Chương24: Lễ mừng năm mới

Trong thôn vẫn có mở điện, nhưng thời điểm có điện không nhiều lắm, một ngày

có thể có mở được hai ba tiếng đã là tốt lắm . Nhưng vào đêm 30, điện

lực chuẩn bị rất đầy đủ, khác hẳn những ngày bình thường.

Sự cố về điện cũng không xảy ra. Nhà tiểu Tú và nhà tiểu Tô đều có đèn điện, đêm ba mươi, theo ý bà Hảo nên cả hai nhà đều mở điện sáng trưng cả buổi tối!

"Như vậy mới được chứ, khắp nơi đều sáng trưng, như vậy mới thoải mái!" Bà Hão cười tủm tỉm ngồi cạnh bàn ở nhà chính, nhìn tiểu Tú và tiểu Tô đang bận rộn tại phòng bếp. Một năm đã sắp đến rồi.

Cơm tất niên thực phong phú. Có một con cá chép thật lớn, một tô thịt kho tàu bóng loáng, một con gà trắng phau, còn có cả lưỡi heo nữa. Theo cách phát âm ở địa phương, lưỡi heo đồng âm với từ "Lợi nhuận". Trên bàn có lợi nhuận, sang năm cả nhà nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền!

Phương Bắc có bánh trẻo, Phương Nam có vằn thắn, lễ mừng năm mới không thể thiếu thứ đó. Tuy vằn thắn cũng có nhiều loại, nhưng nhất định phải là vằn thắn nhân rau cần, có ý nghĩa là cần cù chịu khó! Nói thật tiểu Tú thích ăn vằn thắn nhân cải trắng hơn, cải thìa non ăn cùng bánh nhân thịt, hương vị rất ngon. Nhân vằn thắn là do bà Hảo làm, nhìn tiểu Tú và tiểu Tô ăn vui vẻ như vậy, bà Hảo cũng gắp một miếng vằn thắn đưa vào miệng. Trong lòng thầm khen: như vậy mới giống lễ mừng năm mới, tiếng người

cười nói vang vọng khắp nơi, chờ tới năm sau trong phòng sẽ có thêm

tiếng bi bô của trẻ con, lúc đó còn náo nhiệt hơn nhiều.

Ăn

cơm xong, quây lại một chỗ đón giao thừa, tiểu Tô giống như một đứa trẻ, lấy một cái chậu than, thả vào bên trong một ít khoai lang và khoai

tây. Lật qua lật lại được mấy cái đã khiến tiểu Tú thèm thuồng, đã rất

lâu không được ăn khoai nướng. Vì thế đến bên cạnh tiểu Tô. Đợi tiểu Tô

lật lật trở trở thêm mấy lần nữa, tiểu Tú cũng bày đặt ra bới bới lật

lật hai cái, tiểu Tô đứng lên về chỗ, tiểu Tú cũng đứng lên về chỗ.

Bà Hảo đã lớn tuổi, thời gian lên giường rất sớm, tiểu Tú đang muốn cùng

tiểu Tô đón giao thừa với nhau, thuận tiện nhìn xem có thể chấm m*t được quà tân niên hay không cho nên cật lực khuyên bà Hảo trở về phòng ngủ.

Bà Hảo nghĩ đến việc ngày mai còn có người tới chúc tết, nên dặn dò hai

câu rồi trở về phòng. Tiểu Tú đưa bà Hảo về phòng, đắp chăn xong, rồi

quay về nhà chính đón giao thừa.

Lúc trở về thì thấy tiểu Tô đang ngồi trên bàn cắn hạt dưa. Tiểu Tú ăn hạt dưa hay có thói quen cắn hết một đống lớn, sau đó chờ nhân hạt dưa được kha khá rồi, mới bắt đầu đổ ào ào vào miệng, như vậy khi ăn hạt dưa mới cảm nhận được hương vị.

Nhưng tiểu Tú vốn thèm ăn, lột được mấy cái đã quăng hết vào miệng, vì

thế ít khi có thể hưởng thụ được cảm giác ném một đống lớn nhân hạt dưa

vào miệng.

Tiểu Tú săn sóc bà Hảo ngủ cũng tốn không ít thời gian, trong lúc đó tiểu Tô đã cắn được không ít hạt dưa, vì thế tiểu

Tú vui mừng chạy tới ghé vào bàn lượm hạt dưa ăn. Hương vị của chừng

mười hạt dưa bỏ vào miệng so với một trăm hạt dưa vào cùng lúc thì khác

xa nhau. Tiểu Tô thấy tiểu Tú ăn rất vui, nên tốc độ cắn hạt dưa càng

lúc càng nhanh.

Nhà chính chỉ có hai người, một người phụ

trách cắn một người phụ trách ăn, phân công chính xác trách nhiệm rõ

ràng, rõ ràng không nói lời nào, nhưng tiểu Tú chính vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Viện cớ đi lật khoai lang, tiểu Tú không ăn hạt dưa nữa. Số

khoai lang được ném vào trong chậu than khá to con, còn chưa kịp chín,

nhưng số khoai tây nho nhỏ thì đã bắt đầu tỏa mùi thơm.

Tiểu Tú là một người khá nôn nóng, chưa kịp nghĩ đã theo bản năng vươn tay

định lấy khoai tây ra, nhưng số khoai tây vừa nướng này nóng tới mức nào mọi người đều biết, vì thế hai bàn tay mười ngón bị nóng đỏ bừng lên

làm tiểu Tú phải đi tìm tiểu Tô để được an ủi. Tiểu Tú vác theo đôi mắt

ầng ậng nước đem hai tay nóng đỏ giơ lên trước mặt tiểu Tô, tiểu Tô kéo

qua thổi vù vù.

Vù vù được hai cái thì tiểu Tú ngượng ngùng, nhăn nhó muốn rút hai bàn tay mình trong tay tiểu Tô về. Nhưng mà đã

dâng tới miệng ai lại chẳng muốn ăn, nay con cừu trắng đã được đưa đến

tận miệng sói sao có thể dễ dàng thả ra được? Tiểu Tô cười như không

cười, cẩn thận đỡ tay tiểu Tú, từng chút từng chút kéo cả người tiểu Tú

ngồi lên chân mình.

Ngay lúc trời lạnh có người làm đệm thịt thực thoải mái, đặc biệt là còn có kèm miếng đệm dựa lưng. Tiểu Tú cẩn

thận ngồi trên đùi tiểu Tô, vươn tay ra thử ước lượng vòng eo của tiểu

Tô thì phát hiện vòng eo của tiểu Tô không thô, hơn nữa rất thích hợp để tiểu Tú ôm, ôm đến mức không muốn thả ra tí nào! Ôm tiểu Tô chán, tiểu

Tú bắt đầu có suy nghĩ xấu xa.

Tay của tiểu Tú vừa đến mùa

đông là lạnh cóng lại, để sưởi ấm tiểu Tú luôn tự mình ôm theo cái bình

nước nóng từ đầu mùa, nhưng hiện tại có tiểu Tô rồi, tiểu Tú không cần

phải làm khổ mình nữa, vì thế đầu tiên là thử đưa tay bỏ vào vào trong

túi tiền của tiểu Tô, không thấy tiểu Tô phản đối, lá gan của tiểu Tú

càng lớn.

Rút tay mình ra khỏi túi tiền của tiểu Tô, chậm

rãi vươn bàn tay xấu xa ra men theo vạt áo. Tiểu Tô dương khí khá hưng

thịnh, trời lạnh như thế này cũng chỉ cần một cái áo khoác, bên trong là quần áo bằng len, còn trong nữa là đồ lót, rất gọn gàng. Nên khi hai

bàn tay lạnh như băng của tiểu Tú chen vào trong áo, tiểu Tô rùng mình

một cái.

Cúi đầu nhìn về phía tiểu Tú, trong ánh mắt của

tiểu Tô lộ ra nghi vấn, đây là trò chơi mới sao? Tiểu Tú ngượng ngùng

cười cười, nhưng vẫn không lui tay về. Người tiểu Tô rất ấm áp nên

tiểuTú không muốn lấy ra nữa, tiểu Tô cũng không miễn cưỡng, đối với trò chơi nhỏ này, tiểu Tô vẫn có thể chịu đựng được.

Tiểu Tú

luôn luôn là sắc nữ, làm sao có thể thoả mãn với trình độ nhà trẻ như

vậy? Vì thế sắc tâm nổi lên, một lòng muốn vì mình tìm quà tất niên, cho nên tiểu Tú càng lúc càng lớn mật, một lòng hướng vào con đường tà đạo, vươn tay gỡ một chiếc cúc áo phía trước ngực, mở rộng cổ áo ra thêm

chút nữa, sau đó hào phóng đưa tay vào. Cảm giác ấm áp của nhiệt độ cơ

thể, còn có phần da thịt trơn mịn, tiểu Tú cảm thấy thực thoải mái.

Tiểu Tú cảm thấy thư thái, nhưng tiểu Tô lại cảm thấy lửa và băng đang đánh

nhau trong người. Tiểu Tô đã hơn hai mươi rồi, tuy rằng còn trẻ nhưng

những gì nên biết đều đã biết. Hơn nữa tiểu Tô là một người bình thường, đối với việc người trong lòng mình chủ động đùa giỡn như vậy, đương

nhiên là anh phải có phản ứng mãnh liệt.

Tay tiểu Tú là

băng, nhưng trong lòng anh cũng là lửa nóng . Bây giờ tốt nhất là nên

thả cô xuống sau đó cố gắng tự giải tỏa lửa nóng trong mình? Hay cần

phải thuận theo tiểu Tú giải khai sức chịu đựng của mình cùng cô làm mưa làm gió? Đó là một vấn đề khá quan trọng, là vấn đề liên quan đến sự

tôn nghiêm của đàn ông, cho nên nhất định cần phải cẩn thận suy nghĩ.

Tiểu Tú không hề thoả mãn với sự v**t v* đơn thuần, một ngón tay nhỏ bé lại

lặng lẽ sờ lên hai điểm nhỏ mình rình coi đã lâu. Bình thường hai điểm

nhỏ này sẽ không tự nhiên nổi lên, nhưng sau khi bàn tay nhỏ bé s* s**ng qua lại vài cái sau, hai điểm nhỏ màu hồng trước ngực tiểu Tô đã vinh

quang dựng đứng. Tiểu Tú cảm thấy hai điểm phập phồng này sờ rất thú vị, vì thế v**t v* liên tục. Vuốt đuôi hổ quả thực rất nghiêm trọng, sờ

soạng ngực đàn ông hậu quả cũng rất nghiêm trọng. Nghiêm trọng đến

mức tiểu Tú bị tiểu Tô hung hăng trừng phạt một hồi. Sau đó tiểu Tú

vuốt hai cánh môi có hơi sưng ngoan ngoãn đi ra ngồi bới khoai nướng . . . . . .

Đêm khuya mười hai giờ pháo bắt đầu vang, tiểu Tú

kéo tiểu Tô cùng đi đốt chút pháo cho không khí rộn ràng, vì sao lại kéo tiểu Tô theo? Bởi vì động tác của tiểu Tô rất nhanh, phản ứng lại nhạy, mà quan trọng nhất là tiểu Tô không nghe được, cho nên sẽ không vì pháo nổ mà giật mình. Vì thế tiểu Tô bị nô dịch chỉ có thể cầm cây nhang,

dùng tốc độ cực nhanh châm ngòi rất cả các cây pháo.

Mà tiểu Tú đang tránh ở dưới mái hiên, nhìn tiểu Tô đốt pháo, nghe liên tiếp

từng tràng pháo đinh tai nhức óc, tiểu Tú lại một lần nữa cảm giác được

một năm mới đã đến, lại qua thêm một tuổi mới! Đêm khuya qua đi, tiểu Tú đi ăn chè trôi nước. Cái gọi là chè trôi nước chính là đem bột mì vo

thành viên nhỏ bằng cỡ một viên thịt viên. Mà bánh trôi nước chính là

món mà bất cứ ai cũng phải ăn vào ngày đầu tiên của năm mới.

.

Trước đó tiểu Tú đã bưng cho bà Hảo một chén rồi. Tuy nhiên không cho bà Hảo

ăn nhiều lắm, loại chè này vốn không dễ tiêu hóa, ăn rồi ngủ sợ bà Hảo

không tiêu! Sau khi chắp hai tay trước ngực chào tiểu Tô năm mới, tiểu

Tú mới bắt đầu đi nghỉ ngơi! Buổi sáng sau khi thức dậy, tiểu Tô nhẹ

nhàng hôn một cái lên trán tiểu Tú. Cũng may là lúc này không có người

ngoài, bằng không tiểu Tú chắc chắn sẽ không bao giờ để ý tới anh nữa.

Tiểu Tú nằm mơ thấy trước kia vào lễ mừng năm mới, mình hay đi cùng mấy đứa

bạn nhỏ lấy cái túi nhỏ đi ra ngoài đòi kẹo mừng. Vì thế sáng sớm ngày

mùng một tiểu Tú nhanh chóng lục tung khắp nhà để tìm cho ra hai cái túi nho nhỏ, sau đó quyết định kéo theo tiểu Tô trải nghiệm lại một lần nữa phong tục đòi kẹo thủa ấu thơ.

Tiểu Tô đáng thương cảm thấy rất mất mặt, cũng đã đính hôn rồi mà chẳng khá gì con nít, phải thuận

theo cô đi đông đi tây xin kẹo hoặc đậu phộng!

sssssssssssssss

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.