Chương 26: Chân Lãng đuổi theo vợ, Cổ Thược “nhảy sông”

Trích lời Cổ Thược —- “Qua cùng thuyền

phải tu mười năm, nếu sớm biết phải đi cùng anh, tôi đây thà nhảy sông tự vẫn!”

“Anh…” Môi bị người ta hôn tê tê dại dại, nói chuyện

cũng có chút khó khăn, “Có ý gì?”

Đầu lưỡi Chân Lãng lướt qua môi, mềm mềm như nước làm

cho lòng cô lại không khỏi trùng xuống.

Miệng thật nóng, còn có chút đau, mềm mềm, cô l**m vài

cái mới có lại cảm giác, rồi lại nhớ tới nơi vừa bị Chân Lãng cắn.

Dùng mu bàn tay lau lau, chỉ cảm thấy đau hơn. Tay nắm

chặt vỏ dưa hấu, cô chỉ muốn đập một cái thật mạnh vào gương mặt đang dương

dương tự đắc kia.

“Cô cảm thấy tôi có ý gì?” Hắn cười xấu xa, đầu lưỡi

dừng trên môi giống như đang tìm kiếm dư vị.

Cô cảm thấy?

Đả kích cô? Cười nhạo cô? Trêu chọc cô? Hay giống như

trước kia, khuấy đảo lên để xem trò vui?

Nhất định là như vậy!!!

Sức lực toàn thân dồn vào lòng bàn tay, ánh mắt Cổ

Thược dừng trên mặt hắn.

Vỏ dưa hấu trong tay suýt chút nữa xoay tròn bn r

ngoài.

“Thế nào? Không dám tiếp tục đấu với tôi nữa?” Một câu

nói của Chân Lãng làm cô vốn định ném vỏ dưa hấu ra phải dứt khoát dừng tay.

Biết rồi, hắn muốn thấy mình thất thố sau đó cười nhạo

mình.

“Ai nói?” Cắn cắn môi, Cổ Thược không chút do dự đặt

vỏ dưa xuống, một cánh tay vòng lên cổ hắn, áp thật mạnh tới.

Cô cắn môi hắn, hận không thể cắn rớt đôi môi xinh đẹp

đó xuống.

Dám xem thường cô?

Cô ngốc nghếch m*t lấy môi hắn, học cách của hắn lúc

nãy, nạy mở hàm răng hắn tiến vào.

Trong cổ họng Chân Lãng phát ra những tiếng rn r

trầm trầm, ngón tay v**t v* cái gáy của cô, mạnh mẽ ôm cô vào lòng.

Hai người áp càng sát hơn, răng môi giao chiến càng

thêm kịch liệt, hơi thở đậm nồng của Chân Lãng phả trên mặt cô, đầy bối rối.

Hắn chưa từng phản kích, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại,

cảm nhận cô ngốc nghếch cắn môi của hắn.

Cho đến khi không khí trong phổi cô bị hút hết Cổ

Thược mới lùi lại, ngón tay hất hất mái tóc ngắn nhìn Chân Lãng, “Còn muốn so

không?”

Chân Lãng lm lm môi, thản nhiên nhìn môi Cổ Thược

sưng đỏ, còn có tơ máu khẽ di chuyển, hắn khẽ mỉm cười, “Thua, không thể so

được.”

Bò xuống khỏi lồng ngực của hắn, Cổ Thược lắc lắc đầu

còn chút choáng váng, nhảy nhót đi vào phòng căn bản không phát hiện người nào

đó phía sau vẫn mỉm cười, trong ánh mắt ẩn chứa một chút đắc ý và — dịu dàng.

Người nào đó nằm trên giường, đầu còn chút choáng

váng, trong người cũng uể oải, nhắm mắt lại, quẩn quanh trong đầu đều là đôi

môi của Chân Lãng, nụ cười của Chân Lãng, và cảm giác tay Chân Lãng dán trên

người mình.

Tay cô hung hăng nắm chăn, Chân Lãng chết tiệt, lại

muốn so bì với cô chuyện như vậy, quá thất đức. Vừa rồi hình như là nụ hôn đầu

đi?

Không đúng, nụ hôn đầu phải dành cho đàn ông mới là nụ

hôn đầu, Chân Lãng được coi là đàn ông sao? Trong mắt cô, có lẽ hắn không phân

biệt giới tính đi?

Quên đi, càng nghĩ càng loạn, dù sao hắn cũng chịu

thua, một ván này là mình thắng rồi?

Trong đầu cô nương nhà họ Cổ đầy hồ dán, hoàn toàn

không biết mình đang nghĩ cái gì, sờ sờ môi hơi sưng, yên ổn tiến vào mộng đẹp.

Khi Cổ đại cô nương sáng sớm đã xách va li đi vào

“Golden Sunflower”, Phương Thanh Quỳ trợn tròn hai mắt, “Oa, miệng cậu làm sao

vậy?”

Vô tư sờ môi mình, cô nhăn nhăn mũi, “Một kiểu chiến

đấu mới thôi.”

Phương Thanh Quỳ như bị đứng hình, ngơ ngác nhìn cô,

“Cuối cùng Chân Lãng cũng ra tay?”

“Không…” Cổ Thược hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời

nói của cô, “Chỉ động miệng, không động tay.”

“A.” Trong mắt Phương Thanh Quỳ lóe lên sự tò mò, “Có

cảm giác gì?”

Nhìn xe chụp ngoại cảnh đang dừng ngoài cửa, Cổ Thược

quăng hành lí lên, “Hắn tệ hại, tớ cắn xong, chịu thua.”

“Cắn…” Xui xẻo bước hụt đôi cao gót dưới chân, Phương

Thanh Quỳ nhìn cử chỉ ung dung của Cổ Thược, “Không phải cậu không hiểu cái gì

đấy chứ?”

“Hiểu cái gì?” Cổ Thược xoa xoa mặt, dậy quá sớm vội

vàng đi chụp ngoại cảnh, cô còn chưa tỉnh ngủ hẳn, “Tớ với hắn từ nhỏ đã cắn

nhiều rồi, chỉ là mấy năm nay không cắn nữa thôi.”

Phương Thanh Quỳ lắc lắc đầu, “Chân Lãng không nói

gì?”

“Nói gì?” Ánh mắt Cổ Thược truy tìm chỗ bán đồ ăn sáng

bốn phía, “Khi tớ ra ngoài hắn còn chưa dậy, không biết hắn muốn nói gì.”

Phương Thanh Quỳ cuối cùng cũng hiểu ra, “Ý cậu là hôm

qua các cậu cắn lẫn nhau, sau đó sáng nay cậu lập tức xách hành lí chạy?”

“Tớ không có chạy!” Cổ Thược chạy đi mua một hộp sữa

đậu nành, hung hăng cắm ống m*t uống một ngụm lớn, “Tớ đi chụp ngoại cảnh, cái

đơn hàng khốn kiếp của cậu chụp ở cảnh sông thành phố F, cậu quên rồi?”

Phương Thanh Quỳ đương nhiên biết, nhưng…

Chân Lãng nhất định không biết.

Cô cười nhã nhặn, cầm lấy một cái ống m*t cùng uống

hộp sữa của Cổ Thược.

Cổ Thược cắn đồ ăn sáng, lúng búng nói tiếp, “Đừng

quên làm xong đơn hàng này phải thả tớ về nhà nghỉ ngơi một tháng, tất cả hẹn

chụp đều lùi lại sau.”

Phương Thanh Quỳ cười nịnh bợ, “Biết, biết.”

Cổ Thược đã ăn uống no say, tất cả các thiết bị cũng

đã chuẩn bị xong. Sau khi nhân viên đến đông đủ, xe chuyển bánh đưa mọi người

về thành phố F.

Ngay lúc Phương Thanh Quỳ đang vẫy tay đưa mắt nhìn xe

đi xa, một chiếc xe khác dừng trước cửa “Golden Sunflower” mang theo một tiếng

phanh chói tai.

Phương Thanh Quỳ thu ánh mắt về, nhìn người trên xe

nhảy xuống như lửa cháy đến mông, ánh mắt cô cười cười.

À há, sơ mi nhăn nhúm, dường như quên chưa thay đây.

Tay áo xắn đến khuỷu tay, không chỉnh tề.

Không mặc áo khoác, hình như không kịp.

Đầu tóc hơi rối, có thể là chưa chải.

Bình luận xong tất cả cô mới cười một cái khách sáo,

“Đàn anh, bây giờ mới là bảy giờ sáng, hình như chưa phải giờ đi làm, anh đến

tìm tôi ăn sáng sao?”

Gọi hắn là đàn anh, thật ra mọi người đều tốt nghiệp

cùng một năm, nhưng Chân Lãng luôn luôn tạo cho người ta cảm giác trầm ổn

trưởng thành, mọi người đều quen gọi như thế, chỉ là lúc này phát ra từ miệng

cô rõ ràng có vài phần chế giễu.

Không thừa lời, ánh mắt Chân Lãng lướt qua cô nhìn vào

cửa “Golden Sunflower”, nhẹ nhàng quét qua một lượt rồi nhấc chân định đi vào.

Cái nhìn kia làm cô kích động trong lòng.

Chậc chậc, Chân Lãng cũng có lúc thất thố, quả nhiên

là ngàn đời khó gặp, đáng giá.

“Đừng tìm nữa, nó không có ở đây.” Phương Thanh Quỳ

nhởn nhơ vênh váo đẩy cửa ra, không có ý định ngăn cản, “Đàn anh muốn ăn cái

gì, tôi mời.”

“Cô ấy đi đâu?” Giọng nói Chân Lãng trầm trầm, sắc mặt

căng thẳng.

Phương Thanh quỳ nhún vai, vẻ mặt vô tội, “Không biết,

tôi đến đã không thấy nó nữa rồi.”

Chân Lãng nhẹ hít sâu một hơi, ánh mắt hoàn toàn bực

bội.

Hôm qua rõ ràng cô ấy còn rất bình thường, thậm chí

khi đi ngủ còn có chút đắc ý, nhưng sáng sớm thức dậy đã không còn tung tích,

anh còn kinh ngạc phát hiện va li của cô biến mất, quần áo thường mặc trong tủ

cũng thiếu hơn một nửa, ngay cả đồ rửa mặt cũng không thấy đâu.

Một Cổ Thược như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của

anh, anh thậm chí còn lần đầu tiên có cảm giác không biết làm thế nào.

Chân Lãng nhẹ hít thật sâu, ngẩng đầu nhìn bảng hiệu

của “Golden Sunflower” một chút, “Của hiệu này của cô đã ba năm chưa sửa sang

lại phải không? Cô chuẩn bị đi, hóa đơn chuyển cho tôi.”

Phương Thanh Quỳ cười toe toét, “Vậy thật cảm ơn đàn

anh, hôm nay tâm trạng nó không tốt, tôi để nó đi theo chụp ngoại cảnh ở thành

phố F một thời gian, nhưng nó xin nghỉ một tháng, cụ thể sẽ đi đâu thì tôi thật

sự không biết.”

Khóe môi Chân Lãng hiện lên một nụ cười nhẹ, trong mắt

lóe sáng, “Cô còn muốn sửa sang cái gì?”

“Cái này…” Phương Thanh Quỳ giơ tay chỉ. ““Golden

Sunflower” gần đây làm ăn không tệ, tôi muốn mở rộng mặt tiền sang cửa hàng bên

cạnh, nhưng nghe nói bên ấy đã bị tập đoàn Vân Lãng mua, đàn anh có thể giúp

tôi nghĩ cách không?”

Chân Lãng khẽ gật đầu, bàn tay đưa đến trước mặt cô,

“Địa chỉ của cô ấy.”

Ngón tay Phương Thanh Quỳ rất nhanh đã viết ra một địa

chỉ, cuối cùng cũng không quên thêm một câu, “Đàn anh yên tâm, tôi đảm bảo sẽ

không để bất cứ ai biết.”

Chân Lãng lên xe rời đi, Phương Thanh Quỳ nhìn biển

hiệu “Golden Sunflower” trên đầu, cười còn sáng hơn cả tấm biển màu vàng kia.

Cô nương họ Cổ say mê với công việc đang điều chỉnh

tiêu cự bên bờ sông, nhân viên trang điểm bên cạnh đang vội vàng chỉnh sửa lại

cho nhân vật chính.

Hôm nay chụp ảnh cổ trang, đoàn của cô không chỉ bao

trọn nơi này mà còn thuê một chiếc thuyền, bố trí phong cảnh cổ trang, khi tiểu

cô nương xinh đẹp tuyệt trần như trong tranh bước ra, Cổ Thược đã lặng lẽ nhấn

phím chụp.

Dàn cảnh khổng lồ trái ngược với hai ba dáng người nhỏ

bé làm cho những người vây lại xem đoán bọn họ là người mẫu và nhiếp ảnh gia

của một tạp chí nào đó, đứng xa xa nhìn, chẳng bao lâu đã vây thành hai ba vòng

người náo nhiệt.

Tiểu cô nương lúc đầu còn chút e thẹn, lúng túng nhìn

Cổ Thược, Cổ Thược chăm chú bấm máy luôn miệng nói, “Không tệ.”

“Vô cùng tốt!”

“Đúng là vẻ mặt như vậy…”

Tiểu cô nương dần dần thả lỏng cơ thể, động tác cũng

ngày càng cự nhiên, chiếc quạt lụa trong tay che một nửa dung nhan nhỏ xinh

đẹp, trong nụ cười khích lệ của Cổ Thược lộ ra đôi mắt to tròn trong veo, “Em

có thể lên thuyền chơi không?”

Cổ Thược nhìn trời một lúc, ánh mặt trời giữa trưa

chói lọi, khung cảnh nhiều điểm nhạt nhòa, chính là lúc chụp ảnh rất tốt.

Nhưng thuyền quá nhỏ, lại có thêm một người quần áo cổ

trang rườm rà, nhiều người hơn nữa chỉ sợ không thể chụp được.

Cô gật gật đầu, “Hai người chúng ta lên đi, em cẩn

thận an toàn.”

Cổ Thược lên thuyền trước, xoay người chuẩn bị đỡ tiểu

cô nương lên, thuyền nhỏ hơi dao động.

Bóng người cao lớn tuấn lãng đập vào mắt, cô trợn tròn

hai mắt nhìn, “Anh, sao anh lại ở đây?”

“Trùng hợp chăng, vô tình gặp mặt.” Giọng nói Chân

Lãng trầm thấp, bên môi còn mang theo nụ cười, trong mắt lại có cảm giác vô

cùng uy h**p.

“Trùng hợp cái rắm.” Cô tức giận gầm nhẹ, sao chổi

đáng chết, bọn cô đã chạy cách hắn cả trăm km mà còn có thể đụng phải nhau, có

quỷ mới tin là trùng hợp.

“Đi ra.” Ánh mặt trời giữa trưa của cô sắp trôi qua.

Tay hắn đột nhiên nhanh chóng ôm lấy lưng cô, vững

vàng kéo cô sát vào mình, “Tốt xấu gì chúng ta cũng sống chung, tối qua cũng

vừa mới thân thiết như thế, làm gì mà hung dữ như vậy?”

Trong đám người vây quanh phát ra một trận cười nhiệt

liệt, còn có tiềng ầm ầm bình luận.

Cổ Thược tin chắc một trăm phần trăm hắn đến quấy rầy

mình.

“Anh còn không đi ra tôi sẽ ném anh ra.” Cô bóp bóp

nắm tay, cực kỳ hăm dọa..

“Tu hành mười năm mới có thể cùng thuyền, chúng ta có

duyện phận hai mươi năm, cùng xuống thuyền thì có sao?” Hắn vẫn ôm chặt cô

không buông, “Chụp xong cùng nhau về nhé?”

Từ khi nhìn thấy cô ôm máy chụp ảnh hắn đã biết mình

bị Phương Thanh Quỳ lừa, nhưng cũng đồng thời có một quyết định…

“Chúng ta hẹn hò được không?”

“Nếu như tôi tu mười năm mà lại gặp phải anh, tôi thà

nhảy sông tự vẫn!!!”

Câu nói của hắn bị một tiếng rống to đàn áp, Cổ Thược

căn bản không nghe Chân Lãng nói cái gì, cô chỉ muốn nhanh nhanh đuổi hắn khỏi

thuyền, không muốn làm chậm tiến độ của mình.

Cô đẩy hắn, thuyền nhỏ lắc lắc làm cô đứng không vững,

lảo đảo nghiêng về phía đuôi thuyền.

Chân Lãng nhanh tay nhanh mắt đỡ eo của cô, cô trợn

mắt hung hăng hất tay hắn ra nên ngã xuống càng nặng.

Lui về sau một bước, bước chân đắn đo của cô lại bước

nhầm vào không trung một cái.

Mạnh mẽ quay đầu, cô sợ hãi phát hiện mình đã sớm bước

quá đuôi thuyền, một chân đạp ra ngoài.

Dù cô có nhanh nhẹn cũng không cách nào trở lại, càng

lúc càng gần mặt nước, bọt nước văng tứ tung, bạn Cổ Thược đáng thương vừa tự

mình chứng minh lời thề.

Ngày hôm sau tờ báo địa phương giật tít — “Một

người con trai cầu xin tình yêu từ một người đàn ông khác, đối phương từ chối,

đau khổ nhảy sang”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.