Chương 23: Bác sĩ của cô là anh ta?

“Tiểu thư muốn thực hiện ở phương diện nào?” Cô gái ở

quầy tiếp tân nở nụ cười thân thiện, khác hẳn với thái độ phục vụ của bệnh viện

nhà nước trong trí nhớ của Cổ Thược.

“Tôi…” Cổ Thược nhất thời không nói ra được, bất giác

cúi đầu nhìn ngực mình một chút, cô gái kia lập tức hiểu ra, “Kỹ thuật nâng

ngực của chúng tôi ở đây đứng đầu toàn quốc, tiểu thư không ngại có thể nghe

chút ý kiến, nếu ngại có thể không cần.”

Cổ Thược ngây ngốc cứng nhắc gật đầu, giống như bà đỡ

đối mắt với cái mông tiểu thư nhà đại quan viên, nghe thấy một loại ma âm tẩy

não.

“Kỹ thuật của chúng tôi ở đây tiên tiến nhất cả nước,

đảm bảo sẽ không để lại sẹo, có thể dựa theo yêu cầu của cô để chọn hình dáng hình giọt nước, hình quả lê, hình quả đào, muốn loại Cup nào cũng tùy cô quyết

định, sau khi cưới cũng tuyệt đối không bị ảnh hưởng. Còn nữa…” Nụ cười của cô

gái hoàn mỹ đến mức làm người ta không cách nào cự tuyệt, “Tất cả những bộ phận

giả cũng có thể tự mình chọn, thậm chí cô có thể chọn bộ phận ngoại quốc, có

xác nhận quốc tế, có thể bảo hành bất cứ lúc nào.”

O,her lady gaga!

Đầu óc Cổ Thược choáng váng, cái này, coi như cô có

một b* ng*c —- chứng nhận quốc tế?

Cô gái nhẹ nhàng cười nhìn cô, “Cô có muốn nghe bác sĩ

tư vấn kĩ càng hơn không? Việc này không thu phí, nếu có gì không hài lòng, cô

có thể chọn bỏ cuộc.”

Nhìn trên tờ quảng cáo một b* ng*c như núi, trong đầu

Cổ Thược tưởng tượng đến một ngày nào đó mình cũng kiêu ngạo đứng trước mặt

Chân Lãng, cô bất giác gật đầu.

“Vậy tiểu thư theo chúng tôi sắp xếp hay tự mình chọn

bác sĩ?” Tiếng nói ngọt ngào như đang dụ người, “Tự chọn bác sĩ thì có thể chọn

những bác sĩ tốt nhất của chúng tôi, chỉ là có lẽ phải xếp lịch hẹn.”

“Chọn bác sĩ tốt nhất?” Cổ Thược ngẫm nghĩ, “Vây bây

giờ có thời gian tư vấn cho tôi luôn không?”

“Xin chờ một lát.” Cô gái cúi đầu xuống quầy tiếp tân

lật quyển sổ đăng kí, không lâu sau lại ngẩng lên, “Cô thật may mắn, ca phẫu

thuật hôm nay của bác sĩ tốt nhất chỗ chúng tôi dời ngày, vừa vặn tư vấn cho

cô, là căn phòng đầu tiên bên trái tầng hai, có cần tôi dẫn cô đi không?”

Lắc lắc đầu, Cổ Thược bước chân lên lầu, đếm đếm số

trên căn phòng rồi liếc mắt nhìn cái tên trên cánh cửa —- Lâm Tử Thần

.

(Hắc

hắc, có ai nhớ anh này là ai không?)

Trí nhớ còn chưa kịp nghĩ lại đã nghe đến cái tên này

lúc nào, chân cô đã bước vào phòng.

Bệnh viện tư thật sự là rất tốt, phục vụ tận tình,

trang trí tinh xảo, ngay cả phòng làm việc của bác sĩ cũng vô cùng trang nhã,

tường màu xanh nhạt chứ không phải màu trắng luôn tạo áp lực tâm lý, rèm cửa sổ

được vén lên đưa vào phòng từng làn gió ấm áp.

Vị bác sĩ kia đang quay mặt ra ngoài cửa sổ thưởng

thức cảnh đẹp, ánh mặt trời rơi trên mặt bàn tạo thành những hình ảnh màu vàng

chói mắt.

“Cái…” Cổ Thược hoàn toàn không nghĩ đến sẽ là như thế

này, bác sĩ trước giờ không phải suốt ngày vùi đầu trong đống bệnh án, trước

mặt là một chồng bừa bộn các loại sách, ngoài ra còn dẫn theo một đống người đi

hỏi thăm bệnh nhân sao?

Nào có nhàn nhã như thế này?

Người sau bàn xoay cái ghế, chuyển về phía này, ánh

mặt trời màu vàng hoàng kim ánh lên sau lưng anh, áo blouse màu trắng giống như

trong suốt.

Mọi người đều nói bác sĩ là thiên sứ, trong nháy mắt

Cổ Thược cũng đồng ý với lời nói này. Nhưng khi cô nhìn đến gương mặt cùng nụ

cười không thể nhầm được của người trước mặt, cô giống như có thể thấy được áo

blouse kia biến thành một đôi cánh khổng lồ màu đen.

Thiên sứ?!

Thiên sứ cái đầu hắn, thiên sứ cả họ nhà hắn!!!

Cổ Thược trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm nụ cười của

người trước mặt, nắm chặt bàn tay, thật lâu mới tìm lại được giọng nói của

mình, “Sao anh lại ở đây?”

Cái gì gọi là ác mộng? Đó là những thứ chỉ trong mơ

mới xuất hiện.

Cái gì gọi là oan hồn? Đó là thứ chỉ có nửa đêm mới

hiện lên trêu người.

Người trước mặt đối với cô mà nói thì còn đáng sợ hơn

ác mộng, quấn người hơn oan hồn, ban ngày không cần ngủ lúc nào cũng có thể

xuất hiện trước mặt cô.

Trời ạ, cho một tia sét xuống đánh chết cô —- trước

mặt người này đi.

Nụ cười vang vang, vừa trầm thấp vừa ấm áp, “Kiêm

chức.”

Kiêm chức?

“Nhưng…” Cô lắp ba lắp bắp, mấy lần thiếu chút nữa cắn

phải đầu lưỡi mình, “Trên cửa ghi Lâm Tử Thần cơ mà.”

“Vậy sao.” Người trên ghế thản nhiên nói, “Có thể y tá

bận rộn quên không thay bảng tên.”

Cô nguyền rủa mấy mụ y tá đó! Nếu không, bằng cảm giác

của cô, chỉ cần trong phạm vi tầm mắt xuất hiện chữ Chân hoặc chữ Lãng, cô nhất

định sẽ bắt sóng được, tuyệt đối không bao giờ bước qua cánh cửa gian ác này.

Lâm Tử Thần, cuối cùng cô cũng nhớ lại được cái tên

này, chính là bè đảng của tên Chân Lãng này xui xẻo bị mình ném qua vai.

“Bệnh viện “Beautiful Rose” này là của thầy giáo tôi

mở.” Chân Lãng như biết được cô đang nghĩ gì, ngón tay gõ xuống cuốn sách quảng

cáo bệnh viện.

Hôm nay

sao ngũ hoàng

nhập trung cung

, mọi việc không thành.

(Hình

như là phong thủy: nghĩa là trong ngày này thì mọi việc kém may mắn, bất lợi)

Câu này thoáng qua trong đầu Cổ Thược, dưới chân bắt

đầu từng bước lùi ra ngoài.

“Cô đến đây làm gì?” Giọng nói Chân Lãng nhanh hơn

bước chân của cô, ngay khi cô chỉ còn ba bước nữa là ra khỏi cửa thì từ từ

truyền đến, “Đây là thẩm mỹ viện, mà cô là…”

“Tìm nhà vệ sinh!” Cổ Thược không chút nghĩ ngợi nhanh

chân vọt ra ngoài, không nghĩ tới vừa ra đến ngoài cửa đã chạm mặt một bóng

người màu xanh.

Là cô gái có nụ cười ngọt như đường ở quầy tiếp tân,

Cổ Thược phản ứng cực kỳ nhanh, chân bước sang bên cạnh mới khó khăn tránh khỏi

hai người đâm vào nhau.

“A…” Cô gái kia kêu một tiếng kinh ngạc, ngẩn người

nhìn Cổ Thược, “Tiểu thư không sao chứ? Cô vừa quên không cầm bệnh án, tôi đã

giúp cô chỉ định bác sĩ Chân rồi.”

Cô im lặng nhận quyển bệnh án, tuyệt đối chắc chắn

người bên trong đã nghe được giọng nói của cô gái này. Hơn nữa thần kinh nhạy

cảm của cô còn cảm giác được hai luồng điện vô hình dừng lại trên người mình.

“Đã chỉ định tôi sao còn muốn đi?” Giọng nói kia rất

bình tĩnh, trong bình tĩnh lại có một loại cảm giác không cách nào từ chối,

“Chẳng lẽ cô nghi ngờ kỹ thuật của tôi?”

Không nghi ngờ kỹ thuật của anh nhưng nghi ngờ nhân

phẩm của anh có được không?

Hắn đã ở khoa này, cô lại tìm đến khoa này, cũng đã

biết lòng dạ của nhau, cô có chạy cũng vô nghĩa.

Cổ Thược cứng nhắc xoay người, đối diện với người đang

đứng tựa vào cửa, vẻ mặt cô vừa hùng dũng vừa đau khổ, cứng nhắc bước vào. Vừa

đi vào đã thấy Chân Lãng đang đóng cửa sổ, ra lệnh cho cô, “Khóa cửa.”

Có lẽ mỗi ngày cùng anh về nhà làm cô tạo thành phản

xạ có điều kiện với lời nói này, cô vô cùng thuận tay khóa cửa lại.

Trong một thoáng cánh cửa đóng lại, cô loáng thoáng

nghe thấy giọng nói nghi ngờ của cô y tá bên ngoài, “Ơ, sáng nay rõ ràng mình

đã thay bảng tên, sao vẫn là bác sĩ Lâm? Chẳng lẽ mình lú lẫn rồi sao?”

Khi cửa đóng lại, rèm cũng buông xuống, căn phòng đang

bừng sáng cũng bỗng nhiên tối om, bóng tối bất ngờ khiến Cổ Thược cảm giác sau

lưng lạnh lạnh.

Chân Lãng thu lại nụ cười nên có thêm vài phần cảm

giác xa cách, thần sắc quen thuộc mà Cổ Thược biết đã chuyển sang trạng thái

nghề nghiệp, không còn là người mà cô “sống chung” nữa.

Ai biết được câu đầu tiên của Chân Lãng thiếu chút nữa

làm Cổ Thược sặc chết, anh nói: “Cởi áo!”

Cúi đầu nhìn áo T-shirt cỡ lớn trên người mình, Cổ

Thược lúng túng lên tiếng, “Cái này… hôm nay tôi chỉ mặc một áo.”

Bây giờ đã là tiết trời tháng năm, người bình thường

nào mặc mấy lớp chứ? Huống hồ cô thích hoạt động như vậy càng nhanh toát mồ hôi

và sợ nóng hơn người bình thường.

“Tôi biết.” Cái điệu bộ phẳng lì như kính này của Chân

Lãng cô có biết, mỗi khi làm việc là trở nên trầm ổn, lạnh nhạt, điều này thật

ra lại càng dễ làm cô buông lỏng đề phòng, nhưng —– “Cởi áo, cởi ra.”

“Làm gì?” Cho dù bọn họ rất quen thuộc nhưng không đến

mức tr*n tr**ng nhìn nhau chứ, hơn nữa lại chỉ có một mình cô lõa lồ.

(Chẳng nhẽ chị muốn 2 người cùng ….. Ôi,

bạn nhỏ này, vẫn còn ngây thơ lắm =)) Mà cũng chẳng biết đây là ngây thơ hay là

mánh khóe nữa. Há há há)

“Cô không cởi ra, tôi sao biết được kết cấu khung

xương, phân bố bộ phận, hạ dao ở đâu là đẹp nhất?” Chân Lãng trả lời cực nhanh

giống như trong đầu đã nghĩ sẵn, “Cô nghĩ bây giờ đang làm gì? Chẳng những phải

nhìn trước mà còn phải vẽ ra một thiết kế thích hợp nhất, đẹp nhất. Tôi là bác

sĩ, đương nhiên phải có trách nhiệm với bệnh nhân.”

Anh tiện tay mở ngăn kéo, lấy ra một cái bút dạ.

Không phải hắn muốn vẽ bia ngắm trên người mình đấy

chứ?

Người nào đó tưởng tượng ra một cây bút vẽ ra những

vòng tròn đen trắng trên người mình, lấy một điểm nào đó làm trung tâm, rộng

dần ra ngoài, bên trên viết 10 điểm, 9 điểm, 8 điểm…

Nghĩ nhiều, nghĩ nhiều…

“Thật sự phải cởi?” Cô nàng nào đó đang vùng vẫy hấp

hối giữa mối quan hệ bác sĩ và người bệnh, bắt đầu tỉnh ra rằng bước vào cánh

cửa của tên Chân Lãng là một sai lầm cực lớn rồi chăng.

Không đúng, là vào cửa phòng làm việc của hắn.

“Đương nhiên.” Ngón tay Chân Lãng chống cằm nhàn nhã

đợi, “Có người lưng dài thì nên chếch xuống một chút, có người lưng ngắn thì

lên chếch lên một chút, có người vai rộng thì nên làm lớn một chút, hiểu

không?”

Hiểu, nói đi nói lại, chính là nhìn thực đơn chọn món,

nhìn thân hình của cô mà đoán trước…

Cô chậm chậm từ từ, khó khăn lắm mới có thể túm lấy áo

phông, đầu tiên kéo một bên tay áo, sau khi đau khổ vùng vẫy cuối cùng biến

thành một cánh tay ở trong tay áo bị kéo dài.

Tiếp theo, cô bắt đầu túm tay áo còn lại, cũng ra sức

vặn vẹo, từ từ rụt lại, đau khổ như không phải cô đang cởi áo mà đang xé da.

Người ở bàn đối diện bàn tay đang chống cằm, hai ngón

tay cọ cọ cái mũi, im lặng thưởng thức cô vùng vẫy.

Kể từ khi cô bắt đầu cởi áo, tư thế của anh không hề

thay đổi.

Trong phòng, chỉ có cô và anh, cùng tiếng hít thở của

hai người.

Hai tay cô nắm lấy viền dưới của áo, từng chút từng

chút di chuyển lên, cái bụng nõn nà phập phồng theo từng trận hô hấp, eo thon

làm cho cô thêm mấy phần đáng thương, lại hướng lên trên…

Cổ Thược mạnh mẽ kéo áo xuống, dùng sức che bụng mình

lại, bỗng nhiên nói, “Tôi muốn xin đổi bác sĩ!”

Cô không làm được, đối mặt với Chân Lãng, cô không thể

công tư rõ ràng được.

Không nghĩ ngợi kéo áo xuống, Cổ Thược xoay người muốn

đi ra ngoài, ngón tay vừa chạm đến khóa cửa thì giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc

có thêm chút khàn khàn vang lên phía sau, “Ở trước mặt tôi cũng không dám cởi,

còn dám cởi cho người khác nhìn?”

(không hiểu sao ngửi thấy mùi dấm, phải

chăng ý là “em dám cởi áo trước mặt người khác không phải anh?” Há há há. Tưởng

tượng thôi, mọi người thích hiểu câu này của anh ý thế nào thì hiểu, Há há há.

Không biết đêm nay ngủ anh ý có gặp mộng xuân không. =))))

Ầm,

sấm sét từ trên chín tầng mây đen sì phóng xuống, lại lần nữa đánh trúng Cổ cô

nương!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.