Chương 19: Ai cũng có bí mật

Ngày hôm sau, khi ngủ

dậy, Tuần Tuần nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề có nên tiếp tục đi làm ở Nghiêu

Khai nữa hay không. Kết luận cuối cùng là, tại sao lại không? Người sai không

phải là cô, nếu muốn thể hiện sự kiên quyết của mình thì ngay từ đầu đã không

nên tới đó, mà đã đến rồi thì cần phải chuẩn bị tốt để đối phó với mọi rủi ro.

Bây giờ, một tháng thử việc đã qua, cứ cho là Trì Trinh tức giận với cô và buộc

cô nghỉ việc thì cũng sẽ phải bồi thường xứng đáng theo quy định.

Lãng phí mất một khoảng

thời gian bởi câu nói: “đi hay không đi”, Tuần Tuần vội đến nơi làm việc. Lúc

ấy cũng là giờ cao điểm mọi người cùng đến nhiệm sở nên thang máy đông nghịt,

vì thế đến khi cô xuất hiện ở cửa công ty thì chiếc kim đồng hồ trên quầy chỉ vào

đúng tám giờ hai mươi chín phút năm nhăm giây. Tuần Tuần thở phào một cái và

đưa tay lên máy chấm công. Đúng lúc đó thì một giọng nói vang lên bên tai cô “Cẩn thận...”.

Là tín đồ của phương châm

sống “sống trong lo phiền, chết trong vui vẻ”, Tuần Tuần bất giác nhìn xuống

chân. Cô vẫn đứng yên ổn trên mặt đất, dưới chân ngoài sàn nhà màu trắng đục

bóng nhoáng, thì chẳng có gì nữa. Tuy nhiên, trong lúc cô còn mải cúi đầu xuống

ngẩng đầu lên, thời gian vẫn không dừng lại, đúng lúc cô quay trở lại với chiếc

máy chấm công thì đã là tám giờ ba mươi phút ba giây.

“…Đến muộn rồi!”, kẻ làm

cô quá thời gian chấm công tiếp tục nói nốt phần còn lại của câu trước, chỉ có

điều ngữ điệu của nửa câu ấy đầy vẻ nuối tiếc.

“Vừa rồi tôi đã nhắc nhở

cô rằng cẩn thận kẻo đến muộn. Nhưng đáng tiếc cô vẫn đến muộn.” Trì Trinh bê

một tách cà phê đứng gần đó, mặt không biểu lộ gì, “Triệu Tuần Tuần, đây là lần

thứ hai cô đi muộn trong một tháng, tôi hy vọng cô sẽ nâng cao khái niệm thời

gian. Không lẽ mức phạt của công ty còn quá nhẹ, không đủ để cho cô ghi nhớ?”.

Tuần Tuần đứng im một

lúc, rồi móc túi tìm một tờ năm mươi tệ.

Chụ Thuỵ Sinh và các động

nghiệp khác cũng đều ngó ra xem ai là người không may mắn thì chỉ thấy một mình

Tuần Tuần. Ông ta ngây người ra một lúc, rồi bước đến dàn hoà.

“Tôi thấy lần này xí xoá,

vì một chân của cô ấy đã đặt vào cửa của công ty rồi.”

Vẻ mặt Trì Trinh đầy vẻ

chế giễu, “Thì ra ông quản lý nhân sự của công ty như thế hả? Thảo nào mà từ

trên xuống dưới chẳng có ai ra gì. Vô tổ chức vô kỷ luật! Chỉ cần đặt một chân

vào cửa công ty là được rồi à? Còn một chân khác không phải của cô ta? Chuyện

đùa à. Nếu sau này mà còn để tôi nhìn thấy tình trạng kỷ luật lỏng lẻo như thế

này nữa thì người đầu tiên chịu phạt sẽ là ông đấy!”.

Chu Thuỵ Sinh chỉ còn biết

gật đầu chấp nhận.

Lúc đó Tuần Tuần đã tìm

được tờ năm mươi tệ, cúi đầu đưa cho người đang lên cơn giận dữ, “Xin lỗi, lần

sau tôi sẽ không như thế nữa”.

Trì Trinh không đưa tay

nhận, Chu Thuỵ Sinh không hiểu giữa hai người có chuyện gì nên cũng không dám

manh động. Bàn tay của Tuần Tuần thì vẫn cứ cầm tờ tiền đưa về phía trước, cuối

cùng Tôn Nhất Phàm đành đưa tay cầm lấy, cười nói: “Được rồi, dù sao thì số

tiền này cũng sẽ được sung vào quỹ chung để liên hoan. Tuần Tuần, đã hai lần cô

phải móc hầu bao rồi đấy, lần sau có hoạt động gì thì đừng có tìm lý do để từ

chối nữa nhé”.

Khi tới phòng Tài vụ, một

chuyện khiến cô ngạc nhiên đã xảy ra, Trần Châu cũng đến không đúng giờ. Nhìn

thấy anh Vương đi tìm Trì Trinh để xin chữ ký, Tôn Nhất Phàm khẽ an ủi Tuần

Tuần: “Không liên quan gì đến cô đâu, có những người bình thường chẳng có việc

gì để làm nên đành nhân những cơ hội như thế này để thể hiện cái oai của mình

mà thôi. Cô đừng có để bụng làm gì.”

Tuần Tuần hơi ngạc nhiên

trước những lời nói đó của Tôn Nhất Phàm, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt đáp “Không sao, đều là do tôi cả. Nếu tôi tới sớm hơn một chút thì đã chẳng có

chuyện gì rồi.”

Nói xong, Tuần Tuần phát

hiện ra Tôn Nhất Phàm cứ mỉm cười nhìn cô, khiến cô không biết phải làm gì đành

cúi đầu xuống tránh ánh nhìn đó.

“Cô là một phụ nữ rất

hiểu phải làm thế nào”, anh ta nói.

Đúng lúc đó thì có tiếng

cãi nhau từ ngoài cửa vọng vào. Thì ra, bị Trì Trinh quở trách, Chu Thuỵ Sinh

quyết định sẽ làm thật tốt công việc của mình, cứ đứng ở gần cửa xem còn có ai

đến muộn nữa không để răn đe người khác. Kết quả là bắt gặp đúng Trần Châu đang

vội vã bước vào.

Trần Châu cậy là người cũ

nên không chịu nộp phạt ngay tại chỗ, thế là lời qua tiếng lại với Chu Thuỵ

Sinh.

Tôn Nhất Phàm nghe thấy

tiếng ồn bước ra thì nhìn thấy, Trần Châu mặt đỏ bừng bừng, đột nhiên chấm dứt

những lời khó nghe với Chu Thuỵ Sinh và lôi ngay tờ một trăm ra để lên mặt bàn.

“Anh nhìn cho rõ nhé, tôi

nộp cho cả lần sau nữa đấy!”.

“Đúng là không phép tắc

gì nữa. Tổng Giám đốc Trì Trinh nói rất đúng, các người đúng là coi thường kỷ

luật, làm việc lơ là, phải chấn chỉnh ngay mới được!” Khuôn mặt trắng trẻo của

Chu Thuỵ Sinh cũng đỏ bừng lên.

“Nếu có giỏi thì anh gọi

Trì Trinh ra thu tiền này đi, chuyện của tôi không đến lần anh lo!” Cơn giận dữ

của Trần Châu lại nổi lên.

“Đừng có tưởng các người

là do Tổng bộ cử xuống hoặc là người cũ mà nghĩ là không ai dám làm gì đâu

nhé!”

“Anh…” Trần Châu định nói

lại thì bỗng nhìn thấy Trì Trinh đang đứng ở cửa văn phòng nhìn ra.

“Nếu muốn cãi nhau thì

cút ra ngoài mà cãi, nếu không muốn làm ở đây nữa thì cứ đi hết cả đi!” Anh ta

nói, giọng và vẻ mặt rất lạnh lùng.

Sau câu nói đó của Trì

Trinh thì văn phòng mới trở lại yên ắng.

Suốt cả buổi sáng, Tuần

Tuần phát hiện ra Trần Châu có vẻ không bình thường, cô đưa bản báo cáo chỉ

tiêu cho Trần Châu, Trần Châu đóng dấu xong đưa lại cho cô, nhưng con dấu trên

đó bị đóng lệch và rất không rõ ràng.

Nhân lúc không có ai,

Tuần Tuần hỏi với giọng lo lắng: “Chị Châu, hôm nay chị không sao chứ?”.

Cô tưởng rằng Trần Châu

cảm thấy tự ái vì bị Trì Trinh mắng sáng nay. Không ngờ, Trần Châu nhìn thẳng

vào máy tính thẫn thờ một lúc rồi thốt lên: “Không sao. Tôi mới đăng ký gia

nhập ở trang kết bạn trên mạng. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ đi gặp mặt!”.

Chuyện này… có vẻ không có

liên quan nhiều đến chuyện đi muộn sáng nay. Tuần Tuần chợt nhớ tới, tối hôm

qua Trì Trinh nói rằng, Tôn Nhất Phàm đã đưa Trần Châu về, cô nghi ngờ tối hôm

qua giữa hai người thực sự đã xảy ra chuyện gì đó, khiến cho con người tình cảm

sâu sắc như Trần Châu quyết định lên mạng tìm bạn. Xem ra tổn thương mà cô ấy

chịu không hề nhỏ chút nào.

“Tôi có thể hỏi vì sao

được không?”, Tuần Tuần cẩn thận dò hỏi.

Trần Châu di chuyển chiếc

ghế xoay của mình đến bên cạnh bàn của Tuần Tuần, rồi phủ phục xuống bàn và đấm

lên mặt bàn với vẻ đau đớn.

“Tuần Tuần, cô có biết

không, tôi không thể nào tiếp tục sống tiếp được nữa. Tôi nói cho cô biết một

bí mật nhé, thực ra trước nay tôi luôn…luôn có tình cảm với Tôn Nhất Phàm!”

Trước “bí mật” lớn mà hầu

hết mọi người trong công ty đều biết, Tuần Tuần không thể giả bộ quá ngạc nhiên

được, nên chỉ đáp lại bằng một tiếng “Ồ”.

“Nhưng giữa tôi với anh

ấy đã hết rồi!”

“…Hai người đã bắt đầu

rồi à?”

“Suỵt!” Trần Châu hạ

giọng, đắn đo một lúc rồi mới quyết định nói ra, “Tôi chỉ nói với một mình cô

thôi, cô phải giữ bí mật này cho tôi tới lúc chết đấy!”.

Tuần Tuần thấy trong lòng

đầy áp lực, nhưng cũng chỉ dám “Ồ” một lần nữa.

“Tối hôm qua tôi uống mấy

ly rượu, anh ấy bỗng đề nghị đưa tôi về nhà. Cô không biết đâu, người tôi lúc

đó cuống hết cả lên… Nhưng lúc đó tôi buồn nôn kinh khủng. Sau khi về đến nhà,

tôi chỉ nhớ rằng anh ấy đặt tôi lên giường, tôi nằm một lúc thì cảm thấy buồn

đi tiểu nên dậy đi vào nhà vệ sinh, nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị xả van nước thì

phát hiện ra anh ấy đứng ngay trước mặt tôi.”

“Anh ấy cũng ở trong nhà

vệ sinh à?”, Tuần Tuần há miệng.

“Không phải, nếu thế thì

đã tốt.” Trần Châu tỏ ra rất đau khổ, “Tôi vừa nhìn thấy anh ấy, lập tức gần

như tỉnh hẳn lại, lúc đó tôi mới biết, vị trí tôi đứng không phải là nhà vệ

sinh, mà là trước sa lông trong phòng khách, chiếc thảm bên cạnh ướt một mảng

lớn…”.

Tuần Tuần lại thấy hoài

nghi bản thân mình, chắc hẳn cô là người rất chậm mồm, vì vậy mỗi khi người bên

cạnh gặp phải chuyện đau buồn, thì cô cứ thót ruột lại mà không sao tìm được

lời lẽ thích hợp để an ủi, thế nên cô chỉ còn biết im lặng.

Sau lần ấy, Trần Châu bắt

đầu đi hẹn với những người bạn trai quen qua mạng. Tuần Tuần cũng không biết

chị ta có gặp được người thích hợp không, bởi vì Tết sắp đến rồi, còn có biết

bao nhiêu chuyện bận rộn đang chờ.

Theo yêu cầu của Trì

Trinh, văn phòng thực hiện một đợt chấn chỉnh tác phong làm việc. Nếu trong một

tháng mà vi phạm quy định của công ty hai lần thì sẽ bị hạ một bậc lương, nếu

còn vi phạm nữa thì sẽ phải cuốn gói rời khỏi. Trong một thời gian những chuyện

bàn tán, nói chuyện trong giờ làm việc, chơi điện tử, buôn dưa lê trên điện

thoại… gần như biến mất, chuyện dùng xe công, thanh toán tiền công tác phí cũng

trở nên nghiêm túc hẳn. Tuần Tuần là người đã từng có tiền sự vì thế càng thận

trọng hơn, dù là trong công việc hay trong sinh hoạt hàng ngày ở công ty, vì

thế Trì Trinh cũng không túm được tóc cô thêm lần nào nữa. Chỉ khổ cho Tôn Nhất

Phàm, người không quen với việc kiểm tra chế độ chuyên cần của các nhân viên

marketing, thì bây giờ không những phải đến công ty báo cáo đúng giờ, mà mỗi

lần thanh toán tiền công tác phí hay tạm ứng một khoản nào đó cũng không được

dễ dàng như trước nữa.

Tuy nhiên, Tôn Nhất Phàm

không có vẻ gì là khổ sở trước chính sách mới của sếp trẻ. Ngược lại, anh ta

càng có nhiều cơ hội để tâm và chú ý đến Tuần Tuần, số lần hai người chạm mặt

nhau không biết do vô tình hay có sự sắp đặt nào đó mà nhiều hơn hẳn. Trên

đường đi làm về, Tuần Tuần rất hay gặp anh ta “về cùng đường”, còn khi ở công

ty nếu chào nhau khi gặp mặt mà cô vô tình ngẩng đầu lên thì thế nào cô cũng

bắt gặp ánh mắt của anh ta đang nhìn mình. Do chính sách mới nên sự đụng chạm

giữa bộ phận tiêu thụ và bộ phận tài vụ cũng tăng lên, anh ta thường giúp cô

hoá giải một cách phù hợp. Trước những việc làm đó Tuần Tuần thấy rất khó xử,

nếu có thể tránh được thì tránh, nếu thực sự không tránh được

thì đành phải giả bộ hồ đồ.

Tuần Tuần rất hiểu hoàn

cảnh hiện tại của mình ở công ty. Mặc dù kể từ sau lần cãi nhau hôm ấy, Trì

Trinh tỏ thái độ không thèm đếm xỉa gì đến Tuần Tuần nữa, nhưng anh ta nhìn

thoáng qua thì tưởng là một người giải quyết sự việc theo trạng thái tinh thần,

nhưng thực tế lại là người rất khó lường. Tuần Tuần không muốn khơi ra bất cứ

chuyện gì. So với tình cảm không thể xác định được đối với Tôn Nhất Phàm, cô

càng coi trọng bát cơm của mình hơn, huống chi còn có cả sự đố kỵ của Trần Châu

nữa.

Mẹ của Tuần Tuần thấy hơi

lạ trước sự vắng bóng đột ngột của Trì Trinh bên cạnh con gái. Bà đã hỏi Tuần

Tuần mấy lần nhưng không có câu trả lời làm bà vừa lòng, vì vậy cũng đành buông

xuôi. Lúc này, bà không có nhiều thời gian để mà nghĩ đến chuyện đại sự cả đời

cho con gái, việc trở lại với sàn nhảy đã mang lại cho bà niềm vui và sức sống

mới, dường như và đã dần dần thoát ra khỏi bóng đen của chuyện mất chồng, ngày

nào bà cũng trang điểm, ăn mặc thật đẹp rồi đến chỗ hẹn với “bạn nhảy”.

Tuần Tuần đoán, bạn nhảy

với mẹ có lẽ là Chu Thuỵ Sinh. Trong thời gian này, cô cũng đã nhiều lần bắt

gặp Chu Thuỵ Sinh vừa đánh nhịp chân, vừa ngân nga hát ở chỗ uống nước. Mẹ cô

cũng thường buột miệng khen kỹ thuật nhảy của Chu Thuỵ Sinh trước mặt con gái.

Thực ra, Tuần Tuần thấy

hơi lo ngại trước sự thật là khoảng cách giữa mẹ cô và Chu Thuỵ Sinh mỗi ngày

một gần. Không phải cô phản đối việc mẹ mình đi tìm niềm vui mới, Chu Thuỵ Sinh

cũng tỏ ra là một người rất tốt và rất quan tâm đến cô, nhưng cô không thích sự

quá khéo và từng trải của ông ta. Trong ánh mắt của ông ta có cái gì đó rất

“nổi” và điều đó khiến cô cảm thấy không yên tâm.

Nhưng dù cho cảm giác của

Tuần Tuần như thế nào thì sự việc không phải cứ cô nói là xong, chỉ cần cô tỏ ý

lo lắng về mối quan hệ giữa mẹ mình và Chu Thuỵ Sinh là mẹ cô lập tức nổi cơn

lôi đình, thêm vào đó qua hệ giữa cô và Trì Trinh xấu đi, nếu muốn biết thêm

thông tin gì về Chu Thuỵ Sinh thì cũng chỉ là ảo tưởng. Cô chỉ còn biết nhìn mẹ

hớn hở ra khỏi cửa như một đứa trẻ, rồi mang theo nụ cười mãn nguyện trở về

dưới ánh trăng.

Trước thời gian nghỉ Tết

một tuần, Công ty tổ chức hội nghị cuối năm, nhưng cũng chỉ là mời mọi người ăn

một bữa cơm và tổ chức một vài hoạt động khen thưởng. Tuy vậy, mọi người cũng

vừa trải qua một phen bận rộn, tinh thần đang căng thẳng, gặp được cơ hội thoải

mái nên mặc dù buổi sáng hôm ấy theo lịch thì vẫn phải làm việc nhưng trong

công ty cũng vắng đi một số người. Tuần Tuần vừa bước chân vào phòng làm việc

thì nhận được điện thoại của Tôn Nhất Phàm, nói rằng có một số vấn đề về số

tiền bán hàng sau Tết cần trực tiếp hỏi cô, bảo cô tới phòng làm việc của anh

một lúc.

Khi Tuần Tuần gõ cửa bước

vào phòng của Tôn Nhất Phàm thì anh ta đang bận, ngẩng đầu lên nhìn thấy cô,

anh ta vội mời cô vào và đóng cửa lại. Tuần Tuần không hiểu anh ta định làm gì

nên tỏ ý lo ngại. Tôn Nhất Phàm lấy từ ngăn kéo ra một hộp sữa và một miếng

bánh ga tô.

“Hôm nay cô lại không ăn

sáng đúng không?” Anh ta ra hiệu bảo Tuần Tuần mang chỗ đồ ăn đó đi.

Mấy hôm trước, khi cùng

ăn cơm với các đồng nghiệp, trong lúc mọi người nói chuyện rất vui vẻ thì Tuần

Tuần không nói gì mà chỉ chú ý vào việc ăn, Tôn Nhất Phàm đã hỏi cô, sao cô có

vẻ đói dữ thế, Tuần Tuần tiện mồm trả lời, vì không ăn sáng. Không ngờ anh ta

nhớ chuyện đó, đi làm ngày hôm sau lập tức mang trứng gà và sữa cho cô. Vì ngại

trước mặt mọi người, hơn nữa quy định của công ty là cấm ăn uống trong giờ làm

việc, nếu vi phạm sẽ bị phạt, vì vậy cô đã từ chối khéo. Lần này anh ta lại

nghĩ ra cách khác, đó là gọi cô tới phòng làm việc của mình.

“Cô không phải ngại với

tôi, mau ăn đi rồi về làm việc. Yên tâm, ở trong phòng của tôi không sao đâu.

Trì Trinh cũng không mấy khi đặt chân vào đây.”

“Nhưng sáng nay tôi đã ăn

rồi.”

“Vậy thì coi như giúp tôi

đi, đừng khiến tôi cảm thấy mình bị từ chối đến cùng như vậy. Ăn một vài miếng

thôi cũng được”, Tôn Nhất Phàm dịu dàng nói.

Biểu hiện ấy của anh ta

khiến Tuần Tuần không còn biết nói gì nữa, cô đành cầm lấy chiếc bánh và hộp

sữa, ngồi xuống sa lông đối diện với bàn làm việc rồi ăn với tốc độ nhanh nhất

có thể. Tôn Nhất Phàm nhìn thấy cô cầm ống hút c*m v** hộp sữa, mặt nở một nụ

cười, rồi cúi đầu tiếp tục chuẩn bị tư liệu cho hội nghị tổng kết cuối năm.

Lúc đó, nếu nói Tuần Tuần

không cảm thấy một chút rung động nào thì là nói dối. Lý do trong lòng để cô từ

chối Tôn Nhất Phàm, một là vì Trì Trinh, hai là vì Trần Châu. Suy cho cùng thì

đó là vì cô cần giữ một nơi làm việc. Nhưng gạt bỏ những lý do đó thì cô cũng

không muốn suy nghĩ nhiều về cảm giác của cô đối với Tôn Nhất Phàm như thế nào,

cô chỉ biết rằng mình không gạt bỏ anh ta. Giữa thế giới đông đúc này, chỉ cần

trong phạm vi cảm thấy an toàn, cô rất ít khi gạt bỏ một ai đó, trừ một số ít

người mà bản năng mách bảo cô đó là người nguy hiểm.

Phòng làm việc của Tôn

Nhất Phàm chỉ cách phòng làm việc của Trì Trinh một bức tường, tấm kính ngăn

cách trong suốt đã được che thêm bằng một tấm rèm lật. Tuần Tuần ngồi bên cạnh

đó, bỗng nhiên cô đưa tay lật một lá rèm ngó nhìn sang người đang ngồi ở phía

bên kia.

Trong lòng Tuần Tuần luôn

có một câu hỏi, con người thực sự của Trì Trinh là như thế nào? Khinh mạn,

phóng khoáng, không biết sợ trời đất gì, hơi láu cá, thâm nho, gay gắt, chân

thành… rốt cuộc thì nét tính cách nào là của anh ta? Còn lúc này cô chỉ nhìn

thấy bàn tay của Trì Trinh đang liên tiếp lật giở đống tài liệu.

“Tôi đã nói rồi, cô cứ

yên tâm. Tấm rèm này lúc thường luôn hạ xuống, tôi nghĩ anh ta chưa hẳn lúc nào

cũng muốn nhìn thấy tôi đâu.”

Tuần Tuần giật thót

người, cô không để ý đến chuyện Tôn Nhất Phàm đã rời bàn làm việc tới đứng bên

cạnh cô từ lúc nào.

“Sao lại nói như vậy?”,

cô hỏi Tôn Nhất Phàm.

“Đổi lại là cô thì chắc

cô cũng chẳng muốn thấy người thất thế của lớp tiền bối trước mặt mình, đúng

không, vì nó nhắc cô rằng, vị trí mà cô đang ngồi được hưởng từ thành quả của

những người khác”.

“Anh nghĩ như thế à?”

“Đúng thế, tôi thực sự

rất coi thường cái vẻ công tử của anh ta. Ngoài việc là người may mắn ra thì

anh ta có cái gì nào? Nhưng tôi cũng phải thừa nhận, Nghiêu Khai giờ đây đã

không còn là Nghiêu Khai của những năm trước nữa. Trước hết, chưa nói tới Trì

Trinh, tổng bộ phải cử một chủ quản bộ phận tài vụ xuống đây có nghĩa là họ đã

không còn tin tưởng ở chúng tôi, Tuần Tuần, cô vào muộn, những

chuyện này không liên quan gì tới cô, nhưng nếu có một ngày tôi rời khỏi đây

liệu cô có đi cùng tôi không?”

“Anh muốn ra đi à?”

“Đó là chuyện chẳng sớm

thì muộn, tôi chỉ muốn biết cô có đi cùng tôi không?”

Ý của Tôn Nhất Phàm đã

quá rõ, chỉ muốn một câu trả lời ở cô. Anh ta ngồi bên cạnh Tuần Tuần, nét mặt

cương nghị, ánh mắt dịu dàng. Ở một góc độ nào đó, Tôn Nhất Phàm có những điểm

rất giống Tạ Bằng Ninh, họ đều rất chu đáo, dễ làm cho người khác cảm thấy yên

tâm. Nếu nói Trì Trinh là nước, vừa sâu không nhìn rõ đáy, vừa đầy sóng dữ dội,

thì Tôn Nhất Phàm và Tạ Bằng Ninh lại giống như những hòn núi đá, chắc chắn,

vững vàng.

Tuần Tuần đã phải trả qua

cuộc sống bất ổn thời thơ ấu, Tôn Nhất Phàm và Tạ Bằng Ninh là mẫu đàn ông mà

từ trong tiềm thức cô muốn gửi gắm, tin tưởng. Mặc dù cuộc hôn nhân giữa cô và

Tạ Bằng Ninh đã thất bại, nhưng cho đến giờ phút này cô vẫn không nghĩ anh là

người xấu, mà ngược lại anh ta là một người chồng rất tốt. Có quá nhiều nhân tố

khiến cho cô và anh ấy không thể tiếp tục sống cùng nhau, nhưng không thể vì

thế mà phủ nhận rằng mẫu người như anh ấy là phù hợp nhất với cô. Hôn nhân

nhiều khi được quyết định bởi sự phù hợp hay không phù hợp, chứ không phải là

yêu sâu sắc đến mức độ nào, vì thế Trương Ái Linh mới nói: Điều kiện phù hợp,

sẽ nên vợ nên chồng.

Nếu cô gật đầu và nắm tay

Tôn Nhất Phàm thì sẽ như thế nào nhỉ? Rời xa Nghiêu Khai, rời xa Trì Trinh, rời

xa cuộc sống cứ nơm nớp lo âu… Cuộc đời con người nhiều khi chỉ là sự lựa chọn

trong một giây phút.

Tuần Tuần khẽ đáp: “Tôi

chẳng thể đi được đâu nữa, tôi còn phải chăm sóc mẹ tôi”.

“Anh có thể cùng em chăm

sóc cho mẹ em.”

“Cảm ơn anh, nhưng anh

không nên vì tôi mà làm những việc đó.”

“Thế nếu anh muốn vậy thì

sao?”

Tuần Tuần cúi đầu, khẽ

cười, nhưng không nói gì nữa.

Tôn Nhất Phàm dường như

đã hiểu ra có lẽ mình đã tỏ ra nôn nóng. Anh ta đứng dậy, nói với vẻ rộng

lượng: “Em không phải trả lời anh ngay đâu. Tuần Tuần này, anh mong em hãy dành

thời gian để suy nghĩ cho thật kỹ.”

Trần Châu đang bận túi

bụi bên máy tính, nhìn thấy Tuần Tuần về, chau mày nói: “Về rồi à? Chuẩn bị một

chút đi, sắp họp đến nơi rồi”. Nói rồi chị ta nhét bản báo cáo tháng cho Tuần

Tuần, tiếp đó truyền đạt chỉ thị: “Cô đem cái này lên nộp cho Trì Trinh”.

“Tôi đi ư?” Tuần Tuần

thấy hơi ngạc nhiên, thông thường thì công việc này do Trần Châu đích thân làm,

tiện thể trao đổi trực tiếp với anh ta về tình hình tiền vốn và tiêu thụ hàng,

sao bây giờ lại để cho cô làm công việc này?

Trần Châu nói: “Bảo cô đi

thì cô cứ đi đi!”. Giọng nói của Trần Châu có gì đó không được tự nhiên. Tuần

Tuần chợt hiểu ra, Trần Châu vẫn để bụng chuyện hôm đi muộn và bị Trì Trinh

trách mắng không chút nể nang. Sau hôm ấy, Trần Châu cũng đã nhiều lần nói với

cô về nỗi bất mãn trong lòng. Trần Châu nói, mình là người đích thân cha của

Trì Trinh cử xuống, lại là người gắn bó nhiều năm với công ty, vuốt mặt thì

phải nể mũi chứ, thế mà anh ta lại trách mắng cô trước mặt các nhân viên mới.

Nếu không có cô quản lý tốt các công việc của phòng Tài vụ giúp cho anh ta, thì

không hiểu cái văn phòng này đến nay sẽ loạn như thế nào. Vì lý do đó mà mặc dù

không tỏ ra mặt sự bất mãn ấy, nhưng Trần Châu cũng không hề vui vẻ gì với Trì

Trinh.

Tuần Tuần đành phải đi

tới gõ cửa phòng Trì Trinh. Sau khi cô bước vào, Trì Trinh nhìn cô một cái, cầm

lấy bản báo cáo rồi chăm chú đọc, không thèm nhìn cô thêm một lần nào nữa.

Vì nghĩ có thể Trì Trinh

sẽ có chỉ thị cần truyền đạt đến Trần Châu, nên Tuần Tuần không dám rời đi ngay

lập tức. Nhưng Trì Trinh đọc bản báo cáo đó rất kỹ, sắc mặt mỗi lúc một tối sầm

lại. Tuần Tuần cảm thấy không nên ở lại chỗ đó lâu hơn nữa nên lắp bắp nói “Nếu…nếu không có việc gì thì tôi về phòng làm việc đây. Trưởng phòng Trần Châu

đang có việc chờ tôi giải quyết”.

Nghe vậy Trì Trinh mới

rời ánh mắt sang và nhìn chăm chú lên khuôn mặt cô. Kể từ sau hôm cãi nhau, hai

người chưa có thêm cuộc nói chuyện riêng nào nữa, Tuần Tuần vẫn không thể quên

sự quá đáng của Trì Trinh hôm ấy và không hề có ý hoà giải, nhưng ánh mắt của

Trì Trinh lúc này khiến cô thấy rất khó chịu, nó như muốn lt trn cô ra.

“Trưởng phòng Trần Châu

của cô không nhắc cô soi gương à?”, Trì Trinh nói không đầu không cuối.

Tuần Tuần đưa tay lên

vuốt tóc theo phản xạ nhưng không thấy rối, cúi xuống nhìn quần áo thì cũng

không thấy có chỗ nào không chỉnh tề.

Thấy cô ngơ ngác, Trì

Trinh đứng dậy, kéo cô tới trước chiếc gương ở bên phải chiếc bàn làm việc,

Tuần Tuần hốt hoảng nhìn vào trong gương, thấy khuôn mặt mình và Trì Trinh đứng

ở phía sau.

Trì Trinh vòng tay từ

phía sau chạm vào mặt cô, Tuần Tuần hốt hoảng né đầu tránh, nhưng bàn tay của

Trì Trinh đã rời khỏi mặt cô.

“Cái gì đây?” Trì Trinh

đưa đầu ngón tay ra cho Tuần Tuần xem, chăm chú nhìn một lúc cô mới nhận ra đó

là một mẩu vụn của bánh ga tô.

Tuần Tuần xấu hổ không

biết trốn vào đâu, “Ăn vụng quên không chùi mép” câu nói đó dường như rất đúng

với cô lúc này. Cô luôn luôn đề phòng, ấy vậy mà vẫn không thoát khỏi con mắt

của người luôn theo dõi cô.

Trì Trinh ngồi trở lại vị

trí, khẽ phủi vụn bánh trên tay, thản nhiên nói: “Nơi làm việc mà không khác gì

nhà bếp của cô. Tôi khuyên cô hãy chú ý đến lời nói và việc làm của mình, giữ

mình cho tốt. Nếu không sẽ có lúc gây ra hoạ, không phải chỉ là khoản nộp phạt

năm mươi tệ hoặc hạ một bậc lương đâu. Một nơi bé bằng bàn tay như thế này

không thể giấu được nhiều bí mật như trong tưởng tượng của cô đâu.”

Tuần Tuần đỏ mặt bước ra

khỏi phòng làm việc của Trì Trinh, may mà sắp đến lúc họp, mọi người đều vội

chuẩn bị để tới phòng họp, không ai để ý đến vẻ khác thường của cô.

Đây là cuộc họp tập thể

cuối cùng trong năm, thay cho việc ngồi yên nghe người khác nói như trước đây,

hôm nay Trì Trinh chủ trì cuộc họp. Nội dung cuộc họp, ngoài lời bày tỏ sự cảm

ơn đối với những cố gắng của mọi người kể từ khi thành lập ra văn phòng đến nay

thì phương án tiêu thụ, cách thức phân phối hàng sau Tết và phương án mới về

chế độ quản lý.

Trong quá trình ấy, Trì

Trinh không đưa ra vấn đề theo kiểu áp đặt như Tuần Tuần nghĩ, mà ngược lại,

anh ta trình bày các vấn đề đó như nói về một ý tưởng bước đầu của mình, cho dù

anh ta có thể lập tức đưa ra những chính sách tương ứng. Và điều khiến cho Tuần

Tuần thấy bất ngờ là, dù còn trẻ đang hừng hực khí thế, nhưng phương án mà anh

ta đưa ra lại rất bảo thủ và chi tiết, không coi trọng vào việc mở rộng mà chú

ý vào sự cân bằng.

Đúng như vậy, sau khi Trì

Trinh vừa dứt lời, trong hội trường vang lên tiếng trao đổi thì thầm, rồi không

ít cốt cán của bộ phận Marketing đưa ra câu hỏi chất vấn, cho rằng thủ tục về

tài chính quá khắt khe và biện pháp kinh doanh quá cẩn trọng của Trì Trinh sẽ

trói buộc cách làm việc vốn có của họ, như vậy không những sẽ ảnh hưởng đến

hiệu quả, mà còn làm mất đi tính tích cực của mọi người.

Trì Trinh không phản bác

lại ngay, anh ta lặng lẽ đón nhận mọi sự phản đối kèm theo giọng nói gay gắt

của mọi người, nhất là những người cũ thuộc nhóm của Tôn Nhất Phàm lại càng tỏ

ra bất bình. Từ đầu chí cuối, Tôn Nhất Phàm không nói câu nào nhưng cũng không

hề ngăn cản những người kia lại, vẫn giữ nguyên thái độ ôn hoà, khiêm tốn. Sự

thực, đúng như những lời anh ta đã nói với Tuần Tuần, anh ta coi thường Trì

Trinh.

Cuối cùng thì Chu Thuỵ

Sinh đứng lên xoa dịu những người kia, ông ta nói, nếu đã nói là phương án thì

vẫn còn có thể bàn bạc, trao đổi, mọi chuyện chờ sau Tết sẽ bàn tiếp, hôm nay

là ngày cuối năm của công ty, không nên vì những chuyện này mà gây không khí

bất hoà.

Sau buổi họp, mọi người

lần lượt rời khỏi phòng hội nghị, Tôn Nhất Phàm đi ở phía sau, anh ta gọi Tuần

Tuần đứng lại.

“Tuần Tuần, cô lại đây

điền giúp tôi vào hoá đơn xuất hàng với.” Trợ thủ của Tôn Nhất Phàm đưa mấy cái

hoá đơn vào tay Tuần Tuần.

Theo quy định của tài vụ

Nghiêu Khai, khi các nhân viên tiêu thụ gửi hàng tới các đại lý, phải qua sự

kiểm tra của phòng Tài vụ và chữ ký của người phụ trách marketing, nhất là đối

với các cuộc giao dịch không bằng tiền mặt, đối với các đại lý cung cấp hàng

trước thanh toán sau thì lại càng cần phải làm chặt chẽ hơn.

Tôn Nhất Phàm là người

phụ trách chính của bộ phận Marketing, Trì Trinh cũng không quan tâm đến những

việc này, thông thường mọi việc quản lý và phân phối hàng hoá đều do anh ta

trực tiếp phụ trách. Những hoá đơn chuyển hàng kiểu này Tuần Tuần cũng đã từng

xử lý không ít lần. Cô xem kỹ một lượt những hoá đơn đó rồi nói với vẻ do dự “Giám đốc Tôn này, tôi nhớ rằng đại lý này đã ba tháng nay không quyết toán với

công ty chúng ta, số tiền mà bên ấy chưa thanh toán đã vượt quá mức quy định

của công ty, như vậy thì không thể tiếp tục chuyển hàng cho bên ấy nữa”.

Tôn Nhất Phàm chau mày,

“Sao lại gọi anh là giám đốc, Tuần Tuần, em vẫn cứ coi anh là người ngoài vậy

sao?”.

“Thôi được, Giám đốc Tôn…

à, Nhất Phàm.” Tuần Tuần vẫn còn cảm thấy ngượng khi gọi tên anh ta trực tiếp

như vậy.

Nghe Tuần Tuần gọi như

vậy xong, Tôn Nhất Phàm mới nở nụ cười, thay đổi nét mặt đáp: “Không sao đâu,

đây là một khách hàng cũ của chúng ta, từ xưa đến nay luôn hợp tác rất tốt, sự

tin cậy ấy chỉ là việc tối thiểu thôi mà, em cứ ký trước đi, tiền hàng của họ

sẽ nhanh chóng được thanh toán thôi”.

“Chuyện này… e rằng không

được.” Tuần Tuần cảm thấy rất khó khăn, “Chuyện này vượt quá quyền hạn của tôi,

hay là để đi hỏi ý kiến chị Châu đã”.

“Chút chuyện nhỏ này

không cần làm phiền đến cô ấy đâu, anh không muốn nợ tình cảm với cô ấy”, lời

nói của Tôn Nhất Phàm đầy ẩn ý.

Anh ta không muốn nợ tình

cảm của Trần Châu nhưng lại không sợ nợ tình cảm với Tuần Tuần. Tuần Tuần đỏ

mặt, nhưng vẫn không dám manh động, “Nói như vậy thì chỉ còn cách xin ý kiến

Tổng giám đốc Trì thôi.”

“Anh ta ư?” Tôn Nhất Phàm

nói khẽ chỉ đủ để cho hai người nghe thấy, “Anh ta ngoài việc đưa ra mấy thứ

quy định với phương án thì biết gì chứ? Không sao đâu, trước đây đều giải quyết

như thế cả, xảy ra chuyện gì thì đã có anh”.

Tuần Tuần cắn môi, trong

lòng cô vô cùng bối rối, nhưng sự cẩn thận bẩm sinh nhắc nhở cô phải luôn cẩn

trọng trước khi làm bất cứ chuyện gì, dù đó là chuyện nhỏ nhất. Cuối cùng cô

vẫn đưa trả lại tờ hoá đơn cho Tôn Nhất Phàm và nói bằng giọng áy náy: “Chuyện

này thực sự là tôi không thể quyết định được, xin lỗi”.

Tôn Nhất Phàm không hề tỏ

ra giận dỗi, chỉ cười và lắc đầu, “Xem ra em không những là người rất hiểu

biết, mà còn thận trọng hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Anh rất tò mò, chuyện gì

đã khiến em trở nên thận trọng như vậy?”

Tuần Tuần không trả lời,

đúng lúc đó thì tiếng của Chu Thuỵ Sinh bỗng nhiên vang lên từ một đầu khác.

“Tôi đang bảo, không hiểu

sao đèn trong phòng họp vẫn còn sáng, thì ra hai người ở trong này nói chuyện

riêng.” Ông ta đứng ở cửa ngó vào, vẻ mặt tươi cười.

Tôn Nhất Phàm đáp: “Chủ

nhiệm Chu lại đùa rồi. Với tôi thì không có gì, nhưng da mặt của phụ nữ thì lại

rất mỏng, không chịu nổi câu nói đùa của anh đâu. Chỉ là tôi nhờ cô ấy xem giúp

mấy tờ hoá đơn thôi. Có việc gì sao?”.

Ánh mắt của Chu Thuỵ Sinh

khiến cho Tuần Tuần cảm thấy khó chịu, “À, không có việc gì đâu. Tổng giám đốc

Trì bảo tôi mời Giám đốc Tôn đến phòng làm việc một lúc”.

Tôn Nhất Phàm nghe vậy,

vội tới phòng Trì Trinh. Nhưng Chu Thuỵ Sinh luôn tỏ vẻ như một con chó trước

mặt Trì Trinh, Trì Trinh lại gọi Tôn Nhất Phàm vào đúng lúc này, điều ấy khiến

cho Tuần Tuần cảm thấy rất bất an.

Tôn Nhất Phàm ở lại trong

phòng của Trì Trinh khá lâu, gần hết giờ làm việc, rất nhiều người đều nghe

thấy tiếng đồ vật nặng rơi xuống sàn nhà, tiếp đó, Tôn Nhất Phàm đẩy mạnh cánh

cửa và bước ra khỏi đó với sắc mặt rất không bình thường, trong lúc không bình

tĩnh va ngay vào Chu Thuỵ Sinh lúc đó đang tò mò ngó vào xem. Chu Thuỵ Sinh kêu

lên một tiếng, cốc trà trên tay bắn tung toé, Tôn Nhất Phàm chau mày bước qua.

Buổi chiều, anh Vương

phải ra ngân hàng gửi tiền, vì số tiền tương đối lớn nên Trần Châu bảo Tuần

Tuần đi cùng. Khi Tuần Tuần về tới nơi thì đã bốn giờ chiều, Trần Châu đang ở

phòng của Chu Thuỵ Sinh bàn về chuyện cấp phát phúc lợi cuối năm. Tuần Tuần đặt

giấy biên nhận cần phải nộp cho Trần Châu lên trên bàn và lấy giấy đè lên, bỗng

vô tình nhìn thấy tờ hoá đơn quen thuộc cũng ở đó, hơn nữa ở cột kiểm tra đã có

thêm chữ ký của Trần Châu.

Trời gian làm việc của

Trần Châu ở công ty này lâu hơn hẳn Tuần Tuần, cũng rất có kinh nghiệm trong

công việc, mặc dù những việc nhỏ hằng ngày liên quan tới Tôn Nhất Phàm chị ta

mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng hễ là việc lớn thì bao giờ cũng rất có chính

kiến, chị ta biết rõ việc gì thì nên làm, việc gì thì không nên. Xem ra mình đã

quá cẩn thận. Nghĩ tới Tôn Nhất Phàm, Tuần Tuần không khỏi cảm thấy mình làm

như vậy là không phải với anh ta, ngày thường thì chấp nhận sự chăm sóc của anh

ta, nhưng chỉ một chút việc nhỏ thì cứ suy đi tính lại mãi mà cũng không giúp

được.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.