Chương 5: Hùng hổ vận tiêu

Laị một câu nói như gió xuân quất vào mặt, khiến cho

Đường Thải Nhi thần hồn điên đảo, hai con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm đôi mắt

của Dạ Ngu Ngốc, một dòng điện thuần túy truyền khắp toàn thân.

"Gò má của

nương tử thật là nóng." Dạ Ngu Ngốc cắn môi, hiếu kỳ nhéo da Đường

Thải Nhi, "Thật là đỏ nha."

"Ngươi là tên

khốn kiếp, buông ta ra." Đường Thải Nhi nhất thời cực kỳ ngượng

ngùng, đẩy hai tay của Dạ Ngu Ngốc ra, xoa xoa mặt của mình rồi ngồi xuống

giường, "Ăn đậu hủ của Lão nương, ngươi chán sống rồi, hừ!"

"Sao? Dạ Nhi

chưa ăn mà, nương tử có đậu hủ để ăn sao?" Dạ Ngu Ngốc đến bên cạnh

Đường Thải Nhi, ôm cánh tay của nàng mò khắp nơi để tìm đậu hủ.

Đường Thải Nhi ôm

trán, thầm than mình lại cùng một kẻ ngu tính toán chi li làm gì, thật sự là vũ

nhục đối với mình mà.

"Không có đậu

hủ, đừng, còn sờ!" Trừng lớn hai mắt, quả nhiên Dạ Ngu Ngốc dừng tay,

người phía sau bĩu môi nhìn về phía Đường Thải Nhi, không tìm đậu hủ nữa.

"Ngươi có biết

vì sao mấy kẻ bỉ ổi vừa rồi khi dễ người không? Bởi vì biểu tình của ngươi đó!

Không hiểu sao? Dĩ nhiên, ngươi nhất định không hiểu, chỉ có tiền bối hành tẩu

giang hồ nhiều năm có kinh nghiệm phong phú như ta mới hiểu

được." Đường Thải Nhi đứng dậy, chắp tay đi đi lại lại trong phòng,

lại nói, "Muốn để cho người khác không khi dễ ngươi, đối với ngươi

cung cung kính kính, ngươi sẽ phải học cách mỉm cười."

"Mỉm

cười?" Dạ Ngu Ngốc nghệch đầu ra, cắn ngón tay nhìn Đường Thải Nhi đi

tới đi lui.

"Nhìn ánh mắt

của ta." Đường Thải Nhi ở trước mặt Dạ Ngu Ngốc, cặp mắt lấp lánh có

thần nhìn thẳng hắn, "Cười giống như ta nè ~”

"A

~" Dạ Ngu Ngốc vô cùng nghiêm túc chăm chú học theo nụ cười mà Đường

Thải Nhi tự nhận là rất có chiều sâu, nhưng thật ra nụ cười đó nhìn rất là bỉ

ổi. Nguyên tắc nhíu mày giống Tây Thi được biểu cảm trên mặt của Dạ Ngu Ngốc

đúng là có khác, nhìn rất hấp dẫn, cười nhàn nhạt một tiếng, trong ánh mắt dịu

dàng lại đặc biệt hàm chứa một tia sắc bén quý tộc, khuôn mặt tuyệt mỹ được che

bằng một tấm lụa mỏng, lúc này Dạ Ngu Ngốc làm cho người ta chỉ có thể nhìn từ

xa, có loại cảm giác tôn sùng không dám khinh nhờn, đùa giỡn.

Đường Thải Nhi

chép miệng xúc động, "Quả nhiên là cực phẩm!"

"Nương tử

~~" cặp mắt khẽ cong, âm cuối kéo dài, thoáng chốc làm cho Đường Thải

Nhi thiếu chút nữa là ngã lăn ra đất.

"Quả nhiên

vẫn là ngu ngốc. . . . . . " Đường Thải Nhi thở dài một cái, không

thể trông cậy vào việc Dạ Ngu Ngốc có thể trở thành một công tử hoàn mỹ được,

mặt mũi thì có thể yên tâm, không sợ bị phiền phức và khi dễ rồi. Suy nghĩ đến

đây, nàng nhấp một ngụm trà, nhẹ giọng ra lệnh, "Về sau lúc ở bên

ngoài phải tận lực duy trì vẻ mặt như vừa rồi, không được đem biểu tình khiếp

đảm tùy ý của ngươi biểu lộ ra ngoài, biết không?"

"He he, có

nương tử ở đây, Dạ Nhi cái gì cũng không sợ."

"Cái gì? Ta

không phải đã nói không cho ngươi kêu ta là nương tử rồi sao? ! Muốn bị đánh

hả!"

"Ô ô. . . . .

. Nương tử không muốn ô. . . . . ."

Hai người gắn bó

keo sơn, đúng vậy, như keo như sơn, bởi vì Đường Thải Nhi đã muốn ép Dạ Ngu

Ngốc lên giường. . . . . .

Đúng lúc này,

tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt chuyện tốt của hai người. Đường Thải Nhi lật

người xuống giường, dùng ánh mắt áp chế tiếng kêu khóc của Dạ Ngu Ngốc, ngay

sau đó bước từng bước phóng khoáng đi đến mở cửa gỗ ra.

Chỉ thấy tiểu nhị

khom người cười nói: "Công tử, có người muốn gặp." Vừa nói

thân thể tránh ra nhường lối cho một nam tử trung niên vẻ mặt nghiêm túc mặc

cẩm y hoa quan đi vào.

Đường Thải Nhi

sửng sốt, nhìn thân thể to lớn trước mắt thật sự là nhớ không nổi hắn là người

phương nào.

"Vị này

là?" Lời còn chưa dứt, đã thấy ba kẻ mới vừa rồi bị mình chỉnh bước

vào cửa. Đường Thải Nhi vội vàng lui về phía sau mấy bước, một tay níu cánh tay

Dạ Ngu Ngốc, nêu đối phương động, nàng sẽ mang Dạ Ngu Ngốc nhảy lầu chạy đi!

Nam tử không có chú ý đến vẻ mặt cảnh giác của Đường Thải

Nhi, mà quay đầu lại nhìn tiểu nhị, đôi mắt nhỏ sắc bén, ánh mắt mang theo sát

khí khiến tiểu nhi vội vàng đóng cửa phòng chạy trối chết.

"Các ngươi

đến đây làm gì? !" Thân thể Đường Thải Nhi đã từ từ lui đến bên cửa

sổ, tay đã sớm sờ vào đoản kiếm bên hông.

Nam tử nghe giọng

chất vất bén nhọn của Đường Thải Nhi, trong nháy mắt thay đổi thành vẻ mặt hòa

ái và cung kính, "Đại hiệp đừng sợ, tại hạ là tổng tiêu đầu Lâm Bưu

của tiêu cục lớn nhất Thủy thành này, ba người này chính là tiêu phu."

Ba kẻ kia vội vàng

xếp thành một hàng khom lưng, cúi chào Đường Thải Nhi, trên mặt cũng mang theo nụ

cười ngây ngô lấy lòng.

Ngửi được mùi âm

mưu, Đường Thải Nhi đi đến ngồi xuống ghế, sửa lại tay áo một chút, buông Dạ

Ngu Ngốc ra, cặp mắt nhìn về phía bốn người trước mặt, "Các ngươi

muốn gì?"

Lâm Bưu trừng mắt

ba kẻ sau lưng, ba người này ngay sau đó quỳ rạp trên mặt đất, trong miệng la

lên, "Mới vừa rồi là tiểu nhân có mắt như mù, mạo phạm hai vị đại

hiệp, mong đại hiệp thứ tội!"

Ba người to lớn

đồng thời quỳ xuống đất, sàn nhà yếu ớt gần như không chịu nổi va chạm mạnh như

vậy. Lúc đó kẻ rung, làm hại Đường Thải Nhi vội vàng vịn Dạ Ngu Ngốc để giữ

thăng bằng.

Lâm Bưu thấy ba

thủ hạ biểu hiện không tệ, hài lòng cười một tiếng, quay đầu lại nhìn Đường

Thải Nhi ôm quyền cung kính nói: "Hôm nay nghe nói đại hiệp một tay

lại ném được tiêu nặng như một quả núi lớn ra xa đến mấy thước, thật sự là làm

tại hạ vô cùng bội phục. Tại hạ đoán, hai vị đại hiệp nhất định là người trong

giang hồ, bản lĩnh hơn người."

Chân mày Đường

Thải Nhi giương lên, tìm quạt xếp mở ra phóng khoáng phe phẩy, "A ~

Lâm tiêu đầu quá khen quá khen, tại hạ chẳng qua là một kẻ vô danh tiểu tốt mà

thôi~"

"Đại hiệp

không cần khiêm tốn, không biết hai vị đại hiệp xưng hô như thế

nào?" Lâm Bưu cười hỏi.

Đáy mắt Đường Thải

Nhi chợt lóe, "Tại hạ Đường Cảnh, đây là phó gia Bạch Dạ."

"A, thì ra là

Đường đại hiệp, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu." Lâm Bưu đầu tiếp

tục vuốt mông ngựa, ngay sau đó bắt đầu chuyển đề tài, "Không dám

giấu đại hiệp, việc buôn bán hiện giờ của bản tiêu rất khó khăn."

Đường Thải Nhi cau

chân mày lại, người này xem ra chưa từng nghe qua độc y Đường Cảnh, tại sao một

chút bất ngờ cũng không có, thật là kỳ quái. Còn nữa việc mua bán của nhà mình

lại nói với một người ngoài như nàng, ý trong lời nói cũng không rõ ràng. Hất tay

thu quạt xếp, nàng cười hỏi: "Là việc mua bán gì khiến cho Lâm tiêu

đầu phí tâm như vậy, không ngại nói thử một chút, xem xem tại hạ có thể giúp

được gì hay không.”

Dạ Ngu Ngốc im

lặng đứng một bên, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào cây quạt lúc đóng lúc mở

trong tay Đường Thải Nhi, trong lòng nhớ lại Đường Thải Nhi có dặn qua, không

được nói.

Lâm tiêu đầu vừa

nghe Đường Thải Nhi mở miệng, trong lòng mừng thầm, lại vội vàng cẩn thận đến

gần, thấp giọng nói: "Mua bán như thế nào, tại hạ không tiện nhiều

lời, chẳng qua là, lần này vận tiêu khó khăn, bọn ta đã thăm dò khắp nơi, trên

đường vận tiêu lần này sớm đã có hơn bốn, năm nhóm cướp tiêu. Ngày hôm trước

tại hạ phái hơn hai mươi người hộ tống vận tiêu, nhưng mà. . . . . . Mới ra cửa

thành, đi chưa được ba mươi dặm, tiêu đã bị người khác cướp đi."

"Cái

gì?" Đường Thải Nhi kinh ngạc, thiên hạ bây giờ đại loạn như vậy sao?

Có kẻ dám ngông cuồng cướp tiêu như thế? ! Ngay sau đó chau mày, lo lắng

hỏi: "Ngươi bị cướp tiêu . . . . . . Vậy việc buôn bán phải làm

sao?"

Lâm tiêu đầu an

tâm cười, "May mà mấy ngày trước tại hạ chỉ đưa hàng giả mà thôi, chỉ

muốn thử một chút."

"Thì ra là

vậy, Lâm tiêu đầu quả nhiên biết nhìn xa."

"Nhưng mà,

tiêu vẫn phải vận, chẳng qua là tiêu cục không có người có năng lực, cho nên. .

. . . . Cho nên. . . . . ."

"Ý của Lâm

tiêu đầu là muốn hai người chúng ta hộ tống tiêu lần này?"

"Làm phiền

Đường đại hiệp!" Lâm tiêu đầu ôm quyền cúi người, sau lưng ba người

kia cũng vội vàng khom lưng khẩn cầu.

Dạ Ngu Ngốc nhìn

dáng vẻ bốn người đều đang khom lưng nhìn đất, không khỏi cười he he.

Trong mắt Đường

Thải Nhi trong mắt lóe lên một tia gian trá, "Nhưng mà, tại hạ còn có

chút chuyện quan trọng muốn làm, mặc dù người trong giang hồ coi tiền tài là

vật ngoại thân, nhưng không có bạc sẽ không có cơm ăn, nếu không làm, tại hạ và

Dạ Nhi sẽ phải chịu cảnh màn trời chiếu đất . . . . . ."

"Đại hiệp yên tâm,

nơi này có một trăm lượng bạc trắng." Lâm tiêu đầu nghe được ý tứ

trong lời nói của Đường Thải Nhi, vội vàng từ trong ngực móc ra một túi bạc đưa

cho Đường Thải Nhi, "Sau khi chuyện thành công, sẽ có thêm hai trăm

lượng bạc."

"Tốt! Lâm

tiêu đầu quả thật là người sảng khoái! Vậy chúng ta khởi hành

thôi!" Đường Thải Nhi vuốt một trăm lượng bạc, cong miệng cười.


Ban đêm, Đường

Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc dẫn đội tiêu Phong Hỏa Hỏa ra khỏi thành.

Ai nói vận tiêu

rất uy phong, lẫm liệt, hùng hổ, trùng trùng điệp điệp?

Thế nào Đường Thải

Nhi nàng đến nơi này lại trở thành lén lén lút lút như vậy? !

Biểu tình của

Đường Thải Nhi như giẫm phải phân, quay đầu lại nhìn ba người kia đang cười híp

mắt với Dạ Ngu Ngốc. Ba người kia chạm phải ánh mắt hung hăng của Đường Thải

Nhi, vội vàng giống như con mèo nhỏ cúi đầu, tiếp tục điều khiển tiêu xa.

"Còn có,

ngươi thật sự không biết cưỡi ngựa sao?" Đường Thải Nhi căm tức nhìn

Dạ Ngu Ngốc đang cùng mình cưỡi chung một con ngựa, "Hai người đàn

ông cưỡi một con ngựa không phải nhìn rất đoạn tụ sao? !"

"Sao? Nương

tử đang nói cái gì vậy?" Dạ Ngu Ngốc ôm eo Đường Thải Nhi, hoàn toàn

không hiểu nương tử của mình phát cáu vì cái gì, ngay sau đó bĩu môi

hỏi, "Dạ Nhi lại làm sai việc gì rồi sao?"

Đường Thải Nhi vô

lực quay đầu lại, nắm chặt dây cương, "Không có. . . . . . Không có.

. . . . ."

Dạ Ngu Ngốc cười

ngọt ngào, trên mặt tuy cách một lớp lụa mỏng vẫn không được chắn được hơi thở

nóng rực của hắn, làm cho bên tai của Đường Thải Nhi ngưa ngứa. Dạ Ngu Ngốc

nhìn bộ dạng tránh né của nàng, giống như tìm được một trò thú vị, tiến đến

gần, nhẹ nhàng thổi hơi, trong nháy mắt thân thể Đường Thải Nhi cứng đờ, cùi

chỏ hung hăng đánh về phía sau.

"A!" Dạ

Ngu Ngốc bị đau khom người xuống, đầu dựa trên lưng Đường Thải

Nhi, "Nương tử. . . . . . Ô ô. . . . . . Đau. . . . . ."

"Đáng đời,

làm lần nữa, ta sẽ đạp ngươi xuống ngựa luôn! Lại dám đùa giỡn bổn đại gia,

người chán sống rồi." Đường Thải Nhi hừ lạnh một tiếng, tiếp tục cưỡi

ngựa.

Ba người phía sau

vèo một cái chụm đầu vào nhau. Đại Sơn lấm la lấm lét nói: "Vừa rồi

có nhìn thấy Đường đại hiệp và Bạch đại hiệp làm chuyện mờ ám không?"

Đại Tượng gật đầu

nói: "Tuyệt đối có vấn đề, hai người bọn họ. . . . . . Tuyệt đối là

như vậy. . . . . ." Đại Tượng nói xong, hai ngón tay giơ lên, ngay sau

đó trên mặt sinh ra một nụ cười mập mờ.

"Hai người

này, đoạn tụ! !" Đại Trư bạo dạn hét lên một tiếng, nhưng trong nháy

mắt bị Đại Sơn và Đại Tượng che miệng đè xuống.

Đại

Sơn: "Ngươi không muốn sống nữa sao? ! Đường đại hiệp võ công cái

thế, cẩn thận giết ngươi diệt khẩu!"

Đại Trư đổ mồ hôi

lạnh, âm thầm kinh hãi, đôi mắt nhỏ liếc về phía hai bóng lưng trên một con

ngựa trước mặt, "Quả nhiên là người trong giang hồ, khẩu vị không

giống chúng ta."

Đại Sơn và Đại

Tượng nghe nói thế, không hẹn mà cùng gật đầu một cái.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.