Chương 9: Vay tiền như thay áo

Sau khi khuyên mẹ trở về

nhà, Tuần Tuần ở lại túc trực bên Giáo sư Tăng. Nhìn khuôn mặt mỗi ngày một hõm

sâu xuống của bố dượng, Tuần Tuần rất khó có thể gợi lại rằng, ông đã từng là

một người có bước đi vững chãi, cử chỉ nho nhã, không biết lúc ấy có khi nào

ông nghĩ mình sẽ ngã gục và hôn mê vào một ngày nào đó, thân thể ông trở thành

quân cờ trong ván cờ giữa những người thân của mình không nhỉ?

Buổi chiều, có một số học

sinh trong trường đến thăm Giáo sư Tăng, Tuần Tuần đang tiếp họ thì có chuông

điện thoại di động, màn hình hiển thị số điện thoại lạ. Tuần Tuần nhấc máy, ở

đầu dây bên kia vọng đến giọng nói vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, đúng là Trì

Trinh.

“Tôi biết ngay là một

người như cô sẽ không bao giờ dám để lỡ bất cứ cuộc gọi nào”, trong giọng nói

của anh ta ẩn chứa vẻ cười cợt, ngay cả lời chào đầu tiên cũng không có, quen

thuộc tới mức không thể hình dung nổi.

Tuần Tuần hỏi: “Anh lấy

số điện thoại của tôi từ đâu vậy?”.

“Cô không cho tôi, chẳng

nhẽ tôi lại không biết hỏi thăm?”

“Hỏi ai?”

“Mẹ chồng cô”, Trì Trinh

đáp như lẽ đương nhiên, “Tôi nói có việc muốn trưng cầu ý kiến của cô, thế là

bà ấy lập tức cho tôi ngay”.

Tuần Tuần nghe mà muốn té

xỉu. Đúng là chỉ có những điều anh ta không nghĩ tới, chứ không có việc gì là

anh không làm được.

“Tôi có thể hỏi anh, rốt

cuộc anh muốn trưng cầu ý kiến gì ở tôi không?”

“Không có gì, tôi chỉ

muốn hỏi tối hôm qua về muộn như vậy, Tạ Bằng Ninh có gây khó dễ gì cho cô

không?”

Anh ta nói với giọng

tưởng như rất thật lòng. Tuần Tuần bước ra khỏi phòng bệnh, cố nén giọng: “Đừng

có vờ như không biết rằng tối hôm qua anh ta không trở về nhà. Nếu như tôi đoán

không nhầm thì tối hôm qua Thiệu Giai Thuyên cũng không ở bên anh, đúng

không?”.

Trì Trinh lại cười,

“Những lúc cô giả vờ hồ đồ thật đáng yêu. Có điều lúc đầu tôi không biết là tối

qua Thiệu Giai Thuyên có về hay không… Nhờ sự quan tâm chu đáo của chồng cô

đấy. Anh ta thuê cho mỗi người chúng tôi một phòng. Như thế cũng hay, không thể

phụ lại ý tốt đó của anh ta, tôi nghĩ chắc anh ta cũng biết khi ngủ say thì

Thiệu Giai Thuyên rất thích ngáy bên tai người khác”.

Tuần Tuần lặng im, thấy

trong lòng trống rỗng.

“Anh nói với tôi những

điều đó để làm gì?”

“Chỉ để nói chuyện, thế

thôi. Tôi nghĩ chúng ta có chung cảnh ngộ, vì thế sẽ có cùng những vấn đề.” Anh

ta nói có phần thành khẩn, “Sáng nay Giai Thuyên đã về. Cô ấy nói, tối hôm qua

sau khi xử lý xong vết thương ở bệnh viện thì đã muộn, may sao nhà chồng cô

cách bệnh viện không bao xa nên Tạ Bằng Ninh đã đưa cô ấy tới nhà mẹ chồng cô

nghỉ qua đêm. Về điểm này thì cô và Thiệu Giai Thuyên không giống nhau. Cô ấy

là người tính tình thẳng như ruột ngựa, bụng nghĩ gì là thể hiện ngay ra nét

mặt, nói dối một cái là biết ngay. Khi về cô ấy còn mua đồ ăn sáng cho tôi,

trước đây chưa khi nào cô ấy quan tâm đến tôi như vậy.”

“Thế anh đã phản ứng như

thế nào?”

Trì Trinh đáp: “Tất nhiên

là tôi không vui rồi, vì vị hôn phu của tôi đã đi cả đêm không về. Có lẽ cô ấy

cảm thấy áy náy, như thế chẳng phải tôi sẽ càng được hưởng lợi hay sao? Mà tội

gì việc vui lại không làm?”.

“Vô duyên”, Tuần Tuần khẽ

đáp.

“Cô cũng có thể được

hưởng chút lợi như thế đấy, tất nhiên điều kiện đầu tiên là Tạ Bằng Ninh phải

phối hợp mới được”. Ở đầu dây bên kia phía Trì Trinh hình như có cả tiếng nhạc

từ trong xe, điều đó khiến cho cô cảm thấy ngữ điệu của anh ta càng to. “Đề

nghị của tôi hôm qua cô đã suy nghĩ đến đâu rồi? Bọn họ càng ngày càng lộ liễu,

điều ấy chưa hẳn đã là một chuyện xấu. Mặc kệ bọn họ, để đến khi thu lưới về

càng cảm thấy thú vị. Với bản lĩnh giả bộ hồ đồ như cô thì việc này chắc cũng

không khó.”

Tuần Tuần không nói cho

anh ta biết rằng, vấn đề này đã bám riết lấy cô suốt một đêm, cô chỉ nói ra

những lời mang tính kết luận.

“Tôi rất hoài nghi, nếu

anh thực lòng yêu một người, cho dù có tồi tệ hơn nữa thì cũng không thể đặt cô

ấy ở vị trí của một con mồi, rồi bày mưu tính kế như vậy.”

Trì Trinh phản bác lời

của Tuần Tuần, “Sai! Điều đó chứng tỏ cô chưa hề yêu. Trên thực tế, chỉ có

những người đã từng trả giá về tình cảm thì mới biết được. Bởi vì cô thường quá

quan tâm một người, nên mới muốn trả lại cho người ấy gấp bội mà những gì người

ấy đã mang đến cho cô. Mọi người đều bận như vậy, ai còn hơi đâu mà để tâm tới

những người không mấy quan trọng? Không hỏi han, không ngó ngàng thì mới là lạnh

nhạt vô tình”.

Tuần Tuần chán chẳng muốn

phản bác lại những lý lẽ đó của Trì Trinh, “Bây giờ tôi chẳng có tâm trí đâu mà

nghĩ đến những thứ đó!”.

“Nghe kiểu nói ấy thì

hình như tâm trạng của cô đang rất tệ, cô cứ việc coi tôi như thùng rác đi”,

Trì Trinh nói với giọng hào phóng.

Tuần Tuần không dám tuỳ

tiện sử dụng thùng rác đó, cô lo một ngày nào đó khi không vui, thùng rác đó

lại mang những điều mình kể đổ dồn sang cô. Cô định kết thúc câu chuyện, nhưng

chợt nhớ ra rằng lúc trước hình như Trì Trinh có nói rằng anh ta từng học y,

nên do dự một lúc, cô đã hỏi anh ta rằng có nên sử dụng loại thuốc đặc hiệu đó

đối với Giáo sư Tăng hay không.

Quả nhiên, trước khi trả

lời, Trì Trinh đã hỏi rất kỹ về tình trạng hiện tại của Giáo sư Tăng. Tuần Tuần

đành phải kể lại đúng sự thật về nỗi băn khoăn trước hai sự lựa chọn

cho sức khoẻ của ông.

Trì Trinh ngẫm nghĩ một

lát rồi mới trả lời: “Tôi biết loại thuốc mà cô nhắc tới. Về mặt dược lý mà

nói, bác sĩ điều trị cho bố dượng của cô đã nói khá rõ. Phản ứng của mỗi người

với cùng một loại thuốc đúng là khác nhau, không ai dám đưa ra một kết luận

chắc chắn hoàn toàn. Nhưng dưới góc độ một người bạn, tôi hỏi cô, nếu cô phản

đối thì mẹ cô có từ bỏ phương án đó không?”.

Tuần Tuần cũng chẳng còn

tâm trí mà để ý tới việc anh ta thêm từ “một người bạn” vào trong câu, cô thừa

nhận , chỉ bằng một câu Trì Trinh đã đi ngay vào cốt lõi của vấn đề.

“Tôi nghĩ rằng không”, cô

đáp rất thật thà.

“Vậy vấn đề chỉ còn là có

ủng hộ hay không mà thôi. Nói một cách thẳn thắn , rõ ràng hơn, chính là vấn đề

tiền nong. Theo như tôi được biết, loại thuốc đó khá đắt, hơn nữa cũng không

nằm trong danh mục các loại thuốc điều trị bằng bảo hiểm và chi phí công.” Thấy

Tuần Tuần im lặng, anh ta liền nói luôn: “Nếu cô gặp khó khăn…”.

Tất nhiên là Tuần Tuần sẽ

từ chối, làm sao cô có thể nói cần tiền của anh ta được. Mặc dù trước khi rời

đi, mẹ của Tuần Tuần đã nói rõ rằng cần con gái giúp đỡ về mặt kinh tế, loại

thuốc đặc trị cần dùng cho Giáo sư Tăng bao gồm cả thuốc tiêm, mà mỗi mũi tiêm mất

cả vạn tệ, tính ra, chi phí ban đầu mất chừng hai mươi vạn tệ. Số tiền này tuy

không phải là quá nhiều, nhưng nó vượt quá phạm vi điều trị bằng chi phí công,

vì vậy đối với một người không có sự hỗ trợ của bạn bè và người thân như mẹ của

Tuần Tuần thì đúng là một con số trên trời. Lúc đó Tuần Tuần cũng đã nói rõ với

mẹ rằng, số tiền trong tay mà cô có thể huy động tối đa cũng chỉ được hơn tám

vạn tệ, mong mẹ cô cân nhắc thật kỹ lưỡng. Nhưng mẹ cô nhất quyết

không thay đổi ý định. Khi Tuần Tuần hỏi mẹ có thể dồn được bao nhiêu thì mới

tá hoả rằng, trong suốt mười mấy năm giữ tiền, số tiền bà tích góp được còn ít

hơn cả con gái.

Vay tiền là điều mà Tuần

Tuần rất kỵ, dù là giữa những người rất thân thiết nhưng nếu có chuyện liên

quan đến tiền thì vẫn trở nên rất khó nói, huống chi Trì Trinh lại là người đặc

biệt, nhìn thì thấy trẻ trung nông nổi, nhưng thực ra lại là người rất khó nắm

bắt được.

Khi gần tối, Tuần Tuần

dặn dò cô hộ lý rồi rời khỏi bệnh viện. Mẹ chồng cô gọi điện tới bảo cô trước

khi về nhà thì ghé qua chỗ bà lấy ít đồ ăn về, vì thế Tuần Tuần phải tới nhà bố

mẹ chồng một lúc.

Mẹ chồng của Tuần Tuần là

một người khéo tay, sau khi về hưu nhàn rỗi không có việc gì làm, bèn nghiên

cứu cách thức chế biến các món ăn. Tối qua bà đã làm một ít điểm tâm nên muốn

con trai và con dâu nếm thử. Bà là người rất tinh tế, biết Tuần Tuần không

thích ăn đồ ăn ngọt, vì vậy ngoài đồ dành cho con trai còn làm riêng cho Tuần

Tuần mấy thứ hợp khẩu vị của cô. Tuần Tuần thật lòng khen tài nghệ của bà,

khiến bà vui tới mức mỉm cười suốt, trước khi Tuần Tuần ra khỏi cửa còn không

quên nhắc: “Mấy chiếc bánh này mẹ cho thêm ít kiềm ăn đấy, ăn nhiều chất kiềm

vào thì mới sinh được con trai”.

Tuần Tuần nghe thấy thế

liền dừng bước lại. Cách đây không lâu, cô còn luôn trong trạng thái chuẩn bị

làm mẹ, nhưng bây giờ, cô đã rất khó hình dung ra đứa con máu thịt

của cô và Tạ Bằng Ninh trông như thế nào.

Cô đứng ở cửa, cười đáp

lại: “Thứ này phải để đàn ông ăn nhiều hơn thì mới được ạ. À, phải rồi, mẹ ơi,

tối hôm qua chẳng phải là anh Bằng Ninh và cô ở nhà ta hay sao? Sao mẹ không

bảo anh ấy tiện thể cầm về luôn?”.

“Tối hôm qua?” Ánh mắt bà

không che giấu nổi vẻ ngạc nhiên, rồi tối sầm lại ngay sau đó.

“À… ừ… Đúng thế, con phải

biết là người già trí nhớ kém lắm, vì thế lại phải để con đến lấy.”

Tuần Tuần gượng cười và

gật đầu: “Đâu có, thời gian này vì chuyện của chú dượng con nên con thường

xuyên phải ở bệnh viện, ít có thời gian đến thăm bố mẹ”.

Mẹ chồng v**t v* cánh tay

của Tuần Tuần, “Con ngoan, con vất vả quá. Bằng Ninh bận công việc, nếu không

thì nó cũng phải đỡ cho con một ít. Nhưng phụ nữ chúng ta là phải như vậy đấy.

Đàn ông lo sự nghiệp ở bên ngoài, còn chúng ta thì phải chăm lo việc trong nhà

cho tốt. Con cũng thông cảm cho nó, cố gắng dành thời gian ở bên chồng”.

Tuần Tuần không nói gì.

Cô bước ra khỏi nhà mẹ chồng, nhìn về hướng mặt trời sắp lặn, hít một hơi thở

thật sâu. Có một câu nói rất đúng với cô lúc này: Mẹ chống dù có tốt đến mấy

thì cũng là mẹ của người ta. Cho dù trước đó bà có yêu mình đến thế nào đi chăng

nữa, thì khi hai vợ chồng có vấn đề, bà cũng sẽ đứng về phía của con trai.

Trên đường về, cô liên

tục nhận được điện thoại của mẹ nói, bác sĩ bảo với bà, nên nhanh chóng đưa ra

hướng điều trị cho Giáo sư Tăng, nếu quyết định lựa chọn phương án thứ hai, thì

phải đến bệnh viện ký cam đoan, tiền điều trị cũng phải nộp dần.

Tuần Tuần hỏi: “Nhưng

tiền của con vẫn không đủ thì phải làm thế nào?”.

Mẹ cô ngẫm nghĩ trong mấy

giây, rồi cằn nhằn: “Mẹ đã bảo con từ lâu rồi, hàng ngày con nên quản tiền chặt

hơn, nhưng con thì sao nào, cái gì cũng nhất nhất nghe lời Tạ Bằng Ninh. Lấy

chồng ba năm rồi mà trong tay chỉ có được ngần ấy tiền, như vậy thì còn nói

được gì nữa”.

Tuần Tuần không cãi lại

bởi cô biết có làm như thế cũng chỉ là vô ích.

“Ngày mai con mang tám vạn

tệ của con đến, mẹ cũng còn được một ít, số còn lại sẽ tính sau”, mẹ Tuần Tuần

nói.

“Mẹ nghĩ ra được cách

gì?” Khả năng của mẹ đến đâu thì Tuần Tuần quá rõ.

“Con bàn với Tạ Bằng

Ninh, chắc chắn nó sẽ có tiền.”

“Anh ấy ư?”

“Không phải là nó thì là

ai? Người đang nằm trong bệnh viện là bố vợ nó, chuyện liên quan đến sống chết,

không lẽ là con rể mà không lo gì?”

“Con với anh ấy vợ chồng,

mỗi đồng con bỏ ra đều là tài sản chung của vợ chồng, sao lại nói là anh ấy

không lo?”

“Tám vạn tệ? Lúc đầu mẹ

phải khổ sở vất vả bao nhiêu để con lấy được Tạ Bằng Ninh chỉ là để lấy tám vạn

tệ ấy thôi sao? Nhà vợ xảy ra chuyện lớn, nó đã lấy con thì việc của con cũng

là việc của nó.”

Câu “bán mình một cách

hợp pháp” của Trì Trinh tự nhiên vang lại lên bên tai Tuần Tuần.

“Giữa con và anh ấy xảy

ra chút chuyện”, Tuần Tuần thấp giọng.

“Cái gì?”, rõ ràng là mẹ

của Tuần Tuần không nghe rõ.

“Con phát hiện ra rằng,

trong lòng anh ấy đã có người khác.”

“Nó cùng với đứa con gái

khác giở trò ở bên ngoài bị con bắt được à?”

“Chuyện đó thì không có,

nhưng con cảm thấy được.”

Ở đầu dây bên kia, mẹ

Tuần Tuần im lặng. Tuần Tuần đưa chiếc điện thoại ra xa, quả nhiên, một lát

sau, những lời của bà bắt đầu như trận roi quất xuống, “Cái gì mà cảm giác? Sao

mày lại không mở mắt ra mà giống hệt thằng bố chết tiệt của mày thế? Nó đâu có

bị mày bắt tại giường, mà cho dù bắt thì cái lý cũng ở trong tay mày cơ mà, thế

thì nó lại càng phải đưa tiền ra. Đừng có hồ đồ nữa! Mẹ mày dạy mày thế nào?

Đối với đàn ông phải ngon ngọt, phải quản lý…”.

“Con chỉ tiện mồm nói thế

thôi, bây giờ thì không có chuyện gì nữa rồi.” Tuần Tuần nói xong thì gác máy,

mặc dù có thể hình dung ra cảnh ở đầu dây bên kia mẹ cô sẽ nhảy dựng lên như

thế nào. Cô thấy hối hận, chuyện này ngay từ đầu không nên nói với mẹ.

Khi về đến nhà thì Tạ

Bằng Ninh đã ở trong thư phòng. Tuần Tuần đi thăm con mèo, đúng là nó không bị

trừng phạt nhiều, sau đó cô bước tới bên chồng, đặt chỗ bánh mẹ chồng làm lên

bàn của anh.

“Mẹ nói tối qua anh về

nhà, nhưng lại quên không đưa cho anh thứ này.”

Tạ Bằng Ninh nhìn cô một

cái, rồi mở hộp ra, cười: “Có còn là trẻ con nữa đâu, ai mà ăn những thứ này”.

“Tay của Thiệu Giai

Thuyên không sao chứ?”, Tuần Tuần hỏi với giọng rất thản nhiên.

“À, đã tiêm vắc xin rồi,

chắc là không có chuyện gì đâu.” Tạ Bằng Ninh đặt tay lên tay của Tuần Tuần,

“Sao quầng mắt em thâm thế, không ngủ được à? Bệnh của chú dượng em thế nào

rồi?”.

Tuần Tuần nhìn vào hai

bàn tay giao nhau, bụng nghĩ, không lẽ đây đúng là “phản ứng áy náy” như lời

Trì Trinh nói?

Ngẫm nghĩ một lát, cô khẽ

nói: “Bằng Ninh, em có chuyện này muốn thương lượng với anh… Bây giờ trong túi

anh có dư tiền không?”.

“Em cần bao nhiêu?”, Tạ

Bằng Ninh ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên kể từ sau đám cưới Tuần Tuần hỏi tiền

anh, trước đây về mặt kinh tế họ đã quy định rất rõ ràng, Bằng Ninh lo tiền

tiêu trong nhà và trả cho Tuần Tuần một khoản tiền như đã hứa, cô chưa bao giờ

kêu thiếu tiền.

“Anh có bao nhiêu?”, Tuần

Tuần cúi đầu xuống hỏi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Bệnh của chú dượng em

cần phải có hai mươi vạn tệ, nhưng số tiền mà em có cộng với số tiền của mẹ

không đủ.”

“Hai mươi vạn tệ, sao lại

như thế được? Rõ ràng là chú dượng em được hưởng chế độ bảo hiểm y tế cơ mà!”

Bằng Ninh nói như vậy,

Tuần Tuần buộc phải nói cặn kẽ bệnh tình của chú dượng cho chồng nghe.

“Như thế không thể được!”

Tạ Bằng Ninh cũng từng học y, nên hiểu về sự việc này chẳng mấy khó khăn. Cố

nén nỗi kích động trước đó, anh lấy lại bình tĩnh giảng giải cho vợ, “Trước hết

chúng ta tạm thời chưa bàn tới sự an toàn của loại thuốc đó, mà vấn đề ở chỗ mẹ

em đã đưa ra một quyết định rất không sáng suốt. Dựa vào đâu mà hai mẹ con em

lại dốc tất cả những gì mình có để trả chi phí cho loại thuốc ấy, còn các con

ông ấy thì ngồi nhìn mà chẳng làm gì? Nếu là người khác sẽ hiểu rõ cái lợi cái

hại ở trong đó hơn. Mẹ em không có văn hoá thì không cần nói đến, nhưng em cũng

hồ đồ! Nếu như…”.

Bằng Ninh cứ thao thao

bất tuyệt phân tích cho cô thấy cái lợi, cái hại, cái được, cái mất và hậu quả

của chuyện đó, phân tích rất sáng suốt và đầy lý lẽ.

Tuần Tuần cứ ngây người

ra nghe Bằng Ninh nói, rồi đột nhiên cắt ngang lời anh: “Bằng Ninh, vừa rồi

mình thu tiền cho thuê nhà cả năm, liệu anh có thể đưa trước chỗ tiền đó cho em

được không? … Ý em là chuyển sang cho em, sau này em sẽ bù lại”.

Sau khi tổ chức đám cưới

một năm, hai vợ chồng đã đầu tư mua một căn hộ nhỏ, vì đất ở khu vực đó tăng

giá, nên họ đã cho thuê, thu nhập cũng kha khá.

“Xem ra em không nghe rõ

những lời anh nói rồi!”, Tạ Bằng Ninh thở dài.

“Thế những lời em nói,

anh có nghe rõ không?”

Lúc ấy căn hộ đó phải trả

hết tiền ngay, khi mua giá đất còn tương đối rẻ, Bằng Ninh bỏ ra một nửa, một

nửa còn lại là tiền Tuần Tuần gom góp được trước khi cưới và tiền bán một ít đồ

nữ trang.

Bằng Ninh do dự một lát,

rồi đáp: “Đúng là đưa số tiền đó cho em không có vấn đề gì. Nhưng mấy hôm trước

Giai Thuyên nói là ở chỗ cô ấy có một hạng mục đầu tư rất thích hợp cho chúng

ta, nên anh đã đưa số tiền tạm thời chưa sử dụng đến cho cô ấy rồi”.

Tuần Tuần đã rõ, mẹ chồng

cô cũng có lần nói, Thiệu Giai Thuyên làm cố vấn cho một công ty đầu tư tiền tệ

ở Thượng Hải…

Không hiểu sao tôi cứ có

cảm giác anh ta đang sỉ nhục trí thông minh của cô.

Rất nhiều lúc, vì cô đòi

hỏi quá ít nên người ta mới không cho cô cái gì, kết quả là cô chẳng có gì cả.

Trì Trinh đúng là đồ

khốn, câu nào anh ta nói cũng như đinh đóng cột.

Tuần Tuần chầm chậm rút

tay về, hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Không lẽ anh thấy rằng đến một câu thông báo

cho em biết cũng là điều không cần thiết?”.

Tạ Bằng Ninh có vẻ hơi

bối rối, “Anh tưởng rằng em không để ý đến chuyện này”.

“Giống như việc em đã

không để ý đến chuyện tối qua anh ở đâu chứ gì?”

Lần này thì đúng là ánh

mắt của Tạ Bằng Ninh không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Một hồi lâu sau, anh ta mới

mỉm cười tự giễu: “Nói đến chuyện tiền nong, tự nhiên anh cảm thấy em biến

thành một người khác”.

Nói rồi Tạ Bằng Ninh lấy

ra từ ngăn kéo một chiếc thẻ ngân hàng và đẩy về phía Tuần Tuần.

“Thôi được rồi, cãi nhau

về chuyện này đúng là vô vị. Trong đó có hai mươi vạn, trong tay anh chỉ có

khoản tiền mặt ấy thôi, nếu em cần thì cầm lấy đi.”

Tuần Tuần đưa tay miết

lên chỗ lồi của tấm thẻ, trong đầu toàn nghĩ đến những chuyện không liên quan.

Đó là một sự so sánh rất

khập khiễng.

Ngửa tay ra xin tiền của

người khác chẳng khác gì việc cởi bỏ quần áo trước mặt người ấy. Nếu chấp nhận

sự giúp đỡ của Trì Trinh giống như việc cởi áo, tháo đi trước mặt một người lạ,

vậy thì nhận lấy hai mươi vạn tệ này từ chỗ Tạ Bằng Ninh sẽ chẳng khác gì việc

cởi bỏ sạch sành sanh áo quần trên người trước mặt một người đàn ông vừa mới

nói rằng không yêu mình. Cho dù họ đã có không biết bao nhiêu lần đối diện

thành thật với nhau, nhưng điều đó chỉ càng làm cho nỗi nhục nhã giờ phút này

tăng thêm mà thôi.

“Cô ấy sẽ không nói với

anh chủ đề vô vị này chứ?”, Tuần Tuần mỉm cười hỏi.

“Không biết là em đang

nói gì nữa”, Tạ Bằng Ninh nói, nhưng lại tránh ánh mắt của cô.

Ăn cơm xong một lúc thì

Tạ Bằng Ninh lấy cớ là cơ quan có việc gấp phải đi, điều đó cũng có thể hiểu là

anh ta đi gặp Thiệu Giai Thuyên, Tuần Tuần nghĩ, có lẽ phần nhiều là anh ta

đang tìm cách trốn người vợ bỗng dưng thay đổi như người xa lạ.

Tuần Tuần gọi điện cho

Tăng Dục, “Số tiền em gửi ở chỗ chị cho đến bây giờ là bao nhiêu nhỉ?”.

“Cô chờ một chút.” Một

lát lâu sau Tăng Dục mới tiếp tục trao đổi với Tuần Tuần qua điện thoại, dường

như cô đã phải tìm một chỗ thích hợp để nói về chuyện này, “Ý cô muốn hỏi số

tiền bắt đầu gửi ở chỗ tôi từ hồi học trung học chứ gì? Để tôi xem sổ đã nhé…

Tất cả là năm mươi nghìn bảy trăm hai mươi sáu tệ ba hào, nếu không tính đồ vật.”

“Ngày mai em tới chỗ chị

lấy thế có tiện không?”

“Thế giới bị huỷ diệt rồi

à?”, Tăng Dục rất ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, tuy vẫn

không có câu trả lời.

“Tuần Tuần cô đã nghĩ kỹ

chưa đấy? Tôi bảo cô tới chỗ bác sĩ là hy vọng cô có thể khuyên nhủ mẹ cô.”

“Vì sao, đây chẳng phải

là điều mà các anh chị muốn thấy sao?”

“Cô đừng có chế giễu tôi!

Nói thật với cô, trong lòng tôi không dễ chịu chút nào. Bây giờ người ốm nằm

kia là cha đẻ của tôi, không ai hy vọng ông ấy nhanh chóng bình phục bằng tôi,

thế mà bây giờ cô lại đang ép buộc tôi, khiến tôi trở thành người ngoài cuộc.”

“Em không ép chị.”

“Cha tôi như bây giờ là

điều chẳng ai mong muốn. Nếu ông ấy không tỉnh lại, tôi dù có phải chăm sóc ông

ấy suốt thì cũng không dám có một lời oán thán. Nhưng có một số chuyện cô cũng

biết đấy, trong lòng anh trai chị và gái tôi đầy hận thù, không chỉ có họ, mà

có lúc chính tôi cũng thấy rất hận. Mẹ tôi đã chết như thế nào, cô còn nhớ

không? Bà ấy đã vì quá uất ức mà sinh bệnh ung thư. Cha mẹ tôi từng là đôi vợ

chồng mẫu mực hàng hai chục năm trời, đến khi mẹ tôi ốm nằn viện, cha tôi tới

đưa cơm, trên đường về thì mò tới giường của mẹ cô. Anh trai và chị gái tôi đã

nhìn thấy cảnh mẹ tôi chết mà không nhắm được mắt như thế nào. Xác của mẹ tôi

chưa kịp lạnh thì cha tôi đã vội vã tục huyền. Lúc đó, anh chị tôi đã nói, nếu

ông ấy lấy mẹ cô, thì họ sẽ coi như mất cả cha lẫn mẹ. Nếu cha tôi qua đời thì

họ sẽ về để đưa tang, nhưng nếu ông ấy còn ở với mẹ cô thì họ sẽ không hề nhỏ

một giọt nước mắt nào.”

Tuần Tuần đáp: “Em biết,

vì thế em chưa bao giờ nghĩ tới chuyện trách cứ họ”.

“Thế thì là trách tôi.”

Tăng Dục nói, “Tôi khác anh trai và chị gái tôi, bọn họ có thể ra đi là xong,

nhưng tôi thì không thể đi được. Tôi đã sống với những người thân trong gia

đình mười bốn năm, và cũng sống với chung với mẹ con cô mười bốn năm. Mấy năm

đầu khi mẹ con cô mới chuyển đến, nhìn điệu bộ của mẹ cô, đến nằm mơ tôi cũng

muốn bp cht bà ấy. Tất nhiên tôi cũng ghét cô, còn bé tí mà đã biết cách lấy

lòng người khác. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng ăn cơm mẹ cô nấu mười bốn năm, bà

ấy không xử tệ với tôi. Hồi còn nhỏ, mặc dù biết tôi lấy đồ của cô nhưng bà ấy

không mắng tôi, mà ngược lại còn dạy bảo cô. Con người ta là thế, tôi vẫn không

thích mẹ cô, nhưng từ lâu rồi tôi không còn hận bà ấy nữa. Mấy năm nay, nếu

không nhìn ảnh thì tôi không nhớ rõ khuôn mặt mẹ mình như thế nào, nhưng tôi

muốn không nhớ đến mẹ con cô nữa thì lại thật là khó. Những quyết định mà anh

chị tôi đưa ra, tôi không thể làm ngược lại, bởi họ là người thân của tôi, vẫn

đề là ở chỗ người thân của tôi và của cô thì có có gì là khác biệt? Cô hãy nghe

tôi nói câu này, hãy khuyên mẹ cô, cứ cho là cha tôi không tỉnh lại chăng nữa,

tôi cũng sẽ đồng ý với bà ấy, đợi sau khi cha tôi hai năm mươi, tôi sẽ đồng ý

chuyển căn hộ mà cha tôi mua bằng tên tôi cho bà ấy, như thế bà ấy yên tâm rồi

chứ?”. Tăng Dục nói xong những lời này thì kiên nhẫn chờ câu trả lời của Tuần

Tuần.

Tuần Tuần nhớ đến vẻ mặt

của mẹ khi bà nói rằng, đợi đến khi Giáo sư Tăng về hưu sẽ đưa bà tới quảng

trường khiêu vũ.

Cô hỏi Tăng Dục: “Chị

nghĩ rằng em có thể khuyên được mẹ em ư? Chị cũng đã biết mười bốn năm rồi đấy,

trong mười bốn năm ấy, cứ cho rằng bà ấy tồi tệ hơn nữa, thì chẳng nhẽ cuộc hôn

nhân ấy với bà, ngoài căn hộ đó ra không còn thứ gì khác nữa ư?”.

Ngày hôm sau, trước khi

đi làm, Tăng Dục mang tiền đến đưa cho Tuần Tuần ở chỗ hẹn, ngoài số tiền hơn

năm vạn tệ gửi ở chỗ cô, Tăng Dục còn đưa thêm cho Tuần Tuần một tấm thẻ nữa.

“Tôi chỉ có ngần này.

Đừng để anh và chị tôi biết, nếu không họ sẽ rất đau lòng.”

Dựa vào số tiền gom được

từ đủ mọi nguồn, việc điều trị cho Giáo sư Tăng tạm thời được sắp xếp xong. Mẹ

Tuần Tuần không hiểu sự việc, bà tin tưởng rằng con gái bà đã nghe theo lời dạy

của mình trong việc nắm quyền quản lý kinh tế trong gia đình. Nhớ đến lời nói

lạnh lùng của con gái tối hôm trước, bà cảm thấy không yên tâm, rồi một mực

khuyên con đừng có ghen bóng ghen gió, đàn ông trẻ chơi bời một chút cũng là

chuyện bình thường, cố chịu mấy năm, chờ đến khi họ già đi, thì dù có tình ý

cũng chẳng còn sức lực đâu nữa, lúc đó khắc yên phận bên vợ con.

Tuần Tuần an ủi mẹ, nói

rằng những lời cô nói hôm qua chẳng qua chỉ là nói trong lúc tức giận mà thôi.

Mẹ Tuần Tuần ôm hai mươi

vạn tệ đi nộp cùng với niềm hy vọng tràn trề. Tuần Tuần ngồi một mình trên ghế

trong hành lang, nhìn theo bóng mẹ. Từ trước đến nay cô luôn nghĩ rằng mình có

thể sống bên Tạ Bằng Ninh đến đầu bạc răng long, cho dù không có tình yêu lãng

mạn, nhưng chỉ cần hai người hiểu và nương tựa vào nhau như thế cũng đủ cho cả

một đời. Nhưng không biết từ lúc nào, cô bắt đầu hiểu ra rằng, điều đó là không

thể.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.