Chương15: Vô đề

Kết quả tranh chấp

của hai người rất rõ ràng. Tiểu Tú muốn giành, nhưng bình thường có thể

tiểu Tú nói khá nhiều, nhưng khi đến thời điểm quan trọng lại im như

hến. Bây giờ tiểu Tô chẳng khác gì là nửa câm nửa điếc, cho dù người ta

nói thì cũng không hiểu người ta nói cái gì. Chỉ dựa vào hai người thì làm sao có phần thắng? Vì thế, coi như tuyết thảo đều về tay những người kia.

Tiểu Tú nhìn những người đó cẩn thận mang tuyết thảo đi ra khỏi cửa nhà lão sư phụ, hận không thể xông lên cướp dù sao thì đó cũng chỉ là suy nghĩ. Lặng yên nhận vì đơn thuốc từ tay lão sư phụ, tiểu Tú kéo tay tiểu Tô chuẩn bị rời đi lại bị lão sư phụ gọi lại: "Cô gái, tôi còn giữ lại một ít tuyết thảo, đây vốn là thứ tôi định để lại để làm hàng mẫu, hay là hai người cầm làm mẫu đi, biết đâu tương lai có cơ hội tìm được chỗ có tuyết thảo."

Nghe lão sư phụ nói như vậy, tiểu Tú càng chặt bọc nhỏ trong tay, chỉ một ít tuyết thảo có thể dùng làm gì? Thở dài một tiếng, tiểu Tú cố gắng cười nói cảm ơn với lão sư phụ. Lão sư phụ lắc lắc đầu: "Còn nữa, tai của cậu ta tôi nghĩ có thể dùng phương pháp châm cứu thử xem, nhưng hiệu quả không cao. Không biết hai người có nguyện ý thử hay không?"

Tiểu Tú vừa nghe xong tinh thần lập tức hưng phấn hẳn, không nhất định phải uống thuốc mới có thể tốt, nói không chừng để cho lão sư phụ châm cứu vài

lần, biết đâu tai của tiểu Tô có thể khá hơn thì sao? Vì thế tiểu Tú

giải thích với tiểu Tô. Theo ý của tiểu Tú, dù sao cũng đã đến nước này

rồi, cố hơn chút nữa cũng chẳng chết ai, nếu châm cứu có tác dụng, cho

dù không nhiều, thì cũng nên kiên trì. Cho nên tiểu Tú mạnh mẽ khuyên

tiểu Tô đồng ý để cho lão sư phụ châm cứu. Nhìn ánh mắt sáng ngời của

tiểu Tú, tiểu Tô cũng chỉ có thể gật đầu nói được. Vì thế tiểu Tú và lão sư phụ hẹn nhau buổi sáng ngày mai lại đến, bởi vì lão sư phụ cần chuẩn bị một ít kim châm và dược liệu để châm cứu.

Hai người về

nhà, đem chuyện tiểu Tô phải đi châm cứu nói cho bà Hảo biết, mặc dù bà

Hảo cũng thấy tiếc vì đã bỏ lỡ chuyện tuyết thảo, nhưng nếu lão sư phụ

đã chịu châm cứu cho tiểu Tô thì cũng tốt. Bà Hảo cũng đã nói: "Tiểu Tú, đây đây đều là số mệnh, nó đã sớm sắp xếp như vậy rồi. Không phải của

con thì chớ cưỡng cầu, là của con thì nó nhất định sẽ về bên con."

Đối với ý kiến của bà Hảo, tiểu Tú cũng không đồng ý tất cả, giống như việc trái trên cây là của mình, nhưng nếu mình không hái xuống thì không

được, trái cây không thể tự động nhảy vào miệng mình. Gặp được thứ tốt

không tranh thủ một chút sẽ mất đi, đến lúc đó mình sẽ hối hận suốt đời.

Ban đêm, tiểu Tú vẫn vào vườn như cũ, ngồi xổm trước mười mẫu đất sững sờ.

Nên trồng trọt cái gì thì tốt đây? Tuy rằng trước kia năm mẫu đất cũng

đã đủ để thu hoạch, nhưng tiểu Tú cảm thấy không đủ. Nhớ lại mới cảm

thấy kỳ lạ. Tiểu Tú hiểu được hai mươi năm nữa sẽ phát triển nhanh chóng tới mức nào và tiểu Tú cũng biết cô nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội

như vậy. Nhưng tiểu Tú cần khai hỏa phát pháo thứ nhất trước, sau đó

kiếm được món tiền đầu tiên thuộc về cô.

Lúc thím Thất nhập

viện, tiểu Tú đã nghĩ đến việc mở cửa hàng tạp hoá, đến lúc đó kêu tiểu

Tô cùng làm với cô, đến lúc đó tiểu Tô phụ trách nhập hàng, tiểu Tú

trông tiệm, tiểu Tú tin nếu làm như vậy sẽ có một nguồn thu nhập đáng

kể. Chờ sau khi kiếm được tiền thì mua phòng ốc, hiện tại nhà cửa rất

rẻ, hai vạn đồng là có thể mua lấy một ngôi nhà hơn chín mươi mét vuông. Nếu so sánh với ngôi nhà hơn trăm vạn sau này mà nói, giá cả thật sự

kém quá xa.

Mua nhà rồi có thể cho thuê một phần hoặc cho

thuê hết. Tiền thu được hàng tháng là đủ sống rồi, nếu dư chút đỉnh thì

có thể sống nhàn nhã qua ngày. Thời điểm bận rộn thì ở trong cửa hàng

giúp đỡ chút đỉnh, khi rảnh rỗi thì tự mình đi ra ngoài du lịch, cái gì

mà Cửu trại câu, Tây Tạng, Vân Nam.... tất cả đều đi một lần cho biết.

Đôi khi tiểu Tú lại nghĩ, nếu không ở cạnh bệnh viện mở một tiệm tạp hóa và cho thuê phòng, mà là lợi dụng không gian này, mở một tiệm làm vườn.

Cửa hàng bán lẻ các loại hoa quả, lại nhờ quan hệ cung cấp thức ăn cho

các cơ quan chính phủ, chỉ cần dựa vào không gian độc nhất vô nhị này

của tiểu Tú cũng có thể phát tài.

Nếu hai phương án này

không được, vậy thì nuôi heo sinh thái cũng được . Tiểu Tú cảm thấy nếu

nuôi động vật bằng phương pháp chăn thả thì thời gian sinh trưởng và khả năng miễn dịch tốt hơn các loại thông thường nhiều. Đến lúc đó chỉ cần

bắt tám chín con heo con, trước tiên nuôi trong chuồng dăm ba bữa, sau

đó dùng mô hình nuôi chăn thả, bình thường cho uống nhiều nước hơn, nhất định sẽ sinh trưởng nhanh hơn bình thường. Chu kỳ sinh trưởng rút ngắn, tỷ lệ xuất chuồng cao, vậy còn sợ kiếm không ra tiền hay sao?

Nhưng bây giờ tiểu Tú phải đối mặt với tình huống không phải không thể nghĩ

được phương pháp kiếm tiền, mà là không có tài chính để bắt đầu. Không

có tài chính thì tất cả chỉ là hư vô. Cho nên trước tiên phải chuẩn bị

nguồn tài chính.

Tiểu Tú vẫn ngồi xổm ở bên đống đất đỏ, lúc trước sau khi đổ hơn phân nửa bình rượu vào gốc nho, tiểu Tú đi lòng

vòng trong đây nhưng không kiểm tra tỉ mỉ. Sau khi xuất hiện chút đất

kia, tiểu Tú rất tò mò, ở nơi này vốn chỉ có loại đất đen có thể dùng

liên tục trong một tháng, không những tốc độ trưởng thành nhanh, phẩm

chất còn đặc biệt tốt. Nhưng đến bây giờ tiểu Tú cũng không biết đất đỏ

này có tác dụng gì.

Tiểu Tú đang ngồi xổm cảm thấy có gì

trong túi mình, cấn cấn khó chịu, móc ra thì là cái bọc nhỏ lão sư phụ

đưa cho, bên trong là một ít tuyết thảo. Nói nửa ngày về tuyết thảo,

tiểu Tú vẫn chưa từng thấy qua hình dạng của nó. Trong bao nhỏ là một ít tuyết thảo hoàn chỉnh, có cành có lá, tuyết thảo trắng giống như tuyết

vậy. Phỏng chừng là do người ta căn cứ vào màu sắc mà đặt tên.

Nhìn tuyết thảo trong tay, tiểu Tú bỗng nảy ra ý tưởng, nếu đem tuyết thảo

này trồng vào chỗ đất đỏ sẽ được gì? Mặc dù tiểu Tú biết tuyết thảo đã

qua xử lý, khả năng sống không cao, nhưng tiểu Tú vẫn ướm thử một ít vào đất đỏ, rồi thuận tay ướm luôn mớ còn lại vào đất đen. Mặc dù biết lúc

này gieo xuống thì hoàn toàn không có hi vọng sống, nhưng trong lòng

tiểu Tú vẫn hi vọng bọn chúng có thể sống sót. Chỉ khi bọn nó sống sót

rồi, tai của tiểu Tô mới có hi vọng.

Với tình huống hiện tại mà nói, nếu tiểu Tô và tiểu Tú tự mình chạy đến Đông Bắc tìm tuyết thảo để chữa trị tai là không có khả năng. Không từ mà biệt, khi bọn họ đi

rồi về thì sau này bà Hảo phải làm thế nào? Sắp bắt đầu ngày mùa rồi,

trong nhà chỉ có một mình bà trồng trọt, vậy thì khiến bà Hảo mệt chết

được, hơn nữa chắc gì một mình bà Hảo có thể làm xong?

Trồng tuyết thảo xong tiểu Tú phải đi tắm giặt, sau đó ngoan ngoãn quay về

phòng mình ngủ. Nằm ngủ chưa được bao lâu thì phát hiện bà Hảo đã thức

dậy chuẩn bị nấu điểm tâm.sssssssssssssss

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.