Chương 16: Đêm động phòng hoa chúc

Trải qua kinh ngạc, bên tai Uyển Phù vẫn còn vang lên âm thanh hỗn lọan

vừa xảy ra, khi bái thiên địa mơ hồ nghe thấy cái gì tài tử giai nhân,

trời sinh một đôi, cũng mơ hồ nghe thấy người ta gọi nàng vương phi.

Uyển Phù cười khẽ, rốt cuộc cũng được như ý nguyện, từ quận chúa đến

vương phi, đã bái thiên địa, nàng bây giờ chính là Sở vương phi.

Ngồi ở trên hỉ giường, bên tai là thanh âm vui mừng của vương phủ mụ mụ, bà nói rằng hôm nay kiệu hoa bị kinh sợ, tạm thời bà ta đi theo người

nàng để an bài nghỉ ngơi, vương gia mặt khác cũng phái người đến hầu hạ

nàng…

Khi tới canh hai, Bổn Nguyệt cùng Băng Nguyệt nhảy lên nóc nhà, liếc

nhau vạch mái ngói nhìn xuống, ném xuống một tiểu cầu màu bạc, mùi hương thơm ngát theo đó lan tỏa ra….

Mới qua một chén trà nhỏ (khỏang 10 phút),Uyển Phù đã bắt đầu mệt rã

rời, buồn ngủ, tòan thân khô nóng, ánh mắt bắt đầu trở nên mê ly…

Hai người tỳ nữ trong phòng cũng bắt đầu ngủ gà ngủ gật, củng thấy cả

người khô nóng… tiểu cầu màu bạc kia là mê dược đặc chế bỏ thêm mị dược, có công hiêu của cả hai loại.

Lục Phù phân phó, vì để ngừa vạn nhất có gì xảy ra, nhất định phải bỏ

vào trong phòng, nếu tấm thân xử nữ của Uyển Phù không phá, các nàng có

thể bị đổi về, một chút cơ hội nàng cũng không thể để cho nó xảy ra.

Quang Vinh vương say mê trở về phòng, buớc chân hơi l* m*ng, ở trên

đường đón dâu hắn chỉ biết hắn cưới chính là tân nương mình tha thiết

ước mơ trong mấy năm nay, cái loại vui mừng này quá sức kích động không

lời nào có thể miêu tả được, đêm động phòng hoa chúc hắn chỉ uống mấy

chén rượu mà đã ngà ngà say…

Bổn Nguyệt cùng Băng Nguyệt nhìn hắn vào phòng, sau một lát đã thấy hai

nha hoàn chạy đi, nói thầm với nhau “Uống say như vậy làm sao có thể

động phòng?”

Quang Vinh vương trong lòng vui mừng, vừa thấy Uyển Phù ngồi trên

giường, tâm nhảy nhót vui mừng không thôi, mặt mày tuấn lãng kích động,

tiểu cầu Băng Nguyệt thả xuống không phải vật tầm thường, cộng thêm rượu hiệu lực càng tăng gấp bội, Quang Vinh vương trong mắt đã hiện lên đầy

dục niệm, mà Uyển Phù trên giường khí tức khô nóng đã lâu thật là khó

nhịn, ánh mắt tan ra, lúc này hơi thở của nam tử đang ngồi trên giường

kiên cường tỏa ra, xông vào mặt nàng, nhưng nhiệt lý laị như chậm lại,

làm tăng thêm một cảm giác như hư không. Nàng không thể khống chế được

tự động hướng theo nguồn hơi ấm kế bên mà qua.

Quang Vinh vương liền trực tiếp xốc lên khăn voan, tùy ý vứt xuống mặt

đất, Uyển Phù dung nhan như hoa xinh tươi cơ hồ đoạt đi hô hấp của hắn,

hắn nín thở nhìn dung nhan yêu kiều hằng nhung nhớ, nàng rốt cuộc đã là

vương phi của hắn.

Uyển Phù, nữ nhân mà hắn yêu qúy trân trọng, nữ nhân mà hắn muốn che

chở một rốt cuộc đã là thê tử của hắn...Hắn không nóng nảy lập tức giữ

lấy nàng, chỉ cần hắn được ở bên nàng, hắn sẽ làm cho nàng cam tâm tình nguyện trở thành nữ nhân của hắn.

Trong phòng hương khí càng thêm nồng đậm, bay thẳng tới mũi của bọn họ

làm một trận khô nóng thốc lên, gió xuân thổi không thể tiêu tan.

Dung nhan yêu kiều của nàng hồng nhuận như người say rượu, mồ hôi chảy

ra, ánh mắt mê ly, nhưng lại không nhận ra người trước mặt, môi khẽ gọi

“Cảnh Mộc..”

Lòng đau như dao cắt, cái tên này làm hắn hít thở không được, hơi có

chút thanh tỉnh, phản ứng của Uyển Phù làm cho hắn có chút hoài nghi, rờ tay vào nàng, độ ấm nóng cháy, hắn lo lắng gọi “Phù nhi, ngươi bị gì

vậy..?”

“Cảnh Mộc, ta nóng quá.. thật là khó chịu…”

Hơi lạnh chuyền từ tay làm cho Uyển Phù quyến luyến hơi ấm không tư chủ

nhích lại gần, chính tay cởi hỉ phục của mình ra, dán lên người Quang

Vinh vương, trong lòng hắn rung động, Uyển Phù trên người hắn quấy nhiễu không thôi, thân hình mềm mại của nàng không ngừng kch thch thân hình nóng bỏng của hắn làm cho từng trận run rẩy theo tới, dục niệm quay

cuồng thẳng hướng tới hạ thể của hắn, hắn âm thầm nguyền rủa…

Giỏi lắm Tô Lục Phù, ngươi thật là ngoan độc….

Dù hắn hiểu được cũng đã chậm…hắn không thể ngăn được khát vọng giải

thoát, trong hỉ trướng màn rũ xuống, đem lửa dục tương tự đốt lên người

Uyển Phù làm cho nàng áp lên trong trên đệm như hồng như hoa, thân hình

Uyển Phù trắng như tuyết làm cho hắn khó chịu đau khổ, lý trí bị một

tiếng oanh nổ ra thành từng mảnh nhỏ.

Những tiếng yêu kiều cùng gầm nhẹ chậm rãi vang lên, Bổn Nguyệt Băng

Nguyệt cùng đỏ mặt, phi thân nhảy xuống mái hiên, đêm như quanh co khúc

khuỷu, ngay cả trăng tròn cũng mỉm cười, càng phát ra sáng tỏ.

Trong hôn lễ này, ít ra có một người được toại nguyện.

Canh ba vừa qua khỏi, một trận ầm ỹ truyền vào Quang Vinh vương phủ, Bổn Nguyệt cùng Băng Nguyệt lập tức đứng lên. Các nàng cười khẽ chuẩn bị đi ra cửa phòng, hướng tới tân phòng mà đi, đi xem kịch thôi! Có ai không

muốn xem?

Dọc theo đường đi, người trong vương phủ đều bàn luận, mọi người đều mờ

mịt khó hiểu không biết xảy ra chuyện gì, chụm đầu ghé tai vào nhau khe

khẽ nói nhỏ.

Tại tân phòng trong đình viện, một đội ngũ được huấn luyện chỉnh tề đang đứng bên ngòai, hai người tướng lãnh trẻ tuổi ở bên ngoài cùng im lặng

đứng thẳng, lưng thẳng tắp như cây trúc, mọi người sắc mặt nghiêm trọng, không dám lên tiếng.

Gió xuân bỗng nhiên có vẻ trầm trọng cùng phiền muộn làm cho người ta

cảm thấy hít thở không thông, không ai dám lên tiếng, thậm chí cử động

một chút cũng không dám..

Mà ở trong tân phòng, Sở Cảnh Mộc phẫn nộ đứng đó, tay nắm chặt thành

quyền, trên lưng tay gân xanh nổi lên, trong tân phòng mùi tnh dc lan

tràn làm cho hắn không thể không tin gạo đã thổi thành cơm, nhưng hắn

vẫn chưa từ bỏ ý định cũ, hắn mở cửa âm thanh vang lên nhưng bọn họ

không hề hay biết.

Hắn gắt gao nắm chặt kiếm trong tay, toàn thân phát ra nóng giận trầm

trọng như đang ở trên sa trường…..nhẹ nhàng mà nhấc lên một góc sa

trướng, tình cảnh đập vào mắt làm cho mắt hắn từ trước đến nay thường u

lãnh thâm trầm trở nên đau nhức.

Hai người đang ngủ say tóc hỗn độn, thân mật giao nhau cùng một chỗ, cho nhau ôm ấp sưởi ấm, mặt của Uyển Phù mang theo ý cười, cười đến như thế hạnh phúc…Trên hai cánh tay trần truị trắng như tuyết có nhiều dấu hôn

làm cho càng thêm tươi đẹp

Ngủ say như thế có thể thấy họ vừa mới trải qua một trận kịch liệt,

trong đôi mắt thâm trầm như biển của Sở Cảnh Mộc hiện ra lửa giận đến

tận mây xanh, chậm rãi tra kiếm trở về vỏ trong phẫn nộ..

Nữ nhân yêu quý của hắn đã trở thành thê tử của người khác, nhớ rõ lúc

đón dâu là lúc tâm tư phân tán, cùng xốc lên khăn voan nhìn thấy mê

người, nhưng hắn lại xoay người bỏ đi.

Qua lại ngọt ngào khắc sâu, hoa phù dung minh ước, năm đó nàng mới 15

tuổi, hắn mới 22, trong ngọt ngào tưởng rằng có thể thiên trường địa

cửu….Nhưng mà hạnh phúc lại ngắn như vậy. …

Trong lòng hắn xẹt qua những phiền muộn cùng trống vắng…..

Hắn cố trấn tỉnh, hít mấy hơi thở, mặt không chút thay đổi đi ra khỏi tân phòng, liếc mắt một cái trầm giọng nói “Hồi phủ”

Mà sau khi hắn hồi phủ mệnh lệnh thứ nhất của hắn là nhổ hết tất cả phù dung trong vương phủ….

Lục Phù ở trong tân phòng tai nghe đến thị vệ bên ngoài viện suốt đêm

bận rộn nở nụ cười, tươi cười chiếu vào trên màn cửa sổ tinh xảo bằng

lụa mỏng, mờ ảo giống như hư vô.

Nàng đã sớm nghe nói Sở vương phủ khắp nơi bốn mùa tràn đầy phù dung,

hàng năm tỏa hương, mà một tướng quân ngòai chiến trường lại có tiếng

yêu hoa, trong phủ trừ ra phù dung không có loại hoa nào khác.

Người yêu hoa, Lục Phù cười khẽ, là yêu hoa hay yêu người, hiện giờ hai thứ đều không có…

Nhìn xuyên qua cửa sổ chỉ thấy từng đóa phù dung kiều diễm bị nhổ đi, lòng nàng cũng yêu hoa, nàng từ nhỏ cũng cực yêu phù dung.

Hắn là nam tử tuấn tú nhất mà nàng từng găp, vừa có vẻ quân nhân uy

nghiêm lẫm liệt, vừa có khí chất nho nhã của văn nhân, hắn gặp nàng

chính là liếc mắt một cái liền rời đi. Lục Phù cười khẽ, trừ bỏ Vô danh, hắn là người đầu tiên không kinh diễm về dung mạo của nàng.

Nàng xoay người trở về giường, nằm trên giường, trải qua sức ép mệt mỏi một đêm, nàng muốn ngủ…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.