Chương 8: Tô thị nữ nhi

Nói đến mỹ nhân của kinh thành, có hai đóa phù dung, một đóa là Vân

vương phủ quận chúa, Vân Uyển Phù, một đóa là kinh thành Tô gia đại tiểu thư—Tô Lục Phù. Ai gặp qua hai người họ đều nói, phù dung như hoa tiên

tái thế, khuynh quốc khuynh thành, tươi đẹp nhất thiên hạ, giai nhân hậu cung ba ngàn so ra kém sắc, Uyển Phù là tiểu thư khuê tú, rất ít xuất

môn, ít người gặp qua dung nhan của nàng, Lục Phù gia đình thương nhân, năm 15 tuổi theo phụ thân xuất môn, trên mặt nàng mang theo khăn che

mặt, người gặp qua nàng đếm trên đầu ngón tay.

Hai người mỹ mạo mọi người đều biết, đệ nhất danh kỹ của kinh thành

gặp qua Tô tiểu thư cũng mặc cảm, sau đó đóng cửa không tiếp khách,

không gánh nổi gánh nặng danh mỹ nhân, có thể thấy được sắc đẹp của nàng không phải tầm thường.

Tô gia kinh thành là hộ nổi nhanh nhất, Tô Hoài Nhơn trung niên,

trong nhà thê thiếp cả sảnh đường, chính thê và 8 người tiểu thiếp, Lục

Phù do chính thất sinh ra, nghe truyền lúc sinh, bầu trời ráng mây đầy

trời, một mảnh phú quý khí cát tường, mệnh của nàng từ nhỏ vinh hoa phú quý cả đời, quý khí này cũng chiếu rọi tới những người thân…Tô Hoài

Nhơn mặc dù thê thiếp chín người, nhưng chỉ có một nữ nhi, cưng yêu đến

cực điểm. Thê thiếp bên trong không giống gia đình người bình thường

tranh đấu không ngớt, mà ngược lại hoà thuận vui vẻ như chị em ruột ở

chung, đối Lục Phù giống như của mình sinh ra.

Tô lão gia ở trong bàn rượu tiết lộ ra, Tô gia có thể phú quý gia

đình yên vui, mọi người đoán Lục Phù giúp ông bình ổn việc gia đình

tranh đấu trong nhà. Năm 15 tuổi theo phụ thân xuất môn, thương giới

đồn đãi Tô gia thiên kim, không thua nam nhi, trí tuệ tuyệt luân, nhân

trung long phượng. Tài tình có thể nói là tuyệt nhất, có hàng loạt lời

hay, đã là tuyệt sắc thiên hạ mỹ nữ, tài cũng là tuyệt tài nữ.

Nhân gian trong lúc giao tế khen ngợi không dứt, làm cho người ta vừa hận lại yêu….tài không tầm thường. Mặc kệ lời đồn đãi, từ lúc Lục Phù

có ý tiếp quản sinh hoạt của Tô gia, Tô gia tài nguyên cuồn cuộn, phúc

lộc quang vinh, có thể nói là đệ nhất phú thương ở kinh thành, Tô gia

lấy vải vóc lập nghiệp, kinh doanh tơ lụa, tiệm rượu…Mà sau khi Lục Phù

tiếp nhận liền triển khai thêm hiệu thuốc bắc cùng thanh lâu…Chỉ cần là

có thể kiếm tiền nghành nào nàng cũng tham dự một tay.

Ở giới thương nhân có hai người nữ nhân làm cho người ta nói chuyện

say sưa, một người là Dao Quang, một người là Lục Phù tiểu thư. Dao

Quang phu nhân cũng là vài năm gần đây nổi lên thương trường kỳ nhân,

tác phong tàn khốc, ngắn ngủi vài năm gây dựng nên một vương quốc buôn

bán, nắm giữ mạch máu kinh tế của kinh thành, không người nào biết chi

tiết. Không giống với Dao quang phu nhân thương trường ngoan tuyêt

không lưu tình, Lục Phù ôn nhuận như gió, mọi chuyện khiêm tốn…rất có

danh tiếng.

Nàng trong cảm nhân chung của nguời ở kinh thành là một thần thoại,

mọi người đối với nàng hết thảy tò mò…rồi lại không nhìn thấu tấm che

mặt thần bí.

Kinh thành đệ nhất tiệm rượu – Mai Hoa Lâu.

Ngày ngày khách quý chật nhà, huyên náo nhộn nhịp, không ít vương tôn công tử quý tộc thường tụ tập, hoan ca nói cười liên tục, đây là sản

nghiệp của Tô gia, là nơi phồn hoa dưới chân thiên tử, tửu lâu này quy

mô to lớn, phong cảnh thanh nhã, có phòng phú quý, có phòng cho khách

thường. Không chỉ phục vụ cho giới quyền quý ở kinh thành, mà còn phục

vụ cho bình dân, giá rươu và thức ăn có mắc có rẻ. Chỉ cần có tiền là

có thể đến.

Mặt sau của Mai Hoa Lâu là một tiểu lâu thanh nhã, là nơi Lục Phù xử

lý nội vụ hay gặp khách quý, tường cao, tiểu viện uyển chuyển khéo léo,

cây tùng xanh tươi, trong ao hoa sen nở rộ, phù dung e ấp, trong gió

xuân, hoa mai đua nở.

Trong tiểu lâu, hoa mai, đàn mộc ở lư hương thiêu đốt, khói trắng

lượn lờ bay lên, ôn nhuận ấm áp như gió xuân lúc này thiếu lãnh liệt, mà thêm nhu hoà.

Một nữ tử nằm ở trên đệm, xinh đẹp không ngòi bút nào có thể hình

dung, mi loan loan, con ngươi như nước trong suốt, mũi thẳng khéo léo,

môi hơi hơi cong lên, phong tình vạn chủng, có thể làm cho nam tử trong

thiên hạ hóa thành yếu mềm. Dung nhan xuất trần tuyệt mỹ, như thược dược đón gió, như hoa sen mới nở, một thân trắng như tuyết, da thịt nhẵn

nhụi, thắt đáy lưng ong thướt tha, đường cong như núi non trùng điệp mê

người.

Nàng ngủ cũng mỉm cười, một quyển sách đang ơ thờ ở bên cạnh, một vài tờ bị gió xuân phong thổi lật qua, gió thổi giống như âm nhạc làm bạn

với nàng đi vào giấc ngủ. Trên bàn bạch ngọc, một chén trà xanh còn ấm

đang tỏa khói trắng…mờ ảo..

Bức màn của tiểu lâu lay động, hai người thanh xuân nữ tử tiến vào,

cô gái áo màu xanh nhạt, khuôn mặt như họa, đoan chính thanh nhã động

lòng người, hai má nàng mang ý cười dung nhan như bách hợp, còn cô gái

kia mặt mày thanh lệ, váy như tuyết trắng, xinh đẹp như hoa lan. Hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần làm cho người ta cảm thán một kỳ công của tạo

hóa.

“Tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị tốt, có thể khởi hành” cô gái váy màu

xanh biếc cười khẽ tiến vào, nhẹ nhàng xoa bóp bả vai của thiếu nữ tuyệt sắc, thật cẩn thận không dám dùng sức, như sợ nàng bị thương. Thấy

nàng không có phản ứng, cô gái kia cười hô lên “Tiểu thư..”

Tuyệt sắc mỹ nữ nhẹ mở mắt, lông mi xinh đep như hai cái quạt chớp

lên, đứng dậy nhẹ xoa thắt lưng, mở ra hai mắt to trong suốt, dù đã nhìn quen nàng tuyệt sắc dung nhan, hai người thị nữ vẫn còn cảm giác kinh

diễm, người sao có thể đẹp đến như vậy, nháy mắt có thể làm cho người ta không thở được.

“Bổn Nguyệt ngươi tốt lắm sao, ngươi xem Băng Nguyệt im lặng

kia” Thanh âm như chim hoàng oanh, thanh thúy cười khẽ còn có điểm như

làm nũng. “Dạ phải, là Bổn Nguyệt có lỗi, Bổn Nguyệt không tốt, tiểu

thư nói không phải sao?” Bổn Nguyệt sảng khóai thừa nhận sai lầm, thuận tay bên cạnh lấy ra áo choàng da điêu khóac lên người nàng, Băng nguyệt rất nhanh mang giày cho nàng, rất nhanh sửa lại tất cả.

Tô Lục Phù nói cười “Bổn Nguyệt, Băng Nguyệt thật tốt, các ngươi đem

tiểu thư của các ngươi biến thành phế nhân.” “Tiểu thư thân mình cũng

không khác phế nhân là mấy” Băng nguyệt cũng cười trêu ghẹo. Một câu làm cho Bổn nguyệt cười liên tục, Tô Lục Phù cũng cười duyên “Nếu các ngươi đều ở bên ta, ta làm phế nhân cũng rất thỏai mái”

“Tiểu thư, bát thái thái nói người gần đây rất gầy sẽ phạt chúng ta.

Trở về hãy giúp chúng ta cầu tình, cũng không phải tại chúng ta phải

không?” “ Tiểu thư”. Bổn Nguyệt nói xong tiện tay lấy lại quyển sách

sửa sang lại. “Bát nương không phải khi còn trẻ cũng gầy như que củi

sao, đâu có ai hy vọng nữ nhân lại quá mập” Lục Phù từ từ bước xuống

đường phong thái tràn đầy phong tình động lòng ngưòi. Bổn Nguyệt nhanh

tay xếp lại quyện sách tắt đàn hương, đem cái khăn che mặt qua, che lại

nhan sắc tuyệt mỹ của nàng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.