Chương 5
"Chân cô ấy trắng lắm, cũng mềm lắm."
Thực ra…
Tôi chỉ cố ý làm nhục anh, để anh biết tôi là một người cực kỳ khó chiều.
Tống Nghiêu cuối cùng cũng hỏi điều khiến anh băn khoăn bấy lâu.
"Cô nói xem..."
"Có phải cô ấy thích tôi rồi không?"
Hàng Mạn hít mạnh một hơi.
"Xì..."
"Anh chắc cô ấy không phải đang giận dỗi anh đấy chứ?"
Tống Nghiêu đáp dứt khoát "Không, Cô ấy thích tôi."
Hàng Mạn trợn trắng mắt.
Tống Nghiêu không nói thêm gì nữa.
Chỉ mệt mỏi đưa tay day day giữa hai đầu lông mày.
Hàng Mạn không nhịn được mà khuyên "Kiếm tiền thì chậm một chút cũng chẳng sao."
"Anh cứ lao lực thế này, lỡ ngã bệnh thì định để vợ mình thành góa phụ à?"
...
Người đứng nghe trộm như tôi chỉ thấy thất bại vô cùng.
Rõ ràng tôi đã nghĩ đủ mọi cách để gây chuyện.
Vậy mà Tống Nghiêu lại giống như đang... tận hưởng tất cả?
Tôi cố gắng nhớ lại cốt truyện.
Cuối cùng quyết định làm từng bước đúng như nguyên chủ trong sách.
Bước một, cố tình gây khó dễ.
Tôi đặc biệt chọn đúng lúc, gọi điện cho Tống Nghiêu.
Cố gắng để giọng mình nghe thật mất kiên nhẫn.
"Muộn thế này rồi mà anh còn chưa về?"
Nghĩ một chút, tôi nói thêm "Phạt anh đi mua bánh hạt dẻ ở tiệm Đông Thành."
"Tiệm xa nhất ấy."
Bước hai, thay đổi xoành xoạch.
Ước chừng Tống Nghiêu sắp đến nơi.
Tôi lập tức đổi ý.
"Thôi em không ăn nữa."
Đi một chuyến vô ích.
Lần này chắc chắn anh sẽ nổi giận. Đến lúc đó sẽ thực hiện...
Bước ba, vô lý gây sự.
"Em bảo không ăn thì anh không biết không mua à?"
"Bây giờ em muốn ăn!"
Tôi âm thầm đọc đi đọc lại lời thoại trong đầu.
Rồi mở cửa.
Tống Nghiêu đang xách hộp bánh hạt dẻ đứng ngoài.
Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức nở nụ cười.
Những lời đã chuẩn bị sẵn trong miệng tôi...
Lại bị nuốt ngược trở vào.
Sao… khác hoàn toàn với kế hoạch vậy?
Hay là anh phát hiện ra rồi?
Tống Nghiêu đưa tay véo nhẹ má tôi.
"Nghĩ gì thế?"
"Bánh hạt dẻ anh để đây trước."
"Khi nào muốn ăn thì lấy."
"Chị Mạn vừa giới thiệu anh làm quen với một ông chủ ở thành phố bên cạnh."
"Hai hôm nữa anh phải đi công tác."
Tôi ngơ ngác gật đầu.
Tống Nghiêu tưởng tôi không vui.
"Hay là..."
"Em đi cùng anh nhé."
"Coi như đi du lịch."
Vốn dĩ tôi định từ chối.
Nhưng trong đầu bỗng nảy ra một kế hoạch còn hay hơn.
Lần này...
Chắc chắn sẽ không thể thất bại.
8
Tống Nghiêu đang ngồi trong phòng riêng tiếp khách cùng một nhóm ông chủ.
Còn đặc biệt đặt riêng cho tôi một bàn ở trong tửu lâu.
Không ngờ...tôi lại gặp Dung Thành lần nữa.
Đứng cạnh anh ta...
Chính là vị ông chủ lớn mà lần này Tống Nghiêu đang cố gắng lôi kéo hợp tác.
Lúc đối diện Tống Nghiêu, ông ta hếch mặt lên tận trời.
Thế nhưng đứng trước Dung Thành, ông ta lại cúi đầu khép nép lấy lòng.
Ông chủ kia cười nịnh nọt "Ngài cứ yên tâm."
"Chúng tôi tuyệt đối sẽ không hợp tác với phía bọn họ."
Dung Thành chẳng nói gì.
Chỉ khẽ phẩy tay ra hiệu cho ông ta rời đi.
Sau đó nhìn về phía tôi.
Rồi đi thẳng đến ngồi xuống đối diện.
"Chỉ ăn có từng này thôi à?"
Anh ta đẩy thực đơn đến trước mặt tôi, hất cằm.
"Cứ gọi thoải mái."
"Tôi trả tiền."
Thái độ kiêu ngạo vô cùng.
Thậm chí còn mang theo vẻ coi thường người khác.
Sau vài câu xã giao.
Cuối cùng anh ta cũng nói ra mục đích thật sự.
"Có muốn theo tôi không?"
"Hai triệu một tháng."
"Không tốt hơn ở bên cạnh anh ta sao?"
Thật khó hiểu.
Trước thì phá hỏng chuyện làm ăn của Tống Nghiêu.
Giờ lại muốn đào góc tường của anh.
Tôi không nhịn được hỏi "Tống Nghiêu không oán không thù gì với anh."
"Vì sao anh phải làm như vậy?"
Dung Thành cúi đầu xoay chiếc nhẫn ban chỉ trên tay.
Khóe môi cong lên đầy tà khí.
"Tôi ghét bất cứ ai đứng giữa tôi và chị gái."
"Dù chỉ là giả..."
"Cũng không được."
Dung Thành là con riêng của nhà họ Dung.
Vậy mà...
Lại yêu chính người chị cùng cha khác mẹ của mình?
Tôi kinh ngạc đến mức rất lâu không nói nên lời.
Dung Thành cũng không có ý định nán lại.
Chỉ để lại một tấm danh thiếp.
"Tôi đã điều tra cô."
"Chẳng phải cô thích tiền sao?"
"Về suy nghĩ cho kỹ đi."
Dung Thành rời đi chưa đầy nửa tiếng.
Tống Nghiêu cũng cùng một nhóm người xuống lầu.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
