Chương 31: Anh hề và con bù nhìn

Quả nhiên Trì Trinh đang

đứng trên lưng chừng núi ngắm nhìn những chiếc lá bị một lớp băng mỏng bao phủ

bên trên.

“Tôi biết trước rằng cô

không nỡ rời xa tôi”, Trì Trinh nở nụ cười ngạc nhiên, mắt nhìn Tuần Tuần từ

đầu đến chân.

Tuần Tuần thở dồn dập,

giọng nói phát ra không biết là giống cười hay khóc.

“Chu Thuỵ Sinh ở đâu?”

“Cô quay lại tìm tôi là

vì Chu Thuỵ Sinh?” Trì Trinh hỏi bằng giọng giễu cợt, “Cô lại thích ông ta rồi

à?”.

Tuần Tuần hét lên: “Các

người quá ác, lừa hết tiền của mẹ tôi còn chưa đủ, còn tìm cách buộc bà ấy thế

chấp cả nhà cửa, như thế có khác gì là giết bà ấy!”.

Trì Trinh chau mày, dường

như không hiểu những lời cô nói.

“Đừng có giả vờ với tôi!

Đùa cợt với người khác làm anh thích thú lắm phải không? Bây giờ anh đã có

tiền, Chu Thuỵ Sinh cũng biến thành con chó của anh, anh bảo ông ta làm chuyện

gì thì ông ta sẽ làm chuyện ấy. Nếu không phải là do anh thì trên đời này thiếu

gì những người đàn bà ngốc nghếch mà ông ta phải tìm đến mẹ tôi!”.

“Sao cơ, ông ta lừa tiền

của mẹ cô à?” Lớp băng mỏng trên phiến lá rơi xuống, Trì Trinh thu tay về, vẻ

mặt ngạc nhiên và thông cảm, “Thấy chưa, tôi đã nói từ trước rồi, ông ta là một

tên khốn nạn mà mọi người có chịu tin đâu”.

Tuần Tuần tức giận đến mức

toàn thân run lên, “Có phải là anh muốn nói rằng, mẹ tôi bị lừa là do tự bà

chuốc lấy, là bà đê tiện, cả nhà tôi đê tiện? Lần này thì anh vui rồi chứ, đắc

ý rồi chứ?”.

Trì Trinh phủi giọt nước

trên tay, lạnh lùng đáp: “Xét đến tâm trạng không vui của cô, tôi không cãi

nhau với cô nữa. Tuần Tuần, cô có thành kiến với tôi cũng không sao cả, nhưng

trước khi hắt nước bẩn vào người khác thì dù gì cũng phải có lý, nếu không có

lý thì cũng phải có bằng chứng. Cô dựa vào đâu mà nói rằng tôi sai Chu Thuỵ

Sinh đi lừa người nhà cô. Cho dù ông ta là cậu họ của tôi, thì làm sao tôi biết

được chuyện ông ta cùng với mẹ cô? Tôi đẩy hai người ấy lại với nhau à? Cô nhất

quyết gán chuyện đó cho tôi thì cô cũng không thoát khỏi liên đới đâu. Cô không

chọc tức tôi thì làm sao mẹ cô quen với Chu Thuỵ Sinh, chính là cô đã kéo cả

người nhà vào cuộc, cô mới chính là kẻ đầu sỏ tội lỗi!”.

“Là lỗi của tôi!” Tuần

Tuần không nén được bật khóc, “Tôi đã sai trăm ngàn lần, lẽ ra tôi không nên

tin tưởng anh, không đúng, lẽ ra ngay từ đầu tôi đã không nên gặp anh! Anh hận

tôi, cũng được thôi, vậy thì anh cứ việc nhằm vào tôi đi. Anh làm cho tôi không

còn thứ gì cũng được, thân bại danh liệt cũng được, tôi chấp nhận hết, nhưng vì

sao đến người nhà tôi anh cũng không buông tha?”.

“Cô khóc rồi à? Tôi lại

cứ tưởng rằng cơ thể của cô không sản sinh ra nước mắt”, Trì Trinh ngạc nhiên

nhìn Tuần Tuần.

Tuần Tuần bước từng bước

lại gần Trì Trinh, nước mắt cô bị gió thổi khô rất nhanh, khiến cho da mặt căng

lên, “Anh đúng là đồ bn th! Tôi đã từng nói, càng như thế tôi càng coi

thường anh! Vì anh thật đáng thương, không có ai yêu quý anh, mẹ anh chẳng để ý

gì đến anh, cha anh coi anh như người ngoài, chẳng ai muốn ở bên anh, ngoài

tiền ra anh chẳng có gì cả, vì thế nên anh mới khư khư ôm lấy chuyện cũ mà

không chịu buông tay. Nếu anh có được một chút hạnh phúc thì anh đã không phải

mất nhiều tâm sức như vậy, anh luôn nghĩ tới việc trả thù một người hầu như

không hề biết về anh. Nhưng tiếc thay, dù cho anh có giành giật thế nào thì

cũng là một gã hề chẳng được ai thích!”.

Sắc mặt Trì Trinh đanh

lại, dường như Tuần Tuần nghe được cả tiếng hai hàm răng nghiến vào nhau. Trì

Trinh khoá chặt lấy tay của Tuần Tuần, ấn bàn tay sắp chạm vào mũi mình xuống.

Điệu bộ của Trì Trinh khiến người ta thấy sợ, nhưng lúc này Tuần Tuần không sợ

bất cứ điều gì, dường như cơn giận dữ làm máu trong người cô sôi sục, chỉ mong

sao nó bốc thành ngọn lửa thiêu cháy Trì Trinh.

“Được lắm, nếu cô đã nói

như vậy thì dù tôi có phủ nhận cũng chẳng có ý nghĩa gì. Là tôi đã sai khiến

Chu Thuỵ Sinh đấy, thì sao nào? Bây giờ cô đi báo cảnh sát đi, đi đi, để rồi

xem hậu quả sẽ ra sao? Nếu không thì cô cứ mạnh tay vào, tiến thêm mấy bước nữa

đi, như thế mọi việc mới kết thúc, và nếu may mắn thì chúng ta sẽ cùng chết.”

Nói rồi Trì Trinh đưa tay ra đẩy, Tuần Tuần hơi loạng choạng, va người vào cành

của bụi cây lúp xúp, những giọt mưa đêm qua mang theo lớp băng mỏng rơi xuống,

có mấy giọt rơi vào cổ Tuần Tuần, giống như những con kiến độc bò trên da thịt.

Tuần Tuần chợt nhận ra, trong cơn tức giận cô đã quên hết mọi nguy hiểm, cô

tiến sát tới bên Trì Trinh, trong lúc chỉ vào mặt anh ta mà nhiếc móc thì đồng

thời đã bước tới mép ngoài của con đường núi. Họ đang đứng ở một mặt bằng tương

đối rộng, dưới chân là những bãi cỏ hoang um tùm, bụi cây lúp xúp ở phía trước

che khuất tầm nhìn, phía ngoài bụi cây, thế núi dốc thẳng đứng, không biết chỗ

đặt chân lên thì sẽ bị trượt ngã.

Tuần Tuần hít một hơi,

vội vàng lùi về sau hai bước.

“Sợ rồi à? Đồ nhát gan!

Cô là người quá yêu quý bản thân mình, trong lòng ngoài bản thân ra chẳng còn

gì. Cha cô là một tên bịp bợm cáo già, mẹ cô tham lam và thích quyền thế, sẵn

sàng bán đứng người trong nhà. Cô là kết quả của sự pha trộn giữa kẻ buôn thần

bán thánh và kẻ bn dm hợp pháp! Ít ra thì bọn họ cũng chạy theo dc vng tối

thiểu nhất, chỉ có điều là trực tiếp, còn cô, nhìn thì tưởng chẳng có tham

vọng, mong muốn gì, nhưng thực ra lại là kẻ ích kỷ nhất! Tôi là gã hề không ai

yêu quý, ha ha, thế còn cô thì là gì? Cô chỉ là một con bù nhìn rách nát, trống

rỗng, chẳng yêu ai! Tạ Bằng Ninh, người đàn ông gặp mặt tối hôm ấy, Tôn Nhất

Phàm và cả tôi nữa, tất cả những người đàn ông có điều kiện thích hợp, đều là

công cụ để cô tìm kiếm sự ổn định. Nhưng đáng tiếc là cô đã gặp tôi, một gã hề

không ai yêu quý và một con bù nhìn không trái tim, đúng là một đôi rất thú vị.

Cô càng mong muốn co mình lại để sống cuộc sống yên ổn, tôi lại càng làm cho cô

không được như ý. Chẳng phải cô muốn tìm một người đàn ông để sống suốt đời

sao, chẳng phải để ra một ‘quỹ không chút gì’ sao? Tôi sẽ làm cho cô không còn

gì, chặn mọi đường rút lui của cô, lột mọi lớp da của cô lên, để xem rốt cuộc

cô có lấy một nửa thật lòng không! Ly hôn cô không khóc, bị tôi chơi xong vứt

bỏ cũng không khóc, nhưng thấy sắp phải bỏ tiền ra để lo việc cho mẹ, cô mới

biết rơi nước mắt! Cô là người đàn bà tăm tối nhất mà tôi từng gặp.”

Tuần Tuần không thể nghe

thêm được nữa, cô giơ tay còn lại lên định tát cho Trì Trinh một cái thì bị anh

ta gạt đi.

“Bị tôi nói trúng tim đen

rồi thẹn quá hoá giận chứ gì? Cô thấy chưa, tôi lúc nào cũng là người hiểu cô

nhất. Nhưng tôi không hiểu vì sao đàn bà các người cứ hơi một tí là lại đòi tát

vào mặt người khác. Đây là lần cuối cùng tôi nói với cô, cho dù tôi thích cô,

cho dù tối qua cô đã làm tôi rất vừa lòng, thì cô cũng đừng có mơ là sẽ tát

được vào mặt tôi.”

Trì Trinh vừa nói vừa

vung vẩy chiếc ví trước mặt Tuần Tuần, “Chỗ tiền mặt và thẻ trong này tổng cộng

là bốn mươi ngàn tệ, cô có chắc là không cần chứ? Không cần phải khách sáo thế

đâu, qua một vài năm nữa chưa chắc cô còn được cái giá này đâu.”

Tuần Tuần th* d*c, không

nói lời nào, trong lòng cô nghĩ, quỷ thần ơi, nếu đúng là quỷ thần thật thì cô

nguyện bớt mấy năm tuổi thọ để người đàn ông này biến mất ngay lập tức trước

mặt cô.

Nhưng ở cái nơi mà chim

cũng không đẻ trứng, tín hiệu di động cũng không có thì ân huệ của quỷ thần làm

sao tới nơi được.

“Có khí phách lắm, tôi

lại càng thấy yêu cô hơn, nhưng tốt nhất là cô đừng có hối hận.” Trì Trinh lùi

về sau một bước, làm động tác định vứt ví tiền xuống núi, nhưng chẳng ai nghĩ

tới việc vì mưa liền mấy ngày, lớp đất phủ trên bề mặt các phiến đá núi đã trở

nên xốp hơn hẳn, Trì Trinh đứng đúng vào chỗ rất hiểm, động tác ném đồ đi khiến

Trì Trinh nghiêng người, bàn chân đặt trên lớp lá ẩm ướt bị trượt, khiến cả một

khoảng đất dưới chân anh ta lún xuống.

Bụi cây lúp xúp phía sau

lưng cũng đã ngăn lại, nhưng làm sao đỡ nổi trọng lượng của một người đàn ông

to lớn. Tuần Tuần bị Trì Trinh túm chặt cổ tay nên chẳng kịp phản ứng gì, cô

chỉ cảm thấy mình bất ngờ lộn nhào về phía trước, sau đó toàn thân bị kéo

xuống, hai mắt tối sầm lại, kèm theo tiếng rơi của sỏi và cành cây, cô đưa tay

túm lấy bất cứ vật gì có thể túm được theo bản năng. Đúng lúc trong đầu không

thể nghĩ ra được gì thì xu thế rơi xuống đột ngột dừng lại, hình như có vật gì

đó đã móc vào người và giữ cô lại, tiếp sau đó là bàn tay bị túm bất chợt lỏng

ra, đến khi cô giữ người lại cho vững thì nghe thấy có một tiếng động trầm, bốn

xung quanh chỉ còn lại một mình cô bị treo ngược giữa lưng chừng.

Khoảnh khắc ấy, Tuần Tuần

cảm thấy mọi thứ đều trở nên trống rỗng. Đầu óc trống rỗng, bàn tay vần đang

trong tư thế bị kéo xuống cũng trống rỗng, một nơi nào đó trong cơ thể cũng

vậy. Không thể kêu lên được, không có nước mắt, không kịp sợ hãi, không đau

buồn, thậm chí không có cả cảm giác đau, chỉ có những cơn gió núi mang theo hơi

lạnh của băng giá luồn qua hang núi đến. Có lẽ Trì Trinh đã đúng, cô thực sự là

một con bù nhìn với trái tim trống rỗng, gã hề đáng ghét cũng biến mất, chỉ còn

lại bì nhìn giữa núi rừng hoang vu, giơ hai bàn tay, trong lòng cuối cùng vẫn

là sự trống vắng.

Tuần Tuần ôm một cành cây

to, nín thở sửa lại tư thế, kịp thời đổi từ tư thế treo ngược sang tư thế có

lợi hơn trước khi cành cây bị gãy do không chịu được sức nặng của cơ thể cô,

người cô đầm đìa mồ hôi. Thì ra, cái mặt bằng mà vừa rồi họ đứng đúng là treo

lơ lửng, nhưng bên dưới không phải là vực sâu không đáy như cô tưởng tượng, mà

chỉ là dốc đứng chừng hai, ba mét, sau đó thì thế núi dốc hơn nhưng bị cây cối

um tùm che phủ, chính vì thế mà Tuần Tuần không biết Trì Trinh trượt

xuống chỗ nào.

Tuần Tuần cất tiếng gọi

tên Trì Trinh, không thể nào tin được con người đáng ghét ấy lại bị ngã tan

xương chỉ trong một khoảnh khắc. Những kẻ ác trong các bộ phim thường luôn để

lại một hơi thở giày vò người khác cho đến giấy phút cuối cùng. Nhưng không ai

trả lời cô, chỉ có tiếng vọng từ xa xa dội vào tai. Im ắng không tiếng động mới

là sự tuyệt vọng cao độ nhất, dù cô có hận Trì Trinh hơn nữa thì tiền đề cũng

phải là sự tồn tại sống động của anh ta chứ không phải là hồi kết theo phương

thức này và điều càng khiến cô hoảng hốt hơn là trong hoàn cảnh trước mắt, một

nỗi đau buồn dâng ngập trong lòng Tuần Tuần.

Ngày mùa đông trên núi,

trời tối rất nhanh, cả bầu trời nặng trịch bỗng chốc sầm lại. Những trận mưa

liên tiếp đã khiến cho lớp đất trên vách núi xốp ra, cho dù tạm thời không có

gì trở ngại cũng không thể ở lại lâu ở chỗ này.

Tuần Tuần không dám hy

vọng vào việc được người khác phát hiện ra, cô ngẩng đầu nhìn để tính toán khả

năng trèo lên. Thực ra cô đang ở cách mặt bằng phía trên không xa, chỉ cần có

chỗ vịn thì dù hơi nguy hiểm nhưng không phải là không thể trèo lên được. Tuần

Tuần thử dịch chân lên điểm tựa ở phía trên, đó là một góc hẹp được tạo bởi một

gốc cây khác và sườn núi, rồi từ từ chuyển trọng lượng cơ thể, lại một tiếng

rào rào, rất nhiều những sỏi cùng với đất và những giọt mưa trên cành cây đổ

xuống người cô, nhưng may sao cô đã đứng vững được lên.

Đúng lúc đó, Tuần Tuần

dường như nghe thấy mấy tiếng rên rất khẽ, cô giật mình, suýt nữa thì trượt

chân xuống dưới.

“Trì Trinh, có phải anh

không?”

Tiếng gió thổi u u, Tuần

Tuần tưởng rằng mình đã nghe nhầm, tia hy vọng vừa nhen lên lại vụt tắt. Nhưng,

đúng lúc cô đang tìm một điểm đặt chân mới, thì tiếng rên yếu ớt lại một lần

nữa vang lên từ phía bên dưới. Lần này cô đã nghe thấy rất rõ ràng.

“Chắc là cô thấy thất

vọng vì tôi không chết chứ gì? Nên lại làm cho mặt tôi hứng đầy đất đá một lần

nữa.”

Tuần Tuần vừa khóc vừa

cười, nghe tiếng của Trì Trinh thì có thể thấy anh ta ở cách chỗ Tuần Tuần

không xa.

Tuần Tuần dùng cả chân và

tay để trườn xuống dưới, tiếng động dưới chân lại làm cho Trì Trinh chốc chốc

cất tiếng chửi, sau mấy lần hết hồn, cuối cùng Tuần Tuần cũng đã xuống được chỗ

tương đối bằng phẳng, rồi vừa bò vừa lăn mò mẫm tới bên cạnh Trì Trinh.

Điệu bộ của Trì Trinh

thảm hại thật sự, anh ta nằm sấp trên bụi cỏ, một nửa người bị những cụm cỏ dài

và các cành cây rơi từ trên xuống đè lên, tất nhiên còn có rất nhiều sỏi đá do

chân của Tuần Tuần đạp rơi xuống nữa. Tuần Tuần gạt những cành cây và đất đá

bên trên, rồi thận trọng đỡ Trì Trinh dậy, mặt của Trì Trinh đầy máu, bùn đất

và lá cây, trông mà thấy sợ. Tuần Tuần vội vàng kiểm tra vết thương, thấy máu

đều chảy ra từ mất vết xước trên mặt của Trì Trinh, chắc là bị cành cây cào rách

khi rơi xuống, cũng may mà không vào mắt, trên đầu cũng không có vết thương nào

đáng kể, tuy rằng nhìn thì thấy thật đáng sợ. Tuần Tuần khẽ thở phào một cái,

rồi tiếp tục kiểm tra xem anh ta bị thương đến đâu.

Có thể nói, cú ngã của

Trì Trinh không nhẹ chút nào, may mà chân chạm đất trước nếu không thì chắc hẳn

đã mất mạng, vết thương nặng đều ở tay và chân, nhất là chân trái, Tuần Tuần

không thể chạm tay vào đó, cũng không biết bị thương đến mức độ nào, liệu có

gãy xương không. Còn lại những chỗ khác chỉ bị trầy xước hoặc bị rách da, nhưng

như thế cũng đủ để Trì Trinh bị đau rồi, nên dù là những lời lẽ độc địa cũng

không còn tác dụng như trước.

“Từ trước đến nay tôi

chưa từng gặp người đàn bà nào độc địa hơn cô, thấy mình không bị làm sao là

chỉ nghĩ đến chuyện trèo lên, nếu không phải vì tôi nhìn thấy hết tâm địa của

cô, cô…”

Chỉ nghe thấy tiếng bốp,

bốp, hai cái tát mạnh giáng xuống mặt Trì Trinh. Đây là việc đầu tiên Tuần Tuần

làm kể từ lúc xác định được rằng anh ta không gặp nguy hiểm gì về tính mạng, và

đó cũng là mong ước bấy lâu của cô.

Trì Trinh ngẩn ra một lúc sau thì bắt đầu nổi đoá lên, “Tôi sẽ đánh chết ông

nội cô!”.

“Ông tôi chết từ lâu rồi,

nếu anh muốn tìm ông tôi thì để tôi thả lỏng cơ cho anh đã.”

Nếu Tăng Dục biết được

rằng Tuần Tuần đã trả món thù ba năm trước đây giúp cô ấy trong tình huống này,

không biết cô ấy sẽ nghĩ gì.

“Mẹ kiếp… tôi sẽ… cô còn

đánh nữa à!”

Mặt của Trì Trinh lại bị

nghiêng sang một bên khác, tức giận định phản ứng lại, nhưng vừa mới nhúc nhích

một chút thì đã đau tới chảy cả nước mắt, vì thế tức muốn ngất.

Tuần Tuần nói: “Nếu mà

anh còn dám nói ra một từ tục nào nữa, tôi sẽ cho anh một cái tát. Chẳng phải

anh ghét nhất việc bị người khác tát vào mặt sao, còn tôi lại cảm thấy thứ anh

thiếu nhất là những cái tát đó!”.

“Tôi…”

Lần này, trước khi cánh

tay của Tuần Tuần giáng xuống, Trì Trinh đã sáng suốt nuốt ngay cái từ định nói

ra, đồng thời cố nén cơn tức giận và uất ức đầy trong lồng ngực xuống. Trì

Trinh biết Tuần Tuần nói thật, nếu Trì Trinh mà còn nói ra miệng thì nhất định

Tuần Tuần sẽ đánh tiếp, khi mà rơi vào hoàn cảnh phải phó thác bản thân cho

người khác thì việc tỏ ra ghê gớm chỉ chuốc lấy cái khổ vào thân mà thôi.

Trì Trinh không nói gì

nữa mà đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn Tuần Tuần.

Lại hai tiếng bốp, bốp

nữa vang lên.

Trì Trinh thực sự suy

sụp, “Không nói gì cũng đánh? Rốt cuộc là cô muốn gì?”.

“Hai cái tát này không

phải vì anh nói bậy, mà bởi vì anh rất đáng ghét, nếu so với những việc anh đã

làm thì không hề thiệt thòi chút nào.”

“Vậy thì cô đánh chết tôi

đi, như thế mọi người đều cảm thấy thoải mái.” Trì Trinh quay đầu nhổ một bãi

nước bọt đầy máu.

Và nguyện vọng của Trì

Trinh nhanh chóng được thoã mãn.

“…Cô đánh thật à? Tôi sẽ…

cô giỏi lắm, cô cứ đánh nữa thử xem… Thôi nào, đừng đánh nữa, tôi xin cô đấy

được không, tôi đau muốn chết đây này!”

Cuối cùng Trì Trinh không

còn sức lực để hống hách nữa, anh ta thở dồn dập, ánh mắt cũng không còn dữ dằn

như trước, mặt nóng bừng lên, lời nói cũng trở nên mơ hồ, rồi hất hàm ra hiệu

cho Tuần Tuần kiểm tra vết thương của mình với vẻ rất đáng thương.

Lúc đó Tuần Tuần mới nhìn

vào đôi bàn tay mình, trên đó đầy máu, nhưng hoàn toàn không phải là máu từ mặt

của Trì Trinh. Khi cô bị Trì Trinh kéo xuống đã bị trấy xước ở mu bàn tay, khi

trèo xuống vì quá gấp gáp, bị cành cây có gai đâm vào lòng bàn tay, lúc trước

thì không cảm thấy gì, nhưng bây giờ mới thấy đau nhói.

Tuần Tuần đứng dậy, tập

tễnh bước đi.

“Này, cô đi đâu thế?”,

Trì Trinh hoảng hốt.

Tuần Tuần không thèm để ý

đến Trì Trinh mà cứ tìm quanh quẩn, cuối cùng tìm được một cành cây dài chắc

chắn, rồi bước tới bên vách đá, cô gắng dùng cành cây đó khều chiếc túi bị mắc

trên cành xuống.

Nếu như vừa mới đây thôi

Tuần Tuần còn có khả năng trèo lên, thì bây giờ ý định ấy đã hoàn toàn bị xoá

bỏ. Xuống thì dễ, trèo lên mới khó, ngay từ giây phút cô đặt chân xuống, cô

biết rằng mình đã đưa ra một quyết định hết sức sai lầm. Cho dù Trì Trinh sống

hay chết, bị thương như thế nào, thì cách sáng suốt nhất là cô phải thoát thân

trước, rồi sau đó đến một nơi an toàn xin cứu hộ. Cô đã định làm như vậy, nhưng

rồi trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy rất lo sợ nghĩ tới, khi cô và những

người cứu hộ tới nơi không biết Trì Trinh có còn nói ra được những lời độc địa

nữa không? Cô sợ Trì Trinh sẽ chết trong lúc cô đi cầu cứu, và mong muốn cho

Trì Trinh mấy cái tát mãi mãi không thực hiện được.

Nơi họ đang ở là một chỗ

tương đối bằng phẳng dưới vách núi, nhìn từ đây thì thấy việc bò lên được là

rất khó nhưng đi xuống thì được, theo đó có thể sẽ tới được một đầu khác của con

đường núi hoặc tới một thôn bản gần đó, tuy nhiên, điều kiện đầu tiên phải là

chân tay đều còn lành lặn. Lúc này Trì Trinh tuyệt đối không thể đi được, chân

của Tuần Tuần cũng bị thương nhẹ, dìu Trì Trinh đi cùng là việc không thể. Nơi

này cách xa đường núi, hoàn toàn hoang vu, hẻo lánh, không biết đã bao nhiêu

năm rồi không có người qua lại. Địa hình lại rất phức tạp, có chỗ có thể trèo

lên được, nhưng có chỗ dốc thẳng đứng và trơ trụi, điều quan trọng nhất là trời

sắp tối hẳn, một số chỗ cỏ cao lút đầu người, không thể nhìn thấy đường đi dưới

chân, nếu không cẩn thận bị trượt chân lần nữa và như vậy là chấm hết.

Tuần Tuần kiểm tra người

Trì Trinh, anh ta lại cợt nhả: “Đến lúc này rồi mà cô vẫn không tha cho tôi

à?”.

Trong lúc đó Tuần Tuần

cũng kịp tìm thấy chiếc điện thoại trên người Trì Trinh, quả nhiên nó cũng

không có tín hiệu giống điện thoại của cô. Cô thở dài, bước tới dùng hai tay ôm

lấy anh ta và kéo lui ra phía ngoài. Bị chạm vào chỗ đau, Trì Trinh luôn miệng

xuýt xoa, nhưng không dám chọc giận Tuần Tuần nữa, mà chỉ nói: “Cô định kéo tôi

đi chôn đấy à?”.

Tuần Tuần thở nặng nhọc,

không trả lời mà cứ kéo Trì Trinh tới vị trí như ý.

“Phong thuỷ ở đây thế

nào?” Trì Trinh dựa vào chiếc túi mà Tuần Tuần nhét sau lưng, cảm giác tiếp xúc

mềm mại, thoải mái trong lúc này đúng là còn tuyệt hơn cả chiếc giường lớn

trong khách sạn năm sao.

Tiếp đó Tuần Tuần dùng

khăn ướt lấy ra từ trong túi lau vết thương trên mặt Trì Trinh, một hồi lâu sau

mới trả lời: “Nếu anh chết, chôn ở chỗ nào mà chẳng được, vì dù sao cũng có con

cháu đâu? Nhưng người sống mà nằm ở chỗ này thì khuất gió, buổi tối sẽ không

đến nỗi lạnh, cũng sẽ không bị những hòn đá rơi từ trên kia xuống đè chết… Có

điều, nếu lũ xảy ra trên núi thì cũng khó nói lắm”.

“Cô có thể nói những lời

tử tế hơn được không?” Khi Tuần Tuần lau vết thương sâu nhất trên má Trì Trinh,

anh ta đau tới mức luôn mồm kêu tướng lên, rồi đột nhiên nói ra điều mà trong

lòng Tuần Tuần thấy lo nhất, “Sao cơ? Cô nói là có thể chúng ta phải ở lại đây

một đêm sao? Đừng có đùa, không lẽ không có ai phát hiện ra rằng chúng ta đã

mất tích, lập tức tổ chức mọi người đi tìm kiếm?”.

Tuần Tuần nhìn Trì Trinh

bằng cái nhìn thông cảm.

“Vậy thì hãy kêu to gọi

người đi, biết đâu sẽ có người nghe thấy tiếng… 110 cũng không gọi được… Vì sao

cô lại phải nhảy xuống cơ chứ! Nếu cô trèo lên đi tìm người, có thể chúng ta đã

được cứu lên rồi!”. Trì Trinh vừa nghe nói mình bị thương khắp người và có thể

phải ở lại đây không biết đến bao giờ, thì cảm giác yên tâm khi nhìn thấy cô

bỗng nhiên biến mất.

Tuần Tuần cũng không muốn

tốn lời để biện giải với Trì Trinh, cô có mang theo một túi thuốc cá nhân nhỏ,

trong đó có cả bông thấm, i ốt, gạc, thuốc kháng sinh…

“Tôi thèm vào… đừng đánh,

‘thèm vào’ không phải là từ tục!” Trì Trinh dùng ngôn ngữ tay chân để nói rằng

mình “thèm dựa vào” vào chiếc túi.

“Trời tối rồi, làm thế

nào đây? Ở lại đây không chết vì ngã thì cũng chết vì sợ, chưa biết chừng sẽ có

con thú dữ nào đó xuất hiện. Còn nữa, tôi không thích rắn đâu!”

“Sợ thì sợ, việc gì phải

nói là không thích!” Tuần Tuần vạch trần điểm yếu của Trì Trinh không chút

kiêng dè, “Thay vì nghĩ đến loài dã thú thì anh hãy lo xem trong lớp cỏ có

những loài côn trùng gì đi, có một số loài côn trùng độc sẽ chui qua kẽ áo vào

trong đấy…”.

“Tôi không tin là cô không

sợ!” Trì Trinh co người lại, rồi chau mày, “Chân của tôi có phải là bị gãy rồi

không? Vết thương trên mặt to đến đâu? Nhìn cả người thì có thấy sợ lắm không?

Cô lại còn gây thêm những vết thương khác trên mặt tôi, tôi sẽ gặp mọi người

thế nào đây?”.

Nếu không vì lo số lượng

băng dính có hạn thì Tuần Tuần đã dán vào miệng của Trì Trinh một cái. Quả thực

cô không thể chịu đựng thêm được việc Trì Trinh cứ lo lắng cho khuôn mặt của

mình, nên ném cho Trì Trinh chiếc gương.

Trì Trinh cầm chiếc gương

lên ngắm bên nọ, ngó bên kia, sau đó nhìn chiếc gương con rồi nói: “Triệu Tuần

Tuần, trong túi của cô còn chứa những gì nữa?”.

Tuần Tuần tiếp tục lục

túi lấy ra chiếc áo mưa mặt một lần, một ít nước uống, túi kim chỉ, lương khô,

bật lửa, dao quân dụng Thuỵ Sĩ, còn có một chiếc la bàn nữa.

Trì Trinh im lặng một

lúc, tiếp tục hỏi: “Bình thường trong túi của cô cũng có những thứ này sao? Nói

thật đi, có phải trước khi lên núi cô đã có sự chuẩn bị về khả năng xấu nhất là

bị tôi bỏ lại giữa núi hoang vu không?”.

Tuần Tuần đáp: “Như thế

thì có gì mà gọi là khả năng xấu nhất? Còn chưa bằng việc bị anh dụ dỗ đi bán

thận”.

“Cô được lắm…” Trì Trinh

thừa nhận còn thua kém nhiều so với Tuần Tuần, cúi đầu ăn miếng lương khô mà cô

đưa cho, rồi hỏi bằng vẻ hờ hững: “Thế mà cô vẫn tới?”.

Tuần Tuần đáp, giọng lãnh

đạm: “Chẳng phải tôi là kết quả của sự pha trộn giữa kẻ buôn thần bán thánh với

kẻ bn dm hợp pháp sao? Nếu đã tìm thấy nơi gửi gắm có điều kiện phù hợp, thì

tại sao lại không đến?”.

Trì Trinh liếc nhìn Tuần

Tuần một cái, không nói gì nữa. Tuần Tuần cũng im lặng, nhân khi trời chưa tối,

dùng kim khều từng chiếc dằm trong lòng bàn tay.

Không biết sau khi không

gọi được cô, ở nhà một mình và nghĩ đến món nợ khổng lồ ấy mẹ Tuần Tuần sẽ lo

lắng như thế nào? Tuần Tuần không nén được buồn rầu nghĩ, nếu mình chết ở đây

thì mẹ sẽ ra sao? Liệu có mừng vui vì khoản tiền bảo hiểm mà con gái bà đã mua

khi còn sống không? Có lẽ bà cũng sẽ khóc một trận, vì dù sao thì cũng là ruột

thịt.

Trước đây Tuần Tuần không

thể nào tìm ra lời giải thích vì sao ông trời lại cho cô một người mẹ như vậy?

Cũng vì có mẹ, mới có Tuần Tuần ngày hôm nay. Tuần Tuần rất ít khi đồng thuận

với mẹ, có lúc còn thấy hận vì bà luôn kìm hãm, cản trở mình nhưng dù sao thì

đó cũng là mẹ đẻ của cô. Người phụ nữ không đáng tin cậy ấy, trong những năm

tháng khó khăn, đã phải xoay vần giữa những người đàn ông khác nhau, nếu không

có đứa con giữ chân chắc chắn bà đã có thể tìm được một nơi gửi gắm tốt hơn, dù

miệng bà luôn nói rằng Tuần Tuần là vật cản chân, nhưng chưa bao giờ bà nghĩ

đến việc vứt vật cản chân ấy.

Khi tìm được Giáo sư

Tăng, mẹ Tuần Tuần như vớ được ngọc, thế nhưng trước khi bước chân vào nhà họ

Tăng, sau khi hỏi về vấn đề cốt yếu nhất đối với gia đình là ai giữ tiền xong,

câu hỏi thứ hai bà hỏi đối phương xem liệu có chấp nhận Tuần Tuần không. Lòng

tham của bà khiến cho Giáo sư Tăng mắc bẫy, nhưng khi bà mang hy vọng phát tài

thì ngoài mong muốn về những năm tháng tuổi già có đủ cái ăn cái mặc, bà vẫn

không quên dành cho cô con gái bất hạnh của mình một món hồi môn.

Tuần Tuần biết, sau khi

Trì Trinh lt trn mọi việc ra, cô hoàn toàn thua, nhưng cô không thể làm liên

luỵ đến mẹ. Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu không thể đòi lại khoản tiền từ chỗ những kẻ

lừa gạt thì cô sẽ bán căn nhà mà Tạ Bằng Ninh để lại cho mình, tất nhiên số

tiền đó cũng chưa đủ, nhưng cô vẫn còn “quỹ không còn chút gì”. Cái quỹ dành

dụm suốt hơn hai mươi năm qua chẳng phải là để dành cho ngày hôm nay sao? Một ý

nghĩ sai lầm, thêm một sự lựa chọn sai lầm, kết quả là chẳng còn gì cả.

“Cô đang nghĩ gì vậy?”,

Trì Trinh khẽ hỏi. Sắc mặt của anh ta lúc này trông kém hơn, tinh thần cũng ủ

rũ. Nếu lúc trước sự khiêu khích của Tuần Tuần tạm thời khơi dậy tinh thần của

Trì Trinh, thì bây giờ những vết thương đã dần dần trở thành vấn đề quan tâm

lớn nhất của anh ta.

Tuần Tuần ăn xong chỗ

lương khô trong tay, trả lời bằng vẻ mặt lạnh tanh: “Không liên quan gì đến

anh”.

Dường như Trì Trinh cũng

đoán được tâm sự của cô, nên im lặng với vẻ không tự nhiên, một lát sau mới

chậm rãi nói: “Tôi cố ý giới thiệu Chu Thuỵ Sinh với mẹ cô, nhưng chuyện lừa mẹ

cô số tiền lớn ấy hoàn toàn không phải là ý của tôi, cô không được đổ oan cho

tôi… Mặc dù lúc mẹ cô hỏi vay tiền tôi cũng đoán được chút ít… Cô đừng nhìn tôi

bằng ánh mắt ấy, ai bảo mẹ cô hào phóng như vậy. Chu Thuỵ Sinh không phải là

người tốt, tôi đã nói ngay từ đầu rồi”.

“Bây giờ tôi không muốn

nghe những điều này.”

Dường như Trì Trinh không

nghe thấy những lời đó của Tuần Tuần, tiếp tục nói: “Tôi không biết mình là gì

trong lòng cô, có thể mất đi một người đàn ông mà mình không yêu không đau khổ

như tôi tưởng tượng, vì thế, tôi cảm thấy để cho cô bị thiệt thòi một chút về

mặt vật chất cũng không phải là chuyện xấu. Nếu đổi lại là cô, cô sẽ làm thế

nào?”.

“Đổi lại là tôi? Thế thì

chúng ta sẽ không hề quen biết, và cũng không rơi vào hoàn cảnh như bây giờ.”

Trì Trinh do dự một lát,

rồi mới nói một câu phải cố gắng lắm mới nghe ra, đó là “xin lỗi”, nhưng rồi

lại nhanh chóng giải thích, “Tôi nói xin lỗi vì là đã kéo cô xuống chứ không

phải là xin lỗi vì những việc trước đây. Hơn nữa, cô cũng đã đánh tôi rồi, tôi

không có nợ nần gì cô cả”.

Nói rồi Trì Trinh uể oải

nằm xuống, sắc mặt trắng bệch, môi thâm lại, thân nhiệt hạ xuống rất nhanh.

Điều mà Tuần Tuần không muốn thấy nhất đã xảy ra, mây đen trên trời ùn ùn kéo

đến, loáng cái bầu trời đã đen kịt, nhiệt độ cũng xuống rất thấp, xung quanh có

dấu hiệu sẽ đóng băng.

Trì Trinh chỉ cắn một

miếng lương khô rất nhỏ rồi để sang bên, Tuần Tuần dùng nước làm mềm nó rồi lấy

thìa đổ vào miệng Trì Trinh, “Nếu anh không chịu nạp một chút năng lượng, cẩn

thận kẻo mất mạng đấy. Đêm nay có khả năng sẽ có mưa đá”.

Mưa đá ở đây là những hạt

băng to bằng hạt ngô rơi xuống cùng với mưa, thường xảy ra vào những ngày giá

lạnh nhất. Ở một mức độ nào đó thì có thể nói, những đêm mưa ở phương Nam khốc

liệt không kém những ngày có tuyết lớn tại phương Bắc, hơi lạnh sẽ cùng với hơi

ẩm xuyên tận vào xương tuỷ, tim phổi, quần áo bình thường không thể chống chọi

nổi.

Tuần Tuần vừa nói xong

thì đã nghe thấy tiếng xào xạc từ cành cây trên đầu, âm thanh ấy đáng sợ hơn

tiếng mưa bình thường rất nhiều.

Trì Trinh cười đau khổ,

“Tôi không biết nên nói rằng cô dự liệu như thần hay nên nói mồm cô như mồm con

quạ nữa”.

Tuần Tuần đã mặc áo mưa

loại dùng một lần lên người và cho Trì Trinh, lá và cành cây bên cạnh tuy rất

nhiều nhưng đều ẩm ướt, không thể nào châm lửa được, cô đành lấy chiếc ga

giường duy nhất quấn lên người Trì Trinh để giữ ấm cho anh ta.

“Cô giỏi thật đấy, rốt

cuộc cô nhìn thấy dấu hiệu mưa đá tối hôm nay từ đâu vậy?”

Tuần Tuần đáp: “Từ chương

trình dự báo thời tiết”.

Trì Trinh cười, nhưng ý

thức của anh dần dần trở nên mơ hồ, cảm giác duy nhất mà Trì Trinh có lúc này

là lạnh, hình ảnh cuối cùng đi vào tiềm thức của anh là ánh sáng của bó đuốc,

rồi sau đó là tiếng người dồn dập. Anh rời khỏi một vòng tay, rồi được khênh

lên, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy một bàn tay khác không chịu buông ra.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.