Chương 52: Tình trạng chiến tranh (3)

“Dù sao cũng không phải

đơn giản muốn đám cưới với Văn gia.” Lại như thế rồi cứ như cái gì cũng biết,

chỉ là không nói cho chúng tôi biết.

“Nhóc con, tôi cho cậu biết bây giờ chúng ta đã là người một nhà, có việc nên

nói ra, đúng không? Tôi lớn hơn cậu, có chuyện gì cứ nói với tôi đi.” Mạn Trữ

hiện tại là chị của Tễ Huyên, xem ra cậu ấy thích dùng thân phận này để đe dọa

Tễ Huyên.

“Vậy cám ơn sự quan tâm của cô rồi, không có việc gì lớn, anh à!” Nguy rồi!

“Nhóc con vừa rồi gọi tôi là gì?” Mạn Trữ nắm chặt tay “Răng rắc”.

“Muốn tôi lập lại một lần nữa sao?”

“Tôi là chị cậu, lớn như vậy rồi, nam nữ cũng không phân biệt được!” Tôi thấy

Tễ Huyên là cố ý.

“Nhìn không thấy giống con gái ở chỗ nào hết.”

“Nhóc thối, cậu đi chết đi! Tiên hạc phi cước.” Lại tới nữa...

“Công kích không có hiệu quả.” Tễ Huyên vẫn dễ dàng ngăn lại.

“Tôi lại đá!” Ai ~~~!

“Bác sĩ nói anh ấy còn chưa khỏe, cậu không nên cứ đánh anh ấy như vậy.” Đưa Tễ

Huyên trở về bệnh viện, tôi và Mạn Trữ chuẩn bị đi thăm Tiêu Diêu, lần trước

cậu ấy cũng vì tôi mới bị thương.

“Bộ dạng cậu ta đâu có yếu như vậy, tớ thấy cậu ta lợi hại hơn bất kỳ ai khác

nữa à.”

“Uyển Nhu khi nào thì thi vậy?”

“Tháng sau đó.”

“Văn Nhược Tình vây giờ cũng tìm tới cửa rồi, cậu định làm gì đây?”

“Làm gì là sao?”

“Cậu không quên, ba nó là Văn lão đại nha, ba chồng lại muốn liên hợp hai nhà,

đối với cậu là việc không tốt.”

“Thật sự là kỳ lạ, Thiệu gia chúng ta lại sợ nhà họ Văn kia sao? Tuy rằng mấy

năm này thế lực Văn gia càng ngày càng bành trướng, nhưng còn không đến mức uy

h**p được chúng ta mà.”

“Ba tớ, tớ nói là ba ruột mình đó, có lẽ ông biết, nhưng...”

“Cậu không dám đi hỏi chú ấy, được rồi, bình thường nhìn cậu cái gì cũng dám

làm, bây giờ kêu cậu đi xin lỗi ba mình lại không dám. Cậu có phải là Từ Mạn

Trữ không? Không phải nói cha con với nhau không có thù sao?”

“Biết rồi, nói sau đi.”

Mặc dù Mạn Trữ khi mở miệng đều không nói tốt đẹp gì, nhưng cậu ấy vẫn là bạn

tốt nhất của tôi mà. Đương nhiên bạn tốt thì sẽ không có bí mật với nhau cho

nên tôi đề nghị với Uyển Nhu cùng nhau theo dõi Mạn Trữ. Đối phó với cậu ấy

không thể qua loa, trực giác của cậu ấy hơn người, thực dễ dàng bị phát hiện.

Cho nên chúng tôi rất cẩn thận, đơn giản hôm nay cậu ấy có tâm sự nên chưa phát

hiện chúng tôi. Cuối cùng tôi đi theo Mạn Trữ tới một quán trà.

Tôi và Uyển Nhu cũng lén lén lút lút đi vào quán, tuy rằng trong quán không

phải nhiều người lắm, bất quá mọi người đều lo chuyện của mình không ai quan

tâm tới ai. Hai chúng tôi lựa chọn một vị trí tốt nhất cho việc quan sát và

nghe lén, lặng lẽ ngồi xuống. Mỗi người cầm một quyển tạp chí để che mặt, thực

chuyên nghiệp đi.

Người bán hàng nhìn bộ dạng lén lút của hai chúng tôi cảm thấy rất kỳ, hắn đi

tới, rất cẩn thận hỏi chúng tôi: “A..., xin hỏi hai vị cần gì không?”

“Trà mật ong, cám ơn.” Tôi cố thấp giọng, sợ bị Mạn Trữ và ba cậu ấy nghe được.

Người bán hàng không xen vào việc của người khác, chỉ là hắn cảm thấy chúng tôi

rất quái lạ nhưng cũng chỉ nhìn thêm vài lần, thấy chúng tôi không giống tội

phạm giết người cũng không để ý nữa. Tôi và Uyển Nhu mới không thèm quan tâm

người bán coi chúng tôi là gì vì có chuyện quan trọng hơn chính là rướn cổ lên

nghe lén cuộc nói chuyện giữa Mạn Trữ và ba mình.

“Con không rõ, cha nuôi tại sao muốn con tiện nhân kia vào cửa? Chúng ta chẳng

lẽ lại sợ Văn gia sao?” Mạn Trữ hiển nhiên đã hòa thuận lại với ba mình, hiện

tại đang hỏi chuyện.

“Thiếu gia Tễ Huyên thấy thế nào, con hỏi qua cậu ấy chưa?”

“Câu tôi nói dù sao không phải đơn giản muốn kết thân với Văn gia. Chuyện này

xem là cái gì?”

“Mạn Trữ” Ba Từ uống một ngụm trà, “Thiếu gia Tễ Huyên đã nói cho con biết rồi,

không phải đơn giản muốn kết thân với Văn gia đó sao?”

“Ba không cần chơi trò thần bí, không phải đơn giản muốn kết thân với Văn gia

là có ý gì?”

“Thiếu phu nhân, cũng không hiểu à?” Ba Từ đột nhiên chuyển hướng nhìn tôi và

Uyển Nhu, mang theo ý cười gật đầu với chúng tôi, bị phát hiện rồi.

“Xuất hiện đi, sớm thấy các cậu rồi.” Mạn Trữ cũng phát hiện chúng tôi sao?

“Hai người các cậu theo dõi tớ chính là muốn biết tớ có hòa với ba mình phải

không, yên tâm đi, chúng tôi không có việc gì.”

“Chào chú Từ.” Nếu bị phát hiện rồi, đành phải ngồi cùng một bàn thôi.

“Chú Từ, nếu không phải đơn giản muốn kết thân với Văn gia, như vậy ba của

Thiệu Tễ Huyên muốn gì?” Vẫn là đầu óc Uyển Nhu linh hoạt nhất, luôn nhìn thấy

bản chất vấn đề trước tôi và Mạn Trữ.

“Mạn Trữ, lần trước lão gia nhận con làm cháu nuôi, con không cảm thấy gì à?

Con là cháu của lão gia nhưng không phải là con nuôi của lão đại. Muốn con vào

Thiệu gia không phải lão đại mà là lão gia. Chuyện đó cũng giống như chuyện của

thiếu phu nhân vậy.”

“Nói đúng nha “ Uyển Nhu phút chốc hiểu được, “Chủ của Thiệu gia bây giờ vẫn là

ông nội, chú Thiệu chỉ là lão đại bù nhìn thôi. Kia...”

“Đúng. Kỳ thật theo lão gia nhiều năm như vậy, chú biết năm đó lão gia không

phải là không nghĩ tới, đem hết mọi chuyện trong Thiệu gia giao cho lão đại

nhưng lão đại lại làm cho ông rất thất vọng, nên ông mới lo.” Chú Từ giống như

muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn là bỏ qua, ông nói tiếp: “Ông không muốn giao

hết mọi chuyện cho con mình, cho nên mới có cục diện như bây giờ. Thất vọng với

đứa con mình nên ông đặt tất cả hi vọng lên người đứa cháu.”

“Nhưng ông nội cũng không phản đối ba chồng đem sòng bạc giao cho anh Kính Hiên

mà?”

“Dụng ý của lão đại, lão gia làm sao mà không nhìn ra, cho nên ông mới kêu Mạn

Trữ tham gia vào, thủ hạ của Mạn Trữ là người như thế nào?” Xem ra ba Từ thật

sự muốn mổ xẻ tình hình bây giờ, tuy rằng ông chưa hề tham gia vào, bất quá

chính là đạo lý ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.

“A? Con cũng không quan tâm, đều do Thiệu Tễ Huyên xử lý, con chỉ giúp cậu ta

quản lý mấy tên tay sai thôi...” Lấy cá tính Mạn Trữ, phụ trách nhóm thứ ba là

thích hợp nhất.

“..., đúng, chính là như vậy.Thiếu phu nhân, chắc không quên lời nói lúc ấy của

lão gia chứ?”

“Đúng vậy, ông nội lúc ấy nói qua, ông chỉ có một đứa cháu, chính là Tễ Huyên.”

“Lão gia chỉ định thiếu gia Tễ Huyên làm người kế thừa tương lai nhưng chú nghĩ

lão đại lại muốn mượn Văn gia hoặc có thể nói lực lượng của dòng họ Ngự Thủ Tẩy

(Mitarai, họ mẹ Toilet Tình),để làm một lão đại chân chính. Ông chỉ có một

cách duy nhất là loại bỏ thế lực đang giúp lão gia. Đồng thời làm cho ông cảm

nhận được quyền lực của mình cầm đầu Thiệu gia.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.