Chương 74: Cung biến (2)

Lâm Long cúi đầu, thật lâu mới thốt ra một câu, “Thuộc hạ không còn lời gì để nói!”

Từng bước từng bước sai, kết quả là cái

gì đúng? Cái gì sai? Giới hạn của chúng căn bản là rất mơ hồ, những

việc phản bội hắn làm tất cả đều do cam tâm tình nguyện cho nên hắn

không còn gì để nói.

Việc này có thể giải thích vì sao ba bốn lần nàng gặp phải sát thủ, đều là do hắn trước đó đã đem hành tung của

nàng tiết lộ cho người khác, còn nữa vì sao da điêu cực hiếm lại bị phát hiện nơi hiện trường án mạng, cũng là do hắn giở trò sau lưng. Trong

lúc nhất thời nàng cảm thấy rất tức giận, nhưng hơn tất cả chính là

không thể tin.

Hắn cùng Tiếu Nhạc từ nhỏ là những Tướng quân lớn lên trong Vương phủ, đối với Sở Cảnh Mộc trung thành và tận

tâm, tuyệt đối không hai lòng, nàng không hiểu cái gì đã làm hắn thay

đổi, làm cho hắn cam tâm tình nguyện vứt bỏ ân tình dưỡng dục trong hơn

hai mươi năm của Vương phủ, nhưng cho đến lúc này hắn vẫn ngậm miệng

không nói một câu.

Lục Phù cảm thấy đau lòng, Sở Cảnh Mộc

có lẽ đã sớm biết kẻ phản bội là hắn, nhưng vẫn nhẫn nhịn không nói, sợ

chính mình không thể tiếp nhận sự thật này, một sự phản bội trắng trợn

như vậy chắc sẽ làm hắn đau thấu xương. Ngay cả gió nhẹ cũng trầm

trọng thêm vài phần, nàng thở dài, vì Sở Cảnh Mộc mà cảm thán..

“Các ngươi rốt cuộc là ai?” Lục Phù lạnh giọng hỏi, mang theo một chút phẫn nộ. Nàng nhìn ra được những người

này không có một người nào là thị vệ của Sở vương phủ.

Sắc mặt của bọn họ đều lạnh như băng,

không chút biểu tình, vẫn trừng mắt nhìn thanh kiếm trong tay nàng, bọn

họ vây quanh hai người ở giữa, một chút ý tưởng lui ra cũng không có,

ánh mắt đều rất lợi hại vô tình

Bỗng nhiên có một giọng cười dễ nghe từ

đâu truyền đến, có điểm quen thuộc nhưng cũng có chút xa lạ, Vân Uyển

Phù một thân nam trang đang đi tới, trên mặt là vẻ tươi cười ác ý đập

vào mắt nàng, Lục Phù trừng lớn như không thể tin được, nàng ta giả dạng một tên thi vệ, dung nhan quốc sắc thiên hương trong bóng đêm tỏa ra

khí lạnh bức người len lỏi vào lòng nàng, làm nàng cảm thấy lạnh giá.

“Thế nào? Ngươi thật kinh ngạc sao? Tô lục phù.” Nàng cười có chút thâm độc.

“Xem ra ta làm người thật đúng là thất

bại, thì ra có rất nhiều người hận ta.” Lục Phù nhìn bọn họ, cười cười

tự giễu. Thanh kiếm đang đặt trên cổ Lâm Long có chút thả lỏng, bởi vì nàng vừa nhìn thấy có điểm chua xót xẹt qua trong mắt hắn, nàng dường

như đã hiểu được tám chín phần

Cảm tình—— thật sự hại người rất nặng!

Chỉ vì một tình yêu đơn phương, hắn cam

tâm tình nguyện buông tay tất cả, nếu không phải đang bị bao vây, nàng

thật sự muốn hỏi hắn một câu, làm như vậy có đáng giá không?

Vân Uyển Phù nhẹ nhàng cười, ánh mắt

nhìn thanh kiếm trong tay Lục Phù, đối với ánh mắt tha thiết của Lâm

Long giả vờ làm như không thấy “ Ngươi ở trong Hoàng cung nửa năm, chắc

cũng không tệ”

“ Cẩm y tơ lụa, sơn hào hải vị, Hoàng

cung này người bình thường sao có thể với tới, dĩ nhiên là rất tốt, tất cả đều là ta tặng cho ngươi, ngươi phải nói lời cám ơn ta mới phải” Lục Phù cũng cười, có ý kéo dài thời gian, vừa cười vừa nói “ Con người của ta từ nhỏ có một thói quen không tốt, người khác làm cho ta không thoải mái, ta cũng sẽ không để nàng sống khá giả”

Gương măt mềm mại của Vân Uyển Phù có

chút nhăn nhó, vặn vẹo, nhưng rất nhanh khôi phục lại như cũ, chỉ lạnh

lùng cười, nhìn Lục Phù giống như đang tìm một thứ gì trên mặt nàng, vẫn không lên tiếng.

“Sở vương phi, hừ!” Nam tử bên cạnh từ

nãy giờ không nói gì chợt hừ lạnh, oán hận nhìn nàng “ Hôm nay, ta sẽ

đưa ngươi xuống suối vàng để thỉnh tội với huynh trưởng của ta”

“Dưới suối vàng? Huynh trưởng?” Lục Phù cười lạnh “ Huynh trưởng của ngươi lại là thần thánh phương nào?”

“Là Lưu Thuận, nếu không phải vì muốn

được một kẻ gây tai hoạ như ngươi tới tay, Tấn Vương cũng sẽ không dùng

sự hi sinh huynh trưởng của ta để trao đổi, ngươi là kẻ đầu sỏ gây ra

tất cả” Tay hắn đặt trên trường kiếm bên hông chợt động, bảo kiếm trong

nháy mắt đã được rút ra khỏi vỏ, mũi nhọn lạnh lẽo lóe lên.

Tuy nhiên hắn bị Vân Uyển Phù ngăn lại,

nàng cười nói: “Tướng quân làm gì tức giận như thế, bổn Vương phi còn có việc muốn hỏi nàng.”

“Ta nghĩ ngươi tìm lầm đối tượng trả thù rồi, người hại chết huynh trưởng của ngươi là Tấn vương gia, ngươi

làm phản, quy thuận Quang Vinh vương để đối phó hắn cũng không có gì đáng nói, nhưng tại sao lại tìm

ta? Lục Phù nở nụ cười, cười đến châm chọc “ Ta tiếc cho ngươi là một

nam tử hán đại trượng phu, nhưng lại để cho một nữ tử nhỏ bé lợi dụng,

tự tay hủy đi tiền đồ của mình.”

Lục Phù lạnh lùng nhìn một màn này, nàng đã sớm biết bề ngoài của Vân Uyển Phù thoạt nhìn có vẻ yếu đuối nhưng

tâm tư cũng thâm trầm như ai, nàng ta cũng biết mượn dao giết người,

tính toán như vậy thật là đáng khâm phục.

Nơi đây, mỗi người đều tính toán, đều

cân nhắc lợi hại, đến tột cùng ai sẽ hơn ai? Không nghĩ tới nàng từ nhỏ

tinh thông mưu lược, nhưng trong lần cung biến này nàng phải khoanh tay

đứng nhìn, cái gì cũng chưa làm, việc duy nhất nàng nhúng tay là muốn

đánh cuộc cảm tình của Sở Cảnh Mộc, nước cờ hiểm này thật sự cực kỳ

nguy hiểm.

Trong lần cung biến này, có nhiều người tham dự như vậy thật ngoài sự định liệu của nàng......

Từ sau khi Vân Uyển Phù xuất hiện, Lâm

Long chỉ một mực im lặng không lên tiếng, trong mắt hắn là vẻ bi ai sâu

thẳm, khi Uyển Phù cùng Sở Cảnh Mộc mến nhau hắn cố giấu diếm lòng

ngưỡng mộ của mình với nàng, trong cảm nhận của hắn nàng vẫn luôn là một nữ nhân dịu dàng thuần khiết, nhưng hiện tại một chút hình ảnh đó cũng

không nhìn thấy.

“Ngươi thất vọng rồi sao?” Lục Phù nhẹ nhàng hỏi Lâm Long nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Vân Uyển Phù.

Lâm Long không đáp lại, ngay cả mí mắt

cũng không nâng lên một chút, duy nhất chỉ có ánh mắt bi ai là nói lên

suy nghĩ trong lòng hắn.

“Mặc kệ là ai, sau khi đã trải qua một hồi đau thấu tâm can cũng sẽ thay đổi, ngay cản bản thân mình cũng không nhận ra”

Bản thân nàng không phải là một ví dụ

tốt nhất sao? Nàng nhớ tới hình dáng của tỷ tỷ khi còn nhỏ đứng dưới cội mai đùa giỡn trong tuyết, nhớ vẻ mặt hiền lành uy nghiêm của phụ thân,

nhớ giọng nói dịu dàng của mẫu thân, nhớ ca ca bị phạt nhưng quật cường

không cam lòng khuất phục…duy chỉ có…

Duy nhất chỉ có….. nàng đã quên hình dáng của chính mình, quên thật nhanh và gần như quên hoàn toàn….

Hiện tại Vân Uyển Phù cũng giống như

nàng, giống nhau ở chỗ nàng ta đã trở nên nhẫn tâm, giống nhau đều không có lương tâm, giống nhau biết thức thời.

Sắc mặt có chút biến đổi, Vân Uyển Phù

nén giận trừng mắt nhìn nàng, bởi vì những đều Lục Phù nói chính là sự

thật, hiện giờ nàng ngay cả chính mình cũng không nhận ra” Không nghĩ

tới ngươi sẽ nói ra những lời này”

Uyển Phù nhìn nàng, có chút do dự,

giống như trong lòng đang đấu tranh dữ dội, một lúc sau mới lấy từ trong lòng ra một khối ngọc bội.

Tay nàng có chút run rẩy, tiến lên vài

bước, trong mắt ngay có điểm hoảng hốt, sợ hãi mà ngay bản thân nàng

cũng không nhận ra, Uyển Phù lật mặt sau của khối ngọc bội đưa tới

trước mặt Lục Phù, hai chữ Phương Đông như in vào mắt nàng “ Ngươi còn

nhớ nó không?”

Cả người Lục Phù chấn động, nàng như thế nào lại không nhớ rõ, đó là lần duy nhất từ lúc chào đời nàng bị người

khác ám toán mà không thể đáp trả lại một lần, mặc dù ấn tượng về người thiếu niên chơi cờ có chút mơ hồ, nhưng loại tư vị bị người gài bẫy

tính kế nàng không thể nào quên. Nhưng nàng ta làm vậy là có ý gì, tại

sao lúc này lại lấy ra khối ngọc bội?

Không lẽ nàng ta đã biết thân thế của nàng? Nhưng vì sao biết được?”

Thấy Lục Phù không trả lời, ánh mắt nàng chỉ nhìn đăm đăm khối ngọc bội kia, trong lòng Uyển Phù rất đau khổ,

như vừa bị một đả kích thật lớn, thân hình yếu đuối lùi về sau mấy

bước, nước mắt đã tràn ra khóe mi, trên mặt đầy vẻ hỗn loạn, thì thào

lập đi lập lại “ Quả nhiên là ngươi….Quả nhiên là ngươi…”

Từ sau buổi tối Sở Cảnh Mộc nói hắn đã

tìm được chủ nhân của khối ngọc bội, nàng vẫn không dám đối mặt với vấn

đề này, nàng sợ rằng nếu hắn khám phá ra sự thật, về sau quan hệ của hắn cùng nàng sẽ bị xóa hết, theo thời gian trôi qua, có lẽ hắn ngay cả

nàng là ai cũng không nhớ rõ, thậm chí sẽ quên tên của nàng, vẻ mặt của

nàng, khi tưởng tượng đến đây, lòng nàng đau nhói, với trí tuệ của nàng

cũng không ngăn được cảm giác đau khổ tận tâm can này. Nàng đã đoán có

thể thiếu nữ đó là Lục Phù, nhưng không có bằng chứng, trong lòng cầu

nguyện hàng ngàn hàng vạn lần không phải là nàng ta, như vậy tối thiểu

người bên cạnh của Sở Cảnh Mộc sẽ là nàng, bởi vì trong ba năm quen

nhau, nàng biết rõ chủ nhân của khối ngọc bội đối với Sở Cảnh Mộc đại

biểu cho vị trí gì, đó là người duy nhất có thể tồn tại trong trái tim

lạnh như băng của hắn.

Trong thời gian ba năm đó hai người rất

gắn bó với nhau cho nên mặc dù nàng có bất an và lo lắng nhưng do đang

chìm đắm trong nhu tình của hắn nên nàng đã xem nhẹ nỗi bất an đó. Nàng vẫn nghĩ cả đời này hắn chỉ nhớ tới nàng

Đêm nay nàng xuất hiện tại đây, đơn giản vì nàng muốn chứng thực thiếu nữ ngày xưa có phải là Lục Phù…Quả nhiên

đúng như nàng dự liệu…

Nàng đã hao hết tâm tư để xáo trộn mối

nhân duyên này, ba năm thời gian ngọt ngào hạnh phúc kia là do nàng

chính mình tranh thủ được, nàng vốn nghĩ đã nắm trong tay cả đời.

Lục Phù nhìn ánh mắt Uyển Phù có điểm

điên cuồng hoảng loạn cũng lóe lên sự tuyệt vọng, không tự chủ nhíu mày, nàng cảm nhận được loại tuyệt vọng này rất giống sự tuyệt vọng của nàng trong buổi tối khi nhìn thấy gia đình nàng bị diệt môn, nỗi tuyệt vọng đó giống như toàn bộ thế giới đã vứt bỏ nàng, đứng giữa trời đất bao

la, bốn bề tuyết bao phủ, cảm nhận được trời đất mênh mông như không có

chỗ cho mình dung thân, lòng đầy chua xót và tuyệt vọng, đó là một sự

tuyệt vọng sống không bằng chết.

Mọi người xung quanh đều khó hiểu nhìn

nàng giống như điên dại, đều buồn bực, Lâm Long nhìn thấy dáng vẻ của

nàng như vậy, rất đau lòng, nếu không phải kiếm của Lục Phù còn đặt trên cổ hắn, hắn đã chạy vọt qua bên người Uyển Phù…

“Vì cái gì ngươi không chết? Vì cái gì…” Nàng hướng về Lục Phù hô to, phẫn nộ và cuồng loạn…

Lục Phù chỉ lắng nghe cũng không đáp lại.

“Ngươi không muốn tự tay giết nàng sao? Đi đi a…Giết nàng….” Uyển Phù hướng về phía Lưu Tự hô to, hô giống như điên loạn…

Lưu Tự nhìn nàng, thoáng trầm ngâm một

lát, sau đó giơ kiếm lên làm Lục Phù kinh sợ, nàng không nghĩ Vân Uyển

Phù lại nhẫn tâm như thế, hoàn toàn không một chút để ý đến mạng sống

của Lâm Long đang nằm trong tay nàng, Lục Phù nhanh chóng đẩy hắn ra.

Sau khi Lâm Long được tự do lập tức bay

tới bên người Vân Uyển Phù, sắc mặt cực kỳ lo lắng, hai hàng lông mày

đen nhíu chặt vào nhau cùng một chỗ, nhưng vẫn không mở miệng hỏi, chỉ

nhìn đăm đăm vào vẻ mặt tuyệt vọng của nàng..

“Tại sao ngươi không ra tay?” Uyển Phù

cười trống rỗng, lạnh lùng nhìn bọn họ. Lâm Long nhìn theo ánh mắt của

nàng, không nói lời nào…Trong lòng nảy sinh một sự tuyệt vọng, bi

thương…

Bởi vì nội lực của Lục Phù bị phong tỏa, thanh kiếm trong tay nàng đánh ra chỉ có chiêu thức, không thể nào

chống lại nội lực hùng hậu của Lưu Tư, gặp phải chấn động làm cổ tay

của nàng run lên, Lục Phù sử dụng kiếm chiêu đối phó hắn, tận lực tránh

cùng hắn đụng chạm trực tiếp, mặc dù nàng đã cố hết sức, nhưng không

bao lâu mồ hôi đã toát ra đầm đìa…

Lâm Long nheo mắt nhìn, tất cả vẻ mặt

đều giấu diếm trong ánh mắt….Bình tĩnh nhìn Lục Phù đang cố hết sức ứng

phó, cái gì cũng không nói…

Đó là Vương phi của Sở Cảnh Mộc….là thê tử hắn quý như mạng của mình…..Là người quan trọng nhất trong lòng hắn….

“Ngươi thật sự muốn nàng chết sao?” Vẻ

tuyệt vọng trong đôi mắt chậm rãi biến mất, hắn nhìn vẻ mặt cuồng loạn,

phức tạp của Uyển Phù lên tiếng hỏi.Những âm thanh ở chung quanh không lọt vào tai Uyển Phù, nàng cảm thấy tuyệt

vọng và bi thương….Có một loại yêu, đó là yêu cho đến chết..

Nàng tranh

thủ được mấy năm hạnh phúc, hy vọng cả đời của nàng đã bị hủy đi, hai người đều là đóa Phù dung của kinh thành, đến cuối cùng là ai nợ ai?

Cho dù có

được ba năm thời gian ngọt ngào làm bạn với Sở Cảnh Mộc, nhưng đó là do

hắn nhận lầm nàng là người của năm xưa, hắn muốn tìm thiếu nữ quen thuộc của ngày xưa, nhưng có đôi khi nhìn thấy sự thất vọng thoáng qua trong ánh mắt hắn làm nàng đau thấu tâm can, nó thường xuyên nhắc nhở nàng,

hạnh phúc này là do nàng chiếm đoạt của người khác….Không nghĩ tới cuối cùng tất cả cũng trở về quỹ đạo…

Sự kiện xảy

ra trong hoa viên của Vân phủ, giống như đã thay đổi hướng của dòng

sông, không biết nó sẽ chảy về phương nào, nhưng có lẽ nó có phương

hướng cùng định số. Rõ ràng tất cả đều do định số…

Nhưng nàng

không cam lòng…Cảm tình này nàng đã dày công duy trì nhiều năm, hao hết

tâm tư mới làm cho ánh mắt của Sở Cảnh Mộc chú ý đến nàng, nhưng về sau

lại bị hắn quên đi không còn một mảnh, nàng thật sự không cam lòng.

Trong sắc trời âm u, tất cả cảnh vật đều trở nên mông lung…

“Cho dù

Vương phi có xảy ra chuyện gì, nàng cũng không thể nào hoà hợp lại với

Vương gia như trước.” Lâm Long đau đớn mãnh liệt lên tiếng.

“Ta biết!”

“Làm như vậy lại có ích gì?”

“Ta không

biết!” Một câu trả lời mờ mịt, đúng vậy! Rốt cuộc sẽ có ích gì? Nàng

cùng Sở Cảnh Mộc không thể nào quay về những ngày tháng cũ, nàng làm

vậy vì không cam lòng sao? Hay vì báo thù? Nhưng sau đó thì sao? Nơi đó có phải là chỗ cho nàng dung thân?

Một nỗi bi

thương dâng lên trong lòng Uyển Phù, đất trời mờ mịt, rốt cuộc nơi nào

mới là chỗ cho nàng dung thân?….Nhìn thấy cánh tay Lục Phù bị chém một

kiếm, máu chảy đầm đìa..

“Nếu có chuyện không may xảy đến với Vương phi, Vương gia sẽ hận ngươi”

Lâm Long bất đắc dĩ nói một câu, hoàn toàn đánh trúng vào yếu điểm của Vân Uyển Phù

làm cho thân hình mảnh mai chấn động, nàng xoay người, vỗ tay,một âm

thanh giòn tan vang lên trong bóng đêm, Vân Uyển Phù cảm thấy đau đớn và phẫn nộ vô cùng, điên cuồng hô to “ Ngươi câm miệng cho ta, không cần

nói nữa”

Sở Cảnh Mộc

sẽ hận nàng! Những lời này, ngay cả tưởng tượng thôi cũng làm nàng đau

lòng…..Một câu nói của Lâm Long giống như hàng vạn mũi tên bắn vào lòng nàng…

Ánh mắt của Uyển Phù càng thêm cuồng loạn, vẻ mặt đầy đau khổ..

Nàng không muốn hắn hận nàng, không muốn hắn quên nàng…Phải làm như thế nào mới khiến cho Sở Cảnh Mộc nhớ rõ nàng…

Vân Uyển Phù dường như đang rơi vào một trạng thái điên cuồng….Trên tay Lục Phù máu

tươi vẫn chảy ròng ròng, nàng sớm đã trở nên run rẩy, lại cố gắng hết

sức làm cho mình tỉnh táo để kéo dài thời gian, trong lúc vô ý, thanh

kiếm trong tay đã bị Lưu Tự đánh bật văng ra xa, một đường kiếm nữa đánh tới làm nàng tránh không kịp… Khi Sở Cảnh Mộc đuổi tới cũng là lúc hắn

nhìn thấy đường kiếm vô tình kia đang hướng ngay ngực của Lục Phù…Lòng

hắn đột nhiên căng thẳng, trong nháy mắt không thể thở được “ Phù

nhi….Cẩn thận…!”

Khi Sở Cảnh

Mộc vừa xuất hiện, Vân Uyển Phù đã chú ý đến hắn, trong mắt hắn thật sự

đã hoàn toàn quên nàng bởi vì hắn không nhìn nàng một cái.

Nét mặt điên cuồng trên mặt Uyển Phù đã biến mất, hành động kế tiếp của nàng không

ai có thể ngờ tới được, nàng dứt khoát vọt lên, đẩy Lục Phù ra, chắn ở

trước mặt …

Mọi người

ngẩn người khi nhìn thấy một màn đó, nhất là Lục Phù và Sở Cảnh Mộc,

nàng đăm đăm nhìn từng giọt từng giọt máu tươi theo thanh kiếm nhỏ xuống mặt đất….

“Không…” Một tiếng gào thét bi thảm vang lên, thê lương cùng tuyệt vọng…Lâm Long đã vọt qua…

Lưu Tự cũng

ngây người, hắn không đoán được kết quả này, thanh kiếm cắm trước ngực

Uyển Phù, máu tươi từng giọt từng giọt nhiễm đỏ cả mặt đất..

“Phù nhi......” Sở Cảnh Mộc lắp bắp kinh hãi, chạy vội qua, mắt liếc cánh tay

bị thương của Lục Phù, rồi đi đến bên người Vân Uyển Phù…

Lâm Long

thối lui từng bước, trong mắt ngấn lệ, nước mắt của nam tử quý giá như

hoàng kim lại tràn đầy trong mắt, hắn quỳ trên mặt đất với vẻ mặt thống

khổ và thân mình run rẩy…

“Vì cái gì?...... Vì cái gì phải làm như vậy?” Sở Cảnh Mộc thế nào cũng không

nghĩ nàng sẽ cứu Lục Phù…Cho dù là ai cũng sẽ không là nàng! Đó là Uyển Phù mang lòng thù hận đến cực điểm, đó là một Uyển Phù đã biết Lục Phù

giết cha của mình!

Sắc mặt của

Vân Uyển Phù tái nhợt không còn chút máu, mặc dù trắng bệch như tờ

giấy, lại cười thỏa mãn “ Làm như vậy ngươi sẽ….Nhớ kỹ ta….Vĩnh viễn sẽ

không quên ta…Chỉ cần nhìn thấy nàng…Ngươi sẽ nghĩ đến ta….Là ta dùng

mạng sống của mình để cứu nàng…Cảnh Mộc, về sau ngươi…Sẽ không quên….Phù nhi…Đúng không?”

Lục Phù cố

trấn an, thì ra là nguyên nhân này? Nhìn nàng trong lồng ngực của Sở

Cảnh Mộc máu chảy ròng ròng, Lục Phù cảm thấy giống như vừa bị người cho một cái tát, tâm tình phức tạp lần lượt thay đổi

Có điểm bi ai cùng thống khổ.......

Nàng ta nói không sai, như vậy, ngày sau mỗi khi Sở Cảnh Mộc nhìn thấy nàng đều sẽ nhớ đến Uyển Phù, mạng sống của thê tử hắn đã được một nữ nhân dùng

chính mạng sống của mình đổi về, Uyển Phù làm tất cả chỉ vì nàng muốn

hắn không thể quên nàng.

Tình nhân cũ đã dùng bản thân để đổi lấy mạng sống của thê tử mình, điều đó có thể

làm cho bất cứ nam nhân nào cũng phải cảm động, không phải sao? Lục Phù

châm chọc nghĩ, dường như muốn khóc, nàng nên nói tiếng cám ơn Vân Uyển

Phù sao?

Nàng cùng

Uyển Phù, thủy chung một người ở dưới ánh mặt trời, một người ở trong

bóng ma, đến chết đều là như vậy, chưa bao giờ hai người cùng đứng ở một nơi ấm áp. Cái chết bình thường không đáng sợ, đáng sợ chính là cái

chết sẽ làm cho người ta bị ngăn cách, ánh mắt Lục Phù chậm rãi nhìn

xuống, thấy một bên mặt thanh nhuận của Sở Cảnh Mộc hiện ra vẻ cực kỳ

phức tạp.

Đó là sự hèn yếu của tình yêu, hay là sự vĩ đại của tình yêu…

Đôi môi tái

nhợt của Vân Uyển Phù nhuộm đầy máu đỏ tươi, nhìn thấy mắt của Lục Phù

ửng đỏ, nàng yêu Sở Cảnh Mộc bao nhiêu? Tình yêu đó đáng giá đến nỗi

ngay cả tính mạng mình cũng không cần, để bảo vệ tính mạng kẻ thù của

nàng…

Trong giờ phút này, Uyển Phù làm cho nàng cảm thấy mình thật tàn nhẫn!

“Vì cái gì

ngươi lại làm như vậy…” Nàng thì thào tự nói với mình, từng bước lui

về phía sau, tiềm thức bảo nàng phải rời khỏi nơi này, rời đi bọn họ…Lệ trong mắt không thể đè nén cuối cùng tràn ra mi, từng bước lùi về sau,

nàng nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy hình ảnh thảm thiết trước mặt…

Nàng muốn

thoát đi loại cảnh tình này, muốn ép mình quên đi sự rung động vừa mới

phát sinh, ép mình quên ngực của Uyển Phù đang chảy máu không ngừng..

Màu máu đỏ đến chói mắt cùng bi thương..

“Loại đau

này rất mơ hồ, nhè nhẹ nhưng lại đau tận xương tủy, loại rung động này

không mãnh liệt, lại rõ ràng làm nàng rung động tận đáy lòng vốn lạnh

như băng …

Nàng nguyện ý chết đi, cũng không muốn Uyển Phù cứu nàng, nhất là nàng ta…

“Khối ngọc

bội......” Vân Uyển Phù run run từ trong lồng ngực lấy ra khối ngọc bội, nàng cười giống như được giải thoát “Ta …..Vật trở về chủ của

nó….Ta nên sớm hiểu được….Nó không phải là của ta…..Cho dù cưỡng cầu

cũng vô dụng…”

“......” Sở Cảnh Mộc ôm nàng, tâm tình của hắn vào lúc này cực kỳ phức tạp...... Nhưng nhiều nhất chính là áy náy.

Lúc này

Quang Vinh vương vừa chạy tới, nhìn người của Uyển Phù đầy máu và mạng

sống đang bị đe dọa, thê tử của hắn đang nằm trong lồng ngực một nam

nhân khác, nàng đang dần dần rời khỏi thế giới tàn khốc này…

“Cảnh

Mộc…trong ba năm hạnh phúc của chúng ta…..Người trong mắt ngươi…rốt cuộc là ai?” Mặc dù đã gần kề cái chết, nàng vẫn không cam lòng, muốn chính tai nghe câu trả lời cho sự thắc mắc và khủng hoảng mà nàng dấu tận đáy lòng từ bấy lâu nay ……Nàng muốn nghe hắn xác nhận…

Sở Cảnh Mộc

nhìn ánh mắt của nàng đang tràn ngập hy vọng, thật lâu không trả lời,

hắn cảm nhận được nàng càng ngày càng yếu, dường như mạng sống của Vân

Uyển Phù sắp chấm dứt…

Máu tươi không ngừng trào ra, nàng cười thê lương, “Ta đã biết câu trả lời của ngươi….Cảnh mộc…Ta thật sự…Thật sự ….Yêu ngươi..”

“Phù nhi......” Sắc mặt của Sở Cảnh Mộc hơi hơi buông lỏng, trái tim mềm nhũn,

hắn biết Uyển Phù yêu hắn...... Sắc mặt hiện lên do dự cùng phức

tạp, vừa muốn nói gì, chợt nghe thấy âm thanh sắc bén của Bôn nguyệt

và Băng nguyệt.....

“Vương phi cẩn thận!”

Nghe tiếng

thét kinh hoàng, Lục Phù vừa mới quay đầu lại đã bị điểm huyệt, Tấn

vương ôm vai nàng, cười đến càn rỡ ôm lấy Lục Phù phóng đi......

“Vương phi......” Băng Nguyệt, Bôn nguyệt cùng Vô Danh lập tức đứng dậy đuổi theo......

“Phù nhi......” Sở Cảnh Mộc hoảng hốt, nhìn xuống Uyển Phù đang hấp hối trong lồng ngực, bất đắc dĩ nói “Thật xin lỗi…”

Hắn buông nàng ra đứng bật dậy, nhìn Lâm Long thật sâu cắn răng nói “ Ngươi đã làm cho Bổn vương thất vọng ”

Dứt lời, hắn xoay người phóng đi.

Vân Uyển Phù nằm trên mặt đất, máu tươi từng giọt từng giọt chảy đỏ thẫm cả mặt đất..... Quang Vinh vương vừa đi tới, sắc mặt phức tạp, phất tay biểu

Lâm Long tránh ra,hắn cười, nâng Uyển Phù đang hấp hối trên mặt đất lên, chậm rãi lau máu trên khóe môi nàng. “ Ngươi làm vậy để làm gì? Như vậy không phải thành toàn cho bọn họ…”

Hắn cười u

lãnh có điểm ác độc “Ta biết ngươi không cam lòng…Ta cũng giống ngươi

không cam lòng, Sở Cảnh Mộc dám lừa dối ta, ta sẽ không để cho bọn họ

hạnh phúc…Phù nhi, tại sao ngươi ngốc quá vậy!….Như thế cũng tốt, đời

này của ngươi làm một việc tốt nhất chính là giúp Lục Phù cản một

kiếm….ha hả…Như vậy, ta mới có thể uy h**p Sở Cảnh Mộc….”

Lâm Long mơ hồ nghe thấy tiếng cười ác độc của hắn, tay đang nắm chặt thanh kiếm nhúc nhích, gân xanh nổi lên đầy mặt…

Vân Uyển Phù dường như bị kích động, ngực thở hổn hển, cố sức nuốt nuốt xuống….Hai

cánh tay trắng nõn vô lực buông thỏng, giây phút này nàng không còn phải chịu những bi ai khi còn sống…

Vẻ cười trên mặt của Quang Vinh vương càng thêm u ám lạnh lẽo, những giọt lệ nam nhi của Lâm Long ứa ra một lần nữa..

Sở Cảnh Mộc

cùng Tiếu Nhạc chạy theo Vô Danh, Bôn Nguyệt, Băng Nguyệt đến một toà

lãnh cung, thấy bọn họ đứng ngẩn ngơ ở đó, giống như đang tìm một vật

gì…

“Vô Danh, sao lại thế này? Phù nhi đâu?”

“Hồi bẩm Vương gia, khi chúng ta đuổi tới đây đã mất đi tung tích của họ” Vô Danh lo lắng nhìn hắn, đôi mày anh tuấn nhíu lại.

“Cái gì?” Cả người Sở Cảnh Mộc chấn động, Hoàng cung trên cơ bản đã bị hắn nắm

trong tay, bọn họ có thể trốn bằng cách nào? Huống chi bọn họ còn phải

mang theo Lục Phù......

“Chỗ này là

lãnh cung, Vương gia, chắc vùng phụ cận của nơi này nhất định có mật

đạo, xem ra chúng ta cần phải tìm bản đồ của Hoàng cung.” Băng Nguyệt

bình tĩnh phân tích.

Gió đêm thổi vào lòng mọi người...... Làm cho không khí thêm trầm trọng.

“Tiếu Nhạc, đem tất cả bản đồ mới nhất của Hoàng cung đến đây.” Sở Cảnh Mộc quát lên.

“Không cần

đâu!” Một giọng nói dễ nghe từ xa truyền đến. Sau đó có một nam tử đang

đi tới, hắn trầm tĩnh nói “Ta biết mật đạo ở nơi nào”

“Quân Úy......”

“Ta ở lãnh

cung mười mấy năm, cũng trở nên quen thuộc với những việc kì lạ trong

Hoàng cung này” hắn cười tà mị, ẩn chứa chút trào phúng trong đó.

Trong đêm đen có một nhóm người lén lút ra khỏi hoàng cung, hướng về phía thành Bắc mà đi......

Từ mật đạo

đến khi ra khỏi cung bị Tấn vương dẫn theo, Lục Phù một câu cũng không

nói, cả người giống như một con búp bê đang mất hồn mất vía….Trên mặt là một mảnh tĩnh mịch, cảnh thê lương vừa mới xảy ra vẫn còn đang xoay

vòng vòng trong đầu nàng.

Vân Uyển Phù từ trước đến nay đều rất hận nàng, nàng ta mượn dao giết người, cố tình hãm hại nhưng đến giây phút cuối cùng lại dùng sinh mạng của mình để

cứu nàng, cố tình vì nàng…

Lục Phù cảm thấy tất cả sức lực dường như tan biến trong nháy mắt…

Cứu nàng thì như thế nào? Lục Phù cười lạnh, chuyện đã đến nước này, nàng không thể

để sự tình tùy ý phát triển, nếu không, càng ngày càng có nhiều chuyện

ngoài ý muốn xảy ra.

Đợt cung biến này, có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn xảyra.

Ánh mắt nàng đầy vẻ kiên định nhìn túi thơm bên hông

Lục Phù vẫn

không cử động tùy ý Tấn Vương dẫn đi, hắn giúp nàng băng bó vết thương

trên cánh tay, rất nhẹ nhàng vì sợ làm nàng đau, một Vương gia chưa bao

giờ làm qua những việc này cho nên hắn thật vụng vể nhưng lại rất cẩn

thận, do bị mất máu quá nhiều, hai cánh môi nàng trở nên trắng bệch và

lạnh như băng.

“Vương gia

chuyện không tốt rồi, cửa thành phía bắc đã bị phong tỏa!” Sắc mặt

của nam tử áo xám có vẻ khẩn trương đẩy cửa tiến vào, cũng không thèm để ý Lục Phù đang ở đây, kích động thông báo.

Trong mắt Tấn Vương hiện ra vẻ tàn bạo, rít gào “ Mục Phong, tên vô lại này!”

Lục Phù cảm

thấy khó hiểu nhìn hắn đi tới đi lui đầy lo lắng, trong lúc này hắn

không có khí phách như lúc ở Hoàng cung, rất hồn nhiên trước mặt nàng

biểu lộ tất cả cảm xúc ra ngoài. Trên mặt đầy vẻ giận dữ và tàn bạo,

nhìn thấy hắn như vậy bỗng nhiên nàng vì hắn mà cảm thấy bi ai, từ xưa

đến nay đều như thế, được làm vua thua làm giặc….

Kiêu hùng nhất định sẽ không thắng được anh hùng.

Chỉ trong một đêm hắn đã mất đi tất cả, loại thống khổ cùng tuyệt vọng này, nàng so với người khác càng rõ ràng hơn…

Không hiểu tại sao nàng cảm thấy đau lòng…..Mặc dù nhạt nhưng cũng rất rõ ràng…

“Bốn cửa

thành đều đã bị Mục Phong chiếm giữ” Hắn oán hận nói “Vương gia, chúng

ta đã bị hắn lừa, hắn thế nhưng cùng Sở Cảnh Mộc thông đồng với nhau, có hắn trấn thủ ở cửa thành, sợ rằng chúng ta không thể ra khỏi thành…”

“Chết tiệt,

thật là vô liêm sỉ! Chết tiệt Sở Cảnh Mộc!” Một tay Tấn vương cầm lấy

chén trà trên bàn, hung hăng ném vào tường, một âm thanh loảng xoảng

vang lên “Mục Phong một chút quan hệ với Sở Cảnh Mộc cũng không có, hai

người họ tại sao lại hợp tác với nhau?”

“Thuộc hạ không biết!” Hắn sợ hãi trả lời, nhìn vẻ mặt ngoan lệ của Tấn Vương không rét mà run.

Trong lòng

hắn hiểu được, sự thất bại của Tấn vương đã hiển hiện. Lúc này Tấn Vương giống như một con thú hoang bị thương, bi thương và khủng hoảng…

“Vương gia,

trong thành đã bị lệ quân của Sở vương nắm giữ, bọn họ đều vào hết trong thành, trong khi đó một vạn tinh binh của chúng ta hiện đang ở ngoài

thành, đáng lẽ được Mục Phong lãnh đạo, nếu không có chuyện gì có thể

vào thành rất dễ dàng, nhưng hiện tại, chỉ sợ….

“Không cần

ngươi nói Bổn vương cũng biết.” Tấn Vương hung hăng trừng mắt liếc mắt

một cái, sau đó thu hồi ánh mắt, âm thầm cân nhắc biện pháp ra khỏi

thành......

Chơi cờ, mỗi nước cờ có thể làm cho người ta sợ hãi, mỗi một nước có thể biến đổi

thành một cục diện mới. Hắn vốn nghĩ mình đã nắm trong tay tất cả,

nhưng chỉ sai một nước thôi đã bị thất bại trong tay Sở Cảnh Mộc, hiện

giờ còn phải nghĩ đến biện trốn ra khỏi thành.

Chỉ cần ra

khỏi thành, ngoài thành có một vạn tinh binh của hắn, Hàn phủ cũng có

mấy chục vạn binh mã, bọn họ đồn trú ở biên quan, binh hùng tướng mạnh,

lương thảo sung túc. Hắn nắm quyền đã lâu cho nên biết rõ quốc khố của triều đình trống rỗng, căn bản chỉ là một cái xác không hồn, đã sớm

không thể duy trì.

Sở Cảnh Mộc

cùng Mục Phong có khả năng thống lĩnh thiên quân vạn mã thì như thế nào, nếu không có lương thảo, bọn họ làm sao có thể lãnh đạo binh mã?

Đánh rắn

phải đập đầu trước, yếu điểm của Sở Cảnh Mộc cùng Mục Phong chính là

hai chữ lương thảo, chỉ cần có thể ra khỏi thành, tất cả đều sẽ có

chuyển cơ…

“Vương gia,

mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Ngươi thua rồi.” Lục Phù thốt lời

châm chọc giống như muốn đuổi đi sự phiền não và phức tạp kia, nàng

cười lạnh.

“Ngươi rất

đắc ý, phải không?” Vẻ thuần khiết trong mắt hắn đã không còn, ánh mắt hắn hiện giờ chỉ còn lại vẻ dữ tợn và khng b

“Đắc ý?” Lục Phù nở nụ cười, cười hết sức lông bông, cười đến châm chọc”Ta có gì để

đắc ý đây? Còn muốn nhờ vào kỳ nghệ cao minh của Vương gia, cho tới

bây giờ, mạng của ta còn đang nằm trong tay ngươi, không phải sao?”

Nặng nề hừ

một tiếng, hắn tới gần trước mặt nàng, hung hăng cười: ” Ngươi nên

biết, đừng tưởng rằng Bổn vương thương yêu ngươi, là ngươi có thể tuỳ ý

khiêu khích cực hạn của ta, bởi vì sự nhẫn nại của ta cũng có giới hạn.”

Lục Phù cười, thương yêu? Đó giống như là giam giữ một sủng vật, như vậy gọi là thương yêu sao?

Còn Sở Cảnh Mộc?

Nửa năm ấm

áp trong Vương phủ, nửa năm vắng lặng nơi hoàng cung, cái gì là

thương? Cái gì là yêu? Ở trong bóng đêm tuyệt vọng càng có vẻ mơ hồ.

Nàng thông

minh một đời, nhưng hôm nay lại do dự. Nàng bồi hồi nhìn vách núi đen

bên cạnh, đột nhiên xúc động muốn hỏi hắn, huyết án của Lưu gia năm đó

có phải thật sự là do hắn gây ra.

Tất cả mọi

người đều nói là do hắn gây nên, nhưng trong thời gian nửa năm sống ở

Hoàng cung, vô số lần nàng tự hỏi chính mình, có phải đó là sự thật

không?

Nàng nhìn hắn, càng cảm thấy phiền não.

“Ta vốn nghĩ rằng chúng ta là trong số rất ít những người thông minh trên thế gian

này, có thể nắm trong tay vận mệnh của mình và của người khác, nhưng hôm nay ta mới phát hiện, thật ra chúng ta là những con người đáng thương

và đáng buồn nhất trên thế gian, trong nội tâm chúng ta đều tràn ngập

thù hận và dc vng, không có cái gì để yêu, để quý trọng”

“Không cho

phép ngươi dùng ánh mắt thương hại nhìn ta, có nghe thấy không, ta

không cho phép!…Hắn giống như vừa bị người đá cho một cái, ánh mắt điên

cuồng trừng mắt nhìn Lục Phù, hai tay không ngừng lắc lắc bả vai gầy yếu của nàng.

Bị hắn túm

lấy lay mạnh làm bả vai nàng đau đớn, nhưng lại không hề có cảm giác,

nàng vẫn cười bi thương như cũ, thấy hắn càng điên cuồng, nàng cười càng thêm thương hại.

“Trong lúc

này chỉ còn nghe thấy tiếng rống giận bi thương và phẫn nộ của Tấn

vương, còn có sự bi ai, tuyệt vọng và thống khổ …

Đã vào nửa đêm, bóng đêm càng thêm mờ mịt, mang đến một nỗi ám ảnh giống như vạn vật sắp bị hủy diệt…

Đêm âm trầm

như vậy, là ai bi thương, là ai thống hận, bi thương và hận thù lạnh

lùng đan vào nhau, vây lấy những linh hồn cô độc….

Lục Phù cô

độc đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh lặng yên không một tiếng động

bên ngoài…Hắc ám…Giống như lòng của nàng vậy, là một mảnh lo lắng không

thấy ánh mặt trời….Lục Phù phát hiện nàng đối với hắn có lòng thương

hại, nàng thế nhưng lại thương hại một người nàng hận không thể thiên

đao vạn quả…

Thời gian

nửa năm nơi Hoàng cung, nói dài không dài nói ngắn không ngắn, nhưng

cũng đủ để nàng thấy nhiều vẻ mặt của hắn, sự lãnh khốc của hắn, sự

thuần khiết của hắn, ở trong mắt nàng hắn biểu hiện một tính tình cực

đoan, nàng cũng nhìn thấy sự thống khổ, cô tịch cùng bi ai của hắn.

Nàng và hắn, là thuộc cùng một loại người.

Trừ bỏ thù hận, nàng còn có những tâm tình phức tạp nhiều hơn đối với hắn.....

Đó bởi vì

nàng đã từng trải qua quá nhiều bi thương cùng tuyệt vọng trong vòng

một ngày, cho nên khi nhìn thấy hoàn cảnh tương tự xảy ra trên người một người khác, bị cảm động là một việc bình thường.

Một người là Vân Uyển Phù, một người là Tấn vương.

Một người vì si mê nữ nhân, một người vì nam nhân mà yêu điên cuồng.

Vì một hy vọng nhỏ nhoi, vì không muốn Sở Cảnh mộc quên nàng, Uyển Phù không ngần ngại dùng mạng sống của mình để cứu kẻ thù.

Chỉ vì một

hy vọng không thể thanh hiện thực, làm cho nàng lúc nào cũng ở bên người hắn, Tấn vương trong lúc bối rối cũng dứt khoát muốn mang nàng ra

cung, nguyện ý trả giá bằng mạng sống cứu nàng.

Thử hỏi thế

gian tình là gì? Nam nữ si tình lại nhiều như thế, họ đều là những người thông minh tài trí hơn người, nhưng vẫn bị giam hãm sâu trong lưới tình không thể thoát ra được.

Nàng, Vân

Uyển Phù, Sở Cảnh Mộc, Tấn vương còn có Quang Vinh vương. Người nào cũng là nhân trung long phụng (1),nhưng vẫn không thể trốn thoát khỏi lưới

tình.

“Sở Cảnh

Mộc, vì cái gì cục diện lại trở thành như vậy?”Lục Phù nhẹ thở dài, âm

thầm cảm thán, khóe mắt bỗng nhiên ươn ướt buồn rầu gục đầu xuống, vô

lực ôm lấy gối của mình, sắc mặt mỏi mệt…

Linh hồn của nàng đã phiêu bạt nhiều năm, rất cần một bến đỗ ấm áp, nàng từng nghĩ

Sở vương phủ là một mái nhà lạnh như băng nhưng hiện giờ nó bỗng trở

nên ấm áp, nơi đó là bến đỗ cho linh hồn của nàng dừng lại sao? Sau khi

xa cách nửa năm, nàng mới thấy quý trọng những thương yêu trìu mến của

Sở Cảnh Mộc.

Nếu có thể làm lại từ đầu, ta sẽ nguyện ý trao cho ngươi tất cả. Lục Phù nghĩ, âm thầm cười khổ.

Nàng khát vọng trở lại mái nhà đó, một gia đình thuộc về bọn họ…

Nàng chỉ muốn có một gia đình ấm áp!

Lục Phù cảm

thấy mệt mỏi! Nàng đã mang trên lưng thù hận nhiều năm như vậy, đến lúc gần có thể trả được thù, nàng thế nhưng cảm thấy mệt mỏi…Cũng nên mệt

mỏi….

Còn người

chính tay g**t ch*t phụ thân tôn kính nhất của nàng, lão Sở vương phải

làm sao bây giờ? Nếu thật sự trở về mái nhà đó, nàng phải đối mặt với

ông như thế nào?

Sai cùng

loạn, nhè nhẹ đan xen vào lòng nàng, từ sự kiện kiệu hoa sai ngày đó,

từng bước từng bước, tất cả đều bắt đầu biến đổi, có những biến hóa nằm

ngoài dự liệu của nàng, nàng nghĩ muốn mưu cầu hạnh phúc nhưng đồng thời cũng bị đẩy xuống đáy vực sâu…

Lúc này có

rất nhiều ý nghĩ đang quay vòng trong đầu Lục Phù, nàng nghĩ về bản

thân mình, nghĩ đến Sở Cảnh Mộc, Tấn vương, Vân Uyển Phù, còn có Quang

Vinh vương

Hai đoá Phù

dung của kinh thành cùng ba vị Vương gia của Hoàng thành, nếu bỏ đi thù

hận và quyền lợi, bọn họ sẽ trở thành như thế nào?

Không phải

gặp được đối tượng trong thời điểm không đúng, mà chính là trong thời

điểm thích hợp lại gặp được sai đối tương, bánh xe của vận mệnh xoay

chuyển theo một quỹ đạo không bình thường, làm cho bọn họ ở chung một

chỗ, tất cả bọn họ đều bị tạo hoá trêu đùa.

Nàng đã từng nghĩ tới bản thân mình mang theo thù hận này,sau khi báo thù xong nàng

sẽ làm gì? Đối với một người cả đời toàn tâm toàn ý dốc lòng vì một sự

kiện, sau khi việc này chấm dứt, trong lúc đất trời mờ mịt, nơi nào mới là chỗ cho nàng dung thân?

Nàng không nghĩ ra mình sẽ làm gì…Nơi nào mới là nhà của nàng….

Hiện tại

nàng muốn về nhà, nếu có thể bình an trở lại bên người Sở Cảnh Mộc,

nàng nguyện ý quên đi thù hận với Sở gia, sẽ quý trọng sự thương tiếc

cùng yêu thương của hắn..

“Ta muốn về

nhà!”Lục Phù thản nhiên nhìn bóng đêm âm trầm bên ngoài, một giọt lệ rơi xuống má, đọng lại trên mu bàn tay trắng nõn, nóng bỏng..

Nàng nghĩ tất cả đều lạnh như băng, thì ra lệ vẫn có thể làm ấm lòng người.

“Vương gia...... Không xong rồi!” Nam tử mặc áo sẫm vội vàng đi vào nông trại

thông báo “ Sở vương mang theo một đội nhân mã, đang đi về hướng chúng

ta”

“Ngươi nói

cái gì?” Sắc mặt của Tấn vương biến đổi lớn, hắn vốn đang từ trong trang viện thong thả đi ra, trong nháy mắt bối rối cùng phẫn nộ, xuất ra một chưởng đánh vào ngực người truyền tin, làm người này phun ra một ngụm

máu tươi, Tấn vương giống như muốn phát tiết sự giận dữ trong lòng, lạnh lùng ra lệnh “ Hãy thu thập đồ vật cần thiết, các ngươi đi về hướng Bắc ”

“Vương gia?” Hai người thân vệ bên người hắn đi tới gần, khó hiểu nhìn hắn.

“Ta bảo các

ngươi đi về hướng Bắc thì đi về hướng Bắc, còn dài dòng làm gì?” Hắn

đột nhiên rít gào, sắc mặt dữ tợn trừng mắt nhìn bọn họ, “Nếu có thể ra khỏi thành, liền tận lực ra khỏi thành, truyền tin cho Hàn Ly, biết

không? Ta sẽ cùng các ngươi hội hợp.”

Sau một lát, hơn một trăm người lén lút rời khỏi nông trại, Tấn vương cũng mang theo Lục Phù rời đi, hướng về phía Nam.....Đi con đường ngược lại với

họ, do hắn quá mức phòng bị, quá mức cẩn thận, không để ý tới khóe

môi đang cười lạnh của Lục Phù..

Bóng đêm nặng nề, giống như trời đang sắp mưa......

Phía chân

trời ngẫu nhiên hiện lên hai ba tia chớp, sáng rực một góc trời rất quỷ dị...... Dọc theo đường đi, Tấn vương phong tỏa nội lực của Lục

Phù, mang nàng dọc theo đường nhỏ, hướng rừng rậm mà đi về phía Nam.

Những tia

chớp lại lóe lên, nhà nhà mọi người đang trốn trong chăn ấm áp mà hắn

phải lẫn trốn đào vong Nếu hắn chỉ có một người, hoàng thành lớn như

vậy, nhất định có thể thoát thân, nhưng lại cố tình không chịu buông tha Lục Phù, mang theo nàng như một quả bom nổ chậm…

“Ngươi trốn

không thoát đâu!” Trong ngôi miếu đổ nát, nhìn thấy hắn như con chó

cùng đường, nàng liếc bốn phía một cái, lạnh lùng nói.

Tấn vương

quay đầu lại trừng mắt nhìn nàng, “Chỉ cần ta có thể ra khỏi thành, tất

cả sẽ chuyển cơ, hoàng thành lớn như vậy, Sở Cảnh Cộc cùng Mục Phong

nhất thời không thể tìm được ta”

“Phải không?” Lục Phù lạnh lùng cười, khóe môi cong lên, ý bảo hắn quay đầu lại......

Tấn Vương quay đầu lại rồi đột nhiên cứng người......

Trong bóng

đêm hiện ra một đường sáng uốn lượn theo con đường mà họ vừa đi, hắn

kinh hãi quay đầu lại, nhìn thấy ý cười trong suốt ấm áp trong mắt Lục

Phù, nàng một tay quơ quơ hương túi bên hông đến trước mặt hắn “ Ngươi

đã sơ suất quá, khi vừa ra khỏi nông trại, ta liền mở túi hương, đây là

phấn phát sáng”

“Tại sao ngươi lại có vật này” Nàng luôn bị hắn khống chế, như thế nào lại có lân phấn?

Lục Phù cười nhẹ,quay đầu nhìn lại con đường sáng lóa mắt, có vẻ chờ đợi, Sở Nguyệt cùng Di Nguyệt chắc hẳn sẽ nhanh chóng đến đây….

“Bởi vì đạt

được mục đích, mỗi người đều nên bảo vệ mạng sống của mình trước. Ta

đoán biết hôm nay sẽ có biến hóa, người của Phù Dung các tuyệt đối sẽ

không tin tưởng Sở Cảnh Mộc mà khoanh tay đứng nhìn, Sở Nguyệt, Di

Nguyệt nhất định sẽ hành động, mạng lưới tình báo của ta so với ngươi và Sở Cảnh Mộc, chỉ có hơn chớ không kém” Lục Phù cười lạnh, ý bảo hắn

ngẩng đầu nhìn lên.

Trên bầu trời tối đen như mực, có một con tuyết ưng trắng nõn đang giang rộng đôi cánh…”Ngươi......”

Hắn còn

không kịp tức giận, sắc mặt bỗng nhiên đại biến, túm lấy Lục Phù, ánh

mắt ngoan tuyệt như muốn nuốt chửng nàng, hận, hắn chưa bao giờ hận nàng như vậy......

Nghe được những tiếng vó ngựa đang đến gần..... Đó là khí thế của quân chính quy.

Trên bầu trời trong xanh có tiếng chim hót, cùng tiếng thét dài của tuyết ưng, giống như gọi chủ nhân của mình.

Người của Phù Dung các đã tới!

Điều hắn

không ngờ chính là, bởi vì đối với địa hình không quen thuộc, khi đi

xuyên qua gò đất hắn mới phát hiện, nơi này là vách núi đen, đột nhiên

hắn hiểu được vì sao Lục Phù lựa chọn ở nơi miếu đổ nát nói cho hắn biết nàng đã rải phấn phát sáng ở dọc đường.

Phía trước

là vách núi đá dựng đứng, phiá sau là truy binh của Sở Cảnh Mộc, nàng

từng bước một muốn bức hắn vào con đường chết.

“May mắn ta

nhớ không lầm, nơi này đúng thật là vách núi đen.” Lục Phù thì thào tự

nói, nhìn dưới chân mình là vực sâu vạn trượng, tươi cười có điểm phức

tạp, cách đó không xa mơ hồ đã có thể nhìn thấy ánh sáng, tiếp theo là

những tiếng vó ngựa ngày càng thêm rõ ràng….

Sở cảnh mộc cuối cùng đã tới rồi!...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.