Chương14

Để cho Hắc Nha kể lại chuyện đã xảy ra đi.

Bạch Trọng Mưu công tử minh chủ tà ác lại bn th, ti tiện vô sỉ

lại không có chút đạo đức lương tri...của bọn họ... cư nhiên là thuần

yêu phái.

Này quả thực so với "Sơn vô lăng, giang thủy vi kiệt, đông lôi chấn

chấn, hạ vũ tuyết, thiên địa hợp"(1) tất cả các hiện thượng dị thường

kia cùng xảy ra còn khiến người ta khó tưởng tượng hơn.

(1. Núi không còn ngọn, nước sông cạn kiệt, sét mùa đông, mưa tuyết mùa hạ, trời đất hợp làm một)

Công tử không phải không được a... Căn cứ vào kinh nghiệm theo hầu

bên cạnh y của hắn, công tử đi thanh lâu thật sự là... Khụ, tóm lại, cho dù y không cười, ánh mắt nhìn người ta cũng lạnh như băng, vẫn là 'mãn

lâu hồng tụ chiêu' (2). Hoa khôi thanh lâu tranh nhau vinh dự được hầu

hạ công tử.

(2: 1 câu trong bài thơ Bồ Tát Man Kì 4 của Vi Trang, dịch là 'Áo hồng vẫy khắp lầu', ý chỉ được các cô gái hâm mộ)

Nhưng từ sau khi hắn tới bảo hộ Vương nhị tiểu thư, công tử không còn qua lại thanh lâu nữa... Điểm ấy là tin tình báo trân quý do Trịnh Liệt cung cấp.

Ngươi nên biết, làm một bảo tiêu ngầm thực nhàm chán a. Tuy rằng hắn

đã được huấn luyện, nhưng bát quái là bản năng của con người, huống chi

là bát quái về ma đầu. Người duy nhất hắn có thể nói chuyện, chỉ có

Trịnh Liệt hộ vệ bên người công tử. Bọn họ cũng đã thông minh hơn, để

tránh công tử phát hiện, bọn họ bắt đầu không hé răng, ngồi trên mặt đất viết chữ, viết xong di di vài cái liền mất dấu vết, vừa không bị công

tử chỉnh, lại có thể thỏa mãn dc vng bát quái... Chuyện này cũng thực

khiến Trịnh Liệt vui mừng.

Xuân đi thu đến, thân là một võ lâm minh chủ bề bộn nhiều việc, mỗi

ngày phải giải quyết đủ chuyện tranh chấp yêu hận tình cừu ầm ĩ ngất

trời, Bạch công tử vẫn tận lực dành thời gian để hẹn hò. Thái độ của

Vương gia nhị tiểu thư đã không còn khúc mắc nữa, có thể kéo tay công tử nói chuyện trời đất, ngẫu nhiên cũng để công tử ôm một cái...Tuy rằng

rất giống ôm tiểu hài tử.

Nhưng công tử cư nhiên... Cư nhiên... Chưa từng có hạnh kiểm xấu!

Này thật sự là... thật sự là... Rất không có khả năng ! Nhất định có

chỗ nào nhầm lẫn đi... Nếu không phải công tử đang ôn nhu cười yếu ớt,

nhu tình như nước, vừa đi ra khỏi Vương phủ lập tức khôi phục thái độ

bình thường, tùy ý chỉnh đám thuộc hạ bọn họ sống dở chết dở... Bọn họ

thật hoài nghi công tử có phải bị đổi trắng thay đen hay không.

Nhưng ở trước mặt Vương gia tiểu thư, công tử chính là người khiêm

tốn, thanh nhã tuấn tú, dáng vẻ ngàn vạn. Cùng nhị tiểu thư nói chuyện

phiếm xem sách thuốc, thay nàng chải đầu cài trâm, hái hoa ngâm thơ,

tiêu địch hợp tấu, toàn bộ đều nhu tình như nước tình ý triền miên...

Những lúc ôm nàng, cũng thật cẩn thận, không để tay của chính mình đụng

vào nàng, luôn để trong tay áo, giống như sợ chạm nhị tiểu thư sẽ vỡ nát vậy.

Bọn họ nhìn đều thấy choáng váng, ngẩng đầu nhìn trời không biết trên trời có rớt con dao nào xuống không.

Nhưng minh chủ bn th của bọn họ, ngay cả thuần yêu cũng đều kiên

trì bn th như thế. Suốt cả một năm, đều làm cái việc nhàm chán mà

bọn họ thấy không thể có khả năng đó một cách phi thường hứng thú. Làm

việc đặc biệt có nhiệt tình, chỉnh người đặc biệt có sáng ý, bày mưu

tính kế đặc biệt nhanh ngoan chuẩn... Tuy rằng nụ cười của nhị tiểu thư

quả thật rực rỡ ngọt ngào, làm cho bọn họ cách cửa sổ nhìn cũng cảm thấy ngây ngốc, nhưng hẳn cũng không có hiệu quả xua tan hắc ám như vậy đi ?

Càng làm cho bọn họ ngất là, đêm giao thừa năm thứ hai, minh chủ bn th của bọn họ đã làm một chuyện cực độ bn th, cũng khiến người ta cực độ tức giận... Đường đường võ lâm minh chủ, Vô Tình công tử Ngọc

Diện Diêm La, võ lâm đệ nhất cao thủ, lì xì mừng tuổi cho nhị tiểu thư

lại là ── khế ước tự nguyện bán thân cho Vương Lâm của Bạch Trọng Mưu.

"...Bạch ca ca!" Lâm Nhi la hoảng lên, "Huynh sao vậy..."

"Ta nói thật, muội không tin?" Hắn cười yếu ớt bộ dạng phục tùng,

"Hiện tại muội nên tin ta. Gia nô thì gia nô, có thể ở bên cạnh muội,

chuyện gì ta cũng không ngại." Hắn hít nhẹ một tiếng, "Phù Cừ, năm nay

muội đã mười lăm. Một năm nữa... Vừa vặn lúc ta bỏ đi vị trí võ lâm minh chủ. Muốn cùng muội đi khắp thiên hạ hành nghề y, nhất định phải có

thân phận gì đó. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là làm gia nô cho muội đi."

Nguyên lai cả một năm thuần yêu, vì chuẩn bị cho thời khắc này sao...?

"Không! Không được." Lâm Nhi cắn môi, cúi đầu còn thật sự suy nghĩ

một hồi lâu, vươn tay tới trước mặt Bạch Trọng Mưu, "Cái kia...Bạch ca

ca... Ta... tay của ta...cho huynh nắm..."

Bạch Trọng Mưu lại không chạm vào, "Phù Cừ, muội vẫn không biết thế

nào là thành thân." Hắn khẽ cười một tiếng, "Ta... không muốn ngày sau

muội sẽ oán hận ta. Thật sự, làm thế này ta rất vui vẻ. Ta nguyện làm nô bộc cho muội... cả đời." Lâm Nhi oa một tiếng, vọt vào trong lòng Bạch

Trọng Mưu, khóc lớn không thôi. Bạch Trọng Mưu lộ ra nụ cười phi thường

xinh đẹp (lại âm hiểm),nhẹ nhàng vỗ về mái tóc dài của nàng.

... Đủ âm, đủ độc, đủ khng b! Dụng tâm kín đáo như thế, mưu kế hiểm ác như vậy! Cho dù là tiên nữ trên trời cũng bị hắn lừa tới tay, huống

chi là một tiểu cô nương mới mười lăm tuổi... Trịnh Liệt chọc chọc Hắc

Nha, ngoay ngoáy viết trên mặt đất, "Thực sự bán mình vào Vương gia

sao?" "Là bán cho nhị tiểu thư!" Hắc Nha nhanh chóng viết trả lời.

Loại chuyện nhỏ này, công tử nhà bọn họ làm được. Bọn họ rất muốn

nhắc nhở nhị tiểu thư, đây là một vụ làm ăn thâm hụt... Hơn nữa phải trả nợ cực lớn, trả bằng chính cả đời mình... Nhưng bọn họ đều không đủ can đảm...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.