Chương 12: Sự sụp đổ của ngôi thành

Tuần Tuần ra khỏi khách

sạn, bước chân mệt mỏi, rã rời, từng cơn ớn lạnh cứ dội lên phía sau gáy, mồ

hôi toát ra ướt đẫm lưng, mỗi khi có làn gió thổi qua lại càng thêm lạnh.

Những người đi qua trên

đường vẻ mặt không biểu cảm đều là những con người may mắn, những ai không bị

chồng và tình địch bắt quả tang đang trên giường cùng người đàn ông khác đều là

những người may mắn… Tuy nhiên, cho dù là lúc này, Tuần Tuần vẫn không quên,

chiều nay cô phải tới bệnh viện để thay ca cho Tăng Dục, không thể để bố dượng

nằm một mình trong đó. Giống như trước khi ra khỏi khách sạn cô đã không quên

bảo phục vụ mang kim chỉ lên để đơm lại chiếc khuy bị đứt.

Bây giờ nghĩ lại Tuần

Tuần mới thấy rằng, mang tiếng là người cẩn thận nhưng thực ra cô đã bỏ qua rất

nhiều chi tiết mà chỉ thoáng qua là có thể nhận thấy ngay. Trì Trinh đã quen

Thiệu Giai Thuyên như thế nào? Anh ta mới về nước chưa đầy nửa năm, với cá tính

của mình thì sao lại có thể tiến đến chuyện hôn nhân nhanh chóng như vậy? Còn

cả điều anh ta nói rằng ba năm qua nữa, nếu tính từ ngày hai người đó quen nhai

cũng không thể là ba năm.

Trước khi rời đi, Tuần

Tuần cũng đã hỏi Trì Trinh về những điều này. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ,

cười và đáp: “Cô hỏi tôi rằng đã quen Thiệu Giai Thuyên bao lâu, thì chẳng thà

cô hỏi tôi rằng, tôi và cô ấy đã mấy lần ‘với nhau’”.

Tuần Tuần biết không thể

nào có được đáp án từ miệng của Trì Trinh. Cô nghĩ và thấy chẳng nên trách

người khác vì đã lừa gạt cô, mà trách chính bản thân mình đã quá sơ suất, nếu

cô không cúi đầu xuống thì người khác không thể nào cưỡi lên cổ cô được.

Khi cô tới bệnh viện thì

Tăng Dục đang dùng máy để xoa bóp cho Giáo sư Tăng. Nhìn thấy Tuần Tuần đến

Tăng Dục vui mừng báo cho cô biết, sau một tuần dùng thuốc, sáng hôm nay mắt

của Giáo sư Tăng đã có dấu hiệu chuyển động, bác sĩ nói đó là dấu hiệu cho thấy

khả năng tỉnh lại. Tuần Tuần cũng cảm thấy vui mừng vì điều đó. Nhưng niềm vui

ấy vẫn không xua tan được nỗi bất an trĩu nặng trong lòng cô, dù chỉ là một

chút.

Tăng Dục vừa tiếp tục

thực hiện nốt công việc xoa bóp vừa nói, “Sao trước đây tôi lại không biết có

loại máy này nhỉ? May nhờ có Liên Tuyền, tôi chỉ vô tình nhắc đến bệnh tình của

cha tôi trước mặt anh ấy, không nghĩ là anh ấy nhớ, hơn nữa lại còn đích thân

đi mua chiếc máy này về.”

“Đúng là hiếm thấy người

có lòng như anh ấy”, Tuần Tuần cố gượng cười.

“Đúng thế.” Tăng Dục tỏ

vẻ rất cảm kích, “Nghĩ cũng thấy buồn thay cho mình, có rất nhiều người đàn ông

tưởng rằng sẽ có thể sống trọn đời bên nhau, không ngời cuối cùng lại chẳng

bằng một người chỉ nghĩ rằng chơi bời qua quýt.”

Tuần Tuần nói: “Có phải

là chơi bời qua quýt hay không còn phải xem ranh giới mà chị vạch ra như thế

nào. Nếu anh ấy là người tốt thì chị cũng đừng nên bỏ qua nữa.”

“Tôi trả tiền chiếc máy

này cho anh ấy rồi.” Tăng Dục thở dài, “Cô cũng đừng cho là tôi cố làm ra vẻ,

có một số việc cần rạch ròi thì nên rạch ròi. Tôi thường nghĩ, có lẽ vì giữa

tôi và anh ấy không hề có cam kết, hẹn thề nên mới hoà hợp như vậy. Chúng tôi

vẫn cứ giữ quan hệ như thế, hai bên thấy dễ chịu, mỗi lần ở bên nhau đều rất

vui, tôi thực sự lo ngại khi đến gần hơn chút nữa thì tình cảm sẽ không còn

được như vậy”.

“Cái gì phải thay đổi rồi

cũng sẽ thay đổi, trong ruột táo thường có sâu, nên cho dù chị có đặt nó vào

trong lồng kính thì nó cũng vẫn cứ thối mà thôi”, Tuần Tuần nói.

Tăng Dục đưa mắt nhìn cô

một cái: “Tôi rất không thích nghe giọng điệu này của cô”.

Tuần Tuần ngồi một lúc,

đưa mắt nhìn Tăng Dục thu dọn chiếc máy, rồi đột nhiên hỏi: “Chị Tăng Dục, chị

hãy nói thật cho em biết, đã bao giờ em mất trí nhớ chưa?... Ý của em là trước

đây em có làm chuyện gì sai chuyện gì không, như là quên người đã từng yêu hoặc

từng có mối thù”.

Tăng Dục đáp: “Cuối cùng

thì cô cũng đã nghĩ ra rồi, tôi nói thật cho cô biết nhé, cô có một đứa con

trai, bây giờ nó đã vào tiểu học rồi”.

“Thật thế sao?”, Tuần

Tuần run lên, không nghĩ ra mình đã có con với ai? Không lẽ là con của Trì

Trinh? Nếu vậy thì họ đã quen nhau từ rất lâu rồi!

Tăng Dục quay sang nhìn Tuần

Tuần bằng ánh mắt thương hại, cười, nói với vẻ không giấu được sự ngạc nhiên.

“Cô tưởng tôi nói thật à? Trời đất ơi, ai có thể nói cho tôi biết trong lòng

của những người nội trợ nghĩ những thứ quái quỷ gì? Cô đã xem quá nhiều phim

Hàn Quốc rồi đấy, hay là rỗi rãi quá mới sinh ra như vậy? Mất trí nhớ? Tôi

thỉnh thoảng cũng mắc chứng tâm thần phân liệt đây này. Nếu cô mất trí nhớ thì

làm sao tính được số tiền gửi ở chỗ tôi chính xác đến từng xu từng hào như

thế?”.

Tuần Tuần ngượng ngùng

trước những lời chế nhạo ấy. Cũng phải thôi, từ nhỏ đến giờ, chuyện khác thì

không nói, nhưng trí nhớ của cô rất tốt, vì thế mà thành tích học tập các môn

học thuộc của cô tương đối tốt, những chỗ không hiểu được đều viết bên cạnh. Cô

rất muốn tìm một lý do cho hoàn cảnh khó khăn trước mắt. Nhưng nếu như vậy thì

sự say mê của Trì Trinh đối với cô có từ đâu? Không lẽ cô phải tin rằng trên

đời này có những tình yêu và mối hận thù không thể tìm ra duyên cớ?

“Thế thì em lại càng thảm

hại hơn rồi!”, Tuần Tuần ủ rũ nói.

Tăng Dục sửng sốt, trấn

tĩnh tinh thần và đến bên Tuần Tuần, hỏi: “Này, sao thế? Không phải cô tin

chuyện mình mọc ra một đứa con học tiểu học đấy chứ?”.

“Chị nói xem, nếu bây giờ

em ly hôn thì sẽ như thế nào?”

“Đơn giản”, Tăng Dục thất

vọng trề môi nói, “Thì là một người phụ nữ thất bại trong hôn nhân bình thường

như bao người”.

“Liệu em có thể tìm lại

hạnh phúc không?”

“Điều này thì cần phải

xem xác suất của nó! Cô gái Lọ Lem nhỏ bé như vậy mà còn gặp hoàng tử nữa là…

Có điều cũng phải nói, Lọ Lem dù sao vẫn còn trẻ, còn những cô gái đã lớn tuổi

lại chẳng có ưu thế nào thì gọi là gì nhỉ? Cô Lọ Lem già? Hay là con sói già?”.

“Ha ha”, Tuần Tuần phụ

hoạ bằng mấy tiếng cười khan, thấy mình muốn khóc sau một hồi hài hước của Tăng

Dục.

Tăng Dục cũng bắt đầu cảm

thấy có điều gì đó khác thường, cô ngồi xuống bên cạnh Tuần Tuần, gặng hỏi cô

rốt cuộc đã “gặp phải chuyện lớn gì”. Tuần Tuần vùi đầu vào tay, kể lại toàn bộ

câu chuyện định đi bắt quả tang chồng với người tình rốt cuộc lại bị người tình

của chồng bắt quả tang lại bằng giọng đứt quãng, tất nhiên là cô lược bỏ bớt

một số chi tiết trong đó, nhưng vẫn đủ để Tăng Dục nghe mà không khỏi sửng sốt,

một hồi lâu sau vẫn chẳng nói được câu nào.

Trong khi kể lại, Tuần

Tuần lại thấy người vã hết cả mồ hôi.

“Chị thấy em có đen đủi

không?”, cô hỏi Tăng Dục.

Tăng Dục gật đầu thành

thật, “Tôi phải nói câu gì mới có thể an ủi cô bây giờ nhỉ?”.

Tuần Tuần đáp như một cái

máy: “Chẳng có gì cả, trừ phi có một người thảm hại hơn ngồi trước mặt em,

nhưng em đoán trong một vài phút tới đó là điều không thể.”

Tăng Dục cảnh cáo Tuần

Tuần, chuyện đã đến nước này thì chẳng còn cách nào khác ngoài một cách, đó là

dù có đánh chết cũng không nhận! Nếu Tạ Bằng Ninh không bắt được tận tay và

Thiệu Giai Thuyên cũng không chụp được ảnh để làm chứng thì khẩu thiệt vô bằng.

Tuy nói rằng không nhận nhưng không có nghĩa là chuyện đã được giải quyết triệt

để, nhưng từ xưa đến nay những chuyện “thông dâm” kiểu này rất mập mờ, “có” và

“không có”, “đã thành hiện thực” và “phạm tội nhưng chưa bắt được”, chỉ có

người trong cuộc mới rõ nhất. Một khi đã nhận thì dứt khoát không thể nào ngoi

lên được, còn không nhận thì vẫn còn một chút cơ hội. Cho dù ly hôn hay không

cũng không đến nỗi đẩy bản thân đến con đường cùng.

Tuần Tuần không nói gì,

tiễn Tăng Dục ra cửa rồi ngồi xuống mép giường thẫn thờ. Cô cố gắng thật bình

tĩnh, suy nghĩ sắp xếp lại mọi chuyện để tìm trong đó dù chỉ một chút manh mối

thôi cũng được, bởi là một người bi quan, cô không biết những gì đang chờ đợi

mình ở phía trước. Nhưng rồi cô tuyệt vọng khi phát hiện ra rằng mình không làm

cách nào mà suy nghĩ được, chỉ cần nhắm mắt lại thì cảnh tượng chập chờn trước

mắt cô là khuôn mặt với nụ cười lúc ẩn lúc hiện của Trì Trinh, kèm theo hơi thở

nồng ấm của anh ta trên cổ, hoặc là chiếc khuy áo lấp lánh trong lòng bàn tay

anh ta. Đêm mỗi lúc một khuya, nhưng Tuần Tuần không hề buồn ngủ chút nào, hồi

lâu sau cô mới ngả mình xuống chiếc giường gấp, định chỉ nghỉ một lát, ai ngờ,

khi giật mình tỉnh dậy thì trời đã sáng. Mẹ cô nhanh nhẹn bước vào với một

chiếc cập lồng đựng canh gà nóng hôi hổi.

Kể từ sau khi cho Giáo sư

Tăng điều trị theo liệu trình có loại biệt dược ấy, ngày nào mẹ Tuần Tuần cũng

nấu một nồi canh gà mang đến bệnh viện. Mặc dù lúc này Giáo sư Tăng vẫn không

có ý thức, việc bón cơm canh rất khó khăn, nhưng bà luôn tin rằng sẽ có một

ngày ông tỉnh lại, và mong muốn giây phút đầu tiên ông tỉnh lại sẽ

được húp bát canh gà do chính tay người vợ thân yêu nấu để chúc mừng lần tái

sinh của mình.

Tiến triển bệnh tình ngày

hôm qua của Giáo sư Tăng đã động viện mẹ Tuần Tuần, khiến bà dường như nhìn

thấy ánh bình minh, vì thế tất cả thời gian, tiền của và công sức bỏ ra bây giờ

bà đều cảm thấy rất xứng đáng. Giây phút Giáo sư Tăng tỉnh lại cũng chính là

giây phút khổ tận cam lai của bà. Niềm vui và hy vọng ấy cứ dâng trào khiến bà

không còn thời gian để ý đến vẻ thất thần của Tuần Tuần, có lẽ trong mắt bà,

đứa con gái duy nhất luôn là đứa trẻ kỳ quặc với đủ thứ tâm sự. Nghĩ tới sự an

toàn cho tất cả mọi người, Tuần Tuần không dám hé lộ lấy một câu trước mặt bà,

cô cứ chần chừ quẩn quanh mãi trong buồng bệnh, nhưng rồi cô không

thể không rời bệnh viện để đối diện với hiện thực mà mình buộc phải đối mặt.

Tới khi cô đẩy cửa bước

vào nhà trời vẫn còn chưa sáng hẳn, trong bóng tối mờ mờ chỉ có con mèo vừa

tỉnh giấc ra đón cô. Nhìn từ phòng khách, cửa phòng ngủ vẫn đóng kín, đây không

phải là thói quen khi ngủ nghỉ của Tạ Bằng Ninh. Đêm qua anh ta đã không về

nhà, hoặc là đã ra khỏi nhà, tóm lại là hiện tại không có mặt ở nhà. Dù là tự

lừa dối mình và lừa dối người khác cũng được, Tuần Tuần trút một hơi thở thật

dài, cứ cho là tử tù thì trước khi xử bắn cũng phải được một phút giây thoải

mái.

Tuần Tuần thả lỏng bờ vai

căng cứng như dây đàn, mệt mỏi lê bước vào trong phòng ngủ, lúc đi qua chiếc

ghế dài, đột nhiên cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Cuối cùng thì cô cũng đã

về.”

Tuần Tuần giật mình đứng

ngây người như hoá đá, quay người lại nhìn thấy Tạ Bằng Ninh đang nằm trên đó.

Chiếc ga giường ngủ vẫn phẳng phiu như mới, trong trạng thái nguyện vẹn như lúc

trước khi cô rời đi ngày hôm qua, thì ra không chỉ có mình cô thức suốt đêm.

Cô không biết mình nên

làm gì, ngoài việc xoắn lấy chiếc dây đeo của chiếc túi và thấy toàn thân khẽ

run lên từng đợt.

“Tôi đã chờ cô suốt một

đêm, tưởng rằng cô không trở về nữa”, Tạ Bằng Ninh nói trong tiếng cười đau

khổ.

Tuần Tuần lập tức bật ra

hai từ: “Xin lỗi”.

“Không, điều mà tôi muốn

nghe bây giờ không phải là câu ấy.” Tạ Bằng Ninh đưa tay lên vò tóc, “Tuần

Tuần, cô hãy nói thật với tôi xem, cuộc hôn nhân ba năm qua của chúng ta có

phải là đã thất bại rồi không?”.

Tuần Tuần vẫn im lặng.

“Tôi tưởng rằng chúng ta

là một cặp vợ chồng bình thường, như tất cả các cặp vợ chồng trên thế giới này.

Cô là một cô gái tốt, nhưng tôi không ngờ cô đã thù hận tôi.”

“Tôi không thù hận anh”,

Tuần Tuần khẽ đáp bằng giọng yếu ớt.

“Vậy thì cô với Trì Trinh

là gì vậy? Một phút nổi hứng? Tình yêu sét đánh?”, Tạ Bằng Ninh lại cười gằn

đầy đau khổ. Đôi bàn tay anh ta đặt lên đầu gối, ngừng một lát tiếp tục nói “Đúng thế, tôi đã giấu cô chuyện giữa tôi và Thiệu Giai Thuyên trước đây, ai

cũng có quá khứ, tôi cũng không bao giờ truy vấn cô về quá khứ của mình. Đúng

là trước kia tôi và Thiệu Giai Thuyên yêu nhau. Tôi rất yêu cô ấy, kể từ khi

bắt đầu hiểu thế nào là tình yêu thì trong lòng tôi chỉ có cô ấy, nhưng tôi

không thể nào cho cô ấy một lời hứa được, mọi người trong gia đình không chấp

nhận. Cháu lấy cô họ, làm thế là loạn luân. Khi phải rời đi cô ấy đã khóc rất

nhiều, lúc đó tôi cũng cảm thấy… cảm thấy mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, gặp

mặt thì gặp mặt, kết hôn thì kết hôn. Cô lấy tôi ba năm nay, cũng là thời gian

tôi phát hiện ra rằng, cho dù thế giới này không có một ai đó thì cuộc sống vẫn

cứ tiếp tục. Tôi đã mừng cho mình vì lấy được một người vợ tốt, cho dù tình cảm

của cô dành cho tôi cũng rất bình thường, nhưng ở cùng cô có lẽ sẽ dễ dàng đi

tới đầu bạc răng long hơn. Mấy chục năm trên cõi đời này của con người ta chẳng

qua cũng chỉ thế mà thôi! Sau đó thì Thiệu Giai Thuyên về, đầu óc tôi rất rối

ren, tôi không thể nào chế ngự được mong muốn đi gặp cô ấy, tìm đủ mọi cách để

được ở gần bên cô ấy dù chỉ mấy giây thôi cũng được, nhưng tôi cũng rất hiểu,

tôi và cô ấy không thể nào quay trở lại bên nhau nữa, tôi cũng không muốn tách

cô ấy khỏi Trì Trinh, càng không muốn rời xa cô”.

Tuần Tuần khẽ lên tiếng “Thế thì tôi phải cảm ơn anh, anh đã đối xử với tôi tốt quá”.

“Cô đừng có chế nhạo tôi,

tôi không đàng hoàng nhưng cũng không lén lút giấu vợ đi ngủ với người khác.

Cho dù sau đó tôi và Giai Thuyên có ở một mình cùng nhau, nhưng tôi dám lấy

nhân cách của mình ra để cam đoan rằng, tôi chưa làm gì vượt quá giới hạn! Còn

cô, Tuần Tuần, cô đã làm những gì?”

“Ý anh muốn nói là, người

làm ra những chuyện vượt quá giới hạn là tôi chứ không phải anh, phải thế

không?”

“Tôi muốn chính miệng cô

nói ra cho tôi biết, rốt cuộc là cô và Trì Trinh có… có…”

Tạ Bằng Ninh là một người

đàn ông truyền thống, mấp máy môi mấy lần mà anh ta vẫn không sao thốt ra được

từ quan trọng đó. Tuần Tuần nghĩ thầm, nếu đổi lại là Trì Trinh, chắc hẳn anh

ta sẽ nói từ đó ra nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thế rồi cô mỉm cười một cách vô cớ

và Tạ Bằng Ninh đã bắt gặp nụ cười ấy.

Tuần Tuần nói: “Bằng

Ninh, đối với anh thì chuyện giữa tôi và Trì Trinh có phát triển đến mức ấy hay

không sẽ có sự phân biệt, đúng không? Còn nữa, anh không muốn ly hôn, nhưng

trong lòng lại luôn nghĩ về người phụ nữ khác, điều này so với chuyện vượt giới

hạn về thể xác có gì khác nhau không?”

Tạ Bằng Ninh ngây người

ra, nhưng rồi lập tức trả lời. Hai bàn tay anh ta cứ xoa vào nhau mãi, dường

như đang chuẩn bị ra một quyết định hết sức khó khăn.

“Tôi sẽ không nói với bất

kỳ ai về chuyện ngày hôm qua, Giai Thuyên cũng sẽ giữ mồm, tối hôm qua cô ấy đã

đáp chuyến tàu cuối cùng về Thượng Hải rồi, có lẽ cô ấy sẽ không quay trở lại

đây đâu. Chúng ta đừng nên đổ lỗi cho nhau nữa, chỉ cần cô… chỉ cần cô xin lỗi

và đồng ý với tôi rằng sẽ không có bất cứ liên quan nào đến Trì Trinh nữa, thì

coi như mọi chuyện đều được xoá sạch và chúng ta lại cùng nhau sống yên ổn.”

Tuần Tuần ngạc nhiên nhìn

chồng, có vẻ như không thể tin được những lời này lại thốt ra từ miệng của Tạ

Bằng Ninh. Cô đã mường tượng ra rất nhiều kết cục, Tạ Bằng Ninh sẽ gắn bó với

Giai Thuyên, sẽ không cùng sống với cô nữa… tất cả những kết cục ấy dù thế nào

cũng không khiến cô bất ngờ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng một người gia

trưởng như Tạ Bằng Ninh lại có thể nói ra những lời tha thứ nhẹ nhàng như vậy.

Đôi mắt cô mờ đi như một

lớp sương mỏng, vẻ mặt của Tạ Bằng Ninh cũng đã bớt căng thẳng hơn, anh ta nhìn

sâu vào mắt cô.

Tuần Tuần run lên, nói

bằng giọng vỡ vụn, nhưng cũng đủ để hai người nghe rõ: “Không, không, Bằng

Ninh, tôi sẽ không xin lỗi vì chuyện đó, anh cũng chẳng cần phải tha thứ cho

tôi, chúng ta ly hôn thôi. Anh muốn ly hôn như thế nào cũng được, tôi sẽ không

đòi hỏi gì đâu.”

Đôi tay của Tạ Bằng Ninh

siết chặt, dường như anh ta nghi ngờ đôi tai của mình. Anh ta hơi há miệng,

định đứng lên, nhưng được nửa chừng lại ngồi phịch xuống.

“Đây có đúng là ý của cô

không, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Tuần Tuần gật đầu.

Cô biết có thể mình đã

đưa ra một quyết định sai lầm. Tăng Dục sẽ mắng cô rằng, dù cho thế nào thì

việc đưa ra quyết định ly hôn là ngu xuẩn, mẹ cô sẽ không bỏ qua cho cô, còn

Trì Trinh chắc hẳn sẽ cười khinh mạn nói rằng: Tôi đã biết trước rằng nếu đã

được thử rồi thì cô sẽ không thể rời xa tôi… Nhưng thực ra, cô chẳng vì ai,

chẳng vì bất cứ điều gì, chắc hẳn đến một ngày nào đó cô sẽ hối hận, nhưng đó

là chuyện của sau này. Còn bây giờ, đây là quyết định duy nhất của cô. Toà

thành của cô đã sụp đổ, tất cả đều đã tan thành mây khói, cho dù là người quen

với việc thuyết phục mình nhất thì cũng không thể ở lại trong đó nữa.

“Tôi đi thu dọn đồ đạc

đây, anh yên tâm, ngày hôm nay tôi sẽ chuyển đi.”

Dường như Tạ Bằng Ninh đã

lấy lại được bình tĩnh, cười lạnh lùng: “Cô vì thằng nhãi Trì Trinh đó ư? Là vợ

chồng với nhau, tôi khuyên cô hãy mở to mắt ra mà nhìn, đừng để vẻ ngoài làm mờ

cả mắt. Một kẻ như hắn mà lại thật lòng với cô ư? Đừng có ngốc như vậy, hắn chỉ

đùa giỡn với tình cảm của cô mà thôi”.

Tuần Tuần đứng dậy, lòng

hốt hoảng, Tạ Bằng Ninh đã không hiểu hết cô, thực ra cô còn hiểu con người Trì

Trinh như thế nào hơn cả anh ta. Có lẽ Trì Trinh cũng chẳng có ý định đùa giỡn

với tình cảm của cô đâu, anh ta chỉ muốn đùa giỡn với thân thể cô mà thôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.