Chương 2: Tàu hỏa màu da

Thiệu Giai Thuyên chạy ra

đón, trịnh trọng giới thiệu vị hôn phu của mình cho mọi người. Xem ra, hầu hết

mọi người có mặt ở đó đều tỏ ra khá hài lòng với chàng trai sắp trở thành chồng

của Thiệu Giai Thuyên. Trì Trinh cũng lập tức bỏ vẻ hóm hỉnh lúc ở sân bay, trở

thành một con người rất lễ độ, vừa thông minh lại vừa khiêm tốn, nói năng đâu

ra đấy, tuy còn trẻ nhưng tỏ ra là người rất hiểu biết, khiến cho tất cả họ

hàng là phụ nữ ở đó đều rất thích. Nhất là bà ngoại của Tạ Bằng Ninh, ngay lập

tức tỏ rõ thái độ coi Trì Trinh là con cháu trong nhà. Lúc đó Triệu Tuần Tuần

cũng mới được biết, tuy Thiệu Giai Thuyên và Tạ Bằng Ninh chỉ là họ xa, nhưng

hai người rất thân thiết với nhau, họ đã cùng lớn lên bên nhau nhiều năm dưới

sự chăm sóc của bà ngoại Tạ Bằng Ninh.

Khi ấy, nét mặt của Thiệu

Giai Thuyên rất tươi vui, Trì Trinh gỡ xương cá cho cô, còn cô thì bóc tôm cho

anh, trông họ đúng là một cặp trời sinh. Triệu Tuần Tuần nhìn sang thì thấy nét

mặt của mẹ chồng cô cũng rất vui. Có lẽ vì bị cảnh tượng thân thiết vui vẻ ấy

tác động đến, mà người luôn coi việc gắp thức ăn cho người khác là mất vệ sinh

như Tạ Bằng Ninh cũng gắp một miếng thịt cho vào bát của Triệu Tuần Tuần, mặc

dù cô vốn không thích cánh gà.

Vì bữa tiệc đã gần đến

hồi kết thúc, vả lại một số người bà con phải ra về cho kịp chuyến xe, nên Trì

Trinh và Triệu Tuần Tuần cũng phải vội nhét cho no bụng. Là người đứng ra tổ

chức nên bố mẹ và vợ chồng Tạ Bằng Ninh ra tiễn các bậc bề trên cùng họ hàng ra

về. Xong việc, Tạ Bằng Ninh bảo bố mẹ về nghỉ trước, còn anh sẽ đưa Giai Thuyên

và Trì Trinh tới khách sạn đã đặt trước rồi về sau.

Không ngờ mẹ của Bằng

Ninh, một người quen ngủ sớm lại nói rằng, đã lâu không gặp cô em họ nên bảo

Thiệu Giai Thuyên lên xe của cha Bằng Ninh lái để chuyện trò thêm một lát, tiện

đường hai ông bà đưa Giai Thuyên đến khách sạn. Để không phải ngồi quá chật,

Trì Trinh tạm thời ngồi xe của hai vợ chồng Bằng Ninh.

Triệu Tuần Tuần thấy

chồng hơi nhíu mày, nhưng không nói gì. Cả đoàn người vừa đi vừa nói chuyện rôm

rả, rồi sau đó ai vào chỗ nấy.

Khách sạn cách đó không

bao xa, chỉ mấy phút là tới nơi. Mẹ của Tạ Bằng Ninh nói chuyện với Giai Thuyên

rất vui, tay cầm chìa khóa phòng, rồi cứ một mực đưa cô lên tận nơi và nói vào

đó ngồi chơi một lúc rồi mới về.

Vợ chồng Tạ Bằng Ninh và

Trì Trinh lùi lại ở phía sau. Trước khi bước vào thang máy, Trì Trinh như chợt

nhớ ra điều gì đó, hỏi Bằng Ninh xem xung quanh có siêu thị hoặc khách sạn nào

có quy mô lớn một chút không. Vì hành lý của anh vẫn chưa tìm thấy, điều đó

cũng có nghĩa là tất cả những đồ mang theo bao gồm cả đồ tắm giặt đều không có,

anh phải tìm nơi nào mua dùng tạm.

Mặc dù khu vực này cách

khu nhà ở của họ không xa, nhưng vì có Triệu Tuần Tuần luôn lo tươm tất mọi

chuyện trong nhà, Bằng Ninh không bao giờ quan tâm đến những chuyện ấy, nên

ngay một lúc không biết phải trả lời Trì Trinh như thế nào, đành đưa mắt sang

nhìn vợ vốn vẫn đang ngồi im lặng, coi như không biết chuyện giữa hai người.

“Dạ, gì cơ?” Triệu Tuần

Tuần như sực tỉnh, đưa tay chỉ về phía xa, “Ra khỏi khách sạn, rẽ tay phải, qua

một ngã tư là tới chợ. Không biết chú định mua những gì, nếu chỉ là những đồ

dùng cá nhân hàng ngày thì có đủ. Gần thôi, đi mấy phút là tới”.

“Rẽ về bên phải, qua một

ngã tư đèn đỏ, là bên phải khi tới khách sạn, hay là bên phải từ khách sạn

ra?”, Trì Trinh hỏi tiếp.

Tạ Bằng Ninh đưa mắt nhìn

túi hành lý đang cầm giúp Giai Thuyên trong tay, rồi quay sang nói với vợ “Tuần Tuần, để anh đưa hành lý lên rồi xem bố mẹ có việc gì sai bảo nữa không,

còn em đưa Trì Trinh đi mua đi, phụ nữ dù sao cũng thạo việc đó, hơn nữa em

cũng biết đường…”.

Triệu Tuần Tuần do dự đưa

ra đề nghị: “Hay là để cô Giai Thuyên nói chuyện với bố mẹ xong thì hai người

cùng đi”.

“Không biết bố mẹ nói

chuyện đến lúc nào đâu, anh sợ khi ấy thì muộn rồi không mua được nữa. Được

rồi, nghe lời anh đi, hai người đi nhanh rồi về nhanh.”

Rồi không chờ Triệu Tuần

Tuần trả lời, Tạ Bằng Ninh lập tức bước vào trong thang máy.

“Rất xin lỗi, lại làm

phiền cô”, Trì Trinh nói, vẻ mặt áy náy.

Triệu Tuần Tuần định đáp

một câu khách sáo, nhưng nhận thấy câu “không có gì” nói ra thật khó khăn. Đúng

là chàng trai này thật lắm chuyện và phiền phức, nhưng điều khiến cô thấy bất

an nhất lại là việc cô dự cảm còn có những phiền phức lớn hơn nữa đang chờ đón

mình.

“Chẳng phải là anh đã

từng sống ở thành phố này rồi sao?”, Triệu Tuần Tuần nói, mắt liếc nhìn Trì

Trinh một cái. Cô lờ mờ ý thức rằng, lịch sự và khách khí với người này chẳng

có tác dụng gì.

Một chiếc taxi nhìn thấy

cánh tay vẫy của Triệu Tuần Tuần liền đỗ lại ngay bên cạnh.

“Vừa rồi cô nói là rất

gần cơ mà, chỉ đi mấy bước là tới, vậy gọi taxi mà làm gì?” Trì Trinh ra hiệu

cho lái xe taxi rời đi, rồi mới trả lời Triệu Tuần Tuần, “Tôi đã ở đây năm năm,

nhưng đã rời khỏi đây được ba năm rồi”.

Triệu Tuần Tuần đưa mắt

nhìn về chiếc đèn đỏ ở phía xa, trong lòng thấy rất phức tạp, miệng hỏi: “Năm

nay anh bao nhiêu tuổi?”.

“Hai mươi nhăm.”

Quả nhiên là một chàng

trai trẻ chưa hết lông tơ, lần đầu tiên Triệu Tuần Tuần thấy tuổi tác cũng có

thể mang lại cho mình cảm giác vượt trội, cô trở thành người lớn kinh nghiệm

sống phong phú, có thể ở phía trên cúi nhìn xuống Trì Trinh ở phía dưới. “Ba

năm trước chắc là anh vẫn đang học đại học nhỉ? Lúc đó tôi đã đi làm được ba

năm rồi”.

“Năm thứ tư, đang chuẩn

bị tốt nghiệp đại học.”

“Vì tốt nghiệp nên tới

Thượng Hải ư?”

“Cũng không phải như vậy,

vì lúc đó nhà tôi xảy ra một chút chuyện, bản thân tôi cũng gặp một số vấn đề.”

Trì Trinh nãy giờ luôn quan sát dòng xe bỗng nhìn thẳng vào Triệu Tuần Tuần.

“Vấn đề của bản thân chắc

là thất tình chứ gì?”, Triệu Tuần Tuần nhếch môi.

“Cô cũng biết à?”, Trì

Trinh hỏi.

“Vấn đề lớn nhất mà những

người trong độ tuổi hai mươi hai gặp phải, nếu đã không phải vấn đề gia đình,

thì ngoài chuyện tình cảm, chỉ có thể là bị tổn thương về xc tht, mắc bệnh

hiểm nghèo. Nhìn anh chân tay đầy đủ, cũng không có dấu hiệu đã từng bị bệnh

nặng thì có thể thấy, phần nhiều là thất tình.”

“Cô giống hệt một phù

thủy.”

Triệu Tuần Tuần nói: “Cha

tôi là một thầy phù thủy, thành nghề hẳn hoi”.

“Có thật không?” Trì

Trinh cười thành tiếng, “Việc cô suy đoán như thần là di truyền từ ông ấy à?”.

Triệu Tuần Tuần cũng

cười, “Cái gì mà suy đoán như thần, tôi nhớ những chuyện mà cha tôi tiên đoán

là xấu thì rất ứng nghiệm, còn chuyện tốt thì lại rất ít. Duy có một lần, ông

nói có một vị thần nói với ông rằng, về già ông sẽ rất giàu sang, kết quả là

mấy năm trước ông lừa được một món tiền của một người ngốc nghếch, nhưng cầm

tiền chưa kịp ấm tay thì trong một lần đi uống rượu ông đã gặp tai nạn qua đời.

Lúc ông chết thì đúng là sang thật, so với cả cuộc đời của ông thì quả là như

vậy, chỉ có điều, những năm cuối đời của ông kết thúc quá nhanh”.

Trì Trinh quan sát vẻ mặt

của Triệu Tuần Tuần, thấy cô không có vẻ gì là đau xót, mới tiếp tục nói: “Vậy

khoản tiền ấy cuối cùng để lại cho cô chứ?”.

“Vâng. Nhưng những đồng

tiền không chính đáng không phải là thứ tốt, dễ đến thì cũng dễ đi, tôi đã tiêu

hết chúng mà chẳng biết là vào những việc gì nữa”, Triệu Tuần Tuần nói.

Trì Trinh tiếp lời: “Điều

này không giống với con người cô”.

Triệu Tuần Tuần ngây

người, phì cười: “Anh biết thế nào thì giống tôi?”.

Vừa nói hai người vừa

cùng bước một bước dài, vì ở đó có một chiếc cống có nắp đậy. Từ trước đến nay

Triệu Tuần Tuần luôn rất chú ý tránh những mối nguy hiểm tiềm ẩn ấy, cô không

bao giờ cho phép mình đứng ở những nơi nguy hiểm lúc nào cũng như có mồi lửa

treo trên đầu, nhưng không ngờ rằng, chàng trai trẻ nhìn rất có ý chí này lại

có động tác tránh mối nguy hiểm rất bản năng như vậy.

“Ba năm trước, sau khi

rời khỏi đây anh tới ngay Thượng Hải à?”

Trì Trình lắc đầu, “Tôi

ra nước ngoài hơn hai năm, sau đó mới tới Thượng Hải”.

“Tôi hiểu rồi”, Triệu

Tuần Tuần nói. Lúc nãy trong bàn tiệc cô đã nghe thấy ai đó nói rằng, nhà của

Trì Trinh rất giàu, anh ta đảm đương một chức vụ rất quan trọng trong công ty

của gia đình, có thể coi là tuổi trẻ tài cao, rất xứng đôi với Thiệu Giai

Thuyên.

“Tôi thấy chưa hẳn là cô

đã hiểu.” Trì Trình đưa chân đá một phiến lá rơi trên đường, “Cha tôi lấy người

khác, trước đó tôi ở với mẹ, sau khi bà mất thì tôi mới về ở với cha. Cha tôi

tuy giàu có, nhưng đều phải dựa vào nhà của mẹ kế tôi. Ngoài ra họ còn có chung

với nhau một con trai và một con gái. Sở dĩ tôi ở nước ngoài hai năm, không

phải là để học hành, mà là vì cha tôi sợ mẹ kế sẽ không chấp nhận tôi nên đã

gửi tôi đi”.

Triệu Tuần Tuần gật đầu,

thực ra cô rất hiểu. Cô là người từng trải qua cuộc sống trong gia đình rổ rá

cạp lại, mười bốn tuổi cô cùng mẹ đến sống trong gia đình họ Tăng. Tuy không

phải lo đến cái ăn cái mặc, nhưng chưa khi nào cô thấy trong lòng được bình

yên, chỉ có điều cô không có ý định nói chuyện đó với người bà con xa xôi này

mà thôi.

“Thế còn cô? Ba năm trước

cô làm gì?”, Ánh mắt của Trì Trinh dừng lại trên người cô.

“Bỏ việc, lấy chồng.”

“Vì sao?”

“Chẳng vì sao cả.”

Triệu Tuần Tuần không

biết trên đời này có bao nhiêu người giống cô, từ nhỏ chăm chỉ cố gắng học

hành, kết quả luôn rất tốt, nhưng chưa hẳn là vì lòng ham mê tri thức. Sau khi

tốt nghiệp, công việc tạm ổn, cuộc sống đầy đủ, chưa bao giờ có ý định cạnh

tranh đấu đá với ai. Đến tuổi có thể lấy chồng thì lấy được người mà trong con

mắt của mọi người là người đàn ông khá ưu tú, cuộc hôn nhân thế là rất mãn

nguyện, tuy chưa hề trải qua tình yêu say đắm. Con người ta, sống cũng chỉ là

để đi dần tới cái chết, vì vậy khi lựa chọn con đường bình thường nhất sẽ làm

cho họ cảm thấy yên lòng hơn, dù là không có gì, thì kết cục cũng như nhau mà

thôi. Hồi ấy, cô làm kế toán cho một doanh nghiệp khá có tiếng tăm, công việc

được cho là “đang lên hương” ấy khiến cho gia đình nhà họ Tạ càng ưa cô hơn.

Sau đám cưới, Tạ Bằng Ninh muốn cô ở nhà làm hậu phương vững chắc cho anh. Lúc

đầu thì cô cũng không muốn, không phải vì cô yêu quý công việc mà vì cô không

muốn mất đường rút lui, mãi cho đến khi cô nhận thấy, nếu cứ từ chối như thế sẽ

có nguy cơ ảnh hưởng tới sự vững chắc của cuộc hôn nhân, thêm vào đó Tạ Bằng

Ninh còn chủ động đưa ra đề nghị rằng hằng tháng sẽ gửi vào tài khoản của cô số

tiền không ít hơn thu nhập trước đó của cô, cô mới đồng ý. Thực sự rất tầm

thường. Triệu Tuần Tuần không phải là người mê tiền, nhưng cô yêu thích sự ổn

định, yên bình. Sự vững chắc về kinh tế là điều kiện cần thiết không thể thiếu,

về điều này thì cô rất hiểu.

Nghĩ đến đây cô lại thấy

mình thấp hẳn xuống, nếu nhìn lại ba năm vừa qua thì những gì cô đã trải qua

chưa hẳn đã đủ để cô cúi nhìn Trì Trinh, vốn ít hơn cô ba tuổi.

Vì công ty hàng không cam

kết muộn nhất là tối ngày mai sẽ mang hành lý đến khách sạn cho Trì Trinh, vì

thế anh chỉ chọn một số đồ cần thiết. Triệu Tuần Tuần đứng bên quầy đồ lót cao

cấp cho nam giới nhìn Trì Trinh chọn cái này bỏ cái kia, cảm giác mình đã đứng

sai vị trí và gượng ép mỗi lúc một tăng.

Trước đó mấy tiếng đồng

hồ, dù có đánh chết cô cũng không thể nào tin được rằng, trong kinh nghiệm đời

người của cô lại có thêm chuyện đưa vị hôn phu của cô chồng đi mua đồ lót. Điều

này khiến cô cảm thấy mình giống như Tần Khả Khanh dẫn Giả Bảo Ngọc6 đi ngủ sau bữa trưa,

huống hồ Trì Trinh lại còn chẳng ý tứ gì, chốc chốc lại cầm một cái giơ lên

trước mặt cô, hỏi: “Cô thấy cái này thế nào?”, khi ấy cô chỉ còn biết im lặng.

Chẳng nhẽ lại bắt cô phải

trả lời rằng “Tôi thấy cái này rất hợp với anh” hoặc là “Màu sắc của cái này

không hợp với anh”.

Triệu Tuần Tuần chỉ mong

sao sự lựa chọn của Trì Trinh nhanh chóng chấm dứt, nhưng xem ra anh ta đang

rất hào hứng. Để thực hiện được yêu cầu của Tạ Bằng Ninh: đi nhanh về nhanh, cô

đành chỉ vào một chiếc và nói: “Tôi thấy cái này rất đẹp”.

“Thế sao?” Trì Trinh kéo

dài giọng, “Cô thích cái này à?”.

Triệu Tuần Tuần nghe mà

muốn té xỉu, q**n l*t của anh ta thì có liên quan gì với việc cô thích hay

không thích? Cô xua tay, “Cũng được, phiên phiến thôi”.

“Thế những thứ của mình,

cô cũng chọn phiên phiến như vậy à?”, Trì Trinh hỏi, xem ra anh ta cảm thấy đó

là điều rất thường tình. Điều này khiến cho Triệu Tuần Tuần thấy hoang mang,

không lẽ cảm giác của cô sai, không lẽ cái người thần kinh luôn rất nhạy cảm đó

lại là cô? Tình huống từ khi cô thay giặt ga trải giường đến giờ đã lặng lẽ

diễn biến thành cảnh tượng như lúc này: cháu dâu và chú rể họ – một người đàn

ông xa lạ, sau chưa đầy ba tiếng làm quen, cùng sánh vai đi chọn đồ lót và coi chuyện

đó rất đỗi bình thường. Cũng giống như chuyện cách đây nửa thế kỷ phụ nữ mặc

quần Âu là chuyện kinh thiên động địa, còn đến ngày nay thì đó đã trở thành

chuyện vụn vặt. Cô gái bán hàng rất chuyên nghiệp cũng chạy ra, che miệng cười

với Triệu Tuần Tuần: “Đừng nói là cũng được, cứ chọn cho kỹ đi ạ, chọn thêm mấy

cái nữa, dù sao cũng là để anh ấy mặc cho chị xem cơ mà!”.

Triệu Tuần Tuần mặt đỏ

tới tận mang tai, bụng nghĩ thầm: anh ta mặc cho tôi xem á, mặc cho cả nhà chị

xem thì có! Rồi chẳng buồn tranh luận, cô cầm chiếc q**n l*t giơ lên thật cao,

hỏi Trì Trinh một cách dứt khoát: “Mua hay là không mua?”.

“Mua thì mua!” Trì Trinh

nhượng bộ trước sự uy h**p của Triệu Tuần Tuần, vội vàng giục cô bán hàng viết

hóa đơn. Triệu Tuần Tuần thở phào một cái, ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách,

lật xem mấy cuốn tạp chí.

Mọi thứ của Tạ Bằng Ninh

đều do một tay cô sắp đặt, nhưng từ trước đến giờ cô chưa bao giờ chú ý đến

chuyện q**n l*t của đàn ông cũng có nhiều sự lựa chọn phong phú như thế.

Triệu Tuần Tuần đã xem

được mấy trang, trong khi ấy Trì Trinh dừng lại cách ghế cô ngồi khoảng hơn một

mét. Khi cô ngẩng đầu lên thì bắt gặp vẻ mặt lúng túng, ngượng ngùng của Trì

Trinh, dường như đây là lần đầu tiên trong suốt mấy tiếng quen biết, ánh mắt

hai người giao nhau.

Trì Trinh gọi Triệu Tuần

Tuần tới bên, rồi khẽ nói: “Chết rồi, tôi nhớ ra là trước khi lên máy bay tôi

đã cho hết tất cả mọi thứ mang theo người vào trong cái túi hành lý đó”.

“Sau đó thì sao?”, Triệu

Tuần Tuần cảm thấy tuy không tức giận nhưng giọng nói của mình vẫn đầy uy lực.

“Ví tiền để cả trong đó!”

“Liệu anh có nhầm không?”

Triệu Tuần Tuần nhỏ nhẹ, dịu dàng đã biến mất thay vào đó là một cô gái đang

nổi giận đùng đùng, “Sao lại có người để cả ví tiền và giấy tờ vào túi hành lý

gửi sau như thế được nhỉ? Không lẽ anh không biết gì về tỷ lệ mất cắp ở sân

bay? Còn nữa, một khi hành lý bị mất thì cũng có nghĩa là anh chẳng còn gì nữa,

giống như bây giờ vậy! Người bình thường thì chẳng có ai làm thế cả?”.

Trì Trinh đuối lý, xòe

hai tay ra, “Những người bình thường chỉ muốn giải phóng hai bàn tay của

mình?”.

“Anh giơ hai bàn tay

không ra để làm gì? Định tay không bắt giặc à?”

Trì Trinh lặng lẽ lấy một

chiếc PSP7 từ

trong túi ra, Triệu Tuần Tuần không nói được câu nào nữa.

Hậu quả trực tiếp mà

chiếc PSP mang lại là Triệu Tuần Tuần phải thanh toán hóa đơn cho Trì Trinh,

mặc dù cô là Triệu Tuần Tuần, người lúc nào cũng mang theo bên mình chứng minh

thư và bản phô tô, trước khi lên máy bay thì mua bảo hiểm.

Hai người lặng lẽ đi đến

quầy thu ngân. Triệu Tuần Tuần mở ví ra, rồi nói với Trì Trinh vẻ tuyệt vọng “Hôm nay tôi không có ý định tiêu tiền, nên không mang thẻ ngân hàng, mà chỉ

mang theo hai trăm tệ, thuê xe từ sân bay về đã mất một nửa…”.

“Không phải như thế chứ?”

Phía sau họ còn có nhiều người đang xếp hàng chờ đến lượt thanh toán. Trong lúc

khẩn cấp đó, Trì Trinh đón lấy chiếc ví từ tay của Triệu Tuần Tuần mở ra xem

không chút giữ ý, quả nhiên thấy có một tờ năm mươi tệ ở phía sau tờ chứng minh

nhân dân.

“Đó là tiền tôi dùng làm

phí giao thông dự phòng.”

“Chắc chắn là phải có

tiền!”

“Tôi không có!”

“Sao lại không có, nếu ví

của cô bị kẻ gian lấy mất thì làm thế nào? Cứ coi như là tôi xin cô đi, ngày

mai tôi sẽ trả cô gấp đôi, gấp ba, gấp mười!”

Triệu Tuần Tuần lấy một

chiếc ví có khóa từ trong chiếc túi xách ra một cách khó khăn, “Đây là thứ dùng

khi khẩn cấp cuối cùng của tôi”.

Trì Trinh bật cười to,

“Bây giờ chính là lúc cấp bách rồi đấy”.

Trì Trinh cầm túi đồ,

dáng vẻ rất hài lòng đứng bên Triệu Tuần Tuần với vẻ mặt rất khó coi.

“Được rồi, chẳng có gì

đáng phải bực mình cả. Lúc về đến nơi, tôi sẽ bảo Giai Thuyên trả lại cho cô

gấp mười lần!”

Triệu Tuần Tuần nhìn Trì

Trinh, “Nếu anh mà để cho chồng tôi và vị hôn thê của anh biết chuyện này thì

tôi sẽ không tha cho anh đâu. Hôm nay tôi chỉ đưa anh đến cổng rồi đường ai nấy

đi, sau khi giải quyết xong việc mới gặp nhau”.

Trì Trinh cười không để ý

đến lời đe dọa đó, “Nghe cô nói, những người không biết chuyện lại tưởng chúng

ta là cặp tình nhân giấu giếm mọi người”.

Cho đến lúc về đến khách

sạn, Triệu Tuần Tuần không nói thêm câu nào với Trì Trinh nữa.

Cô ngồi dưới đại sảnh của

khách sạn gọi điện cho Tạ Bằng Ninh, Trì Trinh ngồi đối diện với cô.

“Anh còn không đi đi à?”,

Triệu Tuần Tuần trừng mắt.

“Tôi phải chờ Bằng Ninh

xuống, để nhìn mặt anh ấy và nói rằng, vừa rồi cô chỉ đưa tôi đến cổng chợ”,

Trì Trinh nói vẻ thản nhiên.

Tuần Tuần trợn mắt lên,

càng nghĩ lại càng thấy hoang đường, cuối cùng thì bật cười.

“Thôi được rồi, anh đi

đi.”

“Cô đã đưa tôi đi thì tôi

ngồi lại với cô một lát. Khi chồng cô xuống tôi sẽ đi”, Trì Trình thôi đùa, nói

với giọng nhẹ nhàng.

Triệu Tuần Tuần lắc đầu,

đúng là một tên như trẻ con, chẳng cần lời qua tiếng lại với anh ta làm gì nữa.

Cậu bé trong con mắt của

cô ngồi im lặng một lát, rồi mở túi lấy chiến lợi phẩm vừa mua được ra xem, nói

tưng tửng: “Đây có phải là cái cô chọn không?”.

Triệu Tuần Tuần thật thà

đáp: “Tôi không biết chọn mấy thứ đó”.

“Vì sao?”

“Vì tôi không muốn một

ngày nào đó đang ngủ mà phát hiện nhà bị cháy, khó khăn lắm mới thoát ra được

mà chỉ mặc một chiếc q**n l*t in hình chiếc tàu hỏa xuất hiện trước mặt hàng

xóm.”

Trì Trinh hỏi với vẻ thăm

dò: “Màu da thì liệu có thể cải thiện được tình hình đó không?”.

“Đang nói chuyện gì thế?”

Cuối cùng thì Bằng Ninh cũng xuất hiện cùng với bố mẹ. Tính ra thì cô cũng chỉ

đi chưa đầy bốn mươi phút, thế mà sao cảm thấy như đã bốn mươi năm.

“Đang nói về chuyện tàu

hỏa”, Triệu Tuần Tuần trả lời rất nhanh, tuy có hơi kỳ quặc, nhưng còn hơn là

nói rằng đang bàn về chuyện q**n l*t.

Tạ Bằng Ninh cười không

hiểu, “Tàu hỏa, màu da?”.

“Tàu hỏa hình đầu viên

đạn”, Trì Trinh bổ sung.

“Không hiểu hai người

đang nói gì nữa”, Tạ Bằng Ninh ngơ ngác, nhưng cũng chẳng hứng thú hỏi tiếp.

Triệu Tuần Tuần nghĩ

thầm: Tất nhiên là anh không biết em và cậu ta đang nói gì rồi, vì rằng toàn

những từ liên quan đến tàu hỏa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.