Chương 21: Phu thê như thế

Hoàng hôn kéo đến, nhiều mái hiên hiện lên, rõ ràng trong khí nóng bức, nhưng Lục phù lại cảm thấy lạnh.

Tiếu nhạc tìm tất cả khách đ**m sang trọng trong trấn để nghỉ lại,

Lục phù đi vào khách đ**m lão bản nhìn xem ngây người, mặc dù nhìn không thấy dung nhan của nàng, chỉ thấy một đôi mắt to trong trẻo, dáng đi

khoan thai, phong thái uyển chuyển..Khi Tiếu nhạc hô to hai tiếng lão

bản mới có phản ứng lại, tiếp đón bọn họ dùng cơm. Khách đ**m so với

Hoa mai lâu không lớn, nhưng cũng đủ chổ cho ba mươi người.

Bôn nguyệt đề nghị Lục phù dùng cơm ở trong phòng, nhưng nàng kiên

trì dùng cơm ở trong khách đm, Tiếu nhạc cũng không có biện pháp, đành phải nghe theo nàng. Hiện giờ trong khách đm cũng có mười mấy người

khác đang dùng cơm, họ đều đang nói về chuyện ôn dịch của Hà nam…

“Lão huynh ngươi cũng là người của Hà nam qua đây chạy nạn sao?” Chợt nghe một âm thanh cao vút vang lên, một người tráng niên nam tử ngồi

cùng bàn với một nam tử khác, hai người trang phục không chỉnh tề mang

theo sự sầu khổ trong đó.

Nam tử ánh mắt bi ai, uống một ngụm rượu, giận dữ nói: “Cũng không

biết là tại sao, ông trời không muốn cho chúng ta sống, năm kia là hạn

hán, năm nay là hồng thủy ôn dịch, khi nào thì mới chấm dứt a?”

Phụ họa một tiếng, nam tử ánh mắt nhìn xuống, dung ống tay áo chà

lau, bi ai than “ Thê nhi của ta chết trong cơn hồng thủy, nữ nhi còn

nhỏ tuổi, ôn dịch lan tràn, quan phủ cấp cho lương thực căn bản không

đủ, chúng ta có một chút ăn một chút, nữ nhi bị ôn dịch mà chết”

Nam tử tráng niên thấy hắn đau khổ, cất giọng an ủi, người bên ngòai

cũng bắt đầu an ủi hắn, mặc khác một lão nhân năm mươi tuổi nói, mặt già nua vàng vọt, nói chuyện run run, “Trong nhà thân nhân đều chết hết,

thật vất vả mới trốn thoát ra…tình thế này càng ngày càng không dễ

chịu….”

Nam tử vừa mới nói kia bỗng nhiên nổi giận bất bình nói “ Chúng ta là thường dân ở đây chịu khổ còn triều đình đang làm cái gì? Còn không

phải lo tranh quyền đoạt vị, hưởng thụ vinh hoa phú quý, mấy tháng trước đây, Quang vinh vương Sở vương không phải tổ chức hôn lễ to lớn sao,

bọn họ lo đắm chìm trong sắc đẹp của mỹ nhân, cướp đoạt mồ hôi nước mắt

của chúng ta, cái gì anh hùng mỹ nhân, tài tử giai nhân, ta xem chính là kẻ hồng nhan gây tai họa”

“Đúng vậy…”

Lục phù đã lấy khăn che mặt xuống, đang dùng cơm, sau khi nghe xong

một khối thịt bò mắc nghẹn ở yết hầu, dừng một chút, không kịp nuốt

xuống mới thấy thỏai mái, mi mắt hơi khép lại, sau khi mở ra lại có ý

cười ấm áp, Tiếu nhạc đem phản ứng nhỏ nầy của nàng thu vào trong mắt,

đối với vị vương phi nầy thái độ của hắn có dấu diếm không để lộ ra.

Bôn nguyệt cả giận muốn đứng lên bị Vô danh đè xuống, mặt không chút

thay đổi lắc đầu, mà nàng đành căm giận ngồi xuống. Lục phù cười khẽ,

gắp khối thịt bỏ vào trong bát của nàng, nhe giọng nói “ Người ta nói

chính là sự thật, ngươi tức giận cái gì?” qua khỏi trấn nầy không chắc

có thịt mà ăn, thừa dịp ăn đi”

Bôn nguyệt nghẹn lời, dỗi hờn nhìn chiếc đũa, Tiếu nhạc cười thầm, cô nương nầy thật ngay thẳng…..

Tiếp đó nghe đến một lão phụ nói “Các ngươi đang nói đến Sở vương gia người kia đang ở Hà nam thống trị ôn dịch là vương gia a…Vương gia nầy

chính là người tốt”

Không biết là ai hừ nhẹ một tiếng mắng, “ Tốt tốt cái gì, thu hút

người bị ôn dịch toàn bộ mang vào tử vong thôn, nơi đó không có lương

thực, dược liệu cũng thiếu, không phải rõ ràng là làm cho bọn họ chờ

chết.”

“Đúng vậy, thật là cẩu vương gia, sau khi vương gia đến đây ôn dịch

đã khống chế được rất nhiều, không hề lan tràn, bất quá thủ đoạn của hắn làm cho người ta không dám lĩnh giáo, thực nên làm cho thê tử của hắn

đi vào trong đó để nếm chút tư vị….”

Lúc nầy đến phiên Tiếu nhạc nhịn không được, gắn gượng nhăn mày,

khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, rất có ý cùng với bọn họ liều mạng…

Xem ra Sở cảnh mộc trong lòng nam tử ở đây không giống bình thừơng,

Lục phù cười khẽ, tiếp tục ăn đồ của nàng, động tác tao nhã, không nghĩ

tới ngồi ăn cơm một chút, những điều người khác nói xấu về phu thê của

họ cũng đều nghe được hết.

Phu thê…?

Lục phù sửng sốt vài giây, vẻ tươi cười của nàng nhạt đi, những chữ

đó đến từ đâu, Nhìn thấy mọi người khó hiểu nhìn nàng, nở nụ cười, “Ăn

cơm đi, nhìn có thể no sao?’

Một gã tiểu nhị kinh ngạc hô một tiếng, đăm đăm nhìn Lục phù trên môi đang cười, ấm trà trên tay lỏang xoảng rơi xuống trên mặt đất, giống

như đang ngây người, trấn nầy chỉ là trấn nhỏ, sao gặp được một nữ nhân

xinh đẹp như thế.

Mà vừa mới còn đang bàn luận, ánh mắt của mọi người toàn bộ theo ánh

mắt của hắn nhìn qua, một mảnh yên tĩnh, mọi người xem trợn mắt há mồm….

Lục phù như đã quen rồi những ánh mắt như vậy, coi như không có việc

gì uống một ngụm trà, không giống như lá trà ở kinh thành, khi pha trà

mùi thơm ngát hợp lòng người, uống vào rất ngon. Mà trà ở đây, có vị

chát khó uống cực kỳ, Lục phù buông chén trống không xuống, mang sa che

mặt, đi lên lầu trong sư trợn mắt há mồm ngó theo của mọi người….

“Là tiên nữ sao?’ Có người nhìn chăm chăm lên tiếng, lại không có người trả lời, bọn họ tựa hồ chưa khôi phục lai…

Buổi tối khi đi ngủ, sa trướng có vẻ buị bậm, ván giường thật cứng,

ngủ thật không thỏai mái, chỉ cảm thấy được trên người có cái gì, hoặc

trong lòng suy nghĩ cái gì, dưới ánh nến mờ nhạt, nằm ở trên giừơng, Lục phù một đêm không ngủ..

Khi tới gấn Hà nam không khí càng trở nên trầm trọng, ngay cả bóng

cây cũng có cảm giác trầm trọng, vô lực không thể lay động được thân

hình cồng kềnh của chính mình, tiếng của lá cây vang lên sàn sạt, giống

như nghẹn ngào, giống như bất đắc dĩ…

Ôn dịch… dọc đường đi dường như chỉ nghe hai từ nầy…không biết Hà nam giờ nầy thành bộ dáng gì…La thành chết sao,? Lục phù tự nhủ, hy vọng

hắn (Sở cảnh mộc) cũng đừng chết nhanh như vậy, bằng không chơi không

vui.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.