Chương 72: Đối đãi hiền thần

Nói tới Dự Nhượng là hàng thần của Trí Bá Dao...

Sách Sử Ký của Tư Mã Thiên có ghi chép lại, Dự Nhượng vốn là người nước

Tần, trước tiên theo hầu Phạm Trung Hàn nhưng không được trọng dụng.

Cho đến khi Trí Bá Dao, một người đứng đầu họ Trí tay nắm quyền lực lớn

nhất ở nước Tấn mang quân sang tiêu diệt Phạm Trung Hàn thì Dự Nhượng

theo hầu chủ mới, và đã được Trí Bá Dao hết mực khoản đãi như bậc thượng khách.

Vào năm 455 trước công nguyên, Trí Bá Dao lại một lần nữa đem quân đi

đánh Triệu Tương tử, người cầm đầu một gia tộc lớn khác ở nước Tấn nhưng lần này bị Triệu Tương Tử lập kế liên kết với Hàn Khang Tử và Ngụy Hoàn Tử đánh cho đại bại. Sau khi Trí Bá Dao chết, lại bị Triệu Tương Tử

lấy đầu lâu để làm bình đựng rượu, phần đất đai của họ Trí cũng bị phân

chia, lập nên “tam Tấn.”

Khi Dự Nhượng hay tin chúa công qua đời đã trốn vào trong hang động tìm

cách báo thù. Và để trả mối huyết hải thâm thù đó, Dự Nhượng thay tên

đổi họ, xin vào cung đình làm người khổ dịch dọn dẹp nhà xí, trong mình

giấu sẵn chủy thủ để hành thích Tương Tử. Có lần, Triệu Tương Tử thấy

người khổ dịch này nhìn mình bằng ánh mắt rất bén nhọn, dường như chất

chứa sâu thẳm bên trong là lòng căm phẫn đến tột đỉnh bèn phái binh lính bắt lại. Khám trong mình thấy có binh khí, Triệu Tương Tử bèn tra vấn, Dự Nhượng đáp vì muốn báo thù cho Trí Bá Dao.

Tả hữu của vua Triệu khuyên nhủ nên trừ khử thích khách tuy nhiên Tương Tử nói

  • Ta xem hắn là người có nghĩa, chỉ cần cẩn thận tránh né là được. Vả

chăng Trí Bá cũng chẳng có dòng nối dõi, nay hắn phục thù cho chủ nhân

chứng tỏ hắn là người hiền trong thiên hạ.

Nói đoạn, nhà vua thả cho Dự Nhượng ra đi.

Không chịu bỏ cuộc, Dự Nhượng tự hủy hoại dung nhan. Ít lâu sau lại cải trang thành người hành khất mình đầy ghẻ chốc giống như cùi hủi, còn

nuốt cả than hồng để hóa thành kẻ câm với mục đích không cho ai nhận

diện ra kể cả người thân trong gia đình và bằng hữu thân thuộc.

Chờ mãi cho tới một hôm Triệu Tương Tử xuất cung, Dự Nhượng bèn nấp dưới chân cầu ngõ hầu đợi nhà vua đi ngang qua. Ngặt một nỗi khi xa giá tới nơi thì con tuấn mã của vua bột phát linh tính, lồng lên như ác thú.

Triệu Tương Tử thấy vậy đoán là có kẻ sẽ ra tay hành thích mình, lập tức cho quân vây bắt mới phát hiện lại là Dự Nhượng, tự hỏi lòng rằng tại

vì sao Dự Nhượng đã thờ mấy đời chủ mà vẫn hết lòng trả thù cho Trí Bá

Dao?

Triệu Tương Tử nghĩ thế bèn lên tiếng trách cứ

  • Dự Nhượng, nhà ngươi đã từng bỏ Phạm Trung Hàn vì họ Phạm bị Trí Bá

Dao diệt, ngươi chẳng màng báo thù cho chủ tử lại còn phải gửi mình làm

tôi cho vua mới. Nay Trí Bá cũng bị quả nhân g**t ch*t rồi, tại sao nhà ngươi lại khăng khăng vì hắn mà báo thù sâu sắc như vậy chứ?

Ánh mắt hằn tia đau khổ, Dự Nhượng đáp

  • Trước tôi có thờ Phạm Trung Hàn thực, nhưng vua Phạm đãi tôi như bọn

tầm thường nên lấy cách tầm thường mà trả. Sau tôi thờ Trí Bá, vua Trí

đãi tôi như bậc quốc sĩ nên tôi lấy cách quốc sĩ mà đền ân!

Triệu Tương Tử nghe vậy thở dài ngậm ngùi mà rằng

  • Dự Nhượng, nhà ngươi vì Trí Bá Dao mà báo thù, nay danh cũng đã thành

rồi, quả nhân tha cho nhà ngươi như thế cũng đã đủ. Nhà ngươi hãy tự

liệu lấy thân. Quả nhân không thể cứ hết lần này đến lần khác tha mạng

cho nhà ngươi được nữa!

Dự Nhượng bất cần ai tha bổng, cười lớn nói

  • Việc ngày hôm nay cố nhiên tôi xin chịu chết, nhưng nhà vua cho tôi

xin cái áo của ngài để tôi được thỏa ý định phục thù, tuy chết mà cũng

không ân hận!

Triệu Tương Tử nghe vậy gật gù cảm khái, bụng bảo dạ rằng mình không thể lung lay quyết tâm báo oán của y nên đành phải cho quân sĩ giết y để

răng trăm họ. Cơ mà trước khi khai đao, vua Triệu nhận biết tên thích

khách này quả là người có nghĩa khí thành thử cho y được toàn tâm

nguyện, sai binh sĩ mang áo đưa cho y.

Dự Nhượng tuốt kiếm, vung tay đâm ba lần vào long bào và hô to

  • Rốt cuộc ta có thể chết để báo ơn Trí Bá được rồi!

Nói đoạn phục gươm tự sát. Toàn thể kẻ sĩ nước Triệu nghe chuyện Dự Nhượng chết ai nấy đều không khỏi bùi ngùi.

Lại nói về nữ tử thần y...

Thần người một hồi, nàng gật đầu nói

  • Nô tì có nghe qua. Năm xưa, Dự Nhượng là một người nước Tấn sống vào

cuối thời Xuân Thu Chiến Quốc, được người đời biết tới trong vai trò là

một đại thích khách. Tư Mã Thiên ghi lại trong tác phẩm Sử Ký lúc bấy

giờ Dự Nhượng kiên trì ám sát Triệu Tương Tử để trả thù cho chúa công.

Ánh mắt thoáng xa xăm, nàng bồi hồi nhớ lại câu chuyện mà năm xưa Mã Lương lão nhân của Hắc Viện học đường có lần kể

  • Trí Bá của Tấn quốc bị Triệu Tương Tử tiêu diệt. Hàn thần của Trí Bá

là Dự Nhượng cạo đầu xuống tóc, chịu nhẫn chịu nhục, đi ăn mày ở trong

thành, hy vọng có dịp g**t ch*t kẻ thù cơ mà rất tiếc đã thất bại.

Trước khi chết, Dự Nhượng van xin vua Triệu đưa cho long bào đặng đâm

vào đó coi như là đã báo được thù rồi tự sát để tỏ lòng trung liệt.

Chờ cho Nữ Thần Y kể xong, Dương Tiêu Phong gật đầu thêm lời

  • Thật ra ban đầu Dự Nhượng là thần của vua Phạm, sau đó đã chịu quy

hàng Trí Bá. Lẽ ra Dự Nhượng không được tiền triều trọng dụng cho nên

mới thần phục Trí Bá. Mặc dầu là một hàng thần nhưng lại được Trí Bá

hậu đãi, xem như tâm phúc, và vì để đền ơn nghĩa đã quyết lấy chết để

thiện chung. Trí Bá do đó là người đáng phục. Bởi từ một Dự Nhượng tầm thường, nếu không nói là hèn kém, mà có thể rèn luyện thành hàng quốc

sĩ nổi tiếng cổ kim. Thành ra Trí Bá Dao đáng xếp vào hàng vương đạo.

Thử hỏi sống ở trên cõi đời có mấy ai có đủ cái đảm lược để đãi người

bằng cả cái chí thành như Trí Bá Dao? Thường thì một chút ích kỉ, một

chút hồ nghi, vì quá yêu chính bản thân cho nên mãi đo lòng người khác. Cớ nhưng mà chỉ một chút băn khoăn, một chút cẩn trọng đó có đôi khi

vụt mất người tri kỉ. Giá như trong thiên hạ ai ai cũng hội tụ đủ cái

tâm để sống chí thành với tình bằng hữu, và khoản đãi mọi người xung

quanh mình thì cuộc sống lúc ấy sẽ dễ chịu biết mấy với lòng tin cẩn.

Dứt lời, Dương Tiêu Phong quay sang, phát hiện Nữ Thần Y đang chống tay

lên cằm chăm chú lắng nghe thì chậm rãi hỏi nàng hai câu

  • Vậy theo nàng, Dự Nhượng có nên theo phò Trí Bá Dao không? Lại nữa, nàng có cho rằng Dự Nhượng là người trung liệt hay không?

Nữ Thần Y đột ngột bỏ tay xuống, biến sắc mặt, nét hồng hào dần dần tiêu tán, đôi mắt khôi phục lại vẻ thanh lãnh, chiếu ra những tia long lanh. Nàng ngồi yên đó trầm tư không đáp lời, trong lòng suy nghĩ rất lung,

thầm hiểu người bên cạnh nàng nói vậy ý chừng là bảo sư huynh nàng Cửu

Dương nên noi theo tấm gương của Dự Nhượng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.