Chương 27: Giấc mộng bên vách núi

Sơn trang Minh Đăng, nơi

hai người nghỉ lại là ngôi nhà chính trong khu nghỉ dưỡng lớn nhất trên Cốc Sơn

Dương. Khi làm thủ tục, Tuần Tuần không lấy gì làm ngạc nhiên khi Trì Trinh

luôn miệng tỏ ý xin lỗi với vẻ không thành khẩn rằng, sơn trang chỉ còn lại

đúng một phòng trống. Khi hỏi thăm người phục vụ, Tuần Tuần được biết rằng việc

thiếu phòng cho thuê là sự thực, nhưng nguyên nhân hoàn toàn không phải do

ngành du lịch phát triển như lời của Chu Thuỵ Sinh, mà là hàng năm, cứ đến mùa

khí hậu lạnh giá là lúc vắng khách du lịch, vì vậy sơn trang chỉ mở cửa đón

khách ở ngôi biệt thự sát vách núi, và chủ yếu là đón tiếp đoàn khách nhỏ là

những người yêu thích chụp ảnh, vì vậy số phòng dư ra chỉ còn rất ít, nhưng

phòng để dành cho hai người là phòng tươm tất nhất, rộng rãi và bố trí đẹp

nhất.

“Nếu cô thấy không yên

tâm về tôi thì có thể cân nhắc tới các ngôi nhà gỗ, mặc dù ở đó không có nước

nóng, không có máy sưởi, nhưng tôi đảm bảo chắc chắn sẽ có phòng trống…”, Trì

Trinh nói với vẻ rất hiểu người khác.

Tuần Tuần hỏi: “Anh có

đảm bảo rằng, nếu tôi đổi sang nhà gỗ rồi thì nửa đêm không nhìn thấy mặt anh

không?”.

Trì Trinh chỉ cười, không

trả lời.

Hệ thống lò sưởi trong

sơn trang cũng làm cho người ta thấy dễ chịu, Tuần Tuần đặt hành lý xuống, ngắm

nhìn căn phòng tiêu chuẩn hai người. Tuần Tuần đã hiểu ra, vì sao Chu Thuỵ Sinh

đã bị Trì Trinh nói cho gay gắt về chuyện đặt phòng cho hai người. Nếu theo

nguyện vọng chủ quan của Trì Trinh thì có lẽ trong phòng chỉ cần có một chiếc

giường nhỏ đủ cho hai người.

Trì Trinh tựa vào một

trong mấy chiếc giường, nhìn Tuần Tuần đi đi lại lại tìm kiếm thiết bị an toàn

trong phòng với vẻ thích thú.

“Triệu Tuần Tuần, khoá

của chiếc cửa ấy đủ chắc chắn chưa? Liệu có chống lại được với sự xâm nhập của

người ngoài hành tinh không?”

“… Cô chắc chắn rắng

chúng ta có khả năng bị các thợ chụp ảnh chụp trộm à?”

“Trong bồn tắm có điện

không?”

“Cô chỉ mang một chiếc ga

giường sạch, nếu chẳng may tôi bị nhiễm virus là như thế chẳng phải sẽ lây sang

cô sao?”

Tuần Tuần giả như không

nghe thấy những lời nói ấy của Trì Trinh, cứ việc mình mình làm. Trì Trinh cụt

hứng, bèn nhắc nhở với vẻ tốt bụng: “Còn ban công nữa, nếu chẳng may nửa đêm kẻ

trộm đột nhập vào thì gay go…”.

Mục tiêu tiếp theo của

Tuần Tuần đúng là ban công. Cô bước ra ngoài, nhìn ra ban công mà nhân viên

phục vụ nói rằng “phong cảnh đẹp tuyệt trần” bỗng thấy toát mồ hôi, nổi da gà.

Cô chắc chắn rằng sẽ chẳng có kẻ xấu nào trèo qua cửa sổ mà vào được vì ngôi

biệt thự sát vách núi này đúng là được xây dựa vào thế núi, nếu ai đó không

muốn sống nữa mà nhảy từ ban công xuống thì phía dưới sẽ là một vực sâu thăm

thẳm chờ đón. Mặc dù đã có hàng lan can kính bảo vệ nhưng Tuần Tuần vẫn bất

giác lùi về phía sau, rồi ngồi xuống chiếc giường cách xa chỗ ấy mà vẫn nơm nớp

lo sợ rằng móng của ngôi biệt thự này không chắc chắn, nếu không cẩn thận thì

tất cả sẽ đổ sụp đến một mảnh ngói cũng không còn.

Trì Trinh cười no xong

bèn kéo cô đứng dậy nói: “Còn lâu mới đến giờ ăn cơm, đi ra ngoài cùng tôi đi”.

Thấy Tuần Tuần có vẻ

không hào hứng, Trì Trinh bèn doạ, “Một mình cô ở lại trong này, cẩn thận kẻo

ngã xuống dưới thì đến cái đệm lưng cũng không có đâu”.

Tuần Tuần hầm hầm thay

quần áo rồi cùng Trì Trinh đi ra ngoài. Vào buổi trưa, tuy bên ngoài sơn trang

trời đã tạnh mưa nhưng bầu trời vẫn tối sầm như cũ, những đám mây dày che kín

cả bầu trời, thời tiết lạnh giá khiến mọi người đều cảm thấy ngột ngạt.

“Chúng ta đi về phía bên

này.” Trì Trinh chỉ vào con đường đá ở phía sau của sơn trang Minh Đăng nói,

“Tôi đã tới đây mấy lần rồi, phong cảnh hai bên con đường này rất đẹp”.

Tuần Tuần kéo cổ áo, đi

theo Trì Trinh. Trì Trinh vừa đi vừa ngắm Tuần Tuần rồi tắc lưỡi khen, “Triệu

Tuần Tuần, cô có cả áo tránh gió hãng Arc’teryx cơ à? Tôi thực sự muốn biết

trong túi của cô còn có những thứ gì mà tôi không thể nghĩ ra được”.

Cũng không trách con mắt

soi mói của Trì Trinh được, bởi vì nhìn Tuần Tuần chẳng có vẻ gì là một người

yêu thích những hoạt động ngoài trời nhưng mọi thứ trên người cô quả là không

xoàng, những nhà leo đỉnh Everest cũng không dám cười cô là không chuyên

nghiệp. Với thói quen luôn tính toán kỹ lưỡng cẩn thận của một người làm công

tác tài vụ, cô không bao giờ dễ dàng đầu tư vào những chỗ không cần thiết.

Nhưng rồi Trì Trinh lập

tức hiểu ra ý đồ của cô.

“Đây là một trong những

thứ mà cô chuẩn bị để đối phó với việc trái đất bị huỷ diệt, băng tan phải

không?”

Không trả lời có nghĩa là

Trì Trinh đã đoán đúng, Trì Trinh không nén được bật cười, “Cô đã dùng tất cả

những thứ đó, tôi cảm thấy rất vinh hạnh”.

Trước sự trêu trọc của

Trì Trinh, Tuần Tuần đỏ mặt, rồi đáp lại với vẻ lãnh đạm: “Không cần phải khách

sáo”.

Suốt dọc đường hầu như

Trì Trinh không ngớt cười. Cứ thế đoạn đường hai người đi được cũng khá xa. Con

đường đá này rất dài, trông giống như một con bạch xà len lỏi giữa thảm cỏ

xanh. Lúc đầu họ còn gặp một vài du khách tản bộ quay về, càng đi sâu vào bên

trong, người càng thưa thớt, chỉ còn nghe thấy tiếng gió vi vút qua những khóm

cây tùng.

“Nhanh chân lên chút đi,

cẩn thận kẻo không theo kịp lại bị người rừng bắt đi đấy”, Trì Trinh thấy bước

chân của Tuần Tuần mỗi lúc một do dự, bèn bước lên mấy bước và lên tiếng dọa.

Lúc đó họ vừa tới trước

một đầm nước xanh biếc, vách đá bên cạnh có khắc hai chữ Dược Trì, phía trên

đầm có dựng một cây cầu đôi bằng gỗ nhỏ hẹp, trên đó phủ một lớp rêu xanh. Nơi

đây như một đường ranh giới giữa hai khu thắng cảnh, con đường phía bên kia cầu

càng vươn xa về phía rừng sâu hơn.

Nghe thấy Trì Trinh doạ

như vậy, Tuần Tuần dừng ngay bước chân và định tìm đường quay về.

“Tôi thực sự không hiểu

anh đưa tôi tới nơi này làm gì?”, Tuần Tuần lẩm bẩm.

Trì Trinh cười: “Tất

nhiên là lừa cô vào rừng sâu để cướp của, giở trò rồi”.

Tuần Tuần không hề cảm

thấy buồn cười, chăm chú nhìn Trì Trinh một lát, quay đầu đi ngược trở về. Lúc

ấy Trì Trinh mới túm chặt lấy cổ tay của cô.

“Cô tưởng thật à?”

“Anh vẫn chưa nói lý do

đưa tôi lên núi là gì? Nếu còn cứ nói linh tinh nữa là tôi lập tức xuống núi

đấy.”

Trì Trinh cúi đầu nhìn

cô, dường như để đoán mức độ chân thực trong câu nói ấy của Tuần Tuần.

“Cô sợ, thế thì tại sao

còn đồng ý theo tôi tới đây?”

Đó cũng là câu hỏi mà

Tuần Tuần cứ tự hỏi mình. Cô biết Trì Trinh là một người nhìn thì tưởng rằng

coi trời bằng vung, nhưng hễ làm việc gì thì cũng đều có mục đích rất rõ ràng.

Tuần Tuần đã do dự cân nhắc, nhưng rồi cuối cùng vẫn quyết định lựa chọn lên

núi với Trì Trinh, không chỉ là để tìm lời giải đáp cho những thắc mắc trong

lòng, mà cái chính là vì cô ngạc nhiên khi thấy mình đã đặt cược rất nhiều

trong ván bài này, rút lui trong sự bảo toàn nguyên vẹn dường như trở thành

điều không tưởng, nên ngoài việc dùng nốt những quân bài cuối cùng để giành lấy

phần thắng ra, cô không còn sự lựa chọn nào khác.

Trì Trinh đưa bàn tay

lạnh như nước đá lên chạm vào má của Tuần Tuần, mặc dù mặt cô cũng lạnh tê

cứng, nhưng cô vẫn bất giác lùi lại.

“Nhìn cô kìa, mặt biến

sắc cả rồi.” Trì Trinh vẫn cười, nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước, “Nói cho

cô biết cũng được rồi. Tôi đưa cô lên đây, vì tro cốt của mẹ tôi đặt trong một

ngôi miếu trên núi này.”

“Huyền Chân Các à?”

“Cô nói chưa từng tới nơi

này cơ mà?”

Tuần Tuần chưa tới, nhưng

hồi cha cô còn sống ông suốt ngày mượn thần mượn thánh, tự xưng là

đệ tử của Thái Ất Chân Nhân27, tuy

chẳng phải là truyền đạo chân chính nhưng cũng đã từng mở lều xem bói ở Huyền

Chân Các.

“Tôi lên mạng xem về các

tuyến du lịch”, Tuần Tuần đi chậm lại, rồi nói vẻ do dự, “Trì Trinh, mẹ anh qua

đời là vì sao?”.

“Bị bệnh, ung thư gan, từ

lúc phát bệnh cho đến khi qua đời chưa đầy nửa năm.” Trì Trinh nói, “Sao cô lại

ngây người ra thế? Đối với một số người thì sống là một nỗi khổ, chỉ có ra đi

thì mới được giải thoát. Tuần Tuần, cô không phải nghĩ nhiều thế đâu, chẳng qua

tôi hy vọng để mẹ tôi được biết, người con gái mà con trai bà yêu là người như

thế nào”.

Tuần Tuần bị Trì Trinh

dẫn lên cầu mà vẫn không hay biết. Nước dưới suối sâu ngưng kết lại khiến Tuần

Tuần cảm thấy căng thẳng.

“Cô đừng nhìn xuống phía

dưới”, Trì Trinh cảm giác thấy bàn tay nắm chặt của Tuần Tuần, vội an ủi.

Tuần Tuần gật đầu, bước

đi càng thận trọng hơn, lớp rêu trên cầu có phần hơi trơn, bước chân càng nặng

thì càng dễ bị trượt, bước chân của Tuần Tuần không vững, người nghiêng ngả,

Trì Trinh vội vàng giữ chặt lấy cô.

“Anh khiến tôi thấy căng

thẳng.”

Tuần Tuần cười xấu hổ.

Trong cơn hốt hoảng, cô bất giác nhìn xuống dưới chân, sự lay động của cây cầu

khiến cho nước trên mặt suối gợn sóng lăn tăn, bóng hai người trên mặt nước

trông rất gần, chỉ có điều khuôn mặt không rõ.

Sau khi đặt chân lên mặt

đất, Tuần Tuần mới nghĩ đến câu hỏi: “Bây giờ chúng ta tới Huyền Chân Các à?”.

Trì Trinh đáp: “Không

vội, Huyền Chân Các ở một quả núi khác, ngày mai chúng ta sẽ đi, hôm nay chỉ đi

dạo một chút thôi. Tôi nhớ ở phía trước có một thác nước rất đẹp”.

Sau khi qua cầu, họ đi

tiếp trên con đường nhỏ dưới tán cây rồi sau đó rõ một cái và nhanh chóng tới

một ngã ba đường. Những dòng chữ viết trên các tấm gỗ chỉ đường cũ kỹ đã bị mờ,

chỉ có thể luận ra rằng đi theo tay trái sẽ là “Thác… Vân”, còn bên phải không

biết chỉ hướng đi về đâu.

“Đi thôi.” Trì Trinh

không để cho Tuần Tuần tự đi, mà nắm lấy tay cô tiếp tục đi về hướng thác nước

bên trái.

Nhưng Tuần Tuần không

nhúc nhích. Cô do dự một lát, chỉ về một hướng khác, nói với Trì Trinh: “Thác

nước mùa đông thì có gì đáng xem, hay là chúng ta đi sang phía bên phải?”

Trì Trinh rất lấy làm

ngạc nhiên: “Tôi nói để cô rõ, bên ấy tôi chưa tới bao giờ, ai biết được rằng

bên ấy có đường đi hay toàn là vách núi?”.

“Vì thế phải đi sang đó

xem thử.”

“Cô bỗng lấy đâu ra tinh

thần mạo hiểm ấy thế?”

“Vừa mới đây thôi”, Tuần

Tuần cười thành tiếng.

Trì Trinh bước những bước

rất rộng, giữ thói quen đi đằng trước vài bước khiến cho tay hai người nắm tay

nhau gần như trở thành một đường thẳng, nhưng rồi lại sợ Tuần Tuần không theo

kịp nên thỉnh thoảng bước chậm lại chờ cô. Tuần Tuần đi theo Trì Trinh về hướng

mà hai người chưa biết, mắt cô nhìn theo phía sau Trì Trinh, dường như đang kiểm

tra lại trí nhớ của mình.

Trì Trinh là ai?

Nơi mà Trì Trinh từng

bước dắt cô đi rốt cuộc là chuyện cổ tích trong hiện thực hay chỉ là những lời

nói dối?

Tin tưởng vào Trì Trinh.

Không nên tin tưởng vào anh ta. Mỗi bước đi Tuần Tuần lại nhủ thầm trong lòng,

giống như một cô gái bói hoa với câu hỏi “anh ta có yêu mình không?”.

Nếu khi xuất hiện tấm

biển chỉ đường tiếp theo, cuối đường vẫn còn đường đi, như vậy cô sẽ tin vào

tất cả những lời Trì Trinh nói.

Cô nóng lòng muốn biết

đón chờ cô ở phía trước sẽ là điều gì, như đang khao khát điều kỳ diệu của số

phận ấy.

Con đường ấy đã đi tới

điểm cuối nhanh chóng hơn cô tưởng, trước mắt hai người là khoảng không rộng

mênh mông.

Cuối con đường là mê cung

tạo bởi bụi cây.

Mỗi một người hồi còn nhỏ

đều đã đi qua những mê cung, bạn biết rõ nhất định sẽ có một con đường dẫn tới

bên kia, nhưng khi đứng ở cửa vào thì không thể biết rằng con đường ấy ở đâu.

Trì Trinh và Tuần Tuần

đều không ngờ được ở một góc hẻo lánh như thế mà lại ẩn giấu một nơi đẹp như

vậy. Nhìn từ bên ngoài, mê cung là một phương trận hơn một trăm mét, được vây

quanh bằng những khóm cây bụi, ở giữa dựng một đài bằng tre để mọi người trèo

lên quan sát phương trận. Lúc đó đã có mấy du khách đến sớm đang dựng chân giá

chụp ảnh ở trên đài, trong mê cung có mấy tốp người đang mò mẫm.

Trì Trinh dẫn Tuần Tuần

bước vào, hai bên trái phải đều là những con đường giống hệt nhau.

“Hay là chúng ta mỗi

người đi một bên xem ai đến đài ở giữa trước?”, Trì Trinh chợt nảy ra một ý,

thấy Tuần Tuần không phản đối bèn buông tay cô ra, hai người đi về hai hướng

ngược nhau.

Tuần Tuần đi men theo con

đường về phía trước dựa vào trực giác, một lát sau quay đầu lại chỉ nhìn thấy

Trì Trinh thấp thoáng giữa các bụi cây cách chỗ cô khoảng mười mấy mét. Tuần

Tuần vòng bên trái rồi lại vòng bên phải, không cẩn thận đi vào một ngõ cụt,

phí công đi mất một đoạng đường, đành tiu nghỉu quay đầu trở lại.

Trì Trinh thấy mình thuận

lợi hơn, nên thỉnh thoảng lại cười, gọi cô, rồi đưa tay vẫy vẫy. Khi Tuần Tuần

gặp phải một ngõ cụt lần thứ hai, cô đang cân nhắc xem có nên đánh dấu những

đoạn đường mà mình đã đi qua hay không, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên

mình ở phía trước, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy đối thủ của mình đứng ung dung

trên đài ở giữa, miệng nở nụ cười của kẻ chiến thắng với cô. Sự thắng bại nhiều

khi phần lớn được quyết định bởi con đường lựa chọn lúc đầu có đúng hay không,

trong quá trình không ngừng quay đầu đi trở lại con đường cũ, cô càng ngày càng

cách xa mục đích lúc đầu.

“Triệu Tuần Tuần, cô đúng

là người không biết chọn đường đi.”

Trì Trinh nhìn thấy Tuần

Tuần vẫn ngược xuôi, không nén được cười và thúc giục. Lúc này Trì Trinh đã

thoát khỏi mê trận, đứng trên đài cao, vì thế tất cả những gì ở phía dưới đều

rõ mồn một.

Nghe tiếng cười chế nhạo

của Trì Trinh, Tuần Tuần càng trở nên nôn nóng. Mê cung này nói rằng khó thì

khó, nhưng nếu mà bị sa vào bên trong thì để lập tức tìm được đường ra cũng

không phải là việc dễ dàng. Dường như Tuần Tuần đã chọn con đường sai lầm nhất,

đi thế nào cũng không đúng, định quay đầu lại thì lại phát hiện ra đường đi

không dễ dàng như lúc đến.

Mấy du khách đến mê cung

trước cũng đã lần lượt trèo lên đài, có người tốt bụng đã kêu lên chỉ đường cho

Tuần Tuần, nhưng có điều cách thức lại chưa đúng, vì thế Tuần Tuần vẫn cứ quay

đi quay lại ở bên trong.

Thời tiết vẫn chưa có dấu

hiện chuyển biến tốt đẹp, mây dường như càng nặng và dày hơn, nhiệt độ có vẻ

như cũng mỗi lúc một hạ. Tuần Tuần thấy bốn phía đều là vách, bất lực đưa tay

về phía Trì Trinh làm hiệu tuyên bố đầu hàng. Trì Trinh cười chán, thấy không

thể tiếp tục đứng nhìn được nữa, bèn trở lại mê cung, định đưa Tuần Tuần ra.

Đúng lúc đó, một tia chớp

rạch ngang khoảng trời bên núi, một vài nữ sinh nhát gan đứng trên đài kếu rú

lên, xem ra, một trận mưa lớn sắp bắt đầu.

Những du khách vừa rồi

mới còn đứng ngắm cảnh trên cao vội chạy toán loạn, mấy người thích chụp ảnh

cũng cuống cuồng thu xếp giá chụp. Cơn mưa ở rừng núi đến rất nhanh, những cơn

gió cũng thổi khiến bước chân người xiêu vẹo, nếu để cho cả người bị ướt đầm hẳn

là một chuyện rất khó chịu.

Lúc này trong mê cung

bỗng nhộn nhịp hẳn lên, chỉ có một mình Tuần Tuần là mặt vẫn hướng về giữa, còn

lại những người khác thì đều chạy về hướng cửa ra, nhưng khi người trong mê

cung tăng lên thì cũng khiến cho tình hình bên trong thêm rối, chẳng khác gì

một đám nhặng không đầu chạy lung tung, cửa ra vì thế càng trở thành nơi có thể

nhìn nhưng không thể tới được.

Ánh chớp cuối chân trời

cứ nối tiếp nhau, Trì Trinh cố gắng đi về phía Tuần Tuần.

“Cô đừng có nhúc nhích,

cô càng đi thì tôi càng không tìm thấy cô.” Tiếng người ồn ào xung quanh khiến

Trì Trinh càng sốt ruột. Trời mỗi ngày một tối, màu xanh trải dài tít tắp gần

như đã hoà lẫn với màu sẫm của bầu trời, tạo thành một thứ màu nguyên thuỷ,

trang nghiêm, bước chân và bàn tay chạm vào cây cỏ của những người đi qua tạo

thành tiếng xào xạc.

Tuần Tuần vốn định đứng

nguyên tại chỗ để chờ, nhưng khi Trì Trinh cố tìm cách đi về phía cô, Tuần Tuần

bất chợt cũng muốn trở lại bên cạnh Trì Trinh. Cũng không hiểu vì sao mọi người

đều tìm cách để mau chóng thoát thân khỏi mê cung, còn mục đích của hai người

lại là tìm đến bên nhau, cửa ra trong lúc này không còn quan trọng nữa.

Khi giữa hai người chỉ

còn cách một dải ngăn cách bằng bụi cây, đưa tay ra là có thể chạm vào người

nhau, vị trí của Trì Trinh cách cửa không xa, nhưng Tuần Tuần vẫn phải đi vòng

mấy đoạn mới tới được bên cạnh anh.

“Làm cái gì thế?”, Trì

Trinh bất lực và bực mình.

Tán cây lúp xúp cao

khoảng một mét rưỡi, phía dưới là bệ cậy được xây bằng gạch, Tuần Tuần vít lấy

mấy cành cây, đứng trên bệ ngước nhìn qua, nói với vẻ mơ hồ: “Tôi cũng không

biết vì sao nữa…”.

Những lời nói đó của cô

bị bỏ lửng, mấy câu còn lại trở thành những âm thanh không rõ ràng. Trì Trinh

kéo cô về phía mình qua bụi cây, những giọt nước đọng trên lá cây bị gạt xuống.

Sau một chút mơ màng cực

kỳ ngắn ngủi, Tuần Tuần nhanh chóng kiễng chân lên vươn tay ra ôm lấy cổ Trì

Trinh, trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Họ chưa từng trải qua sự gấp gáp như thế

này bao giờ, và không biết thời gian từng bị bỏ phía là vì sự xuất hiện của

giây phút này. Những lời Trì Trinh nói ra có thể có những lời là thật, và cũng

có những lời là nói dối, nhưng cô bằng lòng đổi tất cả lý trí để lấy sự ấm áp

có thể chạm vào được trong giây phút này.

Chặng đường trở về trong

ký ức của Tuần Tuần chỉ còn là sự vội vã vụt qua, con đường đá trắng, cây cầu

lắc lư, con đường tắt giữa những lùm cây xanh và cả hành lang dài trải thảm màu

đỏ của biệt thự… Tất cả như những cảnh tượng như đoạn phim nhanh chóng tua qua.

Cô chỉ nhớ rằng, họ đã chạy về đến phòng trước khi cơn mưa ập xuống, nhớ chiếc

rèm cửa mà cô vừa kéo kín lại lập tức bị Trì Trinh mở tung ra. Tuần Tuần nằm

ngửa trên chiếc giường màu trắng ở gần ban công, từ đó cô nhìn thấy cả một

khoảng trời rộng, phủ lên người cô, ngoài cơ thể của Trì Trinh còn có cả những

làn mây cụm lại rồi lại tan ra trên đỉnh núi xa xa.

Đám mây màu đen trông

thật dữ tơn, lúc trông giống như một con ngựa vuột dây cương, lúc lại giống như

con hổ xuống núi, có lúc cô lại cảm thấy chúng không giống bất cứ một vật gì,

mà giống với một Tuần Tuần xa lạ.

Có lẽ sự g*** h*p lúc này

đã phải trải qua sự chờ đợi quá lâu, vì thế động tác của Trì Trinh không hề nhẹ

nhàng chút nào, khi trên người Tuần Tuần không một mảnh vải, thì trên người Trì

Trinh chỉ là một chiếc sơ mi cởi dở chừng, sự chênh lệch rõ rệt khiến Tuần Tuần

trong cơn hoảng hốt không biết giấu người vào đâu. Trì Trinh được thoả mãn cơn

khao khát trước một Tuần Tuần không thể tiếp tục dùng lớp vỏ ngoài che dấu bản

thân, bèn ghé miệng vào tai Tuần Tuần thì thầm: “Tôi hơn hẳn Tạ Bằng Ninh

chứ?”.

Lúc đầu Tuần Tuần chỉ

nhắm mắt không trả lời, nhưng khi bị dồn đến điểm gay cấn, quên mất cả cân

nhắc, thỏ thẻ rằng: “Anh chỉ biết so sánh với anh ấy sao?”.

“Ồ, tôi không biết lại

còn có người khác nữa.” Trì Trinh tỏ vẻ tò mò đặc biệt, tiếp tục hỏi, “Vậy, tôi

cũng hơn ‘người ấy’ chứ?”.

Cơ thể của ‘người ấy’

cũng gắn chặt với Tuần Tuần trong tư thế này, ‘người ấy’ cũng có một cơ thể trẻ

trung, mái tóc ướt đẫm mồ hôi và đôi chân đầy sức mạnh, ‘người ấy’ đã cho cô

cảm giác đau lạ lùng và cả mùi vị của dc vng trong trắng, tuy nhiên, ‘người

ấy’ chỉ là một giấc mộng của Tuần Tuần. Ánh chớp ngoài trời nhức mắt, và cũng

phá rách vỏ ngoài của giấc mộng, những dòng ký ức trào ra như dòng nước bạc,

Tuần Tuần cảm thấy đến cả ánh đèn màu vàng cam và sự run rẩy sửng sốt của đám

mây cũng vô cùng quen thuộc.

Tuần Tuần không biết là

mình đã tỉnh lại rồi hay tiếp tục chìm vào một giấc mộng sâu hơn nữa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.