Chương 7: Nam nhân yêu nghiệt

"A. . . . . .

Đầu của ta sao lại đau như vậy. . . . . . A. . . . . . Cổ của

ta" Đường Thải Nhi ôm cổ rn r mở hai mắt. Màn trướng thuần trắng

đập vào mắt. Hai mắt của nàng dần dần tìm thấy tiêu cự, "Đây là. . .

. . . Đâu? !"

"Cái thứ màu

đen này thật đáng sợ! Không muốn cho nương tử của ta uống đâu!"

Tiếng Dạ Ngu Ngốc

truyền vào từ bên ngoài, Đường Thải Nhi vội vàng ngồi dậy, nhìn xuyên qua cửa

sổ mơ hồ có thể thấy được thân ảnh cao lớn của Dạ Ngu Ngốc lúc ẩn lúc hiện ở

trước cửa.

"Nhưng mà

công tử, đây là chén thuốc mà thiếu gia nhà ta cố ý để cho phòng bếp chuẩn bị,

người không hy vọng công tử bên trong sẽ nhanh tỉnh lại sao?"

"Uống cái này

là nương tử của ta có thể tỉnh lại sao?"

"Éc. . . . .

. Đúng vậy, nương. . . . . . Tử. . . . . . Của công tử có thể tỉnh lại."

Đường Thải Nhi

nghe Dạ Ngu Ngốc cứ mở miệng ra là nương tử, nương tử, trước mặt không khỏi tối

sầm, yếu ớt vô lực dựa vào đầu giường, trào ra nước mắt.

Cửa phòng được đẩy

ra, Dạ Ngu Ngốc bưng chén thuốc đi vào, nhìn thấy Đường Thải Nhi đã ngồi dậy

dựa vào đầu giường, bộ mặt không khỏi vui mừng, "Nương tử, ngươi tỉnh

rồi!"

Đường Thải Nhi cúi

đầu, nắm chặt áo ngủ bằng gấm trong tay, không còn khống chế được, cầm gối ném

vào Dạ Ngu Ngốc. "Nói ngươi biết bao nhiêu lần rồi! Không được gọi ta

là nương tử nữa!"

Cái gối trúng ngay

chén thuốc, ngay sau đó một tiếng vỡ nát truyền đến. Toàn bộ chén thuốc văng

trên đất, cũng làm bẩn luôn vạt áo của Dạ Ngu Ngốc.

"Nương tử. .

. . . ." Dạ Ngu Ngốc cúi đầu, bộ dạng ủy khuất, "Dạ Nhi

không bao giờ gọi nương tử nữa."

"Aaaa!" Đường

Thải Nhi nhìn thấy bộ dạng mê người của Dạ Ngu Ngốc, chỉ cảm thấy trong lòng

dâng lên một cảm giác tội lỗi, hốt hoảng, nàng khóc không ra nước mắt đứng dậy

nhìn quanh, sau đó ôm cột đập đầu vào…

"Thải Nhi sao

vậy? Dạ Nhi biết sai rồi ~" Dạ Ngu Ngốc ôm vai Đường Thải Nhi, dịu

dàng nói.

"Ta không

sao. . . . . . Ta rất khỏe. . . . . ." Đường Thải Nhi khoát tay, đi

tới cạnh bàn ngồi xuống, mở miệng hỏi, "Nơi này là?"

"A! Đây là nhà

của tiểu Lam Lam ~" Dạ Ngu Ngốc ngồi bên cạnh Đường Thải Nhi, chống

cằm nhìn nàng ngọt ngào trả lời.

"Tiểu Lam

Lam? !" Đường Thải Nhi không rõ vì sao, chỉ là trong nháy mắt, vô số

phỏng đoán và suy nghĩ thoáng qua trong đầu. Theo lý thuyết Dạ Ngu Ngốc bị mất

trí nhớ nên không biết bất kỳ kẻ nào mới đúng? ! Tình huống hiện tại là sao

đây? ! Chẳng lẻ cừu gia tìm tới rồi? Hoặc là bằng hữu của Dạ Ngu Ngốc nhận ra

hắn?

"Đúng nha,

tiểu Lam Lam, mới vừa rồi nương tử. . . . . . A! Đau. . . . . . Ô ô. . . . . .

Mới vừa rồi Thải Nhi nằm ở trên đường không đứng dậy được, sau đó xe ngựa của

tiểu Lam Lam đi qua, sau đó Dạ Nhi để cho tiểu Lam Lam ôm Thải Nhi lên xe, sau

đó chúng ta tới nơi này nha ~~" Dạ Ngu Ngốc nói sau đó, sau đó một

hồi, mới dùng tay xoa chỗ bị đánh trên đầu.

Đường Thải Nhi

nghe hắn kể lại, trong đầu tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó: Dạ Ngu Ngốc nhất

định là bộ dạng đáng thương, cặp mắt lóe ra lệ quang mê người, khuôn mặt thuần

tình, miệng nhỏ khẽ mở quyến rũ vị tiểu Lam Lam kia.

A ~ sao lại có một

yêu nghiệt tuyệt vời như vậy!

"Tội cho

ngươi, phải dựa vào việc bán nhan sắc để cứu tiện mệnh của ta." Đường

Thải Nhi vỗ vai Dạ Ngu Ngốc, người bên cạnh không hiểu nghệch đầu suy nghĩ.

"Tiểu Lam Lam

nói, vì Thải Nhi chắn đường nên xe ngựa bọn họ không đi qua được ~"

Khóe mắt Đường

Thải Nhi giật giật, tình cảnh mới tưởng tượng vừa rồi trong nháy mắt bể tan

tành, thì ra là. . . . . . Nàng chắn đường. . . . . .

"Đây

là?"

Một giọng nói dễ

nghe của nam tử truyền vào tai Đường Thải Nhi, hai mắt vèo một cái nhìn ra cửa,

chỉ thấy một vị nam tử mặc cẩm y hoa quan chắp tay đứng trước cửa. Vừa bước một

chân vào đã nhìn thấy chén thuốc vỡ tan tành trên đất không khỏi dừng lại.

Hai mắt của Đường

Thải Nhi không kìm được mà tiến hành QJ (cưỡng gian) vị

mỹ nam trước mặt. Tử y cẩm bào, áo choàng đen mỏng, khí chất tà mị, lúc đưa tay

nhấc chân đều tản ra sự tôn quý, người này bình tĩnh khác người thường!

"Tiểu Lam Lam

~" Dạ Ngu Ngốc hớn hở đứng dậy, đi đến bên cạnh tử y nam

tử, "Mới vừa rồi cái gối làm đổ thứ màu đen này."

Khóe miệng tử y

nam tử cong lên nở nụ cười nhàn nhạt, nhìn Đường Thải Nhi, "Đã tỉnh?

Thân thể có khó chịu không?"

Đường Thải Nhi ho

nhẹ một tiếng, đứng dậy hướng tử y nam tử ôm quyền nói: "Đa tạ công

tử cứu giúp, ngày khác Đường Cảnh phát tài nhất định hồi báo!"

"Đường

Cảnh?" Trong chớp mắt tử y nam tử thoáng qua một tia kinh ngạc và vui

mừng. Đường Cảnh, người giang hồ xưng độc y hiệp khách, không nghĩ tới lại là

nàng? Vẻ kinh ngạc trong nháy mắt biến mất, cặp mắt lần nữa trở về dịu dàngận,

không nhìn ra một tia rung động.

"Đúng vậy,

tại hạ là Đường Cảnh." Đường Thải Nhi gật đầu, đối với việc đối

phương hoài nghi thân phận của mình không để ý chút nào.

Dạ Ngu Ngốc mở

miệng cười thật to, cũng tự giới thiệu: "Ta tên là Dạ Ngu Ngốc!"

Tử y nam tử cười

nhạt, vỗ vai Dạ Ngu Ngốc, sau đó đi tới cạnh bàn ngồi xuống, tự rót một chén

trà. Quét mắt nhìn b* ng*c của Đường Thải Nhi, khóe miệng không khỏi nhếch lên,

tia phức tạp che giấu trong đáy mắt, dịu dàng nói: "Lam Anh."

"A, Lam công

tử." Đường Thải Nhi ôm quyền cúi đầu.

Lam Anh nhìn Đường

Thải Nhi cười một tiếng, đôi mắt tà mị không nhìn ra bất kỳ tâm tình

gì, "May mắn quen biết với độc y hiệp khách Đường Cảnh công tử, tại

hạ thật là sợ hãi vô cùng."

Chân mày Đường

Thải Nhi cau lại, dĩ nhiên là đang nói mình.

Lam Anh cười nhạt,

ngón tay v**t v* dọc chén trà bằng sứ trắng, trong mắt hiện ra một tia dịu

dàng, "Thứ cho tại hạ nhiều chuyện muốn hỏi, tại sao Đường công tử

lại có quan hệ với tiêu cục Phú Quý kia?"

"Éc. . . . .

. Chuyện này. . . . . ." Đường Thải Nhi cười cười ngồi

xuống, "Là được người ta nhờ vả, ha ha."

"A? Vậy tại

hạ cũng không hỏi nhiều, không biết Đường công tử tiếp theo có tính toán gì

chưa?"

Đường Thải Nhi

nhìn Dạ Ngu Ngốc một chút, kề sát vào nhỏ giọng hỏi: "Đồ bị cướp đi

rồi hả?"

Dạ Ngu Ngốc gật

đầu một cái, sau đó ở bên tai nàng nói: "Ba người to như gấu kia cũng

bị g**t ch*t ~"

Đường Thải Nhi

mang vẻ mặt khiếp sợ, nhìn khuôn mặt tươi cười của Dạ Ngu Ngốc, khóe miệng co

quắp, "Ngươi dường như rất vui vẻ. . . . . ."

"Đúng nha ~

Dạ Nhi không thích mấy người kia mà ~"

". . . . .

."

Lam Anh nhìn hai

người đang bàn luận xôn xao, cặp mắt khẽ cong, cười nhạt, cũng không nhiều lời.

Đường Thải Nhi cảm

giác được ánh mắt của Lam Anh, ho nhẹ một tiếng quay đầu lại nhìn hắn

nói: "Lam công tử có biết Tịch Gia bảo ở đâu không?"

"Tịch Gia

bảo? A, không xa, ở Lương thành, cùng Giang thành của ta chỉ cách một ngày cưỡi

ngựa. Công tử nếu muốn đi, ta đây sẽ cho người chuẩn bị ngựa." Lam

Anh vừa dứt lời lập tức đứng dậy muốn đi gọi người.

Tròng mắt Đường

Thải Nhi chuyển một cái, đưa tay ngăn lại, "Sao lại phiền Lam công tử

nữa, bọn ta cũng không có ý đó."

Đây là một tay

giỏi mua bán, vẫn là đừng dính dáng thì hơn.

Đường Thải Nhi

nghĩ thầm như vậy, nhưng cái tên Tịch Thanh thật là đáng ghét, nếu để nàng gặp

được, nhất định phải cho hắn nếm mùi lợi hại, mỹ nam thì sao? ! Đường Thải Nhi

nàng ngay cả thiên tiên cũng muốn cho nếm thử đau khổ!

Chẳng qua là. . .

. . . Trong túi chỉ có một trăm lượng đặt cọc, làm thế nào mới tốt. Lông mày

Đường Thải Nhi nhăn tít, nàng không trả lại, vậy thì cứ. . . . . . Lấy đi! A ha

ha. . . . . .

"Nương tử,

sao mặt của ngươi lúc đỏ lúc trắng vậy? ! Nha! Hiện tại lại xanh lét?

!" Dạ Ngu Ngốc cả kinh nói.

Lam Anh nghe được

tiếng nương tử kia liền cau mày, trong mắt lóe lên một tia sắc bén, sau đó mỉm

cười, bình tĩnh đứng ở một bên.

Đường Thải Nhi

hung hăng giẫm chân của Dạ Ngu Ngốc, cắn răng nghiến lợi nói: "Bảo

ngươi không được gọi ta là nương ~~ tử ~~~"

"A a a! !

Chân chân chân chân!"

Đường Thải Nhi

nâng chân lên, trừng hai mắt cảnh cáo Dạ Ngu Ngốc, người còn lại bĩu môi ngồi

chồm hổm xoa bàn chân bị đau của mình.

Đường Thải Nhi

không để ý tới Dạ Ngu Ngốc, chuyển sang cười nói với Lam Anh: "Người

trong giang hồ, bốn biển là nhà, về phần tính toán cho tương lai, dĩ nhiên là

mang theo hiền đệ của ta xông xáo giang hồ rồi, A ha ha!"

"Hiền đệ là

ai? Thải Nhi không mang theo Dạ Nhi sao?" Dạ Ngu Ngốc đứng lên lo

lắng hỏi.

"Dạ Ngu Ngốc,

ngươi chính là hiền đệ của ta, ngốc muốn chết."

"Dạ Ngu

Ngốc?" Lam Anh nghi hoặc nói, thế nào lại có người gọi hiền đệ của

mình như vậy?

"A. . . . . .

Bạch Si Dạ, Si Dạ! Ha ha. . . . . ."

"Thì ra là

như vậy, nếu Đường công tử không có tính toán đặc biệt gì, sao không lưu lại ở

nhà ta mấy ngày? Để tại hạ có thể làm một chủ nhà tốt."

"Rất tốt

nha!" Dạ Ngu Ngốc hết sức vui mừng trả lời.

Cặp mắt Lam Anh

tràn đầy cưng chìu, giơ tay lên vỗ vai Dạ Ngu Ngốc, "Xem ra Bạch công

tử rất thích nơi này."

"Ừ!" Dạ

Ngu Ngốc hưng phấn gật đầu.

Đường Thải Nhi lấy

tay nâng trán, trong lòng thở dài, thôi xong.

"Vậy làm

phiền Lam công tử."

"Gọi ta Lam

đại ca là được." Lam Anh dịu dàng nói, chẳng qua là bởi vì giọng nói

của hắn mang theo tình ý dạt dào, tròng mắt lại tà mị, lời nói dịu dàng của hắn

làm cho tâm người ta không khỏi run lên, vô cùng yêu nghiệt.

Đường Thải Nhi

chớp chớp mắt cười một tiếng, "Đường là họ của Thải Nhi ta, Thải Nhi

là nhủ danh của ta."

"Đường Thải

Nhi, tên không tệ, chính là có chút giống tên nữ tử."

Đường Thải Nhi tâm

niệm vừa động, ngay sau đó cười nói: "Nữ tử sao? Ha ha, phải không. .

. . . ."

Giữa hai hàng lông

mày của Lam Anh lãnh đạm như nước, "Đúng vậy, nếu như Thải Nhi

không phải là nam tử, ta sẽ cho rằng ngươi chính là nữ nhi của vị ‘Thần y’ biến

mất đã lâu Đường Ngân Tử."

"A? Sao Lam đại

ca lại hiểu rõ như vậy? Thải Nhi ngược lại chưa từng nghe qua thần y có một nữ

nhi, ha ha." Đường Thải Nhi bắt đầu hoảng hốt, "Nhưng mà

Đường lão tiền bối cũng là người mà ta ngưỡng mộ, nhũ danh giống với vị nữ tử

ấy, rất may rất may."

Đường Thải Nhi

mang thần sắc bình tĩnh trên khuôn mặt, giọng nói trêu đùa tự nhiên, nhưng

trong lòng đang nổi sóng to gió lớn cuồn cuộn. Làm sao người này biết nữ nhi

của Đường Ngân Tử tên là Đường Thải Nhi? Nàng rõ ràng nhớ mẫu thân từng nói lúc

bà mang thai đã buộc phụ thân ẩn cư trong rừng núi? Tên này làm sao có thể

truyền trong chốn giang hồ được? !

Nam tử trước mắt

không hỏi nhiều về thân phận của "Đường Cảnh", thế nhưng cứ bám lấy

"Đường Thải Nhi" không tha. . . . .

Đường Thải Nhi có

chút nhức đầu, không hiểu người anh em này rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Lam

Anh: "Sắc trời không còn sớm, Thải Nhi và Dạ Nhi có đói bụng không? !

Theo ta cùng đến phòng ăn dùng bữa đi."

Đường Thải Nhi và

Dạ Ngu Ngốc đi theo Lam Anh xuyên qua sáu hành lang, hai hồ nước, ba vườn hoa,

bốn tiểu tháp, một rừng cây nhỏ. . . . . . Lại không nhìn thấy phòng ăn theo

lời Lam Anh nói.

"Lam. . . . .

. Lam đại ca. . . . . . Còn. . . . . . Lâu không?" Đường Thải Nhi

bụng đói cồn cào, cả người vô lực, một tay khoác lên vai Dạ Ngu Ngốc một tay

chống vào cây mai, yếu ớt hỏi.

Lam Anh nghe xong,

quay đầu lại mỉm cười: "Trước mặt là đến."

"Lam đại ca,

nhà huynh thật to ~" Đường Thải Nhi cảm khái, không có chuyện gì lại

xây lớn như vậy làm gì chứ? !

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.