Chương 1

Đúng vậy, hương vị ngồi ngoài quán bar

mặc sức uống rượu, ngày này hắn chờ đã lâu rồi? Thời gian ba năm, mỗi ngày cuộc

sống đều lặp đi lặp lại phải sống như diễn viên, sợ nôn nóng mà hỏng việc, không

cẩn thận bỏ qua ước hẹn ba năm.

Tóm lại, hết đêm nay, sáng mai chỉ cần

một chữ ký “Lôi Tân Dương” ở Sở Sự Vụ là từ nay về sau, hắn thoát khỏi cái trói

buộc quái lạ, như thể được sinh ra lần nữa… Tuy hắn chưa từng kết hôn, nhưng

phần phối ngẫu trên căn cước lại có tên nữ nhân, hắn như bị xích chân, tâm trạng

không thể vui vẻ được.

  • Lôi à, chúc mừng cậu. Kể từ mai lại

được khôi phục giá trị thật trên con người cậu rồi.

Diêm Nhược Thiên giơ cao chén rượu, một

hơi uống sạch. Tuy hắn cho rằng “đã kết hôn” và “chưa kết hôn” chả có gì khác

biệt, cứ như hắn, trên danh nghĩa là người đàn ông đã có vợ nhưng cuộc sống vẫn

như chưa kết hôn gì cả làm cho bạn bè rất thắc mắc, tác phong của Lôi Tân Dương

vẫn cứ phóng khoáng gọn gàng.

  • Lôi phu nhân thật sự sẽ ký tên ly hôn

đúng thỏa thuận sao?

Lục Hạo Doãn bình thản nâng chén, nhấp

môi hệt như cá tính cẩn thận không nóng nảy của hắn.

“Lôi phu nhân?” Lôi Tân Dương khẽ nhíu

mày. Tuy hắn biết Lục Hạo Doãn không bao giờ thô lỗ gọi “Người đàn bà kia”,

nhưng cũng đâu cần phải đề cao tới mức gọi “Lôi phu nhân” chứ. Hắn cùng người

đàn bà kia cũng không phải vợ chồng chính thức, cũng chỉ là qua loa đến sở Sự Vụ

làm thủ tục đăng ký ký kết, gọi “Lôi phu nhân” là quá coi trọng cô ta

rồi.

  • Cô ta không xuất hiện, tôi sẽ lôi cô

ta tới.

Hắn không thể chấp nhận chuyện nàng trễ

hẹn, lúc trước cả nàng lẫn hắn lập đều kiên quyết. Dĩ nhiên, thời gian làm thay

đổi con người, giờ không còn như xưa, sau ba năm chúng sống cùng nhau, bây giờ

nàng đổi ý mê luyến hắn, họa chăng chỉ có là ác mộng.

Nếu như hai người không có ý định kết

bái phu thê vậy còn kết hôn làm gì?

Việc này chính là ngay ngày luật sư của

Lôi gia Tường Thúc Tuyên đọc bản di chúc của ông nội thì cuộc sống của hắn thay

đổi đột ngột.

Khi còn sống, ông nội gặp khó khăn trong

việc xoay vòng vốn, vì sĩ diện ông không muốn con cháu giúp đỡ mà đi vay bạn

thân một khoản tiền. Người này lại đơn thuần nghĩ là giúp ông nội, không cần lợi

nhuận cũng chẳng làm giấy nợ. Nhưng ông nội lại không muốn chiếm tiện nghi người

ta, cố tình đem một nửa quyền lợi biệt thự Dương Minh Sơn của Lôi gia giao cho

đối phương. Không nghĩ tới, bọn họ cũng không làm khế ước văn tự, đơn giản chỉ

là dựa vào niềm tin bằng hữu lẫn nhau. Không ngờ, khi ông nội chuẩn bị trả phần

còn lại thì đối phương chết, trao quyền thừa kế lại cho cháu gái.

Đơn giản chỉ cần ghi lại tên người nhận

trên chi phiếu là ổn, nhưng lại xảy ra một tình huống khác, ông nội ngã bệnh,

cuối cùng cũng không chống lại được tiếng gọi của tử thần, cũng không kịp xử lý

hết nợ nần khi còn sống nên để lại di chúc như thế – Biệt thự Dương Minh Sơn của

Lôi Gia sẽ do Lôi Tân Dương cùng Tống Oánh Tâm cùng thừa kế.

Có vay có trả, đây là chuyện rất bình

thường, hắn có thể dùng nguồn tài chính trong tay linh hoạt cũng có thể mua lại

hai tòa biệt thự Dương Minh Sơn. Thế mà chẳng hiểu sao lại trở thành như thế

này?

Không thể giải thích, di chúc của ông

nội đúng là quy định như vậy, hắn càng không thể tới địa phủ để hỏi cho rõ ràng

thì biết làm thế nào? Nhưng vấn đề ở đây, ông nội lại thêm vào một điều kiện,

bọn họ phải kết hôn với nhau để kế thừa tòa biệt thự này, hơn nữa, hôn nhân phải

duy trì ít nhất ba năm.

Sự tình diễn biến như thế, hắn dám cam

đoan đây là một âm mưu, vì trong số di sản ông nội để lại, duy nhất hắn không

thể bỏ chính là biệt thự Dương Minh Sơn. Không phải suy tính tới tiền tài mà chỗ

này hắn có một ký ức về tuổi thơ đẹp nhất, điều này ông nội hắn hiểu hơn ai hết.

Huống hồ, Lục gia cùng Diêm gia là hàng xóm thân tình, hắn sao có thể cho người

khác chiếm đoạt?

Dựa vào tình cảm, hắn không thể không

thừa kế di sản, còn Tống Oánh Tâm thì sao? Phàm là người thường, ai thấy tiền mà

không động lòng, nàng sao có thể không cần chứ? Bởi vậy, bọn họ kết hôn, chẳng

qua nàng cũng biết điều, chủ động hẹn ước ba năm trước sự chứng kiến của luật sư

Sự Vụ, đây chính là lý do hắn cho rằng nàng sẽ không dây dưa với hắn.

Đương nhiên, thời gian ba năm cũng không

phải là ngắn, nếu nàng thật sự tính toán, cũng có thể đổi ý, sẽ không tha một

con mồi ngon béo bở như hắn… Hắn tuyệt đối cũng có chút ngạo mạn tự sướng, dù

sao Lôi gia cũng là ông lớn thứ nhất thứ nhì Đài Loan về bất động sản, hắn lại

là kẻ biết tranh đua, là nhà thiết kế nội thất đứng đầu, tuy rằng học xây dựng,

nhưng hắn vẫn rất mặn nồng với thiết kế. Hắn là kẻ từ ngoài vào trong tràn đầy

nghệ thuật, nếu có người phụ nữ nào không yêu hắn, chắc hẳn phải là quái

thai.

Nhưng hắn vẫn tin tưởng nàng sẽ ký vào

bản ly hôn. Vì ba năm nay, bọn họ cũng không nảy sinh bất cứ chuyện gì, quan

trọng hơn là trực giác, nàng lúc nào cũng cảm thấy mình là “Người bị

hại”.

  • Tôi nghĩ rằng, dù sao cũng đã đợi tới

hôm nay, cho dù cô ấy có trốn tới rừng rậm Châu Phi, cậu cũng sẽ tìm ra cô ấy,

dẫn tới luật sư sở Sự Vụ để tiến hành ly hôn.

Diêm Nhược Thiên vẫn thường giễu cợt hắn

cho dù là chuyện nhỏ nhặt nhất.

  • Bề ngoài cô ấy xấu lắm sao? Sao cậu có

thành kiến sâu với người ta thế?

Hắn phải nghiêm túc lên tiếng, Tống Oánh

Tâm tuyệt đối không phải là cái gì quái dị, cho dù hắn không có tâm tư soi mói

diện mạo của nàng, nhưng mà cặp mắt lạnh nhạt, thâm trầm đã làm hắn ấn tượng rất

nhiều, nhận ra nàng là người phụ nữ rất khó tiếp xúc, mà hắn lại không thích

giao tiếp cùng với dạng phụ nữ như thế.

  • Tôi thật sự mong có cơ hội gặp cô ấy,

Lôi gia gia chắc đã chọn giúp cậu một một cực phẩm rồi.

Lôi gia gia không tiếc lợi dụng di chúc

để kiềm chế đứa cháu, nên Lục Hạo Doãn tin rằng trong đó lão nhân gia chắc có

khổ tâm gì đây, đáng tiếc trên có chính sách, dưới lại có đối sách, Lôi cũng

không phải là kẻ tùy tiện hay như cái túi áo vô tích sự, Lôi gia gia rốt cuộc

cũng đã làm việc vô ích rồi.

  • Loại phụ nữ này không quan trọng gì,

cậu không cần tốn thời gian.

Lôi Tân Dương khoát tay cười khó chịu.

Nàng như một quyết định sai lầm, một kẻ thông minh tuyệt đỉnh như hắn không ngờ

lại bị ông nội an bài mọi chuyện, làm cho hắn thật sự cảm thấy khó chịu. Lúc này

hắn chỉ muốn cùng cô ta phân rõ giới tuyến, sao có thể để người khác nhảy vào

góp vui chứ?

Hơi nhíu mày, Diêm Nhược Thiên hoàn toàn

không nể nang

  • Có người phụ nữ nào mà cậu coi trọng

chứ?

Hắn chưa bao giờ thấy có người phụ nữ

nào có cặp với Lôi lâu dài quá ba tháng. Chẳng qua, đừng như thế mà cho rằng hắn

là kẻ hoa tâm, hắn chính là không nghĩ tới sẽ kết thúc cùng một người phụ nữ

nào.

Kỳ thật hắn không cần trả lời, đám bạn

thân cũng đã biết đáp án, đối với hắn, phụ nữ như vật phẩm điều hòa nhưng không

thể là vật phẩm cần thiết, trừ khi đầu óc thần kinh có vấn đề, nếu không hắn sẽ

tuyệt đối không để một người phụ nữ nào làm vướng bận hắn.

  • Lôi gia gia là người mưu tính sâu xa,

chẳng lẽ lần này lại tính sai sao?

Lục Hạo Doãn vu vơ hỏi.

Điểm này hắn cũng đã nghĩ tới, người

chết đấu cùng người sống, làm sao có thể đưa ra một kế hoạch không vẹn toàn?

Chẳng lẽ tới thời điểm gần đất xa trời, đầu óc không minh mẫn chăng? Hay là gia

gia chỉ muốn cho bọn họ thành kẻ ngốc, nhận ra rằng bọn họ chỉ có thể ngoan

ngoan mà nhảy vào cái kết cục mà người đã bố trí?

Từ nhỏ đến lớn, hắn dường như không có

làm trái lời ông nội, giấc mộng của hắn rất cao, gia gia thật sự dạy hắn bỏ qua

thú vui vẽ tranh. Tuy rằng sau khi học từ Mỹ về, hắn không còn tôn trọng mọi

quyết định của gia gia như trước, bắt đầu phản kháng lại mưu tính chi phối đối

với hắn, vì vậy giữa hai người nảy sinh không ít mâu thuẫn. Nhưng đối với tâm

nguyện của một người đã chết, hắn cũng không thể quá tính toán… Chẳng lẽ gia gia

nghĩ như vậy sao?

  • Không thể nói Lôi gia gia tính sai, mà

là Lôi gia gia lựa chọn nữ diễn viên lại là quái thai gì đó. Lôi thiếu gia chúng

ta có thể nói là vạn người mê, cô ấy rất có cá tính nên không chịu phối hợp đúng

kịch bản diễn xuất của Lôi gia gia. Đây tuyệt đối không phải do Lôi gia gia tính

nữa.

Lục Hạo Doãn gật đầu đồng ý với Diêm

Nhược Thiên

  • Tôi đối với chuyện Lôi nóng lòng thoát

khỏi vợ thật rất là hiếu kỳ.

Nghe vậy, Lôi Tân Dương rơi vào thâm

trầm, tuy rằng hắn cùng cô không có phiền toái gì cả, chính là, cô hoàn toàn

không có để mắt tới hắn, đây chính là điểm là lòng tự trọng của hắn bị tổn

thương vô cùng.

Chờ một chút, hắn có thể cảm thấy bị tổn

thương sao? Hắn đối với Tống Oánh Tâm không hề có cảm xúc, bằng không, cô làm

sao có thể chạy thoát được lòng bàn tay hắn? Hắn – Lôi Tân Dương không bao giờ

bị đánh bại, tính từ trước đến nay luôn toàn thắng, trên đời này không có nữ

nhân nào hắn không chiếm được, chỉ là hắn không cần muốn nữ nhân… Được rồi, hắn

không cần cô, nhưng cô không được phép không cần hắn, việc này nhất định phải

làm rõ ràng, hắn huy hoàng như thế làm sao có thể bị hủy trên tay cô?

Hắn bị chơi xỏ!

Lần đầu tiên Lôi Tân Dương cảm thấy mình

giống một kẻ đần độn, ba năm trước miệng hứa hẹn, thậm chí còn sớm cùng Tường

thúc tiến vào Sở Sự Vụ, kết quả nửa ngày trôi qua, ngay cả điện thoại cũng không

có gọi, nói cách khác, người đàn bà kia đang trêu chọc hắn.

Không muốn ly hôn, vậy cũng không cần

làm rùa đen rút đầu, nữ nhân này thật đáng hận, hắn không nên tin tưởng nàng

chắc chắn sẽ tới như thế, ý niệm vừa xuất hiện trong đầu, hắn mới phát hiện ra

rằng những gì hắn biết về cô là bằng không, cô nghỉ ngơi ở đâu? Cô đang làm cái

gì? Thật sự là không thể tin được, hắn lại đi tin tưởng dại khờ “người lạ” một

cái ước hẹn ba năm!

Lần đầu tiên trong cuộc đời hắn thấy

nhục nhã như vậy, hắn muốn nhanh chóng giải quyết, bởi vậy hắn cho thám tử truy

tìm tung tích của cô, hắn thực mệt mỏi, muốn đích thân áp giải người đàn bà kia

quay về Đài Bắc ký tên ly hôn.

Lôi Dương giơ tờ giấy ghi địa chỉ ra,

tiếp tục đối chiếu địa chỉ trên tờ giấy với số nhá, 39… hừm. 33 rồi, chỉ cách có

mấy bước. Đột nhiên tầm mắt nhìn thấy một cảnh đẹp hiếm có, huýt sáo nhịn không

nổi, trước mắt là một cặp chân dài mặc chiếc quần jeans bó sát, thật là siêu cấp

quyến rũ!

Nhanh chóng gia tăng bước chân tới bên

cảnh đẹp kia, con mắt thâm thúy tiếp tục được mở rộng tầm mắt, nếu những lọn tóc

đang xõa ra kia được cột lại, không biết diện mạo cô gái kia như thế nào? Liệu

gương mặt cô cũng hấp dẫn như thân hình nóng bỏng mê người kia chứ?

Cách khoảng năm bước chân, hắn nghe thấy

tiếng cô nói, nhẹ nhàng ôn nhu như gió xuân, hắn thích, tuy rằng giọng nói này

không hòa hợp với thân hình của cô, nhưng phù hợp với nghề nghiệp của cô – cô

giáo,

Thấy cô đang dẫn một đám học sinh, sợ cô

sẽ biến mất, hắn nhất định phải nhanh chân, bước tới chào một câu “Tiểu thư”,

nhưng là, còn chưa kịp nói, đối phương tựa hồ cảm giác được ánh nhìn mãnh liệt

của hắn, xoay người lại, rốt cuộc hắn đã gặp cô.

Hé ra một dung nhan thanh lệ kiều diễm,

mày rậm cong, mắt to, mũi cao thẳng, đôi môi mọng gợi cảm, cô ấy không phải là

mẫu người khiến cho người vừa gặp rung động ngay lập tức, mà là vẻ hờ hững của

ấy khiến cho người khác khẽ do dự… Bỗng dưng, một luồng khí lạnh chạy qua lòng

bàn chân hắn, hắn tại sao cảm thấy có một cảm giác từng quen biết?

Lạnh lùng liếc hắn rồi đánh giá, lòng cô

bỗng trầm xuống, coi hắn như không tồn tại, cô xoay người định bước

đi.

  • Chờ một chút!

Đáp án ở ngay trước mắt, hắn thật sự

không thể tin được, là cô sao?

  • Xin hỏi tiên sinh có chuyện

gì?

Lại một lần nữa đối mặt với hắn, cô ngay

lập tức theo nghề nghiệp tươi cười.

  • Tống Oánh Tâm?

Lôi Tân Dương dò xét, chỉ mong đây không

phải là thật, người vợ hắn nóng lòng muốn bỏ sao có thể là người khiến người

khác mê mẩn như thế?

  • Là tôi, xin hỏi tôi biết anh

sao?

Đoàng, đả kích quá lớn, liên tục dội lên

tim hắn, nếu tim hắn không phải là mạnh mẽ, khẳng định sớm đã sùi bọt mép ngã

trên mặt đất, cô ta đang trêu chọc hắn, đang cùng hắn chơi trò mèo vờn

chuột?

  • Cô không biết tôi là ai?

  • Tôi nên biết anh là ai sao?

Thái độ của cô đối với hắn khó hiểu,

giống như đối với hắn không có chút trí nhớ.

  • Cô không thể nào ngay chồng của mình

cũng quên chứ!

Cô ta thực sự không nhớ hắn sao? Nói

thật ra, cảm giác này làm hắn vô cùng khó chịu, nữ nhân này hoàn toàn không để

mắt tới hắn.

Thoáng nhíu mày, Tống Oánh Tâm nhếch

môi Tôi nhớ rồi, nguyên lai là ông chồng cặn

bã, lúc trước vì thừa kế tài sản mà không thể không gả cho anh, chính tôi cũng

không muốn anh, anh đến tìm tôi làm gì?

Ông chồng cặn bã? Hắn không hình dung ra

nổi gương mặt mình lúc này? Tình huống gì đây? Không nghĩ tới, trong lòng cô hắn

lại có địa vị bi thảm như thế, lúc này hắn nên phản ứng như thế nào? Đấm ngực

dậm chân có phải là phản ứng bình thường không? Thật không chịu nổi, chưa từng

có nữ nhân nào có thể không lưu tình đem hắn chà đạp dưới lòng bàn chân như

thế!

  • Cô đúng là đồ dễ quên, lúc trước chính

cô chủ động đồng ý với tôi hẹn ước 3 năm.

Hắn có thể thề với trời, nữ nhân này

ngay từ đầu đã biết thân phận hắn, chỉ là cố ý đùa giỡn hắn… Từ khi lọt lòng tới

nay, hắn lần đầu tiên có ý chí chiến đấu cao như thế này, thật muốn thuần phục

cô ta.

  • Ước hẹn ba năm … Đúng rồi, ký tên ly hôn, thật là

ngại

tôi quên mất.

Bất quá, Tống Oánh Tâm không hề xin lỗi.

Nhưng chuyện gì này có gì quan trọng, cần phải gặp riêng một chuyến này sao ?

Hắn rảnh rỗi quá à?

Trán nổi gân xanh, Lôi Tân Dương đột

nhiên cảm giác mình thực ngu ngốc, hắn mỗi ngày đều mong chờ điều này, cô ta lại

cho là việc không đáng lo và quên đi, nữ nhân này thực sự am hiểu việc có thể đả

kích hắn. Quên đi, giờ quan trọng nhất là ký tên ly hôn, hắn có hại một chút

không sao.

  • Hiện tại cô đã nhớ ra, vậy có thể theo

tôi quay về Đài Bắc chứ?

  • Trước mắt tôi không rảnh, vài ngày nữa

rồi nói sau.

Hắn nghẹn họng trân trối nhìn, hắn nghe

nhầm sao? Nữ nhân này cho rằng hắn đang tìm cô để hẹn hò sao?

  • Anh còn có chuyện gì sao?

Trong mắt thoáng hiện lên tia mất kiên

nhẫn, nàng thực sự bận rộn sau khi bọn trẻ tan học, hôm nay là phiên trực ban

nữa, còn phải làm nhiều việc, cô không còn thời gian nữa, ngàn vạn lần không thể

để hiệu trưởng bắt gặp đang đứng đây nói “chuyện phiếm” với hắn, nếu không, cô

sẽ bị lải nhải một hồi.

Nữ nhân này thực sự quá kiêu ngạo, làm

như hắn là một đứa trẻ chi biết vâng lời sao?

  • Nếu không muốn ly hôn, cô tìm cớ gì

đi, tôi sẽ xem xét.

  • Tôi nói lại lần nữa, hiện tại tôi

không thể xin phép nghỉ về Đài Bắc, đợi đến khi bọn trẻ nghỉ hè, lúc đó anh gọi

điện cho tôi hẹn thời gian đi.

Tống Oánh Tâm khinh thường hắn, không

biết dân gian khó khăn lắm sao công tử, hắn nghĩ ai cũng rảnh như hắn, cao hứng

liền đi, mất hứng thì thôi sao?

  • Cô đang đùa tôi sao.

Lúc trước muốn kí tên ly hôn là cô ta,

giờ không muốn kí tên cũng là cô ta, cô ta cho hắn là kẻ ngốc sao?

Cô lạnh lẽo nhìn hắn “Nhàm chán”, ba năm

trước đây, cô làm sao đoán được mình sẽ tới đây làm cô giáo chưa? Đương nhiên,

cô có thể xin phép nghỉ, nhưng là tháng sau sẽ có kỳ thi học kỳ, cô muốn giúp

học trò ôn tập, cho dù bản thân bị ốm cô cũng sẽ không tùy tiện xin phép

nghỉ.

  • Tôi xem chừng, cô căn bản là cần tôi,

cô không muốn ly hôn?

Tuy rằng rất muốn cho hắn vài câu chửi

mắng, nhưng là, cô phải nhẫn xuống, công tử vạn bạc này có lòng tự trọng rất

lớn.

  • Anh yên tâm, nghỉ hè nhất định tôi sẽ

quay về Đài Bắc.

  • Lời của cô tôi có thể tin tưởng

sao?

  • Anh không tin thì thế nào?

Người kia vẫn là không muốn làm rõ mọi

sự, tốt nhất không nên làm cô ta tức giận, vạn nhất không ký tên ly hôn, hắn chỉ

sợ không cười nổi.

Hắn còn có thể thế nào?

  • Tôi sẽ ở lại đây chờ cô cùng quay về

Đài Bắc.

Bất cứ giá nào, tuyệt đối không thể để

cô xem thường tôi.

Tống Oánh Tâm trừng mắt nhìn hắn. Không

phải điên quá hóa cuồng chứ!

Xem bộ mặt nàng, Lôi Tân Dương đắc ý

thiếu chút nữa vỗ tay hoan hô, cô nên biết sự lợi hại của hắn, bất quá, bộ dạng

của cô ta thật đáng yêu!

  • Ngày 1 tháng 7 được không? Hay là tôi

cho cô thêm 3 ngày suy nghĩ lại?

  • Anh thích mấy ngày thì mấy

ngày.

Đại thiếu gia hắn có thể ở lại một nơi

như thế này sao? Cô không tin, nơi này về đêm không có náo nhiệt, hắn có thể ở

lại ba ngày là đã khó rồi, nếu có thể ở lại đây hơn 1 tháng, cô hảo hảo hoan

nghênh.

  • Ngày 4 tháng 7, có vấn đề gì

không.

Lôi Tân Dương rành mạch xác

định.

Không thành vấn đề, cô vẫn nói lại câu

đó, hắn thích một ngày liền một ngày, đương nhiên, cô còn muốn bổ sung một câu,

hắn muốn ở lại hay quay về Đài Bắc, cô không sao cả, cô muốn đi làm, xin

chào!

Đúng vậy, hắn có thể trở về Đài Bắc, đợi

tới ngày 4 tháng 7 đến bắt người, nhưng là, quá mạo hiểm, ai biết được cô nửa

đường đùa giỡn hại hắn? Hắn tốt nhất là ở lại chỗ này… nhưng…

Nhìn xung quanh đánh giá một hồi, Lôi

Tân Dương nhịn không được lắc đầu, nếu hắn có thể ở nơi này hơn một tháng, hắn

không buồn chết thì quả là kỳ tích. Hắn là loại người một ngày không làm gì thì

cảm thấy thật nhàm chán, cho nên, trước khi đến, có một số việc hắn đã an bài

kỹ.

Nhờ bạn xử lý nhà cửa ở Đài Bắc xong,

Tống Oánh Tâm cúp điện thoại, mệt mỏi ngã vào ghế salon.

Gần đây mệt chết đi được, ngoài việc

phải giúp học sinh ôn tập, còn phải đóng gói đồ đạc, Kỳ thật, cô đã có kế hoạch

sau học kỳ này trở về Đài Bắc.

Sống dựa vào ông nội cho tới khi ông

mất, cô luôn luôn muốn rời khỏi nơi đầy bi thương kia, hơn nữa, một mình ở trong

một căn nhà lớn, lại càng cô đơn, vì vậy ba tháng sau, hoàn thành bài vở, cô

được bạn thân mời về quê của bạn ở, ngay lập tức liền đi.

Dựa theo kế hoạch ban đầu, cô chỉ là tạm

thời rời Đài Bắc một thời gian, nhưng là vừa đến nơi này, cô liền yêu thích,

thậm chí nếu ở lại cũng không tồi, nhưng là tháng trước, bạn cô lại chuyển đồ

tới Đài Bắc ở, cô lại biến thành một người cô đơn, trong đầu bắt đầu nghĩ tới

việc trở về Đài Bắc.

Cô đã quyết định, mua nhà cửa, dự tính

cuối tháng này chuyển nhà.

Nếu tên kia thật sự ở lại chỗ này đợi cô

cùng quay về Đài Bắc thì sao? Ba ngày nay, hắn phảng phất chưa từng xuất hiện

dường như biệt tăm biệt tích, đương nhiên, coi như hắn ở chỗ này , cũng không

cần phải tại trước mặt cô lúc ẩn lúc hiện. Nhưng hắn thủ tại chỗ này không là

vì phòng ngừa cô lạc chạy, ngẫu nhiên xuất hiện cũng là rất bình

thường.

Trước mắt không khỏi hiện lên tình cảnh

cô lần đầu tiên thấy hắn. Không phải ở chỗ luật sư mà là tại biệt thự bọn họ

cùng kế thừa kia. Đó là đầu năm ấy, cô lần đầu tiên đón nhận Lôi gia gia mời ông

nội cùng mình tới dùng cơm trưa.

Dùng xong cơm trưa, Lôi gia gia nói cô

ra hoa viên tìm Lôi Tân Dương, lúc ấy hắn cố ý tránh mặt, đang ở sau một cây đại

thụ nhắm mắt dưỡng thần, trên tay còn cầm quyển sách đọc dở.

Nhìn hắn, cô không khỏi choáng váng, Lôi

Tân Dương thật tuấn tú, gió nhẹ thổi qua khiến tóc hắn hơi rối, chính thế lại

làm cho hắn càng thêm gợi cảm.

  • Tiểu nha đầu, con gái con lứa không

nên nhìn chòng chọc đàn ông như thế, không tốt đâu.

Hắn đột nhiên mở mắt, ánh mắt hài hước

thẳng tắp tiến công khảm sâu vào lòng cô, đột ngột xâm nhập không hề xin phép.

Ánh mắt ấy không che giấy hết sự ngạo mạn của hắn.

Tim cô đập dồn dập, cô lắp bắp quên

chính mình muốn nói gì

  • Tôi… Lôi gia gia…

  • Ông nội tôi kêu cô đến tìm tôi phải

không?

  • Đúng thế, Lôi gia gia muốn gọi anh vào

cùng chơi cờ.

Trời ạ, tại sao lại có người cười mê

người như thế chứ?

  • Chỉ sợ là không được rồi, tôi cùng bạn

bè có hẹn, phải đi ngay, xin cô nói với ông nội tôi, tôi vừa lái xe đi khỏi

nhé.

Cô không hiểu, tại sao lại phải nói dối?

Nhưng khi hắn nói “Cảm ơn cô nhé.” Thì sớm bị dụ hoặc, cô muốn tiếp tục quấy rồi

nhưng hắn đã chạy mất tiêu, lúc này đây cô phải nói với Lôi gia gia như thế nào

đây? Bất quá cô vừa thong dong quay đi được mấy bước thì đã nghe giọng giận dữ

của hắn truyền tới

  • Tiểu tử kia, thật quá đáng, làm sao cô

dám giúp ông nội lừa tôi về… Đừng có hòng, cô cho tôi là kẻ ngốc sao?…..Ông nội

tùy tiện ghép con nhóc này cho tôi, tôi sẽ vô điều kiện tiếp nhận sao? Cô tha

cho tôi đi, tôi còn chưa tới mức đói bụng vơ quàng…

Trên đầu cô như nhận một chậu nước lạnh

buốt, cả người tê cứng, hóa ra Lôi gia gia mời cô tới ăn cơm hôm nay là muốn

giới thiệu cô cho hắn.

Đúng vậy, Lôi gia gia thực sự thích cô,

ông luôn nói cô như ánh mặt trời giữa mùa đông, nhiệt tình mà ôn nhu, đương

nhiên, ông thường xuyên khoe đứa cháu nội duy nhất trước mặt cô, nói Lôi Tân

Dương vĩ đại cỡ nào, cô đối với Lôi Tân Dương sớm muộn cũng sinh tình cảm ngưỡng

mộ, nhưng cô không ngờ ông đang bàn tính điều gì.

Gặp phải tình huống này cô không còn

cách nào ngoài việc nhanh chóng quay vào, dựa trên kịch bản Lôi Tân Dương nói

lại cho Lôi gia gia, cô thật sự bội phục mình, không chỉ như thế, cô còn nhớ rõ

thừa dịp ông nội cô vào toilet, cô nói chuyện với Lôi gia gia, từ chối khéo

nguyện vọng của ông ấy.

Lôi gia gia cam đoan với cô, sẽ không

bao giờ sắp xếp an bài chuyện gì trước đại loại thế này nữa, ông thỉnh cầu cô

đừng cự tuyệt đến biệt thự thăm ông, bởi vì ông rất quý cô, cô đành đáp ứng, cô

biết ông ở một mình trong biệt thự này, cô không thể nào từ chối lời đề nghị của

một ông lão cô đơn.

Keng keng.

Tiếng chuông cửa gọi cô quay trở lại với thực tại, Tống Oánh

Tâm hoài nghi đi ra cửa, trừ bạn thân, cô chưa từng có khách tới đấy.

Khi cô nhìn thấy ngoài cửa là Lôi Tân Dương thì thiếu kinh

ngạc thiếu chút cằm rơi xuống đất, mà phản ứng này của cô làm hắn rất đắc ý vui

vẻ, hắn chính là muốn xem bộ dạng này của cô, rốt cục hắn cũng chiếm thượng

phong.

  • Xin hỏi Lôi tiên sinh có gì chỉ bảo?

Cô hoàn toàn không có ý mời hắn vào nhà, bất quá, hắn cũng

không có ý định đó.

  • Tôi ở lại nơi xa lạ thế này chờ đợi cô, cô sống ở đây lâu

rồi, nên dẫn tôi đi đâu đó chứ? Ví dụ như, tôi phải đi đâu để ăn cơm?

  • Anh bị làm sao à?

Ba ngày nay hắn ta chỉ ở một chỗ sao? Cô nhìn mặt hắn thần

thái sáng láng, không hề thấy dấu hiệu thiếu dinh dưỡng, suy nhược.

  • Mấy ngày nay tôi quay về Đài Bắc xử lý mấy chuyện, một giờ

trước mới quay lại đây.

Trở về công ty, hắn được trợ lý cho biết có một tòa biệt thự

cần được thiết kế, chủ nhân tòa nhà đang nhắm tới công ty hắn, hắn cần phải giải

quyết mấy thứ cần thiết, sau đó liền quay lại. Hi vọng hắn sẽ có việc thiết kế

mà làm, khỏi phải ngồi đợi chờ một tháng buồn chết ở nơi này.

  • Nơi này không phải đô thị phồn hoa, anh đi vài vòng sẽ

quen.

  • Tốt xấu gì giờ chúng ta cũng còn là vợ chồng, cô không thể

đối xử tốt với tôi một chút sao? Không may tôi đi vào một nhà hàng chất lượng

không tốt, dạ dày cao quý của tôi làm sao chịu được?

Hừ, nam nhân này thực sự là khó hiểu, hắn không phải muốn

nhanh chóng thoát khỏi cô hay sao, sao lại cứ nhắc mãi về quan hệ vợ chồng kia?

Nhưng, cô không thể vì chút chuyện nhỏ này mà giằng co với hắn được, không may

dạ dày cao quý yếu ớt của hắn có vấn đề gì, nói không chừng cô lại phải chạy tới

bệnh viện chăm sóc hắn.

Đeo túi xách lên, cô đưa hắn tới một tiệm mì, tiệm mì chỉ có

hơn mười bàn, trong mắt hắn tuyệt đối không phải nơi cao sang, nhưng tiệm mì này

ăn thật sự ngon, hầu hết bữa tối của cô đều giải quyết ở đây.

  • Cô có phải muốn nhân cơ hội mưu sát tôi?

Tuy hắn duy trì khoảng cách với bàn ăn khoảng 10cm nhưng khi

nhìn ánh đèn chiếu trên bàn – mặt bàn nhờn nhờn mỡ dù cho đã được lau qua bằng

khăn ướt, hắn cảm thấy thần kinh co rút, dạ dày khủng hoảng.

  • Tôi không có hứng mưu sát anh, tôi sợ anh biến thành quỷ

cũng chạy tới đòi mạng tôi lắm, mạng của tôi rất quý, không thể vì anh mà chết

được.

Cô bĩu môi, trong lòng đang giằng co bởi suy nghĩ vui sướng

khi thấy hắn gặp họa.

  • Cô thật có khiếu hài hước.

Rõ ràng là châm chọc, không phải ngợi ca, ánh mắt hắn thâm

trầm đánh giá.

  • Rất vui vì anh nghĩ thế.

  • Bởi vì con người tôi cũng rất hài hước.

Hắn nghịch ngợm nháy mắt với cô, không nhịn được cô bật cười

một tiếng, nhát mắt, hắn giống như bị sét bổ trúng, choáng váng, nụ cười của cô

thật quá ngây thơ, như thế nào lại diễm lệ lòng người như vậy?

Đột nhiên, cô phát hiện hắn có điểm khác thường, nhất thời

lung túng như đứa trẻ làm sai điều gì, thật may, bà chủ ngay lúc đó đưa thịt bò

ăn kèm lại cho họ.

  • Tống tiểu thư, bạn trai của cô phải không? Thật là anh

tuấn!

Bà chủ mắt sáng long lanh nhìn chòng chọc Lôi Tân Dương, cặp

mặt tinh tế đánh giá kia như bắn giá mười vạn nhiệt lực, nơi này chưa từng xuất

hiện người đàn ông nào tuấn tú manly như thế, nhịn không được, bà chủ khẽ nuốt

nước miếng.

  • Không phải…

  • Tôi là chồng cô ấy.

Hắn cũng không rõ vì sao lại vì cô thốt ra những lời này.

Bà chủ quán ngạc nhiên quá độ, định nói lời gì nhưng bị nghẹn

lại nơi cổ họng, còn Tống Oánh Tâm, cô hận không có một con dao găm, nếu có sẽ

găm thẳng vào tim hắn, nhưng cô đành im lặng không thể làm gì, bởi theo luật

pháp, đây đúng là sự thật.

Không để ý tới thái độ kỳ quái của hai người kia, Lôi Tân

Dương thản nhiên sắm vai ông chồng quan tâm tới vợ, gắp rau cho cô, miệng ôn nhu

lải nhải, cô rất gầy, phải ăn nhiều chút, bằng không, người ta sẽ cho rằng hắn

không làm tròn bổn phận.

Quỷ quái gì đây, đại thiếu gia hắn khi nào lại xứng với chức

phận này ? Nhưng là, cô một câu phản kích lại cũng không thể, bởi cô không muốn

tạo thêm tin đồn cho hàng xóm bàn ra tán vào…. Thật sự là đáng giận, không thể

chửi ầm lên, cô nhất định hôm nay nội thương mất thôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.