Chương86

Hạng Ngạo Thiên

dùng miệng từng ngụm từng ngụm một đưa dược đút vào trong miệng Mai Tuyết Tình.

Chẳng bao lâu

trước đây, khi chính mình hôn môi nàng, nàng vốn là trước tiên cự tuyệt hắn,

khước từ hắn, cuối cùng, chính hắn dùng tình cảm mềm mỏng liên tiếp tấn công

mãi nàng mới chịu đầu hàng, nàng vốn là như vậy dịu dàng, ngoan ngoãn nhưng vô

cùng hiểu ý hắn.

Hôm nay, hắn thật

sự hy vọng nàng lúc này cũng giống như trước, cự tuyệt hắn, như vậy, hắn mới

biết được, là nàng còn có sức sống, đúng là một người còn sống sờ sờ ngay trước

mắt hắn!

Chính là cắn hắn,

cũng giống như lần trước, hắn lần đầu tiên không kìm nén được lòng mình, trong

ngự hoa viên ngay bên hồ nước đã hôn nàng, chính là nàng đem bờ môi của hắn cắn

đến chảy máu, hắn cũng không trách tội nàng, ít nhất, như vậy chứng minh được

rằng nàng vẫn còn sống!

Hôm nay, nàng tựa

như một tượng gỗ ỉu xìu khắp người đầy thương tích, nương dựa vào trong lòng

hắn, mặc cho hắn thao túng.

“Tình nhi… Tình

nhi… Tỉnh tỉnh lại đi! Nàng tỉnh tỉnh lại đi!”

Hạng Ngạo Thiên

đem chén thuốc giao cho Liên nhi, bàn tay to không ngừng xoa xoa khuôn mặt tái

nhợt của Mai Tuyết Tình, “Nàng xem xem, nàng xấu hổ hay không xấu hổ hả! Ta

trước mặt nhiều người như vậy thân thiết với nàng hôn nàng, nàng cũng không

phản kháng, nàng vốn dĩ không phải như thế, mỗi lần ta hôn nàng, nàng đều trước

hết cắn ta!”

Cũng không cần

biết những người khác có ở đây hay không, Hạng Ngạo Thiên không ngừng kêu gọi

Mai Tuyết Tình, “Tình nhi, ngươi tỉnh lại đi!”

Nước mắt như

những hạt châu liên tiếp rơi xuống, tích tách tích tách rơi đầy trên mặt Mai

Tuyết Tình.

Mặc dù, Liên nhi

cùng Ngạo Mai vốn là càng lúc càng hồ đồ, thế nhưng, các nàng cũng bị lời nói

của Hạng Ngạo Thiên làm cảm động đến rơi nước mắt.

Hàn Thanh đã trở về!

Theo sự chỉ dẫn của Khai thái y, Hạng Ngạo Thiên đem hoàn

hồn đan hòa vào trong nước, lại dùng miệng mình đặt lên đôi môi tái nhợt của

Mai Tuyết Tình đưa dược vào trong miệng của nàng.

Ước chừng qua nửa canh giờ, trên mặt Mai Tuyết Tình dần dần

có một chút huyết sắc.

“Hoàng thượng, xem bộ dáng có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp,

đêm quá khuya rồi, cũng xin mời Hoàng thượng an giấc!”

Lưu công công đến nhắc nhở.

Đêm khuya gió thu thổi, vi vu vào cửa phòng.

Trạch viện bầu trời bao phủ một tầng mây đen.

Bên trong một gian phòng khác.

Tất cả mọi người màng từ trong cung ra đều có mặt.

Hạng Ngạo Thiên sắc mặt ngưng trọng.

“Tình nhi mang

thai rồi!” Hắn nói cho mọi người biết.

Mọi người cũng

không có phản ứng gì thái quá, bởi vì hài tử đã lưu rớt, tất cả mọi người đều

biết rồi!

“Hài tử là của ta!”

Hạng Ngạo Thiên

thanh âm hỗn loạn cố nén bi thương.

Tất cả mọi người

đều thở hốc vì kinh ngạc, hài tử quả nhiên vốn là của Hoàng thượng!

Nhưng mà… Nhưng

mà đây là theo luân thường đạo lý không cho phép!

“Nàng không phải

Ngạo Sương! Nàng gọi Mai Tuyết Tình, một người đến từ một nơi mà chúng ta không

biết!”

Hạng Ngạo Thiên

tiếp tục giải thích.

Trong tất cả mọi

người chỉ có Hàn Thanh là không có kinh ngạc chút nào, bởi vì Mai Tuyết Tình

lúc còn thanh tỉnh đã nói sơ qua cho hắn biết rồi.

Vẫn còn có một

người không hề kinh ngạc đó chính là Khai thái y, bởi vì lúc đầu chính lão là

người đầu tiên phát hiện ra điều này, trong hồ cứu lên công chúa vốn dĩ là một

người khác, từ mạch tượng trên người đã cảm thấy ra điều này rồi, chỉ bất quá,

lúc ấy hắn không có dũng khí nói rõ cho Hoàng thượng biết.

Những người khác

mặc dù thất kinh, nhưng là rất nhanh chóng liền tỉnh táo lại.

Hồi tưởng lại sau

khi công chúa mất đi trí nhớ, hành vi của nàng từng chút từng chút một vô cùng

cổ quái, mọi người bộ dáng đều không biểu hiện ra vẻ kinh ngạc. Thế nhưng, tại

sao trên đời này lại có người giống nhau như đúc vậy, mọi người vẫn còn có chút

khó hiểu.

Vì không muốn nảy

sinh quá nhiều chi tiết rắc rối, Hạng Ngạo Thiên cũng không nói ra Mai Tuyết

Tình là đến từ tương lai, sau thời đại này đến mấy ngàn năm.

Cho mãi đến lúc

này, hắn cũng còn không nghĩ có chuyện như vậy phát sinh, nếu nói cho mọi người

biết, có thể nghĩ ra được phản ứng của những người khác như thế nào. Nếu, nàng

không phải công chúa, như vậy công chúa thật đi nơi nào, mọi người quan tâm

nhất chính là chuyện này.

Tất cả mọi người

đều biết, Ngạo Sương có bệnh trong người, vừa lại nhiều năm ở trong thâm cung,

chính nàng ta thất lạc bên ngoài, vốn dĩ rất khó sinh tồn.

Hạng Ngạo Thiên

phảng phất như biết được ý nghĩ của mọi người, hắn nói, “Trẫm vẫn không hề

buông xuôi việc tìm kiếm Ngạo Sương công chúa, chỉ là, còn chưa có bất cứ đầu

mối nào. Trẫm đã phái người trong cả nước tiến hành bí mật tìm kiếm, nhưng mà...”

Hạng Ngạo Thiên

thở dài một hơi, “Bất quá, Trẫm từ trước đến nay trong lòng đều tâm niệm, Ngạo

Sương còn sống, Trẫm có dự cảm này!”

“Hàn Thanh, không

thể buông lỏng việc dò xét xung quanh hồ nước, Trẫm luôn cảm giác được, Ngạo

Sương còn có thể từ trong hồ xuất hiện trở lại!”

Những lời Hoàng

thượng nói, như cho mọi người ăn một viên định tâm hoàn, mọi người tâm tình

đang trĩu nặng tới lúc này mới buông lơi được một chút.

“Sự tình hôm nay,

chỉ có những người ở đây biết, việc này nhất định phải giữ bí mật, trước khi

còn không tìm được Ngạo Sương, nàng vẫn là công chúa, mọi người vẫn cứ như

trước nay cùng nàng ở chung!”

“Tuân chỉ…” Mọi

người tất cả đồng thanh trả lời.

“Vốn lẽ, hôm nay

đưa mọi người đến nơi đây, là muốn nói cho mọi người hai sự việc, việc thứ nhất

là muốn nói cho mọi người biết nàng không phải Ngạo Sương, việc khác là muốn

nói cho mọi người biết nàng đang mang long thai, nhưng mà, thật không nghĩ tới,

hài tử đã không còn, bản thân Tình nhi thì sinh tử khó liệu…” Hạng Ngạo Thiên

cuối cùng không nhịn được nghẹn ngào hẳn lên.

“Hoàng huynh...”

Ngạo Mai cũng

không nhịn được khóc lên, “Đừng khổ sở, Ngạo Sương tỷ tỷ sẽ tìm được, Tình nhi

tỷ tỷ cũng sẽ không có việc gì đâu, người hiền tự có trời trợ giúp!”

Mọi người cũng

đều mỗi người một lời an ủi.

Mãi đến giờ sửu,

mọi người mới an giấc.

Mọi người ai cũng

đều trằn trọc khó ngủ.

Những người đến

nơi này đều là những người Hạng Ngạo Thiên tín nhiệm và coi trọng nhất, vốn là

muốn cho mọi người cùng hắn chia sẻ vui sướng, thật không nghĩ tới, thực tế lại

nghênh đón chuyện khó có thể tiếp nhận này.

Dĩ nhiên là trời

giáng tai họa bất ngờ!

Mọi người cũng

đều trung thành và tận tâm đuổi theo Hạng Ngạo Thiên, mặc dù hoàng đế bề ngoài

rất trầm ổn không thích biểu đạt cảm tình bên trong, nhưng, tất cả mọi người

đều hiểu rõ, Hoàng thượng thật rõ ràng như ban ngày là đối với mọi người rất

tốt.

Một đêm không

ngủ.

Hạng Ngạo Thiên

suốt một đêm không ngủ cứ như vậy lẳng lặng ngồi nhìn chăm chú vào Mai Tuyết

Tình.

Nữ nhân kia lúc ở

trong cung, thường giả bộ nhu thuận như chim yến nhỏ nép vào người ngoan ngoãn

nghe lời, nữ nhân kia vì hạ nhân động thân ra gánh vác, nữ nhân kia xuất cung,

mạnh mẽ tự lập, nữ nhân kia trong lòng hắn uyển chuyển hầu hạ, hôm nay, lúc này

đây sao vẫn cứ nằm im ắng như vậy, không có vẻ tươi cười, không có một câu nói,

báo trước nàng còn sống đặc trưng duy nhất chính là hơi thở yếu ớt kia.

Hạng Ngạo Thiên

cầm lấy tay Mai Tuyết Tình đưa lên mặt, nước mắt vừa lại vô thanh vô tức tuôn

rơi, rơi xuống trên lông mi Mai Tuyết Tình, theo gương mặt nàng chảy tới bên

khóe môi.

“Tình nhi… Tình

nhi, nàng tỉnh lại đi, chỉ cần nàng có thể tỉnh lại, ta không hề truy cứu hành

vi phạm tội toàn gia ba người Hứa Sơn nữa, ta đáp ứng nàng...”

Hạng Ngạo Thiên

thì thào tự nói.

Liên nhi bưng tới

chén cháo loãng, nói là cháo loãng, kỳ thật chính là nước cháo.

Liên nhi biết,

công chúa cái gì cũng ăn không được, có thể đem chút nước cháo này đút cho

uống, cầm cự sẽ không thác.

Hạng Ngạo Thiên cầm

chén cháo loãng, cũng giống như khi cho uống dược, dùng miệng của hắn từng chút

từng chút đút cháo vào trong miệng của Mai Tuyết Tình.

Nếu bình thường,

Liên nhi cùng Ngạo Mai nhìn thấy cảnh tượng miệng đối với miệng này, đã mắc cỡ

che lấy hai mắt, dù sao cái này cũng là hôn môi mà!

Nhưng mà, bây

giờ, các nàng đem toàn bộ hy vọng ký thác vào trên người Hạng Ngạo Thiên, hy

vọng hắn có thể cho nàng ăn một ít, có thể cứ như vậy cho ăn, chăm sóc lo lắng

đến khi Mai Tuyết Tình tỉnh lại.

Đây là một cảnh

thần thánh thiêng liêng, đây là một cảnh làm xúc động lòng người!

Sau khi điểm tâm,

Hạng Ngạo Thiên an bài Lưu công công trở lại kinh thành, truyền thánh ngự của

Hoàng thượng, trong vòng ba ngày không cần tảo triều.

Những người khác

đều ở lại bên người Mai Tuyết Tình, cầu khẩn nàng mau chóng tỉnh lại.

Bạch điêu cũng

mất đi tập tính hoạt bát hiếu động trước đây, không hề nhằm lên phía trời xanh

bay lượn, cứ như vậy cô độc đậu ở nóc nhà, đứng nhìn trong viện mọi người đều

bận rộn.

Hạng Ngạo Thiên

phát hiện trong lúc hôn mê bàn tay bé nhỏ của Mai Tuyết Tình vẫn đang nắm chặt

lại.

Mất rất nhiều sức

lực, hắn mới có thể mở bàn tay nàng ra.

Một viên đào hạch

vẫn còn nắm chặt trong tay nàng!

Ngay lúc nàng hôn

mê đến lúc này, nàng cũng không bỏ tay ra ném xuống.

Mắt nhìn không

chớp vào viên đào hạch nọ, trên đó vẫn còn khắc rõ nét hai chữ “Thiên Tình”,

đây vốn là tên của bọn họ!

Cầm lấy viên đào

hạch, Hạng Ngạo Thiên cuối cùng không nhịn được gào khóc lớn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.