Chương 14: Người đi cùng cuộc đời

Thủ tục ly hôn giữa Tạ

Bằng Ninh và Triệu Tuần Tuần tiến hành khá lặng lẽ, lặng lẽ giống như khi họ

cưới nhau. Trước ngày ấn định làm thủ tục, hai người đã nói chuyện với nhau rất

lâu qua điện thoại. Cuối cùng Tạ Bằng Ninh hỏi Tuần Tuần – người đàn bà sớm tối

bên mình, đầu gối tay ấp trong ba năm rằng, có thật cô đã nghĩ kỹ chưa? Ít nhất

thì trong suy nghĩ của Tạ Bằng Ninh, cứ cho là đã có chuyện xấu xảy ra giữa hai

nhà, nhưng cuộc sống là của mình, cuộc hôn nhân của họ không nhất thiết là phải

đi đến kết cục ấy. Tạ Bằng Ninh thừa nhận “Mọi người đều có lỗi nhưng chỉ cần

cô muốn thì vẫn còn đường quay đầu lại”.

Trong khi Tuần Tuần im

lặng nghe, Tạ Bằng Ninh nói một cách thẳng thắn, giả sử sau khi ly hôn, có thể

anh ta đi tìm Thiệu Giai Thuyên và có thể không đi tìm cô ấy, nhưng nếu anh ta

không đến được với Thiệu Giai Thuyên, thì việc tìm kiếm một người phụ nữ phù

hợp về các mặt cũng không phải là việc khó. Ngược lại với Tuần Tuần thì ra tết

sẽ bước sang tuổi hai chín, không giỏi giao tiếp, đã ly dị, cho dù có tái hôn

cũng khó mà tìm được người như ý, nếu cô cứ cố chấp thì rất nhiều khả năng sẽ

bị những lời đường mật và dối trá của đàn ông làm hao mòn cho đến già, kết cục

có khi còn không được như mẹ cô.

Tuy những lời này của Tạ

Bằng Ninh có phần khó nghe, nhưng đó lại là những lời rất thật từ đáy lòng,

không phải những lời chế nhạo hay cố níu kéo Tuần Tuần. Không yêu cũng có cái

tốt của không yêu, chỉ khi người ta vứt bỏ hết mọi yêu thương, giận hờn thì mới

có được những lời từ gan ruột. Dù sao thì cũng đã từng là vợ chồng, coi như là

người hợp tác, cùng đi một nửa chặng đường và không có nỗi hận thù, vì thế kết

cục cuối cùng không khỏi cảm thấy có điều đáng tiếc.

Thực ra, cũng đã có một

vài giây Tuần Tuần thấy lòng mình dao động và hơi hối hận. Tạ Bằng Ninh không

phải là người chồng lý tưởng, nhưng người tiếp sau đây liệu sẽ tốt được đến mức

nào? Nhiều khi, cuộc sống là một chuỗi những sai lầm nối tiếp nhau. Nhưng cuối

cùng Tuần Tuần vẫn cắn chặt răng, nói một câu rằng, “Mong anh sẽ gặp may mắn”.

Vốn dĩ cô là người đã quá cẩn thận, nghĩ đến việc cuộc sống của mình sau này sẽ

nằm trong tay người khác và lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, lại thấy cuộc sống yên

ổn và bình dị cô từng mong muốn sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Vì Tuần Tuần là người đưa

ra lời đề nghị trước, nên Tạ Bằng Ninh chiếm ưu thế hơn trong khi làm thủ tục

ly hôn. Tạ Bằng Ninh không phải là người tuyệt tình tuyệt nghĩa. Anh ta để lại

cho cô căn hộ mà hai người mua sau khi kết hôn, nhưng tài sản còn lại trong gia

đình từ nay về sau không còn liên quan gì với cô nữa, tiền sinh hoạt phí hàng

tháng của Tuần Tuần cũng không còn nữa. Tuần Tuần không để ý đến những lời tru

tréo của mẹ, cô cảm thấy như thế rất công bằng , thậm chí còn vượt qua cả những

điều cô dự đoán. Mặc dù cô đã chuẩn bị tinh thần rằng mình sẽ chẳng được gì,

nhưng nếu được chia cho cái gì thì cô cũng chẳng có ly do để từ chối. Trong mắt

cô sự thực của cuộc sống không giống như trong mơ tưởng. Hai người thống nhất

được với nhau về việc phân chia tài sản, nên toà án không phải can thiệp gì và

họ đã hoàn thành thủ tục ly hôn tại Phòng Dân chính một cách rất hoà bình.

Khi bước ra khỏi toà nhà

của Phòng Dân chính, Tạ Bằng Ninh hỏi Tuần Tuần xem có cần anh ta đưa một đoạn

đường không, nhưng cô đã từ chối. Hai người quay lưng và chia đôi ngả đường. Cô

đứng ở bậc lên xuống lát bằng đá, nói lời chia tay với Tạ Bằng Ninh, anh ta

không nói gì nhưng cũng không quay người đi ngay. Có lẽ một trong hai người đã

nảy ra ý định ôm người kia một cái trước khi thực sự kết thúc cuộc hôn nhân,

nhưng chưa kịp hành động thì trong lòng lại nghĩ: thôi, chẳng cần thiết. Ánh

nắng chiều đầu thu nhàn nhạt, soi bóng họ đổ dài trên nền đá lát, theo cùng một

chiều nhưng không gặp nhau. Những cơn gió lướt qua mặt đất mang theo những

chiếc lá vàng lẫn những chiếc lá xanh. Bỗng nhiên Tuần Tuần cảm thấy cảnh tượng

này là sự khái quát ba năm qua của họ.

Sau khi ly hôn, Tuần Tuần

tạm thời ở nhà mẹ đẻ, căn hộ của cô vẫn cho thuê, hợp đồng đến đầu xuân sang

năm mới chấm dứt, bây giờ cũng không tiện lấy lại nhà. Chưa đầy một tuần, mà

Tuần Tuần – “loại hàng phải trả lại” đã nghe không biết bao nhiêu lơi mắng

chửi, lúc thì mẹ trách cô không biết giữ gìn, lúc thì lại bảo cô sao lại dễ

dàng ly hôn với Tạ Bằng Ninh như vậy, nhưng nhiều hơn cả là những lời trách cứ

rằng cô đã là cho bà mất mặt khi gặp bạn bà và người thân nhà họ Tăng nữa. Con

mèo già cũng về với cô trở thành cái gai trong mắt bà, càng nhìn lại càng thấy

chướng mắt. Trong thời gian đó, không biết lý do gì mà chiếc máy đắt tiền xuất

hiện nhiều lần hơn hẳn ở buồng bệnh của Giáo sư Tăng, lúc đó mới thấy khoé môi

của mẹ Tuần Tuần xuất hiện một nụ cười mãn nguyện. Nhưng vì đang trước mặt của

Tuần Tuần nên bà cố gắng giấu, lúc thì nói phụ nữ lớn tuổi hơn đàn ông khó bền

vững, lúc thì lại nói người mà con gái chọn không thực tế bằng người bà chọn,

tất cả phải chờ xem xét đã. Tuần Tuần biết nếu cô đáp lại sẽ càng làm mẹ nói

nhiều hơn, vì vậy cô coi như không nghe thấy. Có điều, những chuyện đó không

đáng phải nhắc đến. Bởi vì, sau khi Tuần Tuần chuyển về nhà mẹ đẻ không bao lâu

thì một chuyện lớn bỗng ập đến. Đó là, sau khi hết một liệu trình điều trị theo

loại thuốc mới, vào một sáng sớm Giáo sư Tăng bỗng từ từ tỉnh lại.

Lần đầu tiên ông mở mắt

ra sau một thời gian lâm bệnh, phải hồi lâu sau ông mới nhìn thấy người vợ của

mình trong đám người.

Giáo sư Tăng ốm gần hai

tháng, thế mà mẹ Tuần Tuần như già hẳn đi tới hai tuổi. Giáo sư Tăng cứ mấp máy

môi mấy lần, các bác sĩ và Tăng Dục tưởng rằng ông có chuyện qua trọng muốn

nói, nhưng chờ mãi và chú ý lắng nghe, cuối cùng mới hiểu được ý trong lời ông

định nói, đó là: “Tóc em bạc hết cả rồi”.

Mối duyên tình của Giáo

sư Tăng và mẹ Tuần Tuần bắt đầu từ tình cảm nguyên thuỷ nhất giữa nam và nữ,

cho dù bà yêu con người ông hay yêu tiền và địa vị của ông, thì hiện tại, trong

giờ phút này cả hai thứ đó đều hoà quyện làm một. Vợ chồng trẻ sống với nhau vì

tình yêu, vợ chồng già sống với nhau vì nghĩa, trong những ngày hai mắt nhắm

nghiền, ý nghĩ còn lại trong đầu Giáo sư Tăng là, chắc chắn ông sẽ nhận được sự

chăm sóc ân cần của mẹ Tuần Tuần. Mẹ Tuần Tuần lúc đó cảm động tới mức khóc

không thành tiếng, cứ đi đi lại lại trong phòng bệnh, rồi sau đó mới run rẩy bê

bát canh gà mới hầm buổi sáng, thổi cho nguội rồi bưng bón cho ông. Bác sĩ vội

chạy tới ngăn lại và nói rằng hiện tại bệnh nhân chưa thể tiêu hoá được loại

thức ăn này. Mặc dù vậy, mẹ Tuần Tuần vẫn cứ bê bát canh trên tay với hai hàng

nước mắt lã chã tuôn trên gò má, như thể tất cả những ngày tháng lo lắng và

buồn sầu mà bà vừa trải qua đều biến thành những dòng nước mắt.

Mắt của Tuần Tuần cũng

ươn ướt, cô khẽ cất tiếng an ủi mẹ. Giáo sư Tăng không thể cử động được, cứ đưa

mắt nhìn về phía mẹ Tuần Tuần, khoé môi dường như hơi mỉm cười. Cảnh tượng ấy,

ngay cả đến Tăng Dục cũng thấy cảm động. Cô bước ra khỏi phòng bệnh, khép cửa

lại, để cho những người bên trong có dịp ở lại với nhau, còn mình thì gọi điện

cho anh chị, chia sẻ niềm vui vì cha đã tỉnh lại.

Nhưng đáng tiếc, niềm vui

ngắn chẳng tày gang, niềm vui vừa qua thì tổn thất lại đến. Chừng một giờ

chiều, điện tâm đồ của Giáo sư Tăng xuất hiện những dấu hiệu bất thường, rồi

ngay sau đó ông tiếp tục hôn mê và lần nhắm mắt này ông không bao giờ tỉnh lại

nữa. Mẹ Tuần Tuần vẫn chưa hết mừng vui, thì nghe được từ bác sĩ điều trị chính

ba từ: “Rất xin lỗi”. Bà không sao tin được đó là sự thật, cứ hỏi đi hỏi lại

bác sĩ, rồi lại nắm tay con gái, ngây người ra, miệng cứ lặp đi lặp lại một

câu: “Rõ ràng là ông ấy đã tỉnh lại, rõ ràng là ông ấy đã tỉnh lại cơ mà, con

cũng nhìn thấy, mọi người cũng nhìn thấy thế đúng không?...”.

Bác sĩ đành phải giải

thích bằng nguyên lý y học: rủi ro của loại thuốc mới cũng đã nói với gia đình

từ trước rồi. Một lúc lâu sau Tuần Tuần cũng không tìm ra lời nào để nói nên

chỉ còn biết ôm chặt lấy người mẹ như hoá đá. Nhưng dù là người rất không muốn

chấp nhận hiện thực ấy thì mẹ Tuần Tuần cũng cảm thấy cái thân thể mà bà đang

chạm vào và lắc mạnh cứ dần dần lạnh đi, mất dần sức sống và cứng dại. Ông

không còn có thể ôm ngang lưng bà đu đưa theo những bước nhảy trên quảng trường

dưới màn đêm được nữa, cũng không còn có thể gỡ cặp mái trên tóc vợ bên bàn

trang điểm, rồi khen mỗi một nếp nhăn mới trên trán bà được nữa.

“Tôi đã sai rồi!”, mãi

cho tới đêm khuya, khi Tăng Dục đứng ra cố gắng cùng với nhân viên của bệnh

viện đưa di thể của Giáo sư Tăng vào phòng bảo quản xác, mẹ Tuần Tuần mới sực

tỉnh bật lên tiếng khóc đầu tiên. Bà tựa vào lòng con gái, khuôn mặt vẫn như

được hoá trang, “Sao tôi cứ ép ông ấy phải tỉnh lại cơ chứ, nếu biết trước thế

này thì rằng nửa đời còn lại cứ để ông ấy nằm yên trên giường, để tôi được chăm

sóc ông ấy cho đến lúc chết. Như thế ít ra hàng ngày tôi vẫn còn được một chút

niềm tin. Nhưng bây giờ thì hết tất cả rồi! Hết thật rồi!”.

Đám tang của Giáo sư Tăng

được tổ chức rất long trọng và trang nghiêm. Cả cuộc đời ông theo nghề dạy học,

là người đức cao vọng trọng, học trò có ở khắp mọi nơi. Lãnh đạo học viện đều

có mặt đầy đủ trong lễ truy điệu ông, các học sinh biết tin cũng tập trung đầy

đủ bên linh cữu. Hai người con của người vợ trước cũng trở về từ nước ngoài. Mẹ

Tuần Tuần coi như không nhìn thấy họ, Tuần Tuần đành phải xuất hiện với vẻ

ngượng ngùng, rồi thay mặt mẹ bàn chuyện lo tang lễ cho Giáo sư Tăng với họ.

Kể từ khi Tuần Tuần

chuyển về sống cùng mẹ trong nhà Giáo sư Tăng, cô chưa gặp mặt hai anh em họ

bao giờ, cô chỉ biết tin tức về họ qua lời kể của Tăng Dục. Nghe nói, họ đều là

những chuyên gia trong những ngành nghề mà mình theo đuổi, còn bây giờ họ đang

ở trước mặt Tuần Tuần với đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt phức tạp của những người

trung tuổi.

Tuần Tuần khẽ gọi: “Anh,

chị”.

Họ gật đầu, vẻ mặt rất

lãnh đạm và có ý không muốn nói chuyện với cô, có việc gì thì họ chỉ gọi Tăng

Dục đến bên rồi bàn bạc. Tuần Tuần thấy lạc lõng nên khi mẹ cô truy hỏi để biết

xem bọn họ đang có ý định gì, cô đành phải nói thật là mình không biết.

Lại có một đoàn người

bước đến gần linh cữu của Giáo sư Tăng bày tỏ sự tiếc thương và sự an ủi đối

với gia quyến, mẹ Tuần Tuần lại khóc nấc lên, Tuần Tuần không còn cuống quýt bước

tới khuyên giải mẹ như trước nữa. Đây là lần thứ n mẹ cô khóc lên với vẻ đau

lòng như vậy. Tiếng khóc của bà rất làm người khác mủi lòng, nhưng điều đó

chứng tỏ bà đã lấy lại tinh thần từ trong sự đau thương lúc đầu, vì thế nên mới

có tâm trí để mà thể hiện nỗi đau của mình ở mức cao nhất như vậy. Tuần Tuần

rất rõ, lúc nào rảnh rỗi, bà lại vội vàng dò hỏi xem tổng cộng có bao nhiêu

tiền phúng viếng, con trước của chồng định tính toán với bà như thế nào.

Không phải Tuần Tuần nghi

ngờ tình cảm của mẹ đối với việc ra đi của bố dượng, vì Giáo sư Tăng mất đi là

nỗi đau và tuyệt vọng đối với bà, nhưng những giọt nước mắt chân thực nhất của

bà đã cạn ngay trong ngày Giáo sư Tăng nhắm mắt xuôi tay, chỉ có ngày hôm đó

nước mắt của bà mới thực sự nhỏ ra vì bản thân mình. Khi nỗi đau buồn thực sự

lên đến đỉnh điểm, người ta thường thẫn thờ, còn những giọt nước mắt sau này

chỉ là nhỏ xuống để cho người ngoài nhìn thấy mà thôi.

Khi thấy đoàn của lãnh

đạo học viện đến, mẹ Tuần Tuần càng khóc thảm thiết hơn, bà cứ rũ người xuống

linh cữu, tưởng chừng như gục xuống đến nơi. Lãnh đạo học việc phần lớn đều là

người khác giới, tuổi tác xấp xỉ với mẹ Tuần Tuần, vì vậy đỡ bà cũng dở mà

không đỡ cũng dở. Tuần Tuần thấy thế định bước lên thì đã thấy mẹ tìm được một

chỗ bấu víu mới. Một người trẻ tuổi mặc một bộ đồ màu đen đang đỡ bà, bà tựa

vào người ấy khóc rống lên không cần giữ gìn ý tứ. Cảnh tượng đó diễn ra rất tự

nhiên, không ai nghi ngờ gì, những người không biết thì tưởng rằng đó là người

thân của người quá cố.

Tuần Tuần véo mạnh vào

đùi một cái, quả nhiên rất đau. Tách riêng ra, cô biết người trẻ tuổi kia,

nhưng nếu đặt trong tổng thể cô hoàn toàn không biết việc này có ý nghĩa gì. Cô

biết điệu bộ của mình lúc này rất ngây ngô, nhưng không làm cách nào để khép

cái miệng cứ há hốc ra.

Lúc đầu nhìn thấy anh

trai và chị gái, Tăng Dục rất cảm động, ba anh em túm lại nói chuyện mãi, có

lúc thì mỉm cười, có lúc lại lau nước mắt. Nhưng không hiểu sao, nói chuyện hồi

lâu thì quay ra cãi nhau, vẻ mặt của anh trai và chị gái cô đều đanh lại, Tăng

Dục cũng nhất quyết không chịu nhượng bộ, kết cục là ba người lại tản ra mỗi

người một nơi, Tăng Dục vênh mặt đứng trở lại bên Tuần Tuần.

Khi mà Tăng Dục đã muốn

nói thì dù cho không muốn nghe cũng phải nghe, vì vậy Tuần Tuần không nói gì.

Quả nhiên, Tăng Dục nhìn

khách khứa đi đi lại lại trước linh cữu của cha, đột nhiên cất tiếng hỏi: “Cô

nói xem, con người ta sống vì cái gì?”

Vấn đề này thật khó trả

lời, Tuần Tuần nhìn về phía bàn thờ, nghĩ một lát, quay đầu sang trả lời Tăng

Dục rằng: “Em nghĩ , sống là để chết đi”.

Tăng Dục không để ý đến

cô, mà tự trả lời: “Anh trai và chị gái tôi đều không hiểu, người không còn

nữa, thì để ý đến những thứ ngoài thân xác ra có ý nghĩa gì đâu! Tôi hay coi

thường kiểu làm việc của mẹ cô và cũng luôn nghi ngờ con mắt nhìn của cha tôi,

nhưng tôi đã nhìn thấy vẻ mãn nguyện cuối cùng trong mắt ông. Mặc cho nó đúng

hay sai, khi sống chỉ cần cảm thấy không có gì phải nuối tiếc là đủ. Nếu tôi có

được một người bạn đời, tôi cũng sẽ cảm thấy thế là đủ”.Thực ra Tuần Tuần rất

không hiểu, thế nào thì gọi là người bạn đời. Cô thường cảm thấy con người

không có quê hương, cái gọi là quê hương chẳng qua chỉ là trạm cuối cùng trong

sự phiêu dạt lâu dài của tổ tiên mà thôi; cũng giống như vậy, chẳng ai quyết

định được sẽ cùng sống đến đầu bạc răng long với người khác, vì thế người bạn

đời, nói trắng ra là người tình cuối cùng gặp được trước khi chết, nếu vẫn đang

sống, thì tất cả vẫn còn chưa kết thúc.

Tuần Tuần nói với Tăng

Dục: “Nếu như bây giờ chị chết, chẳng phải Liên Tuyền sẽ trở thành người bạn

cuối đời của chị sao?”.

“Phì, tôi biết ngay miệng

lưỡi của cô giống như mồm con quạ. Tôi và anh ấy làm sao có thể đi đến hết cuộc

đời? Anh ấy là người không thích sự ràng buộc, ở bên tôi cũng chỉ vì tôi không

bắt anh ấy phải thề cùng tôi suốt đời. Tối qua anh ấy còn hỏi tôi, có cần anh

ấy xin nghỉ phép và đến đây không, tôi nói không cần, làm như con rể tương lai

thì mọi người đều ngượng ngập… Này, nhìn xem ai kia?”, Tăng Dục đang nói, bỗng

dưng chuyển chú ý sang một hướng khác.

Tuần Tuần cảm động tới

mức muốn khóc, không phải chỉ một mình cô cảm thấy có điều gì đó khác thường.

“Họ đều đến cả, để tôi ra

chào họ”, nói xong Tăng Dục rời khỏi chỗ của Tuần Tuần, bước tới bàn

thờ. Đoàn người mới vào là học sinh cũ của Giáo sư Tăng, trong đó còn có không

ít người là bạn học của Tăng Dục và người yêu cũ của cô. Tuần Tuần đưa mắt nhìn

về phía mà mình chú ý, mẹ cô ngồi một mình bên linh cữu khóc sụt sùi, còn người

giống như người nhà của người quá cố không biết đã rời đi đâu.

Có ai đó khẽ đập vào vai

cô, Tuần Tuần đã đoán là ai, nên uể oải quay đầu lại, cô không ngờ đó là Tạ

Bằng Ninh. Đôi mày lá liễu của Tuần Tuần dựng ngược lên, điều đó khiến cho Bằng

Ninh ngạc nhiên, anh rụt tay lại, nói bằng vẻ tự trào: “Không lẽ anh không được

hoan nghênh như vậy sao?”.

Tuần Tuần đáp: “Anh nói

gì lạ vậy. Cám ơn anh đã đến”.

“Việc này cần thiết phải

như vậy. Mặc dù chúng ta không còn là vợ chồng nữa, nhưng người quá cố đã từng

là bố vợ anh. Ông ấy là người rất tốt, anh cũng rất buồn. Mong mọi người bớt

đau buồn và chấp nhận sự thật. Anh không đến chào mẹ em đâu, anh sợ bà ấy lại

xúc động”.

Tuần Tuần gật đầu. Trước

hôm Tạ Bằng Ninh và Tuần Tuần làm thủ tục ly hôn, nếu không phải vì cô ngăn

bằng được thì bà đã đến cơ quan Tạ Bằng Ninh làm um lên. Lần gặp lại và chào

nhau đầu tiên kể từ ngày ly hôn, chuyện giữa hai người con người rất đỗi quen

thuộc và cũng rất đỗi xa lạ không biết bắt đầu từ đâu.

Tạ Bằng Ninh có vẻ hơi

già đi, im lặng một lát, anh hỏi: “Dạo này em sống ra sao? Trong nhà xảy ra

chuyện lớn như vậy, nên anh thấy sắc mặt em không được tốt lắm. Có việc gì cần

giúp đỡ em cứ nói”.

“Không có gì đâu. Cảm ơn

anh.”

“Em…và anh ta cùng

nhau?”, Tạ Bằng Ninh định hỏi, nhưng thấy khó bật thành lời.

“Không!” Tuần Tuần trả

lời theo phản xạ, cô cảnh giác đưa mắt nhìn xung quanh, hy vọng Tạ Bằng Ninh

không phát hiện ra người vừa đến, “Giữa em và anh ta không thể có chuyện ấy”.

Tạ Bằng Ninh có vẻ không

hiểu, “Nói như vậy, em ly hôn đơn thuần chỉ là vì em muốn rời xa anh?”.

“Không phải thế. Em cảm

thấy ngay từ lúc bắt đầu chúng ta đã sai. Em là người dễ chấp nhận, còn anh thì

không như vậy. Trong lòng anh đã có người mà anh quan tâm. Nếu đã chia tay rồi

thì ai đúng, ai sai em đều không muốn nhắc lại nữa, hy vọng rằng anh có được

cuộc sống đúng như anh mong muốn.”

“Anh chuẩn bị đi học ở

Thượng Hải một thời gian”, nói xong câu này thì Tạ Bằng Ninh có vẻ nhẹ nhõm hơn

rất nhiều.

Tất nhiên là Tuần Tuần

hiểu, cô khẽ cười, “Như thế cũng tốt”.

“Tuần Tuần, anh hy vọng

em sẽ sống vui vẻ, em là một người tốt…”

“Tất nhiên cô ấy là người

tốt.” Tạ Bằng Ninh đang nói dở thì bị cắt ngang, trong ánh mắt của Tuần Tuần

thoáng vẻ xa xăm. Cô thầm kêu lên trong lòng, có một số người, luôn luôn xuất

hiện đúng vào lúc mà người khác không muốn nhìn thấy họ nhất, hơn nữa, lần nào

cũng rất đúng thời điểm.

Trì Trinh đưa tay ra sau

đứng bên cạnh Tuần Tuần, cười nói với Tạ Bằng Ninh: “Cảm ơn anh đã đến, nhưng

ly hôn rồi, tốt hay không tốt thì cũng chẳng có liên quan gì đến anh.”

Tạ Bằng Ninh tỏ ra rất

ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Trì Trinh, nên không có ý muốn tranh luận với

anh ta, chỉ bình thản nói với Tuần Tuần: “Anh còn có chút việc, anh đi đây.”

Đúng lúc ấy, một vị lãnh

đạo vào chia buồn và an ủi mẹ Tuần Tuần, bước tới chào hỏi: “Cháu là Tuần Tuần

phải không. Sau khi lấy chồng chú rất ít khi nhìn thấy cháu. Khi còn sống bố

dượng cháu thường khen là cháu rất hiểu biết, ông ấy đã ra đi rất thanh thản,

gia đình cũng đừng quá đau buồn”.

Tuần Tuần chỉ biết người

đó rất quen, có lẽ ông ở cùng toà nhà với nhà mẹ đẻ cô, vì thế cô cúi người bày

tỏ lòng cám ơn. Người kia rút trong túi ra một chiếc phong bì, đưa cho Trì

Trinh ở vị trí gần ông nhất.

“Đây là một chút tấm lòng

của các đồng nghiệp trong khoa, phiền cậu chuyển tới tay mẹ vợ giúp, bảo bà ấy

giữ gìn, đừng khóc nhiều quá mà ảnh hưởng tới sức khoẻ.”

Tuần Tuần nghe mà thấy

trong lòng như có trái bom muốn nổ tung ra, cô không biết phải nói gì, còn

người kia thì vẫn đập vào vai Trì Trinh, rồi quay sang gật đầu với Tuần Tuần,

sau đó rời đi.

Vẻ mặt của Tạ Bằng Ninh

lập tức xuất hiện nụ cười lạnh lùng như muốn nói: Thì ra là như vậy, sau đó

nói, “Tôi sợ cô không được ổn, nhưng xem ra tôi đã lo hão mất rồi.”

Tuần Tuần đỏ mặt, quay

sang đẩy Trì Trinh một cái.

“Anh đã nói bậy bạ gì với

mọi người thế?”

Trì Trinh lùi về sau một

bước, vừa tức lại vừa buồn cười, “Tôi có nói gì đâu? Đấy là ông ấy nghĩ như vậy

đấy chứ, có liên quan gì đến tôi đâu? Cô đừng có chuyện gì cũng cứ trách mắng

tôi như vậy được không?”.

“Không trách anh thì

trách ai? Ai bảo anh tới đây? Anh tránh xa tôi ra.” Tuần Tuần tức giận, nên bất

chấp mà nói ra những lời khó nghe nhất. Tạ Bằng Ninh vốn quen với vẻ hiền thục,

ôn hoà của Tuần Tuần, bây giờ được chứng kiến cơn giận của cô với Trì Trinh,

nghĩ thầm rõ ràng là cảnh hờn trách giữa một đôi tình nhân. Một cảm giác mất

mát xen lẫn thất bại dậy lên trong lòng, nên anh không muốn nói thêm gì nữa mà

chỉ quay sang Tuần Tuần nói: “Tôi đi đây, cô tự giải quyết mọi việc”.

Trì Trinh chen vào một

câu với vẻ bình thản: “Yên tâm đi, chắc chắn là sẽ tốt hơn khi ở cùng với anh.”

“Chuyện giữa tôi với cô

ấy không đến phiên anh phải nói!” Tạ Bằng Ninh không giữ được vẻ bình tĩnh nho

nhã vốn có, giận dữ đáp lại, “Anh thì biết gì? Anh có tư cách gì mà chỉ chỉ trỏ

trỏ?”.

Trì Trinh vẫn để nguyên

tay, mỉm cười với Tuần Tuần, “Bình thường người chồng trước của cô vẫn như vậy

à? Chẳng trách cô không chịu được nên đã ly hôn với anh ta”.

“Tuần Tuần, tôi khuyên

cô, hãy cố mở to mắt mà nhìn, người này là tay chuyên lừa gạt tình cảm, Thiệu

Giai Thuyên đã dính vào anh ta chưa đủ, nay lại đến cô. Trên đời này không có

thuốc hối hận đâu.” Khi nói những lời này, Tạ Bằng Ninh cũng quay về phía cô.

Tuần Tuần không hiểu, nếu

hai người đó đã không hợp với nhau, vì sao không trực tiếp nói thẳng ra, mà lại

cứ lôi cô ra để nói.

“Tôi không hiểu các anh

đang nói gì.”

Trì Trinh đáp: “Nếu cô

thích làm như không hiểu thì cứ việc thế đi. Nhưng cũng phải nói lại rằng, cho

dù tôi có phải là kẻ lừa gạt hay không thì ít nhất tôi cũng có tình

cảm, không giống như ai đó…, đúng tình cảm không thể coi như cơm ăn, nhưng lấy

một người mà không có chút tình cảm nào, thì dù có cơm cũng chẳng thể nào nuốt

được, càng rời xa sớm càng tốt. Tuần Tuần, cô nói xem có đúng như vậy không?”.

Tạ Bằng Ninh nghe xong,

mặt biến sắc, quay ngoắt người bỏ đi.

Tuần Tuần đưa mắt nhìn

theo, rồi lạnh lùng nói với người còn ở lại: “Bây giờ thì anh cũng đi được rồi

đấy, anh đến là để gây chuyện, đạt được mục đích rồi thì còn ở lại đây làm

gì?”.

“Cô đánh giá tôi hơi cao

đấy, tôi đâu có cái tài ấy, hôm nay tôi tới là muốn thăm cô.” Nói rồi Trì Trinh

đi một vòng quanh trước mặt cô, chỉnh lại áo, rồi nói với vẻ hài lòng: “Cô nhìn

bộ đồ trên người tôi thế nào, tôi biết tin về buổi truy điệu liền lập tức đi

mua đấy, trong nó rất nghiêm túc, đúng không?”.

Tuần Tuần đưa mắt liếc

nhìn về phía linh cữu, đáp hững hờ: “Đúng là rất trịnh trọng, nếu đổi cho người

bên trong mặc thì có lẽ là như vậy”.

Trì Trinh không để ý đến

lời cô, cười nói: “Cô nói không thật lòng rồi, tôi đã nhìn thấy vẻ ngưỡng mộ

trong mắt cô”.

Tuần Tuần phát buồn nôn,

“Diễn tốt lắm, cứ như thật đấy, người không biết lại tưởng anh là người nhà của

người quá cố, còn tôi thì biết rất rõ”.

“Vậy thì cô phải tự kiểm

điểm đi. Mẹ cô nói, cô cũng đã lớn lên bên cạnh bố dượng mười mấy năm, ông ấy

đối xử với cô rất tốt, nhưng sao tôi không thấy cô có vẻ buồn chút nào?”.

Đúng vậy, trong suốt đám

tang, Tuần Tuần không nhỏ một giọt nước mắt nào. Nhưng điều đó không có nghĩa

là cô không đau lòng. Cô cảm ơn Giáo sư tăng đã cho mẹ con cô những ngày

tháng không phải buồn lo, ông ra đi như vậy, trong lòng cô thấy rất

trống trải. Nhưng vì đã dự đoán và chuẩn bị trước, mà những chuyện lặt vặt của

đám ma lại rất phức tạp, hơn nữa con người cô tuy chẳng xuất sắc, nhưng lại rất

khó rơi nước mắt, cho nên lúc này cô không sao khóc được. Bây giờ nhớ lại, hồi

cha đẻ mất, cô cũng như vậy. Chỉ có mẹ cô mới là người giỏi về chuyện này. Cô

trừng mắt nhìn Trì Trinh, không thèm để ý đến anh ta nữa. Nhưng cô phát hiện

ra, hễ cô đi tới đâu là anh ta theo tới đó, xung quanh toàn là người quen, việc

này chẳng khác gì dẫn anh ta đi giới thiệu một lượt. Vì thế cô chọn một góc ít

bị người khác chú ý nhất và đứng lại đó.

“Anh đừng bám lấy tôi

nữa, tôi không muốn mọi người hiểu lầm”, đối với người bất chấp tất cả, Tuần

Tuần chỉ còn biết nói ra những lời bất lực như vậy.

Trì Trinh nói: “Mọi người

hiểu lầm hết rồi, chỉ có một mình cô không nghĩ như vậy, có lẽ sự thật đúng như

mọi người đã nhìn thấy, và cô mới là người hiểu lầm. Cô không ghét tôi, mà cô

đang sợ chính mình”.

Tuần Tuần không ghét Trì

Trinh, phần lớn phụ nữ không thể nói lời ghét với một khuôn mặt điển trai và

lúc nào cũng mỉm cười với mình, dù có nói ra cũng là những lời không thật lòng.

Cho dù anh ta chính là kẻ thủ ác đã dồn hôn nhân của cô vào chỗ không còn đường

thoát, nhưng cuộc hôn nhân của cô giống như bức thành dựng bằng tre gỗ, chỉ cần

phía dưới hơi lung lay nghiêng ngả, là dễ dàng đổ sập. Anh ta chính là người đã

đẩy cô một cái, tuy rất khó nói rõ mục đích, nhưng bản thân cô cũng không phải

vững như bàn thạch. Nói rằng hận thì không chính xác bằng nói cô sợ anh ta, hay

đúng hơn như lời anh ta nói, cô sợ anh ta sẽ đánh thức một con người khác xa lạ

trong chính con người mình. Nhưng điều đó cũng rất cách xa với tình yêu.

“Thật ấu trĩ! Không ghét

cũng không có nghĩa là tôi thích ở cùng anh.”

“Tôi ấu trĩ? Hà hà! Tuổi

trẻ và sự thông minh không phải một tỉ lệ thuận.” Trì Trinh dường như lại nhớ

ra điều gì, cười nói: “Chồng cũ của cô mới là một người ấu trĩ. Trước khi hai

người ly hôn anh ta đã gọi điện cho tôi… Cô không biết chuyện này?”.

“Anh ta đã nói những gì?”

Thật sự Tuần Tuần không biết có chuyện đó, nhìn dáng vẻ của Trì Trinh thì thấy

anh ta không nói dối. Nếu anh ta đã không có ý vòng vo, thì cô sẽ hỏi thẳng.

“Anh ta sợ tôi lừa cô bán

ra nước ngoài. Trong mắt anh ta, cô là một người không hiểu sự đời, một bà nội

trợ nhớ nhớ quên quên, thiếu kỹ năng sống, rất dễ bị người khác lợi dụng, bắt

nạt.”

“Chẳng lẽ tôi không phải

là người như vậy?”

“Ha ha!” Trì Trinh cười

lớn, “Lúc đó tôi đã nói với Tạ Bằng Ninh, đáng thương làm sao, hai người sống

với nhau đã mấy năm rồi mà hầu như anh không hiểu gì về cô cả”.

“Nói như vậy thì là anh

hiểu tôi?” Tuần Tuần có vẻ quan tấm đến điều đó, cô muốn xem khả năng của anh

ta như thế nào, vì bản thân cô cũng còn không hiểu mình.

Trì Trinh sờ cằm, “Tôi

cảm thấy con người cô, vừa bi quan vừa thực dụng. Những thứ mà cô tin đều là

giả, thế mà lại cứ đi thuyết phục mình coi nó là thật. Lấy một ví dụ, ở cùng

vời một người như cô thì giống như hai con người lạc đường trên sa mạc, đi mãi,

đi mãi, cho đến khi gần cạn kiệt hết lương thực, thì bỗng nhiên nhìn thấy ở

phía trước có khói và thành luỹ… Người cùng đi cảm thấy sắp được cứu sống vui

mừng định nhào tới, thì lúc đó cô liền đưa ra một lý do hùng hồn như sắt thép,

rằng có tiến tới đó thì cũng là chết mà thồi, bởi vì đó là một ảo ảnh. Người

bạn của cô nghe nói thế thì tuyệt vọng, chưa biết chừng ném nốt nửa bình nước

còn lại, đập đầu mà chết. Cô sẽ nhặt nửa bình nước đó lên, tiếp tục đi về phía

toà thành ảo ảnh kia, giả thì giả, dựa vào nửa bình nước đó ít ra thì cũng cầm

cự được thêm một thời gian nữa.”

Tuần Tuần nghe xong, mở

to mắt ngơ ngác, rồi cũng bắt chước Trì Trinh đưa tay sờ cằm. Cô cảm thấy tư

thế đó rất hay, nhìn rất thâm trầm, như đang suy nghĩ, cho dù là trong đầu rất

mông lung. “Tôi có một vấn đề, ai là người bạn cùng đường với tôi?”

Trì Trinh nhún vai, “Ai

mà biết được, dù sao thì đó cũng là một người không may mắn!”.

Trì Trinh im lặng một

lát, rồi sau đó có điện thoại, nói có việc phải đi trước. Tuần Tuần khó khắc

lắm mới tống tiễn được ôn thần, vừa mới thở phào một cái, thì Tăng Dục bước

tới, chỉ bóng lưng của Trì Trinh, hỏi: “Đó là ai vậy?”, Tuần Tuần ậm ờ cho qua

chuyện.

“Tôi cảm thấy người ấy

quen lắm”, Tăng Dục nói với vẻ suy nghĩ.

Tuần Tuần giật thót

người, “Chị gặp anh ta rồi à?” Tuần Tuần hỏi với vẻ không hiểu, trong lòng dậy

lên nỗi lo sợ sự thật bị phơi bày, nếu Tăng Dục biết Trì Trinh thì có thể khẳng

định trước đây họ đã có sự qua lại.

Tăng Dục cố lục lọi trí

nhớ, rồi cuối cùng đưa ra một đáp án khiến Tuần Tuần nghe mà chỉ muốn chết “Không nhớ rõ lắm, đại khái đó là nam chính trong một bộ phim truyền hình xem

hồi đầu năm”.

Tuần Tuần không biết phải

đáp lại thế nào, Tăng Dục cười, nói: “Dù sao thì trông cũng được đấy. Hai người

trốn vào một góc thì thì thầm thầm, đừng tưởng rằng tôi không nhìn thấy. Nói

mau, rốt cuộc anh ta là ai?”.

Tuần Tuần đỏ mặt, lập tức

bị Tăng Dục túm lấy, cô đưa ngón tay chỉ vào Tuần Tuần, “Người ấy…à, tôi biết

rồi, anh ta chính là cái người đó!”. Rồi trong cơn hứng chí Tăng Dục túm lấy

bàn tay Tuần Tuần, viết lên đó tên của người ấy.

“Tôi nói không sai chứ?”

Tuần Tuần làm điệu bộ

“suỵt”, mặc dù cô không biết rằng phải giấu ai.

Tăng

Dục vẫn không chịu buông tha, “Người đói gan bé, người no gan to. Nếu biết

trước thế này thì tôi cũng không từ chối ý tốt của Liên Tuyền. Gian phu có thể

đến được, thì làm sao người bạn tốt lại không đến được?”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.