ đi đến bên người Kim Phúc, nhìn qua nàng nụ cười mượt

mà trên mặt, cảm thấy cũng chỉ có nữ tử tươi sáng như vậy mới có thể hòa tan lạnh nhạt trên mặt Trành

chủ.

“Thành chủ bên cạnh chính là thiếu ngươi tri âm.” Lý Hổ nói

ra.

Kim Phúc đầy trong đầu đều là đợi tí nữa muốn sẽ thấy những

thứ bắt mắt, lung tung điểm hai cái đầu.

“Thành chủ khi còn bé, mẫu thân dạy bảo cực kỳ nghiêm khắc,

lúc ấy, vì rèn luyện thân thể của huynh ấy, vào đông lại muốn hắn đứng ngoài

tuyết, không cho phép vào nhà.” Lý Hổ nói ra.

Kim Phúc đến gật đầu, cười hì hì nói ra: “Ta cũng vậy thường

xuyên vào đông trời hạ đại tuyết đều ra mặt đất chơi đùa, rất vui !” Nàng tích

nhất cùng Kim Vượng truy đuổi trong đống tuyết.

Lý Hổ trừng lớn mắt, thoáng cái mặt chữ điền bị bóp méo sau mới còn nói thêm: “Thành chủ chỉ

mặc áo mỏng, quỳ gối trong đống tuyết, một ngày không có ăn cơm.”

“Thật đáng thương!” Kim Phúc đến vừa nghĩ tới ngày đại hàn

chẳng những không có áo da lông mặc, lại không có cơm ăn, nước mắt lập tức tựu

bão tố đi ra.

Lý Hổ lúc này mới hài lòng gật đầu, tiếp tục nói: “Bởi

vì mẫu thân nghiêm khắc hơn người, luôn

luôn buộc huynh ấy luyện võ công tốt nhất, lấy được quân quyền, chuyện khác một

mực không cho phép huynh ấy để tâm, năng

lực tuy mạnh, nhưng cũng không hiểu được như thế nào cùng người ở chung, lại

càng không biết cái gì gọi là đạo lí đối nhân xử thế. . . . . .”

Kim Phúc đứng ở tại chỗ, cau mày nhìn xem Lý Hổ.

“Những khó khăn này, ta nghe không hiểu, ngươi trực tiếp

nói với ta, điều này cùng ta có quan hệ gì?” Nàng nói.

Lý Hổ cái cằm muốn rơi xuống, vội vàng lấy tay vịn lấy, cái

này. . . . . . Nàng như thế nào sự tình

đơn giản như thế cũng đều không hiểu?

“Nói mau a!” Kim Phúc đến xem miệng hắn há to vô cùng

“Thành chủ cần phải có người ở cùng.” Lý Hổ bật thốt lên

nói ra.

“Hảo, ta thích ở cùng hắn, không có vấn đề.” Kim Phúc đánh

một chưởng về phía sau lưng Lý Hổ.

Lý Hổ bị đánh cả người thiếu chút nữa ngã sấp trên mặt đất,

lại cũng chỉ có thể gượng cười vài tiếng, bởi vì chỉ cần thành chủ có thể có

giai nhân làm bạn, hắn hi sinh chút ít nội thương thì có ngại gì .

Thiết Mộc Ưng ngồi phía trên cao, nghe tổng quản đọc chậm tất cả những thành đưa tới quà tặng, cảm thấy

bả vai cứng ngắc, toàn thân đau nhức, thầm nghĩ muốn luyện võ, tìm người đối

chiến mấy trận vận động gân cốt.

Hắn hi vọng dân chúng Thiết thành phải biết sống tốt, như vậy

những việc lặt vặt có thể tự giải quyết,

bất luận là dân cần thiết, hoặc là các khoản số sách thuế, không nhất thiết lúc

nào cũng cần hắn xem qua.

Những việc nếu đối với người dân có lợi, thì hắn đều cam tâm

tình nguyện nổ lực, mà loại lễ nghi phiền phức tế cống này, hắn không thể chịu

đựng được. Nhưng hắn là thành chủ, không thể không nhẫn, bởi vậy cũng chỉ có thể

nghe tất cả thành tiến cống quà tặng, nghĩ những thứ vô bổ này bán đi đổi tiền

mặt như vậy giúp được cho dân nhiều hơn

“Trái cây ngon ở nơi nào a!” Kim Phúc người chưa thấy mà đã

nghe giọng.

Thiết Mộc Ưng nghe được thanh âm của nàng, tinh thần hơi bị

chấn động, hoài nghi một lúc mới biệt thật là giọng của nàng. Hắn vừa nghĩ tới

hành động của nàng tối hôm qua, mới giơ lên

lông mày, lại rất nhanh nhíu lại.

Hắn ngước mắt hướng cửa ra vào nhìn, đúng lúc thấy Kim Phúc

đến sôi nổi tiến đến.

Kim Phúc đến vừa nhìn thấy hắn, lập tức dạng ra gương mặt đầy

vui vẻ.

Nụ cười của nàng như vậy chân thành, cười đến một đôi con mắt

đều thành đường thẳng, cười đến Thiết Mộc Ưng

tâm cũng không khỏi tự chủ đau nhức , thậm chí còn có ý nghĩ muốn ôm nàng vào trong lòng.

Thiết Mộc Ưng cả kinh, vội vàng trấn định tinh thần, hồi phục

thần sắc nghiêm nghị như bình thường, xoay người nhìn về phía chỗ hắn.

Kim Phúc vừa đến nhìn thấy sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng

rắn, nhìn theo ánh mắt của hắn, nàng lập tức hiểu được liền gật đầu.

Ừ, thật sự không thể trách hắn nhíu mày.

Chồng chất tại trên mặt đất tràn đầy lễ vật, không phải thi

họa cũng chính là Kim Ngân Lưu Ly, toàn bộ không thể ăn, nếu là nàng khi nhận

được những thứ này, tâm tình cũng sẽ rất kém.

“Nhanh đến bên người thành chủ.” Lý Hổ nói ra.

Kim Phúc bước nhanh đi lên phía trước, gặp phải từng người

Thiết thành đối với nàng mỉm cười, làm cho nàng nụ cười trên mặt càng sâu.

Nàng kỳ thật thích biến thành người, thứ nhất là có thể làm

mọi chuyện dể dàng hơn, thứ hai lại không làm lo lắng con người khi vừa gặp hồ

ly liền muốn xé xác lấy lông.

“Chúc mừng cô nương.” Một bên tỳ nữ nhẹ giọng nói với nàng.

“Tại sao phải chúc mừng ta?” Kim Phúc không hiểu, kỳ quái

mà hỏi thăm.

“Cô nương có chuyện vui a.” Ở một bên các nô bộc nghe tin tức

Kim Phúc từ trong phòng thành chủ đi ra, tất cả đều che miệng nở nụ cười.

Chuyện vui! Kim Phúc vừa nghe, cho rằng Thiết Mộc Ưng đợi tí

nữa nhất định là muốn thưởng cho nàng các món ăn ngon, nàng cao hứng đến nổi muốn

loài đuôi ra để vẩy a.

“Thật rất thích có chuyện vui a.” Kim Phúc rung đùi đắc ý

nói, mang theo vẻ mặt vui vẻ nhảy đến bên người Thiết Mộc Ưng.

“Trước mặt mọi người, giật nảy mình còn thể thống gì.” Thiết

Mộc Ưng khẽ quát một tiếng, ánh mắt trừng lớn.

Nàng vừa rồi hướng hắn cười, hơn nữa là trong mắt chích là bộ

dạng n vui vẻ, coi như nàng thật sự rất thích nhìn hắn, thật không có lúc nào

mà bình thường bên cạnh hắn cả.

Kim Phúc ngồi xuống cạnh hắn.

Thấy hắn thân thể cứng đờ, nàng đành không tình nguyện động

h* th*n, miễn cưỡng làm cho giữa hai người kéo ra một khoảng cách.

Thấy nàng vẻ mặt thất vọng làm cho Thiết Mộc Ưng trong lòng

muốn cười, ánh mắt nhìn qua nàng cũng tự nhiên nhu hòa rất nhiều. Nàng như Tiểu

Phúc, tâm tình gì đều hiện rõ trên mặt, quả thực so với những xứ giải dưới kia

thì chân thật nhiều hơn.

“Trong lòng hãy nhớ muốn thứ gì đó, đợi tí nữa yến hội xong

toàn bộ thưởng cho cô nương.” Thiết Mộc Ưng nghiêng người, nói khẽ với nàng.

Kim Phúc mở ra tâm địa nhẹ nhàng, cầm lấy vài cái bánh trên

bàn bên cạnh hắn bắc đầu ăn.

Ăn vào bánh vòng nàng cảm thấy hương rất thơm, bánh giòn ngọt,

một đôi lông mi cao hứng đến độ nhướn cao gần chạm tóc mái, liều mạng ngẩng đầu

lên.

“Ăn ngon không?” Thiết Mộc Ưng bật thốt lên hỏi.

Kim Phúc đến gật đầu lại gật đầu, nắm lên một cái hướng

trong miệng hắn nhét. Thiết Mộc Ưng nhất thời không bắt bẻ, một ngụm liền nuốt

bánh vào, sặc khí, ho mãnh liệt.

“Làm sao vậy?” Nàng nuốt bánh vào, lập tức tiến vào trong

ngực của hắn, đẩy ra miệng của hắn muốn kiểm tra trong cổ họng có hay không bị

gì.

“Ta không sao.” Thiết Mộc Ưng cảm giác lỗ tai tại nóng lên,

một tay vội vàng ra.

“Thật sự không có chuyện gì sao?” Kim Phúc tới bắt cổ áo của

hắn, không yên tâm liều mạng hỏi tới.

Thiết Mộc Ưng trong nội tâm mặc dù vui vẻ nàng như vậy quan

tâm hắn, nhưng trước mặt mọi người, nàng cứ như vậy đối với hắn sờ lung tung,

luôn không giống lời nói, hắn rất nhanh nhìn Thiết tổng quản trong phủ liếc.

Thiết tổng quản cát vội vàng giơ lên danh sách, lớn tiếng

kêu: ” sứ giả Gấm thành mang vật lên hiến.”

” thành chủ Gấm thành dâng lên áo khoác Bắc Hải Tuyết Hồ

trân quý, chỉ mong hai thành mãi mãi là giao hữu.” Gấm thành sứ giả nói ra.

“Ngươi nói đây là cái gì?” Kim Phúc đến sắc mặt phút chốc

trở nên trắng bệch.

” áo khoác Bắc Hải Tuyết Hồ.” Gấm thành sứ giả nói ra.

“Làm sao vậy?” Thiết Mộc Ưng lo lắng nhìn nàng.

“Ngươi theo giúp ta nhìn.” Kim Phúc tới cầm tay Thiết Mộc

Ưng, cùng nhau đi đến trước cống phẩm.

Taycủa nàng mới xoa áo lông mao hồ ly, nước mắt liền ạ rơi.

“Làm sao ngươi ngốc như vậy a? Cư nhiên để con người bắt được,

chém đầu còn lột da, bị người hại biến thành bộ dạng này, ngươi chết được thật

thê thảm a!”

Thiết Mộc Ưng cố nín cười toan tính, nhưng khóe miệng run rẩy

một chút. Hắn thật sự không rõ Kim Phúc

trong đầu như thế nào kì kì quái quái nghĩ gì.

Nhưng nàng xác thực là cô nương rất thú vị, hỉ nộ ái ố toàn

bộ hiện tại trên mặt, khờ dại giống như tiểu oa nhi, giống như nàng đối với hắn

không cách nào che giấu sự yêu thích

bình thường. Thiết Mộc Ưng một nghĩ kỹ, những bất mãn tâm tình đối với nàng, tựa

hồ cũng dần dần làm giảm bớt.

“Kim cô nương tâm địa từ bi, làm cho người bội phục.” Thiết

cát vội vàng tiến lên xin tha thứ.

Thiết Mộc ưng nhìn xem nàng biểu lộ như cha mẹ chết, nhịn

không được hỏi: “Cô thích ăn bánh bao,

bên trong bao chẳng lẻ không phải thịt?”

” không giống.” Nàng lẩm bẩm nói.

“Ở đâu không giống?” Hắn khiêu mi hỏi.

Đợi cho có người dâng lên áo lông da người thì ngươi sẽ hiểu

tâm tình của ta . Kim Phúc đến nuốt vào lời nói, cau mày nhìn lại hắn.

Bất quá, lại chăm chú ngẫm lại, lời hắn nói cũng không còn

sai, nàng bất quá bởi vì mình là hồ ly,

mới có thể như thế hoảng sợ . Nếu không, bình thường ăn thịt cái đó nàng vẫn thấy

ổn.

“Đúng vậy, ta ăn thịt, những này áo khoác Bắc Hải Tuyết Hồ

cũng là thi thể! Tóm lại, tất cả mọi người là dựa vào những thứ này sống sót .”

Nàng đối với Thiết Mộc Ưng lớn tiếng nói.

Nhóm khách quý vừa nghe đến nàng trái một câu thi thể, hữu một

câu thi thể, chỉ cảm thấy những món trên bàn cũng làm cho người thực nuốt không

trôi lên.

Nhưng Kim Phúc đến tuyệt đối không thể có thể vì vậy mà mất

hứng muốn ăn, nàng đi trở về chỗ ngồi trước, cầm lấy trái cây trước mặt vui vẻ

ăn.

“Đa tạ món quà quý của thành chủ Gấm thành.” Thiết cát nở nụ

cười, tay đưa ra tiếp lễ vật từ tay sứ giả Gấm thành.

“Ta muốn cái kia.” Kim Phúc giật nhẹ tay áo Thiết Mộc

Ưng .” đều đã chết, nhưng không thể chết

vô ích, ta muốn hảo hảo mặc.”

Thiết Mộc Ưng gật đầu đồng ý

.

“Đó là muốn hiến cho thành chủ .” Gấm thành sứ giả sắc mặt trầm

xuống.

Thiết cát vội vàng tiến lên tại bên tai sứ giả Gấm thành nói

nhỏ, nói Kim Phúc cô nương chẳng những là ân nhân cứu mạng của Thiết thành, mà

Thiết Mộc Ưng rất nặng nghĩa với cô nương. Đương nhiên, Thiết cát không dại dột

gì nói ra việc Kim Phúc mới từ trong phòng Thiết Mộc Ưng đi ra.

“Cô nương yêu mến tuyết áo khoác hồ này, Gấm thành thật có phúc, thỉnh xin vui lòng nhận

cho.” Gấm thành sứ giả ý cười đầy mặt nói.

Kim Phúc đến xem xét người này đối với nàng cười, cũng liều mạng trở lại cười rộ lên.

Thiết Mộc Ưng xem nàng cười đến ngu ngốc, nghi hoặc hắn như

thế nào cảm thấy nàng có chút gì đó thay đổi.

Rõ ràng hắn nhớ tới hành vi tối hôm qua của nàng rất không

hài lòng, cảm thấy không cho là đúng. Vậy mà hôm nay mới ở chung chưa lâu mà đã

cảm thấy rất yêu mến nàng.

Thiết Mộc ưng nhíu mày, nhìn chằm chằm nàng. . . . . . Thấy

nàng cười đã lâu, cảm thấy da mặt mỏi nhừ, lại bắt đầu nhu nâng gò má, trong

lòng n không khỏi lại là một hồi muốn cười.

“Xin hỏi thành chủ cùng Kim cô nương khi nào thành thân? Gấm

thành sẽ lại các vì người dâng lên đại lễ.” Gấm thành sứ giả tự cho là thông

minh mà hỏi thăm.

“Ai muốn cùng nàng thành thân?” Thiết Mộc Ưng sắc mặt phút

chốc trầm xuống, trừng hướng Thiết cát.

“Đúng vậy, làm gì thành thân?” Kim Phúc đến kỳ quái nhìn Thiết Mộc Ưng.

“Kim cô nương sáng nay trong phòng người đi ra, cả tòa phủ thành chủ ai cũng biết việc này.” Thiết cát bám vào thành chủ bên

tai nói ra.

Thiết Mộc Ưng trừng mắt nhìn nàng, cảm giác mình vừa mới bị

lừa.

“Cô nương lại tự ý vào trong phòng ta, đến tột cùng là dụng

ý gì?” Thiết Mộc Ưng đem nàng kéo đến bên người, nghiến răng nghiến lợi dùng giọng

trầm thấp nói ra chỉ có mình nàng nghe thấy.

Là ngươi bảo ta đi vào! Kim Phúc đến miệng mở ra lại không

cam lòng nhắm lại.

“Ân. . . . . . Là Tiểu phúc bảo ta đi .” Nàng phồng má nói

ra.

“Cô có thể nghe lời Tiểu Phúc nói.” Hắn đôi môi nhuếch, căn

bản cảm thấy nàng thật vớ vẫn.

“Không tin ngươi hỏi tiểu phúc, ta nếu không phải là chủ

nhân nó , nó nhất định sẽ trả lời cho ngươi.” Nàng đứng đắn hồi đáp.

“Đó là gian phòng của ta, cô phải được ta đồng ý mới phép

vào, không phải là Tiểu Phúc.” Thiết Mộc Ưng rất ít tức giận thở hổn hển, nhưng

chỉ cần đụng đến nàng, tâm tình sẽ gặp loạn.

“Cô là một cô nương, không sợ hủy trong sạch, không sợ sau

này không còn trong sạch để gả đi sao?” Cho dù hắn hôm nay không chán ghét

nàng, nàng vẫn quá làm càn.

“Không sợ, ta tu hành nhiều năm, hàng năm mùa xuân điều tiết

đng dc đều bình yên vượt qua.”

đng dc! Thiết Mộc Ứng há mồm cứng lưỡi nghe ngôn từ nàng

nói, khóe miệng căng cứng không khống chế được giương lên, hai đạo lông mày cũng chầm

chậm thư giãn xuống.

Tạm thời bất luận nàng nhiều lần vào phòng động cơ vì sao, hắn ngược lại lần đầu

phát hiện cùng cô nương nói chuyện đúng là một việc thú vị như thế. Nàng so

sánh với những cô nương khúm núm nhát gan kia, thật sự thú vị mấy lần.

“Ta thực thích nhìn

ngươi cười.” Kim Phúc đến một tay xoa khuôn mặt của hắn, mê muội nhìn.

Thiết Mộc Ưng đầu tiên là sững sờ, sau đỏ mặt, phút chốc lấy

xuống tay của nàng.

Dưới đài cao mọi người xem xét, chỉ cảm thấy khanh khanh ta

ta, cảm tình rất tốt, tất cả đều hiểu ý cười, ngoại trừ sứ giả Hỉ thành bên

ngoài.

Hỉ thành sứ giả tiến lên vái chào, lớn tiếng nói ra: ” thành

chủ Hỉ thành vì Thiết thành chủ đã chọn kỹ lựa khéo một phần đại lễ, xin ngài vui lòng nhận cho.”

Sứ giả vỗ tay, ngoài cửa đi vào một tòa kiệu.

Kiệu mới đặt xuống đất, một vũ nương tư thái uyển chuyển

xinh đẹp bước ra.

Nàng toàn thân treo đầy chuông nhỏ, thân hình như thủy xà uốn

éo, sa mỏng che bảo hộ ánh mắt mị hoặc hướng Thiết Mộc Ưng nhìn, vũ động lên.

Thiết Mộc Ưng mặt không thay đổi nhìn xem vũ nương, khuôn mặt

lại lần nữa khôi phục như thường lệ. Mỹ mạo chẳng qua là vẻ bề ngoài, hắn cưới

vợ lấy đức, bằng không, ít nhất cũng nên chọn người như Kim Phúc đồng dạng có

thể làm cho hắn vui vẻ.

Ý nghĩ này vừa xuất, Thiết Mộc Ưng thoáng chốc kinh hãi, hắn

hướng Kim Phúc nhìn ──

Nàng chính là đang cao hứng bừng bừng nhìn xem vũ nương.

Vũ nương mủi chân chĩa xuống đất, liền xoay nhiều cái, thân thể đeo ruy băng tất cả đều

tùy theo bay múa, thân hình khẽ cong, cuối cùng múa tại trước Thiết Mộc Ưng, mặt

mày lạnh nhạt nhìn hắn.

“Nhảy thật đẹp.” Kim Phúc đến người thứ nhất vỗ tay bảo

hay.

“Tạ ơn cô nương.” Vũ nương nói ra.

” đây là nghĩa nữ thành chủ Hỉ thành, nguyện hiến cho thành

chủ, vĩnh viên lấy duyên nối kết.” Hỉ thành sứ giả nói ra.

Sứ giả Phương thành vượt mặt sứ giả hỉ thành, vội vàng tiến

lên bẩm báo nói: ” con gái thành chủ Phương thành, tài mạo xuất chúng, thỉnh

Thiết thành chủ cần phải cho Phương thành cơ hội kết duyên. . . . . .”

” nữ tử thành chủ Lý thành, mới là diễm quan hơn người, văn

võ song toàn, hơn nữa Lý thành đất đai dồi dào, mấy năm liên tục thu hoạch cao.

. . . . .”

“Đủ.” Thiết Mộc Ưng hét lớn một tiếng, khiến Kim Phúc sợ tới mức nhảy cao.

“Ngươi làm gì gọi lớn tiếng như vậy? Nếu ta nghẹn đến làm

sao bây giờ?” Kim Phúc đến miệng cắn đậu cao, trừng hắn liếc.

Thiết Mộc Ưng thấy nàng

biểu lộ đúng là không chút nào toan tính, hắn nhíu hai con mắt, trong

lòng không thoải mái.

“Thiết mỗ nhận điệu nhảy đẹp là tốt, mời cô nương về Hỉ

thành.” Hắn trầm giọng nói ra.

“Thành chủ chính là ghét bỏ ta?” Vũ nương giật xuống khăn

sa mỏng, lộ ra khuôn mặt tuyệt sắc làm cho mọi người kinh hô .

“Thiết mỗ không dám, nhưng thỉnh cô nương trở lại Hỉ thành

thay ta tạ ơn hảo ý của thành chủ.” Thiết Mộc Ưng kiềm chế tính tình nói ra, không cần thương hại loại

hành vi này.

“Thành chủ chưa lập gia đình, tin tưởng nếu thấy khuê nữ của

thành chúng tôi, chắc chắn thay đổi tâm ý. . . . . .” Tất cả thành sứ giả đều

tiến lên đồng thanh nói nghĩ khuyên hắn thay đổi tâm ý.

“Thật nhiều người muốn cùng ngươi thành thân đó.” Kim Phúc

nhặt một trái cây màu đỏ bỏ vào miệng,

ngọt quá khiến nàng phun mạnh đầu lưỡi, cầm ly trà của Thiết Mộc Ưng lên uống

Thiết Mộc Ưng trừng mắt nhìn nàng, trên trán gân xanh lộ ra,

mày rậm trói chặt, một bộ dáng muốn rống giận.

Kim Phúc này rõ ràng một bộ muốn cùng hắn thân mật, nói là

tâm quý hắn. Hôm nay như thế nào lại hề đau lòng nhìn xem đoàn người vì hôn sự của hắn tranh luận.

“Các ngươi tất cả đều không cần cãi nữa, thành chủ chúng ta

không lâu nữa sẽ cưới vợ chính là ân

nhân cứu mạng Kim Phúc cô nương .” Lý Hổ thấy tình huống không đúng, lập tức đứng

ra thay thành chủ giải vây.

Đoàn người vừa nghe, mục quang đều nhìn về phía Kim Phúc , kể

cả Thiết Mộc Ưng.

Chỉ thấy Kim Phúc quai hàm ăn đến phồng tròn, tròng mắt vô tội nhẹ nhàng nhìn lại hắn.

“Vị cô nương này liên tiếp đã cứu thành chủ chúng ta hai lần,

cùng chúng ta thành chủ tâm đầu ý hợp.” Lý Hổ đoán rằng thành chủ kiềm chế bản

thân quá mức mà lưu Kim cô nương qua đêm, nhất định là đã sớm có ý niệm thành

thân trong đầu.

Thiết Mộc Ưng vừa nghe Lý Hổ lời này, trong nội tâm ngược lại

có chủ ý ──

Lý Hổ phương pháp này ngược lại vẫn có thể xem lời từ chối nhã nhặn. Huống chi,

nếu thật muốn kết hôn hôn, Kim Phúc tuy ngốc, nhưng lại sẽ không vướng bận. Cố

gắng mỗi ngày thưởng nàng vài bánh bao, nàng sẽ an phận tại trong phủ trêu chọc

hắn vui vẻ. Mà lại nhìn nàng thân cường thể tráng, lại ăn được, nên cũng có thể

thay hắn sinh vài tiểu oa nhi dể thương a.

Kim Phúc đến xem xét mọi người toàn bộ chằm chằm nhìn vào

nàng, nàng nuốt xuống thực vật trong miệng, kề đến bên người Thiết Mộc Ưng, dán

bên tai hắn hỏi: “Lý Hổ không phải nói ngươi muốn cưới vợ là cưới người liên tiếp

cứu ngươi hai lần, thế sao tất cả ai cũng nhắm vào ta?”

“Chúng ta về phòng, ta có lời muốn hỏi cô.” Thiết Mộc Ưng nắm

tới tay Kim Phúc, cùng nhau đứng dậy.

Nàng cúi đầu nhìn qua bàn tay của hắn, lại ngẩng đầu nhìn về

phía mắt đen của hắn, lại cúi đầu nhìn qua hai người lẫn nhau cầm tay.

“Không có người nắm qua tay của ta.” Nàng cười toe toét miệng

đối với hắn mãnh liệt cười, nắm chặt tay của hắn.

Thiết Mộc Ưng cũng dùng vài phần lực đạo nắm chặt trở về,

lúc này mới nhớ tới hắn cũng chưa từng nắm qua tay nữ tử.

“Ta thích như vậy.” Kim Phúc đến nắm được càng dùng sức

chút ít.

Thiết Mộc Ưng

giơ lên khóe môi, dẫn nàng cùng nhau đi vào phòng, ngoài ý muốn phát hiện cảm

giác ôm nàng sóng vai, thật sự ──Rất tốt

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.