Chương 106

Địa lao. Phù Dung các

Không khí

lạnh lẽo của địa lao trong Phù Dung các so với kinh thành chỉ hơn chứ

không kém, mặc dù đang là mùa hè nhưng cũng khiến người lạnh thấu xương chứ đừng nói những ngày đông giá rét.

Khung cửa sổ nhỏ được cố ‎y để mở, từng trận gió lạnh gào thét thổi vào địa lao, khiến người lạnh run.

Trừng Nguyệt theo cửa sổ đi xuống, nhìn lướt qua khung cảnh xung quanh, khẽ nhếch

môi có ý khinh thường, vẫn giữ dáng vẻ trêu đùa như trước “Ai da, vị

Hoàng tử này thật có mạng cầm thú nha, tra tấn như vậy mà còn sống.”

Vài người đi trong tuyết rơi, có người anh tuấn, có người xinh đẹp, nhưng nét

mặt mỗi người đều lộ vẻ châm biếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía nam

tử toàn thân đầy vết thương, bị tra tấn chỉ còn da bọc xương dưới địa

lao, ánh mắt không một chút xót thương.

“Nếu không

phải cầm thú thì sao có thể đê tiện như vậy?” Di Nguyệt cười lạnh “May

mắn hắn không cầu xin tha thứ, nếu mở miệng bổn tiểu thư sẽ đem hắn bỏ

vào chảo dầu.”

“Ngươi đừng nói vậy, phu nhân bảo không nên giết hắn, nhưng ta thấy so với chết cũng không khác nhiều lắm!”

“Đúng là

không có gì khác biệt, nhưng lúc này không phải thời điểm thích hợp để

hắn chết, quên rồi sao? Phu nhân còn rất nhiều trò hay, để ta nghĩ

xem….” Trừng Nguyệt vừa nhìn hắn vừa đề ra ý kiến “Hay là cắt gân chân

gân tay của hắn? Người như thế dù thả ra cũng chỉ là một tên phế

nhân!”

Khóe môi Di Nguyệt nhếch lên, mỉm cười ác độc “Ý kiến hay! Làm vậy cũng không phải giết hắn?”

Họ cười hắc

hắc giống như nụ cười của ác ma, đáng tiếc nam tử dưới địa lao đã rơi

vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê, toàn thân không chỗ nào lành lặn, nhưng điều tuyệt nhất chính là có hai người đứng trên địa lao nhìn xuống,

không cho hắn ngất xỉu, mỗi khi hắn sắp ngất đi, họ sẽ lập tức tạt nước vào cho hắn tỉnh lại —– Nhưng đó không phải nước thường mà là nước

muối!

Đường đường

Quang Vinh vương không thể tưởng tượng một ngày có kết cục thê thảm

như vậy. Nếu có trách chỉ có thể trách hắn, không nên đụng đến Lục Phù. Không nên lợi dụng Lục Phù làm tổn thương Sở Cảnh Mộc, biến không khí

trong vương phủ trở nên trầm lặng, còn khiến hai người họ không thể

vượt qua vòng lẩn quẩn.

“Sao Vô Danh còn chưa đến?” Linh Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời chiều, chợt nghĩ tới một người, bĩu môi: “Nhất định phải nghĩ ra biện pháp khiến cho nữ tử phiên bang kia giao ra thuốc giải, đã hai tháng rồi, phu nhân nhất định bị

hành hạ không ít, đáng tiếc chỉ Vô Danh mới có thể khiến nàng ta…..”

“Nàng là

người độc ác, sức chịu đựng rất tốt không thua cho nam tử..” Nàng cười cười nhìn Sở Nguyệt “Ta cảm thấy chúng ta đối với Tác Lan Châu còn quá nhân từ……”

Vừa dứt lời

bỗng nhiên có một trận cười điên cuồng từ dưới địa lao truyền lên,

tiếng cười như tiếng ma quỷ khóc than, mang theo sự đau khổ và áp lực

không thể chịu đựng nổi, từng đợt từng đợt gào thét….

Âm thanh thật thê lương…..

Trừng Nguyệt cười khổ “Thế này mà nhân từ sao?Ngươi thử một lần đi….. Ta chỉ có thể

nói một câu, nữ tử này không phải là người, thôi thì hãy….Chờ Vô Danh

đến đây!”

“Nếu giết

chết nữ tử phiên bang dã man này mà phu nhân không xảy ra chuyện gì, ta đã từ từ lóc thịt của nàng ta làm cá viên cho mèo ăn, còn xương cốt

thì quẳng cho chó gặm!” Di Nguyệt ác độc nói, khuôn mặt kiều diễm trở

nên lạnh lùng và tàn nhẫn.

“Độc nhất đúng là lòng dạ của nữ nhân!” Trừng Nguyệt nhìn nàng, cười cười.

Một không khí im lặng kéo dài…..

“Sở Nguyệt,

Di Nguyệt……..” Bỗng nhiên có một giọng nói kiên định vang lên khiến họ

quay đầu nhìn lại. Họ thấy vẻ mặt nghiêm túc của Vô Danh, vừa đạp

tuyết mà đến, trên đầu vẫn còn dính đầy bông tuyết, dường như không muốn đến đây vì vậy nét mặt rất lạnh lùng.

“Tới rồi

sao?” Sở Nguyệt tiến lên đón hắn, cười cười lắc đầu nói “Chúng ta thật

sự không có cách, dường như chỉ gặp ngươi, nàng mới chịu mở miệng nói

chuyện!”

“Kẻ dở hơi này thật lãng phí nhiều thời gian của ta!” Trừng Nguyệt bĩu môi “Ngươi tự mình vào đi!”

Trước khi Vô Danh tới đây, không ai được phép đến gần địa lao của Phù Dung các. Di

Nguyệt cùng Sở Nguyệt bởi vì tin tưởng hắn nên không nghe lén cuộc nói

chuyện của họ. Khi hắn tiến lại gần thì đám người của Di Nguyệt chủ

động lui ra một khoảng cách khá xa.

Vô Danh trầm ngâm gật đầu, đứng trước cánh cửa sắt lạnh như băng của phòng giam thật lâu, cuối cùng đẩy cửa bước vào. Dưới ánh sáng mờ nhạt, lộ ra một gương mặt trẻ trung nhuộm đầy máu nhìn rất đáng sợ......

Mái tóc dài rối tung, hỗn độn nhìn rất thê thảm, đang cười điên cuồng, từng đợt âm thanh chói tai như đâm vào màng nhĩ, có thể nghe ra trong giọng cười

đó có bao nhiêu oán hận......Thấy Vô Danh bước vào, một nam tử

cung kính gật đầu, Vô Danh lạnh lùng quét mắt liếc nhìn nàng, ý bảo nam tử cho nàng thuốc giải.

Lúc này Tác

Lan Châu không còn dáng vẻ lạnh lùng, ngạo mạn ngày trước, hiện tại

chỉ là một nữ nhân đang chịu tra tấn hành hạ mà thôi.

Vô Danh ngầm ý bảo nam tử ra ngoài, lạnh lùng nhìn Tác Lan Châu bị khóa chặt.

Thật lâu sau hắn mới mở miệng: “Tác Lan Châu, đã lâu không gặp.”

Thật vất vả

nàng mới nén tiếng cười sắc bén và cao vút, đôi mắt đỏ ngầu nhìn người mới tới. Thấy Vô Danh, nàng cố vùng vẫy khiến cho khóa sắt

chạm vào mặt đất kêu loảng xoảng.

“Ngươi….”

Tác Lan Châu không cam lòng trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt đỏ ngầu, oán

hận nói “Ngươi dám đối xử với ta như vậy sao? Lãng Cách Tề, ngươi sẽ hối hận!”

“Trước kia

ta đã muốn làm như vậy, Tác Lan Châu, muốn trách thì chỉ trách ngươi có mắt không tròng, chọc tới người không nên chọc, không phải mọi người

đều có thể khi dễ như Lam nhi đâu!” Vô Danh vô tình nói.

“Nàng có

năng lực bắt được ta thì sao? Ta chết thì nàng cũng không sống được,

đừng quên nếu cơ thể mẹ chết thì ký thể cũng chết. Nàng bắt được ta

thì sao? Ngươi có năng lực bắt ta thì như thế nào? Ta chết thì nàng cũng chết!” Tác Lan Châu hung hăng nói xong, cười một cách điên cuồng,

không phải bởi vì tiếng cười có vẻ độc ác, mà là tiếng cười điên cuồng

phát ra từ tận đáy lòng, ít nhiều ẩn chứa vẻ không cam lòng và đắc ý.

Vô Danh lạnh lùng nhìn nàng, cười lạnh: “Chúng ta không thể giết ngươi thì sao? Tác

Lan Châu, không phải mọi người đều có thể chịu được những đòn tra tấn

của Phù Dung các, ngươi có thể chịu đựng lâu như vậy xem ra cũng có can đảm, những tra tấn tíêp theo sẽ ngày càng tàn khốc hơn. Rơi vào tay Trừng Nguyệt và Di Nguyệt, muốn chết không phải là một chuyện dễ dàng!”

Không phải

uy h**p, không phải đe dọa, Vô Danh chỉ cười lạnh, đem sự thật nói ra

, chủ tử như thế nào thì thuộc hạ như thế ấy. Không ai dám hoài nghi

cách tra tấn của Hình Nhân đường trong Phù Dung các.

“Phụ thân của ta sẽ không bỏ qua cho bọn người Trung thổ các ngươi đâu, Đại vương tử!” Nàng lạnh lùng nhìn hắn.

“Theo ta biết, mấy năm nay ngươi du sơn ngoạn thủy bên ngoài, ít gửi thư về

Vương đình, ta nghĩ nếu như ngươi biến mất thêm hai năm nữa cũng không

ai hoài nghi. Tác Lan Châu, hai năm tới ngươi muốn sống không được,

muốn chết không xong, để ta xem xương cốt của ngươi cứng rắn tới độ

nào?” Giọng nói của Vô Danh rõ ràng mang theo hận thù, bước đến gần nàng “Lúc mà Lam nhi, mẫu phi và muội muội của ta chết, ta đã muốn làm như

vậy. Trong Vương đình ngươi có bùa hộ mệnh vì vậy ta không thể chạm vào

ngươi, Tác Lan Châu, ở trong này chính là địa ngục trần gian!”

“Ngươi……”

Tác Lan Châu trừng mắt nhìn hắn, máu chảy đầm đìa, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vào nhau, nhưng vì bị khóa sắt xiết chặt không thể cử động,

không cam lòng bị xiềng xích kéo giật về phía sau.....gào thét như

thú hoang bị thương.

Vô Danh nhìn tình trạng thảm hại của nàng không hề dao động, khi còn nhỏ hắn từng

coi nàng là bằng hữu thân nhất. Lúc mọi người khinh thường hắn, chỉ

có nàng nói lời an ủi, nghĩ mọi cách làm cho hắn cười, khoảng thời gian ấy theo năm tháng trưởng thành, biến thành một ký ức đẹp đẽ. Từ khi

quen biết Nguyệt Lam, hai người càng có vẻ giống như đã thân nhau từ

kiếp trước.

Hai người đã trải qua những năm tháng thấu hiểu nhau, nhưng những năm tháng ấy đã

bị lòng đố kỵ của nàng hủy đi không còn dấu vết, giống như bọt biển vỡ

tan dưới ánh mặt trời.

Hắn từng nghĩ tìm được một người tri kỷ, hoàn toàn không ngờ người này lại khiến hắn thân bại danh liệt, rời xa quê hương.

Nguyệt Lam cũng nghĩ tìm được một người bạn tri âm thật tốt, nhưng có ngờ đâu cũng chính vì người này mà bị mất mạng.

Một tay nàng phá hủy hạnh phúc cả đời, buộc hắn phải rời xa quê hương lưu lạc đến

Trung thổ, bắt đầu cuộc sống buông thả.. Nếu không gặp Lục Phù, nhìn sự giống nhau giữa nàng và Nguyệt Lam dấy lên ý chí muốn sinh tồn, có

lẽ hôm nay hắn đã trở thành một tên ăn mày nơi đầu đường xó chợ.

Hiện tại nàng muốn hủy diệt cả Lục Phù!

Nữ tử trước

mắt này là sự bắt đầu của cơn ác mộng trong đời hắn, nàng là nữ nhân mà

hắn hận đến chết nhưng cũng là người hắn không thể xuống tay.

Trước kia vì có gia tộc che chở, hắn không thể chạm vào nàng. Hiện tại nàng khống

chế tính mạng của Lục Phù, nên hắn cũng không thể để nàng chết!

Cùng lắm chỉ có thể khiến nàng sống không bằng chết!

“Tại sao có

thể yêu thương Nguyệt Lam mà không thể yêu ta. Nguyệt Lam là thánh nữ,

rõ ràng biết không có kết quả nhưng ngươi vẫn tạ lỗi với thần để yêu

nàng, bảo hộ nàng. Vì sao ngươi không thể quay đầu lại nhìn ta dù chỉ

một chút?” Tác Lan Châu hét lớn, giọng nói mang theo vẻ tuyệt vọng và

bi thương vì không thể chịu đựng sự đau khổ dày vò này thêm nữa.

Khuôn mặt

nghiêm nghị và lạnh lùng của Vô Danh hiện lên chút oán hận, đôi mắt nheo lại hơi ửng đỏ “Ngươi đừng so sánh mình với Nguyệt Lam, bởi vì một

cọng tóc của nàng ngươi cũng kém xa.”

Hắn không

muốn đối mặt với nàng vì không muốn nhớ lại khoảng thời gian đau khổ đã

qua, không muốn trái tim mình một lần nữa bị giày xéo khiến hắn đau

không chịu nổi!

Năm đó hắn

và Nguyệt Lam yêu nhau, là một điều cấm kỵ đối với người Hung Nô vì

Nguyệt Lam là thánh nữ của viện hiến tế. Nếu là thánh nữ nhất định cả

đời không được thành hôn, phải sống trong viện hiến tế suốt quãng đời

còn lại.

Tác Lan Châu thầm hận trong lòng, năm đó Hung Nô xảy ra nội loạn, hai Vương tranh

quyền đoạt vị, triều đình hỗn loạn, vì Vô Danh chỉ mang nữa dòng máu

Hung Nô nên ở trong Vương đình luôn bị người kỳ thị. Hắn vốn không có tư cách xưng Vương. Khả Hãn chỉ có hai người con, nhưng trong tình hình hỗn loạn đó, nhị Vương tử bị giết. Sau khi bình định nội loạn, hắn trở thành người kế vị không thể nghi ngờ.

Nhưng hắn

hoàn toàn không có lòng dạ kế vị, chỉ một lòng muốn dẫn Nguyệt Lam rời

khỏi Hung Nô, nhưng ngày họ mong đợi đã không xảy ra……

Lúc đó Tác

Lan Châu vẫn còn trẻ tuổi, trời sinh tính tình cao ngạo, hung tàn.

Lòng yêu mến Vô Danh nhiều năm phút chốc tan thành mây khói nên ôm hận gây ra tai họa. Nàng biết không thể lay chuyển được trưởng lão của

viện hiến tế vì vậy hạ cổ độc trên người hắn. Nàng muốn hắn tự tay giết Nguyệt Lam, khiến Vô Danh chết tâm hết lòng hết dạ lãnh đạo Hung Nô.

Nhưng không ngờ lại liên lụy đến những người thân yêu nhất của Vô Danh

là Vương phi và hai vị Công chúa, khiến họ đều mất mạng trong tay hắn.

Không ai

quên được tối hôm đó, Vương đình của Hung Nô chìm trong biển máu…….Lửa

đỏ bốc cao giữa không trung, dù mấy năm trôi qua nhưng những người sống

sót không ai dám đề cập đến vị Vương tử giết người giống như Diêm La

kia. Chuyện này cũng khiến Vô Danh mất hết tiếng tăm, trở thành kẻ

nghèo khó tha hương nơi miền quan ngoại.

Tác Lan Châu tìm được Vô Danh, ép hắn giải độc…… Thật ra nàng cũng không dự đoán

được ngày đó sẽ xảy ra tình huống như vậy. Khi nàng nghe tin tức của

Vô Danh thì bóng dáng hắn dường như biến mất khỏi Vương đình. Nàng mất

hết nửa tháng dò la nơi miền quan ngoại, mới tìm được hắn. Nhưng Vô

Danh dường như điên cuồng không còn cảm xúc, vẫn đuổi giết khiến nàng

phải quay về Vương đình dựa vào sự che chở của Tác gia.

Vô Danh cũng bắt đầu cuộc sống lưu lạc màn trời chiếu đất, cho đến khi gặp Lục Phù mới có cuộc sống bình thường.

“Ngươi điên

rồi!” Một tràng cười điên cuồng vang lên, Tác Lan Châu cười ác độc “Ngươi có khả năng tra tấn ta thì sao? Nếu ta chịu không nổi tra tấn chết đi, như vậy trong lòng ngươi không phải thấy Nguyệt Lam chết

thêm lần nữa “ Cổ độc của Tác Lan Châu có hai thể bao gồm cơ thể mẹ và kí thể. Cho dù g**t ch*t nàng cũng không giải được cổ độc trên người

Lục Phù. Bởi vì kí thể và cơ thể mẹ sống dựa vào nhau, nếu cơ thể mẹ chết đi càng khiến Lục Phù thêm đau khổ.

Cằm Vô Danh

bạnh ra. Nàng vừa nói hắn đã biết chuyện gì xảy ra. Hắn trừng mắt

nhìn nàng, cười lạnh “Ta đã nói lọt vào tay Trừng Nguyệt và Di Nguyệt,

muốn chết sẽ không dễ dàng như vậy. Họ sẽ tra tấn ngươi sống không

bằng chết. Nếu ngươi có can đảm thì hãy cùng các nàng chơi đùa xem ai

cứng hơn ai?

Liếc qua

thân hình đầy vết thương và vẻ thê thảm của nàng, Vô Danh nói “Nếu ngươi là người thông minh, hãy đưa thuốc giải ra, vì không muốn hai nước có

chiến tranh, Vương phi tuyệt đối không giết ngươi, ta cũng vậy”

“Ha ha......” một trận cười chói tai vang lên, Tác Lan Châu cười như điên, ngạo

nghễ nhìn hắn “Ta cố tình không giao ra thuốc giải, tra tấn ta cũng là

tra tấn nàng, có nữ thần của ngươi cùng chịu khổ, ta còn sợ gì nữa?

Tác Lan Châu quyết tâm không giao ra thuốc giải, Vô Danh nhìn gương mặt không còn

rõ hình dạng của nàng, lạnh lùng nói “Như vậy nơi này chính là nơi ác

mộng của ngươi bắt đầu.”

Vô Danh nói xong lạnh lùng bước ra khỏi địa lao, không hề quan tâm đến tiếng gào thét phía sau......

Tiếng cửa

sắt đóng lại lạnh như băng vang lên thật trầm trọng, cách đó không xa,

Sở Nguyệt, Di Nguyệt và Trừng Nguyệt nhìn thấy hắn bước ra tiến lên

nghênh đón. Nhìn ánh mắt chờ đợi của họ, Vô Danh chỉ im lặng lắc đầu.

“Nữ nhân này thật bn th?” Di Nguyệt phiền não gầm nhẹ....Bước đi hai bước lại hét lên “bn th......”

Nàng liên tục nói bn th khiến Trừng Nguyệt vỗ vỗ vai nàng trấn an, lo lắng hỏi “ Thân thể phu nhân như thế nào?”

“Yếu ớt một chút, có Vương gia bên cạnh buổi tối cũng đỡ hơn”

“Không thể

giết nàng, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?” Sở Nguyệt có chút lo

lắng, nghĩ nghĩ một chút nói “Hay là báo tin cho Thất phu nhân? Bà là

người từng trải, kiến thức rộng rãi, có lẽ có biện pháp, không thể để

cho kẻ bn th kia tiếp tục hại phu nhân.”

“Nhưng phu

nhân có nói qua không thể để Tô gia biết chuyện này, hơn nữa người của

Tô gia sang năm mới trở về, hiện tại họ đang ở đâu chúng ta cũng không

biết”,

......

Họ đứng trong tuyết, người này nhìn người kia thật lâu....

“Ta lập tức

viết thư báo cho Thất phu nhân! Tuyết ưng có lẽ sẽ tìm được họ rất

nhanh.” Di Nguyệt nói xong, trong lòng mọi người đều hiểu không nói gì nữa.

Chỉ có những bông tuyết lạnh lẽo bay đầy trời, gió mạnh thét gào và ánh lửa giận dữ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.